(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 29:
Sở Hoan đang trò chuyện cùng mẫu thân, mãi không thấy Tố Nương trở về, trong lòng sinh nghi, bèn chạy một mạch ra bờ sông. Từ xa, hắn đã thấy Phùng Nhị Cẩu đang làm nhục Tố Nương.
Sở Hoan căm phẫn tột độ. Tám năm xa quê đã tôi luyện cho hắn một tính cách quyết đoán, linh hoạt. Giờ đây, khi chứng kiến Phùng Nhị Cẩu làm nhục người thân của mình, hắn không hề suy nghĩ mà lao thẳng tới, ra tay không chút lưu tình.
Hắn đã túm được tóc Phùng Nhị Cẩu, lôi y đến bên gốc cổ thụ. Một tay nắm tóc, một tay giữ gáy, hắn ghì đầu y sát vào thân cây. "Rầm!" Đầu của Phùng lão gia nào phải sắt đá, trán y lập tức vỡ toác, máu tươi tuôn xối xả.
Sở Hoan vẫn không ngừng tay, tiếp tục đập đầu Phùng lão gia vào gốc cây thêm hơn chục lần nữa. Mặt mũi Phùng Nhị Cẩu đã bị đập cho biến dạng, máu me bê bết.
Lúc này, Tố Nương đứng dậy, nhìn thấy Sở Hoan đang đánh Phùng lão gia, liền lớn tiếng gọi:
– Nhị lang, đánh chết tên súc sinh này cho ta!
Phùng lão gia lúc này đã tối tăm mặt mũi. Y muốn cầu xin tha thứ nhưng răng cửa đã rụng gần hết, đầu óc trống rỗng, ngay cả một lời cũng không thốt nên.
Sở Hoan lại giáng thêm vài cú nữa, lúc này Phùng Nhị Cẩu đã bị đánh đến lòi cả mắt. Tố Nương tuy đang rất giận dữ nhưng rốt cuộc vẫn là nữ nhân. Nàng biết nếu Sở Hoan cứ tiếp tục đánh, Phùng Nhị Cẩu chắc chắn sẽ mất mạng.
Giết người phải đền mạng. Lúc trước Tố Nương kêu Sở Hoan đánh chết Phùng Nhị Cẩu là vì quá tức giận. Giờ đây, nàng biết nếu Phùng Nhị Cẩu bỏ mạng, Sở Hoan sẽ mang trọng tội, liền vội vàng túm lấy tay Sở Hoan mà kêu lên:
– Nhị lang, đừng đánh nữa!
Sở Hoan lúc này mới dừng tay, buông Phùng Nhị Cẩu ra. Phùng Nhị Cẩu tóc tai rũ rượi, lảo đảo rồi té vật xuống đất, máu tươi đầy mặt, không còn ra hình dạng người nữa.
Sở Hoan đứng cạnh Phùng Nhị Cẩu, không đợi y phục hồi tinh thần đã dẫm chân lên ngực y. Phùng Nhị Cẩu thân mình lại giật mạnh, vẻ mặt thống khổ, cố nén đau hỏi:
– Ngươi... ngươi là ai?
– Ngươi có muốn biết cảm giác bị chân đá là như thế nào không?
Hắn nhớ lại từ xa đã thấy Phùng Nhị Cẩu dùng chân đá vào cổ tay Tố Nương. Nghĩ đến bàn tay mềm mại của nàng phải chịu một cú đá từ tên súc sinh này, ngọn lửa giận trong lòng hắn càng bùng lên dữ dội.
Nếu là trước kia, hắn căn bản sẽ không nói nhiều, đã sớm vặn gãy cổ Phùng Nhị Cẩu rồi.
Nhưng nay đã khác. Giờ đây hắn đang ở nhà mình, bên cạnh còn có mẫu thân và Tố Nương. Nếu giết người sẽ phải ra công đường, đó là điều hắn không hề mong muốn. Dù sao đi nữa, đối với hắn mà nói, hiện tại chỉ mong mẫu thân và Tố Nương được sống yên bình. Nếu hắn giết người và phải đền mạng, thì chẳng thể chăm sóc người thân được nữa.
– Đừng đánh... đừng đánh nữa... ta sai rồi...
