(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 269:
Vệ Thiên Thanh chợt giật mình, hiểu rõ ý Kiều Minh Đường, rằng y đang muốn đề bạt hắn lên vị trí thống lĩnh Vệ Sở Quân.
– Đại nhân, dù cho La Thế Lương có sa ngã, thì vị trí Chỉ huy sứ Vệ Sở Quân... !
Vệ Thiên Thanh khẽ nhíu mày, trong lòng tâm biết rõ mồn một, chức Chỉ huy sứ Vệ Sở Quân này chính là một món béo bở, biết bao kẻ dòm ngó, thèm muốn món béo bở này, việc này quả thực vô cùng khó khăn.
Kiều Minh Đường ung dung nói:
– Thuở trước, La Thế Lương vốn do Hán Vương tiến cử. Nay hắn gặp chuyện bất trắc, dù không thể kéo Hán Vương vào vòng xoáy, nhưng uy tín của Hán Vương ắt hẳn cũng phải chịu đả kích không nhỏ. Dù Hán Vương có muốn tiến cử người khác nữa, Thái tử cũng sẽ lấy sự kiện La Thế Lương ám sát này để ngăn cản. Chỉ cần Thái tử có lòng đề bạt ngươi, ngươi ít nhất có bảy phần nắm chắc có thể ngồi lên vị trí Chỉ huy sứ.
Vệ Thiên Thanh đứng dậy chắp tay nói:
– Tất cả đều nhờ đại nhân dày công vun đắp.
Kiều Minh Đường mỉm cười khoát tay, ra hiệu Vệ Thiên Thanh ngồi xuống, đoạn hơi cau mày, lộ ra chút hoài nghi nói:
– Tính khí Hán Vương tuy có phần kiêu căng, nhưng xưa nay làm việc lại luôn biết giữ mình an phận. Bản quan vẫn không thể nào hiểu được, tại sao lúc này hắn lại giở thủ đoạn bỉ ổi như vậy, phái La Thế Lương đi ám sát Tề Vương.
Vệ Thiên Thanh nhẹ giọng hỏi:
– Đại nhân, ngài cảm thấy La Thế Lương chắc chắn là do Hán Vương sai khiến?
– Tuy không thể xác định rõ ràng, nhưng đến bảy tám phần mười là như thế.
Kiều Minh Đường từ tốn nói.
Vệ Thiên Thanh cau mày đáp:
– Chẳng lẽ trong mắt Hán Vương, Tề Vương cũng đã trở thành đối thủ của y sao?
– Tuy Tề Vương không có thế lực trong triều, nhưng hắn lại có một ưu thế vô cùng lớn.
Kiều Minh Đường chậm rãi nói:
– Thánh thượng vô cùng sủng ái hắn, đây là ưu thế Hán Vương không tài nào so sánh nổi.
Y dừng một chút, bình tĩnh nói:
– Ngươi đừng quên rằng, bên người Tề Vương còn có Từ Tòng Dương, đối với lời Từ Tòng Dương nói, Thánh thượng vẫn lắng nghe vài phần. Hiện giờ có lẽ Tề Vương còn chưa đủ để đối đầu trực diện với Hán Vương, nhưng ai dám cam đoan sau này Tề Vương vẫn chỉ là kẻ có thực lực nhỏ bé như hiện giờ chứ?
Vệ Thiên Thanh hơi vuốt cằm nói:
– Ý đại nhân là Hán Vương muốn phòng ngừa hậu hoạn? Trước khi Tề Vương còn chưa có thành tựu, thì tiên hạ thủ vi cường?
Kiều Minh Đường thản nhiên nói:
– Lẽ thường thì là như vậy, nhưng cũng chỉ là dự đoán của chúng ta mà thôi.
Y dừng một chút, vuốt râu nói:
– Nếu như lần này thật sự giết chết Tề Vương thần không biết quỷ không hay, thì xem như ổn thỏa. Chỉ là lần này đã thất bại, đoán chừng Hán Vương lúc này cũng chẳng thể nào thoải mái được.
