(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 27:
Sở Lý thị khẽ cười khổ:
– Ba năm trước đây, Phùng gia tiểu tử đã rời thôn từ lâu, bỗng dưng nghênh ngang trở về, y phục chỉnh tề, hơn nữa, còn đến t��ng nhà trong thôn mua đất. Khi ấy, cả thôn xóm chìm trong một trận náo loạn.
Sở Hoan khẽ cười lạnh lùng:
– Cha con bọn họ lúc trước được các bậc trưởng lão trong thôn chiếu cố, giúp đỡ, lẽ ra khi phát đạt phải biết báo đáp mới phải. Đất đai là nguồn sống của dân làng, bọn họ muốn mua đất, chẳng phải là muốn đoạn tuyệt đường sống của mọi người ư?
Nói tới đây, ánh hàn quang trong mắt chàng càng lúc càng thêm sâu sắc.
Sở Lý thị thở dài ngao ngán:
– Hắn trở về mua đất, ai nấy đều không chấp thuận, chẳng nhà nào chịu bán, còn ra sức xua đuổi hắn. Vài ngày sau đó, hắn dẫn theo một đám lưu manh côn đồ không rõ xuất xứ từ đâu, trước hết cưỡng ép những hộ gia đình sở hữu nhiều ruộng đất phải bán đi với giá rẻ mạt, nếu không chịu điểm chỉ, lập tức ra tay đánh đập. Các nam nhân trong thôn vốn định hợp sức liều chết chống lại chúng, nhưng đám vô lại này đều ra tay độc ác, khiến không ít người bị thương. Cuối cùng, ai nấy đành nghiến răng điểm chỉ vào khế ước bán đất. Đợi khi bọn chúng rời đi, dân làng liền kéo nhau lên huyện nha cáo trạng.
Sở Hoan cười lạnh nhạt.
– Lưu thúc dẫn theo dân làng đến huyện nha, dâng cáo trạng, thỉnh cầu Huyện thái gia ra tay làm chủ, bắt tên Phùng gia tiểu tử, trả lại ruộng đất cho chúng ta… Thế nhưng…
Nói đoạn, Sở Lý thị lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
Sở Hoan tiếp lời:
– Thế nhưng Huyện thái gia kia căn bản không hề làm chủ cho chúng ta.
– Ai nói vậy. Huyện thái gia cho gọi Phùng tiểu tử lên để thẩm vấn, Phùng tiểu tử xuất trình khế ước, nhất mực nói là thuận mua vừa bán, không hề có chuyện cưỡng bức. Huyện thái gia xem xét khế ước, liền cho rằng đám người Lưu thúc là gây rối vô cớ, không những không trừng trị Phùng tiểu tử, trái lại còn cho người đánh cho bọn Lưu thúc một trận…
Sở Lý thị lại cười khổ:
– Dân làng không tài nào buộc tội được hắn. Mà Phùng gia tiểu tử thắng kiện ở cửa quan, càng được đà lấn tới, lại mang theo người về ép buộc dân làng bán đất, hễ ai không chịu thuận theo liền ra tay ẩu đả. Đây toàn là những hộ nông dân chất phác, làm sao có thể địch lại đám lưu manh kia? Thế nên không ít người bị đánh cho sứt đầu mẻ trán, đành phải nghiến răng bán đi ruộng đất. Sau đó cũng có người tìm đến huyện nha cáo buộc lần hai, song đơn từ còn chưa kịp trình lên đã bị người của nha môn đuổi về. Nhà chúng ta có hai mẫu đất cằn cỗi, ban đầu cũng bị Phùng gia tiểu tử nhòm ngó, cũng tìm đến gây rối không biết bao nhiêu lần. Kể từ khi đại ca con ra đi, ta cũng nghĩ nhà này đã không còn nam nhân chống đỡ, nếu Phùng gia tiểu tử đến tìm, chắc cũng đành phải bán cho hắn mà thôi. Nhưng chẳng hiểu vì lẽ gì, sau đó lại không thấy hắn đến nữa…
Sở Hoan đan hai bàn tay vào nhau, khẽ nheo mắt nói:
– Phùng Nhị Cẩu làm như vậy, chắc chắn không có ý đồ tốt đẹp gì, tất phải có âm mưu ẩn giấu phía sau.