Lúc này, Phùng Nhị Cẩu không dám phản kháng, chỉ nằm trên m���t đất rên rỉ:
– Gia gia, xin ngài tha cho ta! Nếu ngài cần bạc, ta sẽ về lấy ngay...
– Chân trái hay chân phải?
Sở Hoan vẫn thản nhiên hỏi lại.
Tố Nương biết Phùng Nhị Cẩu phía sau có chỗ dựa, vội vàng kêu lên:
– Nhị lang, chúng ta mau đi!
Sở Hoan vẫn không để tâm, ánh mắt vẫn lạnh băng nhìn Phùng Nhị Cẩu:
– Nói mau! Là chân trái hay chân phải? Nếu ngươi không nói, ta sẽ đá cả hai chân!
Lúc này, người trong thôn hiển nhiên cũng đã nghe tin, Bảo trưởng Lưu Thiên Phúc dẫn theo ba bốn gã lực điền vội vã chạy đến. Nhìn thấy Phùng Nhị Cẩu nằm trên mặt đất, Sở Hoan một chân đạp lên ngực y, biết là đã có chuyện lớn, Lưu Thiên Phúc liền hô lên:
– Nhị lang, không được làm bậy! Có gì thì cứ nói chuyện.
Lão cũng lo lắng Sở Hoan gây chuyện với Phùng Nhị Cẩu, bởi thế lực phía sau Phùng Nhị Cẩu, lão hiểu rất rõ. Lưu Thiên Phúc cho rằng Sở Hoan mới hồi hương, chưa tường tận về Phùng Nhị Cẩu, nếu đắc tội với y thì hậu họa khôn lường, liền tiến lên, giữ chặt một cánh tay của Sở Hoan, không ngừng khuyên nhủ:
– Kh��ng được làm bậy! Ngươi mau về trước đi, đi mau lên!
Nhìn Phùng Nhị Cẩu nằm thoi thóp trên mặt đất, toàn bộ gương mặt bê bết máu tươi, không còn rõ hình dạng, lão biết oán thù đã kết, trong lòng thầm kêu khổ. Lão định bảo Sở Hoan rời đi, còn mình sẽ tận lực khuyên giải Phùng Nhị Cẩu, cố gắng hết sức dẹp yên chuyện này.
Chỉ có điều, lão lôi kéo Sở Hoan, nhưng cơ thể hắn lại cứng như một khối đá, căn bản không hề nhúc nhích. Đôi mắt lạnh băng vẫn chằm chằm nhìn Phùng Nhị Cẩu, giọng nói càng lúc càng âm lãnh:
– Ngươi không nói sao?
Phùng Nhị Cẩu trong lòng biết hôm nay mình đã gặp phải tai ương lớn, y khóc nức nở nói:
– Phải... chân phải... không không, là chân trái... Ai da, gia gia, ngài tha cho ta đi, ta không dám nữa đâu...
Sở Hoan không nói thêm lời nào, nhìn quanh. Thấy bên bờ sông có một tảng đá, hắn liền bước tới, một tay nhấc bổng tảng đá lên.
Lưu Thiên Phúc và mấy thôn dân đều biến sắc mặt. Tố Nương cũng thất kinh, vội vàng bước tới ngăn cản. Lưu Thiên Phúc khuyên nhủ:
– Nhị lang, con nể mặt Lưu thúc một chút. Lần này coi như xí xóa đi...
Tố Nương cũng vội nói:
– Nhị lang, chúng ta... chúng ta không thể chọc vào hắn ta đâu.
Sở Hoan nhìn Tố Nương, rồi lại nhìn Lưu Thiên Phúc, bình tĩnh đáp:
– Lưu thúc, không phải Nhị lang không nể mặt người. Nhị lang xa nhà bấy lâu, không thể chăm sóc tốt cho người thân. Giờ đây đã trở về, cho dù trời có sụp xuống, Nhị lang cũng phải bảo vệ họ.
Đoạn, hắn lạnh lùng nhìn Phùng Nhị Cẩu đang nằm dưới đất, cố gắng đứng dậy nhưng bất lực, rồi cười lạnh nói:
– Nếu ai dám ức hiếp mẫu thân ta và Tố Nương tỷ, thì cho dù là Thiên vương, ta cũng không tha, quyết giết chết!