– Tề Vương tuy không nói ra miệng, nhưng trong lòng ắt hẳn hận Hán Vương thấu xương.
Vệ Thiên Thanh thấp giọng nói:
– Từ đó, Hán Vương đã có thêm một kẻ địch như Tề Vương, đây chính là lợi ích lớn nhất của Thái tử điện hạ.
Kiều Minh Đường lắc đầu nói:
– Chỉ nhìn tình hình hiện giờ, Tề Vương sẽ chưa vội trở mặt với Hán Vương... Ít nhất, Từ Tòng Dương sẽ không để Tề Vương bộc lộ sự phẫn nộ ra bên ngoài.
– Ồ?
– Bản quan vốn muốn mượn tay Tề Vương, moi ra vài điều từ miệng La Thế Lương. Ngay cả khi Từ Tòng Dương ra tay, chỉ cần lấy được một số chứng cứ bất lợi đối với Hán Vương từ miệng La Thế Lương, thì cũng đều mang lại lợi ích cực lớn cho Thái tử.
Kiều Minh Đường thở dài:
– Nhưng lão hồ ly Từ Tòng Dương này, lại vờ vịt ngây ngô, không thẩm vấn thêm một lời nào, lại ném vụ án này thẳng vào tay bản quan... Hắn không muốn đắc tội bất kỳ ai, cốt để Tề Vương rời khỏi dòng nước xoáy này.
Vệ Thiên Thanh nói:
– Từ Tòng Dương đa mưu túc trí, ai cũng bảo hắn ngay thẳng chính trực, nhưng hiện giờ xem ra, lá gan lại hơi nhỏ một chút. Tề Vương bị đâm, hắn thân là vương sư của Tề Vương điện hạ, lại có thể nhẫn nhịn cơn tức này sao?
Kiều Minh Đường nghiêm nghị nói:
– Có thể co có thể giãn, đây mới đích thực là bậc đại trượng phu. Lúc trước bản quan cũng nghĩ, Tề Vương tuổi trẻ khí thịnh, nóng nảy, chắc chắn không cam lòng chịu ủy khuất này, ắt hẳn sẽ thẩm vấn ra manh mối từ La Thế Lương. So với khẩu cung do chúng ta thẩm vấn được, Thánh thượng nhất định tin tưởng mà không chút hoài nghi khẩu cung do Tề Vương thẩm vấn ra.
Y lập tức lắc đầu thở dài:
– Cuối cùng vẫn là Từ Tòng Dương khôn khéo, bình tĩnh kéo Tề Vương thoát khỏi dòng nước xoáy. Sau cùng, mọi chuyện này vẫn đặt hết lên người bản quan.
– Ý đại nhân... Từ Tòng Dương và Tề Vương sẽ không quan tâm đến chuyện này nữa sao?
Vệ Thiên Thanh cau mày nói.
Kiều Minh Đường hơi trầm ngâm, nói:
– Ắt hẳn là như vậy. Trong vòng một năm, có hơn nửa năm Thánh thượng bế quan tu đạo, triều sự đều giao cho Thái tử quản lý, còn Hán Vương phụ chính. Hán Vương giả nhân giả nghĩa, thu mua lòng người, trong triều ngoài nội đều có vây cánh đông đảo, ngay cả Thái tử chỉ sợ thậm chí còn kém thế lực của hắn. Từ Tòng Dương không thể nào nhìn không ra điểm này, hắn tự nhiên không hy vọng Tề Vương đối đầu chính diện với Hán Vương... Ít nhất là sẽ không đối đầu vào thời điểm này.
Y lập tức khoát tay áo nói:
– Thôi, không nói chuyện này nữa. Thiên Thanh, chuyện mồi nhử đã được bố trí thế nào rồi?
Vệ Thiên Thanh thu liễm thần sắc nghiêm nghị, lập tức nói:
– Đại nhân yên tâm, năm ngày trước đã dán cáo thị xử trảm ra ngoài, hai ngày sau, sẽ công khai tra khảo và xử trảm tại chợ bán thức ăn phố Tây.