– Ban đầu, mẹ cũng chẳng rõ vì sao lại vậy. Tuy nhiên, hắn không đến thì mẹ và Tố Nương càng mừng rỡ. Trong nhà không có nam nhân, nhưng trong thôn thì không thiếu, nếu thuê người cày cấy, trong vòng một năm cũng có thể có chút lương thực để dành.
Sở Lý thị thở dài:
– Phùng gia tiểu tử chiếm đoạt hơn trăm mẫu ruộng đất, lại còn nói, nếu ai nguyện ý trồng trọt, đến mùa thu hoạch cũng có thể giữ lại năm phần gạo.
– Chẳng có chuyện tốt như thế đâu.
Sở Hoan lập tức nói:
– Tên tiểu tử này không hề có ý tốt bụng như vậy.
Sở Lý thị gật đầu:
– Đúng vậy. Dù rằng có thể giữ lại năm phần gạo, nhưng thì người thuê đất của hắn lại phải chịu thuế mà quan phủ đánh xuống. Hằng năm, nha môn ít nhất phải thu ba phần lương thực làm thuế. Dân làng quanh năm suốt tháng vất vả cày cấy, đến cuối mùa, tên Phùng gia tiểu tử thu năm phần, quan phủ thu ba phần, nhà mình chỉ còn lại hai phần, thì ngay cả một nhà chỉ có một già một trẻ cũng chẳng đủ cơm ăn.
Sở Hoan nắm chặt tay thành quyền.
– Lúc đầu, chẳng ai muốn làm vậy, thế nhưng cả thôn này đều là người xuất thân nông dân, ngoài việc đồng áng ra thì chẳng còn biết làm gì khác để kiếm sống. Không cày ruộng thì ngay cả cơm cũng chẳng có mà ăn, tuy rằng ít ỏi, nhưng chí ít cũng còn một tia hy vọng không bị chết đói.
Sở Lý thị nói:
– Thế nên phần lớn dân làng đều phải thuê lại ruộng đất của hắn. Duy chỉ có hai huynh đệ Hồ gia là không chịu thuê, mà lên núi săn thú. Đôi khi họ đi liền ba năm ngày, săn được con mồi mới quay về nghỉ ngơi, dựa vào nghề săn thú mà sống qua ngày.
Sở Hoan hiểu, Hồ Đại Xuyên bị Hùng Hạt Tử giết chết, là do ruộng đất nhà mình đã bị chiếm đoạt, lại không muốn khuất nhục trước Phùng Nhị Cẩu, rơi vào đường cùng, chỉ đành ra ngoài săn thú kiếm kế sinh nhai. Ai ngờ lần này ra ngoài lại bị dã thú cắn chết. Truy tìm nguyên do, đúng là đã bị Phùng Nhị Cẩu bức đến đường chết.
Sở Hoan hơi trầm ngâm, rồi lại hỏi:
– Mẹ, người phụ nữ hôm nay đến nhà ta là ai vậy? Con ở bên ngoài nghe thấy, hình như nàng ta muốn mẹ ký một khế ước gì đó, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Sở Lý thị trên mặt lộ vẻ kích động, vội vàng xua tay gạt đi:
– Không… không có gì cả.
Vẻ mặt nàng vô cùng gượng gạo.
Sở Hoan cầm tay mẫu thân, trầm tĩnh nói:
– Mẹ, Nhi lang đã trở về, sẽ không để bất kỳ ai khuất nhục hai người nữa. Đứa con của mẹ nay đã là một đấng trượng phu đường đường cao bảy thước, là nam nhân duy nhất trong nhà, có chuyện gì, mẹ đừng giấu con, hãy để con cùng mẹ gánh vác.
Sở Lý thị nghe vậy, trong lòng vừa mừng vừa lo, một lát sau mới khẽ thở dài:
– Đó là dâu cả Hòe Hoa của Thiết gia.
– Hòe Hoa?
Sở Hoan nhắc lại, giọng đầy lạ lẫm. Đối với Hòe Hoa, chàng tỏ ra vô cùng xa lạ, nhưng khi nghe đến hai chữ Thiết gia, chàng lập tức hiểu ra, liền hỏi:
– Là Quân hộ Thiết gia phải không?
Toàn bộ Đại Tần thiết lập mười sáu đạo, dưới đạo là châu, dưới châu là huyện. Binh bộ đặt ra các Vệ Sở tại các châu.