Nói rồi, hắn đẩy Lưu Thiên Phúc ra, tiến đến chỗ Phùng Nhị Cẩu.
Phùng Nhị Cẩu biết tai họa đã đến nơi, y định giãy giụa lết lên phía trước, lớn tiếng kêu:
– Giết người! Giết người! Cứu mạng...
Y chỉ kịp hô vài tiếng, Sở Hoan đã buông tảng đá lớn xuống đúng mắt cá chân y. Mọi người nghe một tiếng "răng rắc" vang lên, đều biết mắt cá chân của Phùng Nhị Cẩu đã bị tảng đá đập nát, và chắc chắn đùi của y sẽ bị phế bỏ.
Phùng Nhị Cẩu đang lớn tiếng kêu gào thì im bặt, hiển nhiên là y đã đau đến ngất lịm đi.
Đám người Lưu Thiên Phúc ngơ ngác nhìn nhau, trong khoảnh khắc ấy không ai kịp phản ứng.
Đối với bọn họ, Phùng Nhị Cẩu chẳng khác nào một hung thần. Mấy năm qua, toàn thôn chẳng ai dám chọc vào y, nên chẳng ai có thể tưởng tượng nổi có ngày y lại bị đánh đến nông nỗi này.
Mãi đến một lúc sau, Lưu Thiên Phúc mới hoàn hồn, vội vàng la lên:
– Nhanh... mau... mau đưa hắn đến lang trung gần nhất! Nhanh lên, đừng để xảy ra án mạng!
Mấy thôn dân thấy Phùng Nhị Cẩu bị đánh, trong lòng vô cùng hả hê. Nghe Lưu Thiên Phúc chỉ bảo, tuy không cam tâm nhưng vẫn đi tới, ba chân bốn cẳng khiêng Phùng Nhị Cẩu đến nhà vị lang trung trong thôn.
Lưu Thiên Phúc nhìn Sở Hoan, nhất thời không biết nói gì, mãi một lúc sau mới cười khổ:
– Con à, tuổi trẻ khí thịnh, đã gieo mầm tai họa rồi...
Lão lắc đầu thở dài, rồi cũng vội vã rời đi ngay.
Sở Hoan lúc này mới xoay người, nhìn thấy Tố Nương sắc mặt tái nhợt, quần áo xộc xệch. Nhớ đến việc Tố Nương vừa bị Phùng Nhị Cẩu làm nhục, trong lòng hắn không khỏi xót xa, dịu dàng hỏi:
– Tố Nương tỷ, tỷ không sao chứ?
Tố Nương nhìn Sở Hoan, thở dài, cúi đầu xuống. Nàng phát hiện xiêm y của mình không chỉnh tề, vội vàng sửa lại, búi lại tóc, cài lại trâm. Không nói lời nào, nàng đi tới khiêng chậu đồ đã giặt sạch. Sở Hoan vội đỡ lấy. Tố Nương lặng lẽ xoay người đi về nhà, vừa đi vừa rũ tay áo xuống.
Hai người một trước một sau trở về đến cửa nhà. Tố Nương bỗng nhiên dừng lại, xoay người cầm lấy chậu gỗ, thấp giọng nói:
– Chuyện này tạm thời không nên để mẫu thân biết.
Nàng dường như còn định nói gì nữa, nhưng rồi lại im lặng ôm chậu đồ đi vào nhà.
Sở Hoan vốn định đi chặt thêm củi, nhưng nghĩ đến chuyện vừa rồi đánh Phùng Nhị Cẩu, không biết có kẻ nào sẽ tìm đến tận nhà hay không. Hắn liền gánh hai bó củi vào nhà bếp, nhìn thấy mẫu thân đang ở trong phòng Tố Nương sửa lại miếng vải thêu dở, cũng không quấy rầy. Hắn ra cửa, ngồi xuống tảng đá bên vách tường, khoanh tay l���i, dựa vào vách tường, ngẩng đầu nhìn trời.
Thôn Lưu Gia không lớn. Chuyện Sở Hoan đánh gãy chân Phùng Nhị Cẩu đối với thôn nhỏ này mà nói là một chuyện động trời, chẳng bao lâu đã truyền đi khắp thôn.