– Lúc này ngàn vạn lần không được làm ra bất kỳ sai lầm nào.
Kiều Minh Đường nghiêm nghị nói:
– Nếu lần này có thể dẫn dụ loạn đảng xuất hiện, bắt gọn một mẻ, bản quan sẽ ghi công lao này lên người ngươi. Khi đó, Thái tử cũng thuận tiện tiến cử ngươi làm Chỉ huy sứ Vệ Sở Quân Tây Sơn Đạo trước mặt Thánh thượng.
Y tự tay vỗ nhẹ vào cánh tay Vệ Thiên Thanh, chân thành nói:
– Thiên Thanh, bản quan đặt kỳ vọng lớn lao vào ngươi, chớ khiến bản quan thất vọng!
Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:
– Ân đức của đại nhân, dù chết mạt tướng cũng khó lòng báo đáp hết!
Kiều Minh Đường cười lớn ha ha, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nói:
– Sở Hoan kia... Tề Vương muốn điều hắn về làm cận vệ.
Vệ Thiên Thanh nghiêm nghị nói:
– Tề Vương thoát hiểm trong gang tấc này, Sở Hoan lập được đại công, được Tề Vương nhìn trúng, thực sự không có gì đáng ngạc nhiên. Chỉ là trải qua chuyện này, cũng có thể nhận ra Sở Hoan quả thực là một nhân tài hiếm có. Nếu điều về bên người Tề Vương, không thể phò tá đại nhân, đây quả là một điều tiếc nuối vô cùng lớn.
Kiều Minh Đường thở dài:
– Bản quan cũng nghe nói, Sở Hoan không những võ công phi phàm, mà còn có một bụng tài hoa. Trong cuộc thi Hoa khôi lần trước, nghe nói Sở Hoan đã giành giải nhất về văn tài. Bản quan không thể ngờ được hắn lại là một người văn võ toàn tài. Chỉ là càng như thế, bản quan lại càng cảm thấy kỳ lạ. Hắn chỉ xuất thân từ một nông gia bình thường, sao lại có được bản lĩnh đến nhường này?
Vệ Thiên Thanh thấp giọng nói:
– Ty chức không tài nào tra ra hành tung của hắn trong mấy năm gần đây. Chẳng qua, việc hắn có thể bảo vệ Tề Vương, cũng chứng tỏ hắn là một người trung dũng.
Gã dừng một chút, hỏi:
– Đại nhân, quả thực phải điều hắn về bên Tề Vương sao?
– Tề Vương đích thân đề xuất, bản quan sao có thể tiện bề cự tuyệt?
Kiều Minh Đường lắc đầu nói:
– Ngươi nói không sai, nếu người này là hạng người trung dũng, mà không thể làm việc cho ta, thật sự là đáng tiếc vô cùng.
Y ghé sát vào Vệ Thiên Thanh, thấp giọng nói:
– Thiên Thanh à, Sở Hoan này và ngươi giao tình không cạn... Có thể để hắn làm người ở Tào doanh, lòng tại Hán hay không?
Vệ Thiên Thanh chợt giật mình, lập tức hiểu ra, thấp giọng nói:
– Đại nhân, ý của ngài là gì?
Kiều Minh Đường lại cười nói:
– Bản quan có một món trân phẩm, ngươi hãy cầm lấy tặng cho Sở Hoan.
...
...
Lúc này, Sở Hoan đã về tới nhà. Sau khi ngựa phi không ngừng vó trở về từ Mậu Huyện, dù thân thể Sở Hoan có là sắt thép đi chăng nữa, cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời không chịu nổi. Sau khi về đến nhà, hắn không nói thêm lời nào, ngả lưng xuống giường mà ngủ say li bì.
Hắn cũng không biết đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy dường như có người đang kéo áo mình. Trong lòng cả kinh, hắn lập tức trầm giọng hỏi:
– Là ai?
Hắn chợt túm được cổ người nọ.