Vệ Sở chính là nền tảng của quân đội Đại Tần. Thuở mới lập quốc, một châu đặt tam vệ, mà mỗi vệ còn chia ra thành năm Thiên Hộ sở, mỗi Thiên Hộ sở một ngàn một trăm người. Trên có Vệ Đô Thống, Thiên Hộ trưởng, dưới có Bách Hộ trưởng. Tam vệ thì do Vệ chế hầu các châu quản lý. Vệ chế hầu chỉ là danh xưng quan quân sự cao nhất, song không phải là tước vị, mà người lãnh đạo trực tiếp của Vệ chế hầu các châu, chính là Chỉ huy sứ phụ trách quân vụ các đạo.
Đại Tần mười sáu đạo, chức quan cao nhất là Tổng đốc, nhưng Tổng đốc chỉ quản chính vụ các đạo, cũng không trực tiếp nhúng tay vào quân vụ, mà Chỉ huy sứ thì có thể nắm quân vụ, lại không thể nhúng tay chính vụ. Trên danh nghĩa Tổng đốc là quan tối cao của các châu, nhưng trên thực tế chỉ là quan trên chính vụ, cũng chỉ có thể điều động năm nghìn Cấm Vệ quân. Tổng đốc có biên chế hạn định, cũng không thể trực tiếp truyền đạt mệnh lệnh cho Chỉ huy sứ và Vệ Sở quân.
Chỉ huy sứ nói là thủ lĩnh quân vụ tối cao, chưởng quản Vệ Sở quân các đạo, nhưng nếu không có điều lệnh từ Xu Mật Viện (cơ quan này có vẻ lạ lẫm, không thấy tác giả giải thích, hy vọng các chương sau sẽ nhắc đến), thì muốn điều động năm trăm người trở lên cũng là điều bất khả thi. Hơn nữa, Chỉ huy sứ tuy rằng có thể điều động thuộc hạ, nhưng lại không có quyền hạn đối với Bách Hộ trưởng. Vệ chế hầu, Vệ Đô thống, Thiên Hộ trưởng, thậm chí cả Bách Hộ trưởng của Vệ Sở quân đều do Binh bộ bổ nhiệm và miễn nhiệm.
Chỉ huy sứ chỉ có quyền dâng tấu chương buộc tội hoặc tiến cử nhân tài, không có quyền thăng chức, chỉ có thể bổ nhiệm hay miễn nhiệm chức quan thấp nhất là Tiểu giáo mà thôi.
Mà quân lính Vệ Sở thường trực ở các đạo của Đại Tần được gọi là Đại Tần quân hộ, đó là “tai mắt” của Binh bộ, vì vậy hầu như mỗi thôn đều có Quân hộ tồn tại.
Quân hộ không cần nộp thuế má, bọn họ chính là căn cơ vững chắc của quân đội Đại Tần. Con cháu Quân hộ, chỉ cần đến mười lăm tuổi liền có thể gia nhập Thiên Hộ sở, chính thức trở thành quân sĩ của đế quốc Đại Tần, bắt đầu huấn luyện quân sự, rèn luyện những phẩm chất của một quân nhân đế quốc. Khi vào quân đội, họ sẽ được nuôi sống suốt đời, đến năm mươi tuổi có thể rời khỏi quân đội, trở về cố hương dưỡng lão.
Hoàng đế Đại Tần xuất thân là quân nhân, nên đối đãi với quân nhân cũng không bạc bẽo. Hễ là con cháu Quân hộ xuất thân, nếu không có chiến sự xảy ra, thì hằng năm đều có hai lần được về thăm nhà. Hơn nữa, quân lương c��ng không thấp, một khi lập được công trạng trên chiến trường, tất nhiên có thể thăng quan tiến chức. Cho dù không lập được công, có thể sống đến khi già trở về quê nhà, quân lương tích tụ nhiều năm như vậy cũng đủ để người đó cơm no áo ấm, không phải lo lắng gì cho quãng đời còn lại.
Con cháu Quân hộ vẫn như thường lệ, có thể lập gia đình, thậm chí nếu không có chiến sự, thê tử và con cái hằng năm đều có cơ hội đến Vệ Sở thăm nom. Tuy nhiên, một khi phải đánh địch dẹp loạn, thì quân sĩ phải lên sa trường, đổ máu vì nước.