Phùng Nhị Cẩu chính là khối u nhọt của thôn Lưu Gia, toàn thôn không ai là không bị y ức hiếp. Bởi vậy, nghe nói Sở Hoan đánh gãy đùi Phùng Nhị Cẩu, mọi người hiển nhiên cực kỳ khoái trá, chỉ có điều vì e sợ thế lực của y nên không dám bộc lộ ra ngoài.
Tuy nhiên, vẫn có một số người lo lắng cho Sở Hoan.
Sở Nhị lang của Sở gia, sau tám năm biệt tích nay bỗng nhiên trở về, ai ai cũng ngạc nhiên. Phụ thân và huynh trưởng hắn vốn là những người hiền lành, hay giúp đỡ mọi người, nên mọi người lại càng quay sang lo lắng cho Sở Hoan, bởi ai cũng biết Phùng Nhị Cẩu tuyệt đối sẽ không buông tha.
Cũng có vài trai tráng tiểu tử, sau khi biết hành động "vĩ đại" của Sở Hoan thì hết sức phấn chấn, xem hắn chẳng khác nào anh hùng. Chỉ có điều, vì sợ Phùng Nhị Cẩu trả thù nên họ không dám đến gần, chỉ từ xa giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Sở Hoan vẫn dựa vào vách tường. Tố Nương phơi xong quần áo, nhìn Sở Hoan một cách kỳ quái rồi lặng lẽ đi vào phòng.
Sở Hoan đang ngồi trước cửa nhà, đột nhiên nghe một tràng tiếng bước chân vang lên. Hắn tưởng nanh vuốt Phùng gia đã tìm đến cửa, nhưng không ngờ đó lại là Hồ Tiểu Xuyên.
Sở Hoan nhíu mày, không rõ Hồ Tiểu Xuyên đến đây vào lúc này để làm gì.
Hồ Tiểu Xuyên đi đến trước gốc cây cổ thụ trước cửa Sở gia, ngừng bước chân. Nhìn thấy Sở Hoan đang ngồi dựa vào vách tường, y liền nhanh chóng bước tới, cách Sở Hoan chừng ba bốn bước thì quỳ rạp xuống đất, khấu đầu liên hồi. Trong lúc Sở Hoan còn đang ngơ ngác, Hồ Tiểu Xuyên đã ngẩng đầu lên nói:
– Sở Nhị ca, huynh đã báo thù cho đại ca của ta. Hồ Tiểu Xuyên này nguyện sau này làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình.
Sở Hoan ngẩn người ra, lập tức đứng dậy kéo Hồ Tiểu Xuyên lên, nói:
– Đừng làm thế, mau đứng lên đi.
Hồ Tiểu Xuyên ứa nước mắt nói:
– Ta muốn báo thù cho đại ca, nhưng không đủ bản lĩnh. Sở Nhị ca hôm nay đã đánh gãy chân tên súc sinh kia, huynh đã trở thành ân nhân của Hồ gia. Tiểu Xuyên sau này xin nghe lời huynh, huynh muốn ta làm gì, ta sẽ làm cái đó.
Sở Hoan vỗ vỗ vai y:
– Tang sự của đại ca ngươi quan trọng hơn. Nhanh chóng trở về đi, nếu có việc gì cần đến Sở Nhị ca, cứ việc đến tìm.
Hồ Tiểu Xuyên nghẹn ngào gật đầu.
Ngay lúc đó, chợt nghe một giọng nói lạnh lùng vang lên:
– Ngươi chính là Sở Nhị lang?
Giọng nói vang lên đột ngột. Sở Hoan ngẩng đầu lên, thấy từ bên cạnh cây đại thụ có một người đang chậm rãi bước tới. Người này vận hắc y, dáng người vô cùng tráng kiện.
Sở Hoan cười khẩy một tiếng.
Hắn đã từng gặp người này rồi, đó chính là một trong số thuộc hạ của Phùng Nhị Cẩu. Lúc trước, Hồ Tiểu Xuyên náo loạn trước cửa Phùng gia, Phùng Nhị Cẩu đi ra, dẫn theo hai người. Một là quân sư Triệu Bảo, người còn lại chính là gã đang đứng trước mặt hắn lúc này.
Những dòng văn này được chuyển thể độc quyền bởi truyen.free.