Trong tay hắn là một cảm giác mịn màng trơn nhẵn, cảm thấy có gì đó không ổn. Liếc mắt một cái, liền thấy một tay mình đang đặt trên chiếc cổ trắng ngần của Tố Nương. Tố Nương đang kinh sợ đến thẫn thờ, đôi mắt mở to, tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Sở Hoan vội vàng buông tay, thất thanh nói:
– Tố Nương tỷ, sao lại là tỷ?
Hắn ra tay lúc này có chút khí lực, quả nhiên đã tạo thành một vết hằn đỏ trên chiếc cổ trắng ngần của Tố Nương. Tố Nương vuốt nhẹ cổ mình, không nhịn được mà nói:
– Nhị Lang, đệ định làm gì vậy? Đệ muốn bóp chết ta sao?
Sở Hoan gãi đầu, lúng túng nói:
– Tố Nương tỷ, ta... ta không biết là tỷ, còn tưởng rằng có kẻ thừa cơ ám toán khi ta đang ngủ... !
– Đệ ��i lính đến hồ đồ rồi sao?
Tố Nương cảm thấy cổ vẫn còn mơ hồ đau nhức, cũng chẳng cần biết Sở Hoan nay đã là quan lão gia, tức giận nói:
– Đang ngủ trong nhà, làm gì có kẻ nào chạy tới đây đánh lén đệ chứ? Đệ cho rằng đệ là quan to lão gia, khiến người ta phải ghi thù đến mức đó sao?
Sở Hoan xấu hổ cười, nhẹ giọng nói:
– Tỷ... tỷ không sao chứ? Là ta không tốt.
Hắn ngủ một giấc, phát hiện sắc trời bên ngoài đã tối mờ. Thấy vậy, giấc ngủ này quả thật không ngắn, tuy nhiên trải qua một giấc nghỉ ngơi, thân thể hắn lại trở nên sảng khoái tinh thần, tinh lực và thể lực cũng đã khôi phục hơn phân nửa.
Tố Nương vuốt chiếc cổ trắng ngần, liếc hắn một cái đầy vẻ bất mãn, hiển nhiên trong lòng vẫn còn đang tức giận.
– Đúng rồi, Tố Nương tỷ, tỷ... sao tỷ lại tới phòng ta?
Sở Hoan đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, lỡ lời hỏi:
– Vừa rồi tỷ kéo áo ta sao?
Lời này vừa ra miệng, hắn lập tức hơi hối hận.
Gò má Tố Nương lập tức ửng hồng lên, quay mặt đi chỗ khác, lí nhí nói:
– Ai... ai kéo áo đệ chứ?
Đúng lúc này, liền thấy Như Liên bước chân nhẹ nhàng tiến đến, nhìn thấy Sở Hoan đang ngồi bên giường, vui vẻ nói:
– Sở đại ca, huynh đã tỉnh rồi sao? Vậy thì tốt quá, làm Tố Nương tỷ lo lắng bấy lâu nay.
– Lo lắng?
Sở Hoan sững sờ.
Tố Nương tức giận nói:
– Tiểu muội, đừng nói bậy bạ, ai mà lo lắng cho hắn chứ.
Như Liên sững sờ, ngạc nhiên hỏi:
– Tố Nương tỷ, không phải lúc trước tỷ nói muốn đi mời đại phu sao? Tỷ còn nói Sở đại ca không thể xảy ra chuyện gì... !
Nàng vốn hồn nhiên chân thành, nên không tự chủ mà nói ra lời thật lòng.
Gương mặt xinh đẹp của Tố Nương đỏ bừng.
Sở Hoan cũng hơi xấu hổ, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Xem ra lúc mình ngủ say, lại khiến Tố Nương lo lắng. Hắn đột nhiên chợt nhìn thấy quần áo trên người mình rách ra từng lỗ lớn nhỏ, thậm chí trên mu bàn tay còn có mấy vết thương đã khô máu, lập tức nhớ ra, mình trở lại phủ thành, sau khi rời khỏi Doanh Nhân, liền trực tiếp về nhà, ngay cả tắm rửa cũng chưa kịp, liền ngả lưng xuống giường mà ngủ.