Thôn Lưu Gia có hơn bốn mươi hộ dân, thế nhưng chỉ có hai nhà Quân hộ, trong đó có một nhà là Thiết gia. Thế nên mỗi khi nhắc đến Thiết gia, mọi người đều gắn kèm hai chữ Quân hộ phía trước, thành Quân hộ Thiết gia.
Sở Hoan quả thật không ngờ rằng, người phụ nữ bị Tố Nương đuổi đánh ấy lại là vợ của Quân hộ Thiết gia.
– Ba cha con Thiết gia hiện giờ đều đang tại ngũ, Hòe Hoa là con dâu cả trong nhà.
Sở Lý thị hạ giọng nói:
– Con rời nhà đã hai năm, Hòe Hoa mới về làm dâu ở đây. Chỉ có điều mấy năm gần đây, bụng Hòe Hoa vẫn chưa có tin vui gì. Vài năm đầu, chồng nàng còn về thăm nhà, nhưng mãi sau vẫn không thấy Hòe Hoa có chuyển biến gì, chỉ tốn kém tiền bạc, nên dần dần cũng thưa hẳn việc về nhà. Mấy năm trước Hòe Hoa cũng có lên Vệ Sở thăm chồng, nhưng hai năm nay cũng không thấy đi nữa.
Nói đến đây, nàng khẽ thở dài.
– Nàng ta tìm mẹ làm gì vậy?
Sở Lý thị do dự một lát:
– Nàng ta cũng bị Phùng Nhị Cẩu ép đến đây, muốn khuyên vi nương điểm chỉ vào khế ước…
– Khế ước gì?
Sở Hoan lập tức hỏi.
– Đó là khế ước gì?
– Phải, là khế ước trục xuất Tố Nương ra khỏi Sở gia, trả nàng về nhà mẹ đẻ.
Sở Lý thị ảm đạm nói:
– Phùng Nhị Cẩu không tới nhà ép bán điền sản, mẹ còn tưởng hắn còn có chút lương tri. Vốn dĩ hai mẫu đất của chúng ta đã cho người khác thuê, hằng năm cũng có chút lương thực. Nhưng mỗi lần gieo hạt đều có người lén lút đào cây giống lên. Ban đầu không rõ là ai, sau mới hay, chính là Phùng Nhị Cẩu cho người quấy rối, không muốn chúng ta có lương ăn. Phùng Nhị Cẩu đã nhúng tay vào, hai mẫu ruộng của chúng ta cũng chẳng ai còn dám thuê, thật sự chẳng khác nào là muốn bức chết người. Về sau, may mắn thím Từ gia biết Tố Nương giỏi thêu thùa may vá, nên mới đem việc đến cho nàng làm, hai mẹ con nhờ vào đó mà lần hồi sống qua ngày. Gần đây, có mấy người đến khuyên vi nương nên trả Tố Nương về nhà, để Tố Nương còn có cơ hội tìm một người trượng phu mới, đi theo lão bà bà này đến già thì cũng thật đáng tội, dẫu sao thì tẩu tẩu của con cũng còn trẻ tuổi. Vi nương ngẫm lại cũng thấy có lý. Tố Nương tuy hiếu thuận, phải rời xa nó mẹ cũng buồn lòng, nhưng Đại lang đã mất, cũng không thể cứ để Tố Nương thủ tiết mãi như vậy được. Để tẩu tẩu con trở về, nếu có phúc, biết đâu cũng sẽ tìm được một gia đình tốt. Lão bà bà ta không thể trói buộc một cô nương tốt đẹp như vậy mãi được.
Sở Hoan cười lạnh:
– Mấy kẻ đến khuyên vi nương, đều là do Phùng Nhị Cẩu sai khiến cả.
Giờ đây chàng đã hiểu, Phùng Nhị Cẩu tất nhiên đã để mắt tới Tố Nương, nghĩ trăm ph��ơng ngàn kế để biến nàng thành người của mình.
