(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 289:
Trước cổng lớn bãi đá Đinh Cốc, bốn gã thủ vệ mặc giáp lúc này ngồi dưới đất, cười nói rôm rả.
Bọn họ không phải quân sĩ chính quy, tất nhiên không có kỷ luật quân ngũ nghiêm ngặt. Đêm đã về khuya, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, canh gác cổng trại vô cùng quạnh hiu, nên mấy người tập trung một chỗ, ngồi cười đùa trò chuyện.
Một người kể hai giai thoại ngắn, đứng dậy nói:
- Các ngươi cứ nói trước, ta đi giải quyết, chờ ta trở lại, ta sẽ kể chuyện còn ly kỳ hơn nhiều cho các ngươi nghe, đây là chuyện có thật đấy.
- Chuyện thật gì cơ?
- Mấy năm trước gặp một phu nhân quyền quý, chồng nàng ta là một đại phú hào, mà nàng ta lại rất phóng túng... !
Gã kia cười ha hả:
- Trở về rồi ta sẽ kể cho các ngươi nghe.
Gã loạng choạng đi tới nơi hẻo lánh, kéo quần xuống, đang lúc thong thả giải quyết, chợt cảm thấy yết hầu se lạnh, có người bất tri bất giác đến gần, ghé.
Gã còn tưởng đồng bạn đùa giỡn, định quở trách, thì dao găm đã xẹt ngang một đường, máu phun ra từ cổ họng. Gã muốn hô hoán, nhưng yết hầu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, một tay ôm lấy yết hầu, tay kia quơ quơ trong không trung vài cái, thậm chí không kịp thấy rõ rốt cuộc là ai động thủ, đã gục xuống đất.
Trong đêm tối, bóng đen như u linh lao vụt qua bãi đá Đinh Cốc. Ba người đang ngồi trước cổng trại, vừa cười vừa suy đoán gã kia đang làm gì với phu nhân quyền quý, thì đột nhiên cảm nhận được sát khí ập đến.
Mấy người kia đều dày dạn kinh nghiệm giang hồ, sức cảnh giác không hề kém. Có người vừa nhìn thấy vài bóng người lao đến, liền thuận tay sờ vào đao, kêu lên:
- Không hay rồi, có kẻ đánh lén!
Hai người khác gần như cùng lúc rút đao. Chờ bọn họ đứng dậy, ánh đao đã chém thẳng tới. Ba người cầm đao chống lại, nhưng những bóng người tựa u linh lại ập tới như sóng triều, số lượng rất đông, lại thêm võ công đều không tầm thường. Trong nháy mắt đã có một người gục ngã dưới đao. Một người trong số đó biết đại sự không ổn, ngăn cản một đao, phi thân chạy vào trong hàng rào, lớn tiếng kêu lên:
- Không hay rồi, không hay rồi, có người đánh lén, mọi người... !
Gã còn chưa dứt lời, sau lưng đã có người đuổi theo, một đao chém trúng vai gã. Gã định chém trả một đao, thì bên cạnh lại có kẻ khác chém xuống, chặt đứt cánh tay gã. Một kẻ khác lại xông tới, ánh đao lóe lên, liền cắt đứt yết hầu gã ta.
Gã ngã xuống đất, còn đang giãy giụa, thì hai lỗ tai đã bị lưỡi đao sắc bén cắt đi.
Tiếng hô của gã này đã khiến mọi người trong bãi đá giật mình tỉnh giấc. Những người ở nơi đây phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, trong chốc lát đã có hơn hai mươi người vung đao giết tới.
Lúc này Sở Hoan cũng không xông lên phía trước, hắn chứng kiến các Cấm Vệ Quân như sói như hổ xông vào bãi đá Đinh Cốc, một đám người vô cùng hung hãn. Phần thưởng 50 lạng bạc cho mỗi lỗ tai khiến ý chí chiến đấu của họ sục sôi, sát khí ngập trời.