Lăn lộn vật lộn ở Trung Nghĩa Trang, quần áo trên người hắn sớm đã rách nát tả tơi, thậm chí còn có một số vết máu khô. Hơn nữa, lúc ẩn mình trong bụi cỏ, rất nhiều chỗ trên người hắn bị gai đâm rách toạc, sau đó cũng chỉ tiện tay xử lý qua loa một chút. Hắn trở về liền ngủ, với bộ dạng này, trong mắt Tố Nương và các nàng, tự nhiên cảm thấy hắn đã xảy ra chuyện, khó tránh khỏi sự lo lắng.
Như Liên đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, vội hỏi:
– Tố Nương tỷ, thảo dược đã chuẩn bị xong rồi, có muốn lấy ra không?
– Thảo dược gì?
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi.
Như Liên vội đáp:
– Tố Nương tỷ thấy trên người huynh có thương tích, cho nên đã giã thảo dược, có thể chữa trị vết thương cho huynh... Huynh mãi một mực không tỉnh, bọn muội đều đang chờ huynh. Tố Nương tỷ nói lưng huynh chảy máu, không thể chờ thêm được nữa, cho nên bọn muội chuẩn bị cởi áo huynh ra để rịt thuốc.
Sở Hoan khẽ giật mình, giờ mới vỡ lẽ ra, Tố Nương kéo áo mình, hóa ra là muốn rịt thuốc cho mình.
Tố Nương liếc Sở Hoan, bất mãn đầy bụng, trong lòng thầm nghĩ: “Ta đây tốt bụng muốn rịt thuốc cho ngươi, ngươi lại thiếu chút nữa bóp chết ta. Sớm biết vậy, mặc kệ ngươi mới phải”. Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng nhìn thấy vết máu trên người Sở Hoan, nàng vẫn không kìm được sự lo lắng mà nói:
– Tiểu muội, muội lấy thuốc vào, để hắn tự rịt thuốc.
Nàng lại nói:
– Đó là biện pháp trước kia phụ thân ta dạy, vết thương trầy xước rách da mà rịt, sẽ khỏi rất nhanh. Đệ... tự mình thử xem...
Nàng ấp úng nói:
– Ta đi làm cơm.
Sở Hoan đứng lên nói:
– Tố Nương tỷ, vừa rồi ta hồ đồ, tỷ... không làm tỷ bị thương chứ?
Tố Nương chỉ ừ một tiếng, cũng không nói thêm lời nào. Đi ra hai bước, cuối cùng cũng không nén nổi sự hiếu kỳ, nhịn không được quay đầu lại, khẽ nhíu mày hỏi:
– Đệ đi nơi nào? Sao trên người lại nhiều máu như vậy?
Sở Hoan cười nói:
– Chấp hành công vụ, gặp phải dã thú, đều là máu dã thú mà thôi.
Tuy Tố Nương chất phác nhưng cũng không ngu dốt, tất nhiên không tin lời hắn nói. Biết Sở Hoan không muốn nói thêm, nàng cũng không hỏi nhiều thêm nữa. Sở Hoan đã quay lưng lại, nói:
– Hai người xem sau lưng đệ, còn bị thương không?
Lúc này, hắn cảm thấy lưng mình có cảm giác hơi tê tê. Như Liên không nhịn được mà kêu lên:
– A Di Đà Phật, Sở đại ca, quần áo trên người huynh đều rách toạc cả rồi, còn chảy máu nữa kìa!
Lưng Sở Hoan bị gai đâm làm bị thương ở nhiều chỗ, đều rách toạc ra, những miệng vết thương nhỏ kia lại bắt đầu chảy máu rỉ rả. Tố Nương chứng kiến, thấy rất không đành lòng, vội vàng la lên:
– Tiểu muội, nhanh đi lấy nước và dược liệu tới đây!
Mọi tinh hoa câu chữ này đều thuộc về truyen.free, nơi bản dịch được cất giữ độc quyền.