Tố Nương tính tình cương liệt, khi còn ở Sở gia, Phùng Nhị Cẩu khó lòng ra tay. Nhưng một khi bị trục xuất khỏi Sở gia, trở lại nhà mình, theo lẽ quyền huynh thế phụ, huynh trưởng của Tố Nương rất có thể sẽ quyết định được tiền đồ của nàng. Lúc đó Phùng Nhị Cẩu muốn nạp Tố Nương làm thiếp, có huynh trưởng nàng đứng sau ủng hộ, tất nhiên sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Sở Lý thị nói:
– Ban đầu mẹ cũng không biết là tên súc sinh Phùng gia kia giở trò sau lưng, thấy l���i họ nói cũng có lý, nên đã định bảo tẩu tẩu con quay về nhà mẹ đẻ mà sống. Ai ngờ Tố Nương lại ngang bướng, một mực nói nếu mình rời đi rồi, sẽ không có ai chăm sóc vi nương. Nàng nói nếu đã bước qua cửa Sở gia, thì sống làm người Sở gia, chết làm quỷ Sở gia, sẽ hết lòng chăm sóc tốt cho vi nương. Nếu bị ép rời khỏi đây, tẩu tẩu con thề sẽ chết ngay trước cửa nhà…
Sở Hoan nghe vậy, trong lòng vừa cảm động lại vừa kính nể. Nghĩ đến những chuyện xấu xa mà Phùng Nhị Cẩu đã làm sau lưng, dám âm mưu chiếm đoạt Tố Nương, ánh mắt chàng đột nhiên tràn đầy hàn khí.
Chàng chợt nhớ ra mình và mẫu thân đã nói chuyện khá lâu mà Tố Nương vẫn chưa về. Theo lẽ thường, mấy bộ quần áo kia cũng không cần giặt lâu đến vậy. Sở Hoan nheo mắt lại, đứng dậy nói:
– Mẹ, Tố Nương tỷ vẫn chưa về, con xin đi xem sao.
Lúc này, Tố Nương đang giặt quần áo ở bờ sông phía Tây. Đó là một con sông nhỏ, nước trong vắt, uốn lượn như dải đai ngọc, có thể nói là huyết mạch của thôn Lưu Gia. Tố Nương lúc này đang ngồi xổm bên bờ sông. Nhìn từ phía sau, bóng dáng nàng như một chiếc hồ lô tinh xảo, thắt lưng nhỏ nhắn, vòng mông căng tròn, nở nang, chật cứng trong chiếc váy thô.
Tố Nương chẳng hề hay biết, khi nàng đang mải mê giặt giũ, từ con đường mòn phía sau, có một bàn chân đang nhẹ nhàng tiến về phía này.
Người này không phải ai khác, chính là tên súc sinh táng tận lương tâm, không chuyện xấu nào không làm Phùng Nhị Cẩu.
Nói cũng thật khéo. Hồ Tiểu Xuyên náo loạn trước cửa Phùng gia, khiến y bực bội trong lòng. Y ở trong phòng ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng tức giận, biết Hồ gia đang bận lo tang sự, y định đến đó thể hiện uy phong một chút.
Ai ngờ đi đến nửa đường, còn chưa đến Hồ gia thì thoáng thấy bóng dáng Tố Nương, y liền nổi máu dâm tà. Nhìn thấy Tố Nương từ cửa thôn đi ra bờ sông, tên súc sinh này lập tức giao hai con chó săn cho Triệu Bảo, còn mình thì rón rén bám theo sau, định nhân cơ hội này đùa giỡn nàng một phen.
Tố Nương ở bờ sông giặt quần áo, Phùng Nhị Cẩu theo đến, ẩn nấp phía sau một gốc cây, nhìn chằm chằm vào Tố Nương. Y cũng biết Tố Nương tính tình cương trực, không dễ trêu chọc, nên đành nấp sau gốc cây cổ thụ, nhìn tấm lưng ong thắt đáy cùng cặp mông tròn lẳn của nàng mà nuốt nước miếng ừng ực.
Chỉ có điều, Tố Nương cúi người giặt giũ, thân hình khẽ động, vòng mông vểnh cao, bộ ngực trĩu xuống, trong mắt Phùng Nhị Cẩu, cảnh tượng đó vô cùng hương diễm. Y càng lúc càng nóng bừng cả người, trong đầu tà niệm dâng trào, cổ họng khô khốc, như bị ma xui quỷ khiến, y liền rón rén đi dần đến gần Tố Nương.
Mọi bản quyền dịch thuật chương này đều thuộc về truyen.free, kính mong chư vị độc giả ủng hộ.