Lúc Sở Hoan tiến vào cổng trại, đã có hơn trăm tên binh sĩ Cấm Vệ Quân lao tới trước mặt hắn. Hắn chỉ thấy thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất, hai lỗ tai đều bị cắt đi.
Tiếng chém giết phía trước vang dội khắp nơi. Đám người này là tinh nhuệ được chọn lọc từ Cấm Vệ Quân, vốn đều là những kẻ hung hãn dũng mãnh, lại thêm đánh lén đêm khuya, số lượng cũng chiếm ưu thế. Tuy Sáp Huyết Hội không thiếu người dũng mãnh, nhưng từ khi bắt đầu giao thủ, Cấm Vệ Quân đã chiếm ưu thế rất lớn.
Các nam nhân của Sáp Huyết Hội đã lao vào liều chết chém giết, còn phụ nữ và trẻ em thì hoảng loạn chạy tới một góc sơn cốc.
...
...
Lâm Đại Nhi cùng Lỗ Thiên Hữu cứ thế đi về phía bên phải. Ven đường vắng vẻ, cũng không tìm thấy tung tích Cừu Như Huyết. Lỗ Thiên Hữu lộ rõ vẻ lo lắng, còn thần sắc Lâm Đại Nhi từ đầu đến cuối vẫn luôn ngưng trọng.
Đi thêm chốc lát, Lâm Đại Nhi cuối cùng cũng dừng bước nói:
- Thiên Hữu ca, có phải chúng ta tìm sai hướng rồi không?
Lỗ Thiên Hữu nghĩ ngợi, thở dài:
- Sẽ không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?
- Cừu đại ca là người từng trải, sẽ không gặp phải chuyện không may đâu.
Lâm Đại Nhi nói: - Chắc hẳn huynh ấy có việc gì đó, ra ngoài làm, làm xong việc rồi sẽ tự mình quay về.
Lỗ Thiên Hữu gật đầu nói:
- Chỉ mong là như vậy.
- Chúng ta cứ trở về trước chờ xem sao.
Lâm Đại Nhi nói: - Nếu ngày mai còn không có tin tức của Cừu đại ca, chúng ta lại phái người đi tìm. Hiện giờ đêm đã khuya khoắt, chúng ta cũng không thể tìm thấy huynh ấy.
- Đành phải như thế thôi.
Lỗ Thiên Hữu nói.
Hai người quay đầu trở về hàng rào. Bọn họ đã đi khá xa, cách bãi đá một đoạn đường. Lỗ Thiên Hữu đi một lúc, mới nhẹ giọng hỏi:
- Đại Nhi, muội nói thù của nghĩa phụ, bao giờ chúng ta mới có thể báo được đây?
Lâm Đại Nhi nắm chặt đôi bàn tay trắng nõn, nói:
- Cho dù thế nào, rồi sẽ có thể báo được mối thù lớn.
Lỗ Thiên Hữu nói: - Tuy Đạo Môn vẫn luôn mưu đồ, nhưng thực sự muốn thành công, tuyệt đối không phải chuyện ngày một ngày hai.
Lâm Đại Nhi thở dài: - Việc chúng ta muốn làm, vốn đã là việc cực kỳ khó khăn, cho dù có Đạo Môn, cũng chưa chắc thành công. Chỉ là chúng ta tận tâm làm việc, thành hay không thành, còn phải xem ý trời.
Lỗ Thiên Hữu nghiêm nghị nói: - Nghĩa phụ đối với ta ơn trọng như núi, cuộc đời này ta không tiếc bất cứ giá nào, cũng phải báo được mối thù lớn cho nghĩa phụ.
Gã nói như chém đinh chặt sắt, cực kỳ kiên định.
Lâm Đại Nhi dịu dàng nhìn Lỗ Thiên Hữu, nở nụ cười hiếm hoi, nói:
- Thiên Hữu ca, chúng ta nhất định sẽ thành công.
Hai người đi về phía trước một lát, lông mày Lâm Đại Nhi đột nhiên nhíu chặt, thất thanh kêu lên:
- Không hay rồi!
Lỗ Thiên Hữu khẽ giật mình, Lâm Đại Nhi đã nói:
- Thiên Hữu ca, huynh nghe xem, bãi đá bên kia... có tiếng chém giết!
Không đợi Lỗ Thiên Hữu nói chuyện, hai cặp đùi ngọc thon dài căng lên, nàng vội vàng chạy về phía bãi đá.
Lông mày Lỗ Thiên Hữu nhíu chặt, bước nhanh theo sau.
Hai chân Lâm Đại Nhi cực kỳ có lực, tốc độ cực nhanh, thân pháp nhanh nhẹn. Tới cổng cốc, nàng đã nhìn thấy cảnh chém giết khắp nơi trong cốc, lờ mờ chứng kiến bóng người giao chiến bên trong, ánh đao bóng kiếm, tiếng chém giết, tiếng kêu thảm thiết, tiếng la khóc đan xen vào nhau, hỗn loạn khác thường.
Lâm Đại Nhi biết bãi đá xảy ra biến cố, định xông vào, nhưng lại cảm thấy cánh tay bị siết chặt, bị một bàn tay thô ráp đầy sức lực của Lỗ Thiên Hữu nắm lấy. Lâm Đại Nhi lòng nóng như lửa đốt, Lỗ Thiên Hữu đã kéo nàng sang một bên, ngưng trọng nói:
- Đại Nhi, đừng nên hành động theo cảm tính.
Lâm Đại Nhi lông mày dựng thẳng lên: - Hành động theo cảm tính ư? Thiên Hữu ca, bãi đá bị đánh lén, nhất định là tay sai quan phủ tìm đến nơi này.
Lỗ Thiên Hữu nói: - Trước khi chưa rõ tình hình, chúng ta không nên tùy tiện xông vào, muội đi theo ta.
Gã lôi kéo Lâm Đại Nhi, đi lên trên núi. Trong lòng Lâm Đại Nhi vừa vội vừa tức giận, Lỗ Thiên Hữu không chịu buông tay, Lâm Đại Nhi đành phải đi theo lên núi. Bọn họ tới gần sườn núi của sơn cốc, có thể từ lưng chừng núi chứng kiến tình cảnh trong sơn cốc, càng lên cao càng có thể chứng kiến rõ ràng những chuyện đang xảy ra trong sơn cốc.
Lâm Đại Nhi nhìn thấy, trong sơn cốc, thi thể nằm la liệt khắp nơi, có rất nhiều kẻ tay quấn vải trắng, thấy người là giết. Mùi máu tươi đậm đặc trôi nổi trong không khí, Lâm Đại Nhi có thể ngửi thấy rõ ràng.
Nàng vô cùng bi phẫn, nắm chặt đao, định thoát khỏi tay Lỗ Thiên Hữu, lao xuống sơn cốc cứu viện. Lỗ Thiên Hữu thần sắc nghiêm túc nói:
- Đại Nhi, muội đừng nên vọng động, muội xem bọn chúng có bao nhiêu người?
Trong sơn cốc, bóng người giao thoa, thi thể nằm ngổn ngang. Tuy Lâm Đại Nhi ở trên núi, có thể thấy đại khái tình cảnh sơn cốc, nhưng không thể nhìn rõ ràng, chỉ có thể phân biệt địch ta qua miếng vải trắng trên cánh tay.
Thi thể nằm trên mặt đất, có không ít hơn hai ba mươi kẻ tay quấn vải trắng, nhưng phần lớn đều là huynh đệ nhà mình. Trận chém giết này hiển nhiên đã giằng co một thời gian ngắn, người Sáp Huyết Hội tử thương thảm trọng, lúc này chỉ còn lại hai ba mươi người vẫn đang chém giết, nhưng những kẻ tay quấn vải trắng lại nhiều hơn Sáp Huyết Hội gấp mấy lần, người Sáp Huyết Hội thường xuyên một người phải đối mặt ba bốn đối thủ vây công.
Nhìn huynh đệ của mình từng người một ngã xuống, tim Lâm Đại Nhi như bị đao cắt, cuối cùng không chịu đựng nổi, nàng giãy khỏi tay Lỗ Thiên Hữu, cầm đao định lao xuống núi.
Lúc này nàng bất chấp mọi thứ khác, nàng không thể trơ mắt nhìn huynh đệ vào sinh ra tử bị người ta chém giết.
Lỗ Thiên Hữu lại như báo săn ôm chặt Lâm Đại Nhi từ phía sau. Hai tay Lâm Đại Nhi bị gã ôm chặt lấy, nàng định giãy dụa, nhưng khí lực Lỗ Thiên Hữu vô cùng lớn. Tuy võ công của nàng không kém, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là thân nữ nhi, làm sao có thể thoát khỏi Lỗ Thiên Hữu với sức mạnh như gấu hổ.
- Huynh muốn làm gì?
Lâm Đại Nhi khàn giọng nói: - Thả ta ra, ta muốn đi giết sạch đám cẩu tặc đó!
- Đại Nhi, muội tỉnh táo một chút.
Giọng Lỗ Thiên Hữu rung lên, hiển nhiên cũng đang chịu đựng nỗi đau rất lớn:
- Bọn chúng người đông thế mạnh, hiện giờ chúng ta xông lên, không khác gì chịu chết.
- Chết cũng phải đi.
Lâm Đại Nhi nói như chém đinh chặt sắt.
- Chết rồi, ai sẽ báo thù thay nghĩa phụ?
Lỗ Thiên Hữu ôm chặt Lâm Đại Nhi, không cho nàng rời đi:
- Chết rồi, ai sẽ báo thù cho các huynh đệ đã chết ở đây hôm nay?
Lâm Đại Nhi khẽ giật mình, không tiếp tục giãy dụa nữa.
- Đại Nhi, một người muốn chết, rất dễ dàng, nhưng muốn sống, lại rất khó.
Giọng Lỗ Thiên Hữu trầm trọng lạ thường:
- Người đã chết, chẳng cần nghĩ gì cả, nhưng người sống, lại phải gánh chịu trách nhiệm lớn hơn, còn khổ đau hơn cả cái chết... !
Toàn thân Lâm Đại Nhi run rẩy kịch liệt. Tiếng chém giết trong sơn cốc dần ngừng lại, nước mắt chảy dài xuống theo gò má trắng nõn của nàng.
Lỗ Thiên Hữu cảm giác được Lâm Đại Nhi dường như đã tỉnh táo lại, hắn hơi buông tay ra, thấp giọng nói:
- Chúng ta phải sống, phải sống thật tốt. Mối thù hôm nay, chúng ta phải trả lại gấp mười lần!
Lâm Đại Nhi chịu đựng đau thương rất lớn, nàng nhìn lại sơn cốc một lần nữa, liền thấy đám địch nhân đang vây tới một góc sơn cốc. Nơi đó có vài chục phụ nữ, trẻ em và người già yếu.
...
Sở Hoan cảm thấy tối nay chính là một cuộc tàn sát.
Tuy người Sáp Huyết Hội chống cự ngoan cường, thậm chí giết hơn ba mươi tên Cấm Vệ Quân tinh nhuệ, nhưng dưới đao của rất nhiều Cấm Vệ Quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, người Sáp Huyết Hội vẫn từng người ngã xuống.
Còn lại năm sáu tên nam đinh Sáp Huyết Hội, máu tươi đầm đìa toàn thân, đôi mắt mang theo cừu hận thấu xương nhìn quan binh trước mắt.
Đao bọn họ cầm trong tay vẫn rất vững chắc. Phía sau bọn họ, là gia quyến Sáp Huyết Hội.
Người già, trẻ em, phụ nữ đều chen chúc một chỗ, trong mắt họ tràn đầy cừu hận, lại mang theo nỗi hoảng sợ rất lớn.
Từ đầu đến cuối, Sở Hoan đều chắp hai tay sau lưng, nhìn cảnh giết chóc với thực lực chênh lệch xa này một cách bình thản tự nhiên. Trận chém giết tanh máu này, trong mắt gã, lại giống như đang ngắm cảnh vậy.
Các Cấm Vệ Quân đã giết đỏ mắt. Không ít người thu thập được rất nhiều lỗ tai, nhưng vẫn có một nhóm người chưa có được một cái lỗ tai nào. Người đã có được lỗ tai thì hy vọng tìm thêm nhiều hơn nữa, còn người chưa có thì không muốn tay không trở về.
Lâm đại nhân nói rất rõ ràng, đám người kia là loạn đảng, là phản tặc. Quan binh giết giặc, thiên kinh địa nghĩa.
Trên áo giáp Lý Tông Toàn đầm đìa máu tươi. Gã đã có được ba lỗ tai, nhưng một trăm năm mươi lạng bạc vẫn không làm thỏa mãn lòng tham của gã. Trong mắt gã là thần sắc hưng phấn nóng bỏng, gã nắm đao, từng bước tiến tới phía trước. Các Cấm Vệ Quân bên người đều tham lam nhìn những người đang đứng trước mặt kia, trong mắt họ, đây không phải là tính mạng, mà là bạc.
Vệ Thiên Thanh không tiến lên. Gã đã chém giết mấy người, nhưng không cắt lấy một lỗ tai nào. Lúc này đại cục đã định, đối mặt với một số người già yếu, gã lại không muốn tiếp tục giết chóc nữa.
Những huynh đệ Sáp Huyết Hội bảo vệ đám trẻ liếc nhìn nhau. Một người trong số đó quát to một tiếng, vung đao xông tới đám Cấm Vệ Quân đông nghìn nghịt. Đồng bạn của gã cũng hung hãn không sợ chết, xông theo. Nhưng đ��i mặt với Cấm Vệ Quân hùng mạnh, năm người lần lượt ngã xuống.
Bảy tám đứa bé được người lớn ôm trong lòng. Sáu bảy ông lão thì đứng ra, bọn họ đã rất già, nhưng vẫn nhặt những cây đao dính máu trên mặt đất, phẫn nộ nhìn đám quan binh như sói như hổ.
Lý Tông Toàn lau khô vết máu trên đao, khinh miệt nhìn những ông lão kia.
Tuy trong Cấm Vệ Quân có một đám người không ra tay nữa, nhưng vẫn có không ít Cấm Vệ Quân giết đỏ mắt vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Lý Tông Toàn lau khô đao, lớn tiếng nói:
- Mọi người nhớ kỹ, một lỗ tai năm mươi lạng bạc, không phân biệt lớn nhỏ, già trẻ!
Gã là người đầu tiên xông lên, chém xuống một ông lão. Ông lão này ra sức nhấc đao, thì đại đao của Lý Tông Toàn chém trúng, đánh bay cây đao trong tay ông lão. Gã đạp một cước, đạp ông lão ngã lăn trên mặt đất, rồi tiến tới trước mặt, bổ xuống một đao. Mắt thấy đại đao sắp chém vào người lão, thì hàn quang bên cạnh lóe lên, một tiếng "keng" vang lên, một cây đại đao đã lướt qua từ bên cạnh, chặn đứng đao của Lý Tông Toàn.
Lý Tông Toàn cảm thấy cổ tay tê rần, lui về sau một bước, quay đầu nhìn lại, liền thấy người vừa xuất đao chính là Sở Hoan.
Đôi mắt Sở Hoan lạnh như băng, lạnh lùng nói:
- Ngươi giết đã đủ rồi chứ?
Chân thành cảm ơn độc giả đã theo dõi bản dịch chính thức, độc quyền tại truyen.free.