(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 320:
Vương Phủ lấy từ bên hông ra một túi nước da, uống một ngụm rồi đưa cho Sở Hoan, đoạn tiếp lời:
“Tây Thành có hai mươi thự, nói thật, ngoài Tây Môn Thự chúng ta ra, những thự khác đều có tiếng tăm và bổng lộc, càng gần chợ búa thì bổng lộc càng nhiều. Nhị Nguyên Thự ở Tây Thành quản lý phố Nhị Nguyên, những binh sĩ phổ thông mỗi tháng có bổng lộc không hề nhỏ, mỗi tháng đều có phí riêng, mà khoản phí riêng đó còn nhiều hơn lương chính rất nhiều…”
“Nhị Nguyên Thự quản lý phố Nhị Nguyên, phố Nhị Nguyên lại có mấy con phố đều là khu buôn bán sầm uất và nhà nghỉ, xem ra đều phải cống nạp.”
Vương Phủ gật đầu đáp: “Hai mươi thự ở Tây Thành, Nhị Nguyên Thự là nơi béo bở nhất, ai cũng muốn được điều đến đó, nhưng nếu không có ô dù và tiền lót tay thì có mơ cũng đừng hòng. Nhị Nguyên Thự có hơn trăm người, ai nấy đều có bối cảnh, có ô dù chống lưng cả…”
Nhận lấy túi nước da Sở Hoan đưa, ông ta uống thêm một ngụm rồi nói: “Mẹ kiếp, lão tử ở Tây Môn Thự ba năm rồi, không dám mơ được điều đến Nhị Nguyên Thự, nhưng nếu được điều đến những thự khác cũng đã tốt lắm rồi… Cứ ở mãi Tây Môn Thự thì chẳng bao giờ ngóc đầu lên được, ở đây mỗi tháng chỉ trông cậy vào mấy đồng lương, không có khoản thu nhập nào khác. Không có bạc trong tay thì muốn đi quan hệ cũng không có cách nào, đành chịu vùi dập ở cái nơi này thôi.”
Đoạn, Vương Phủ nhìn Sở Hoan với vẻ đồng tình, thở dài: “Sở Hoan à, vận khí của đệ cũng đen đủi thật, chắc đệ đã đắc tội với vị nào đó mà không hay biết rồi.”
Sở Hoan cười khổ lắc đầu đáp: “Chắc vậy, kinh thành này thâm hiểm quá, thần tiên lại nhiều, không biết là đã đắc tội với vị tôn thần nào nữa.”
“Nếu có ngân lượng, mà vẫn muốn tiếp tục làm ở Võ Kinh Vệ, ta khuyên đệ nên mang chút bạc đi tạo mối quan hệ, rồi xin điều đi nơi khác.”
Vương Phủ nói với vẻ thâm thúy: “Nếu quả thật được điều tới nơi khác, số bạc bỏ ra đi tạo quan hệ đó sớm muộn gì cũng thu hồi lại được thôi. Sống ở Tây Môn Thự này, đừng nói đến kiếm bạc, ngay cả muốn lập công trạng gì cũng không thể. Nếu làm gì sơ suất có khi còn mất mạng như chơi.”
“Mất mạng ư?”
“Đương nhiên rồi.”
Vương Phủ đầy kinh nghiệm nói: “Tây Môn Thự chúng ta quản lý ba con phố cùng với quảng trường Tây Môn. Nếu ở đó xảy ra chút sai sót nào, trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu Tây Môn Thự chúng ta mà thôi.”
Đoạn, ông ta chỉ về phía trước sau, nói: “Hai bên này đều là phủ đệ của quan viên. Hôm nay dẫn đệ đi nửa ngày trời, bản thân đệ cũng thấy rồi đó, ba con phố này có đến hơn hai mươi phủ đệ. Mỗi ngày chúng ta đều có huynh đệ ở đây đi tuần, phụ trách sự an toàn của mấy phủ đệ này. Làm tốt bổn phận của mình thì không có ai thưởng cho đệ một đồng nào. Nhưng nếu làm việc không tốt, ví dụ như một phủ đệ nào đó mất trộm, hoặc có người lạ xông vào một phủ đệ nào đó, thì cái trách nhiệm này sẽ do chúng ta gánh vác.”
Ông ta cười khổ nói: “Mấy tháng trước, biển hiệu treo trước cửa của một phủ đệ bị mất trộm, cũng chẳng biết là ai làm. Đệ có biết kết quả thế nào không?”
Sở Hoan lắc đầu.
“Bốn huynh đệ phụ trách tuần tra ngày hôm đó đều bị phạt đánh 40 trượng, đánh cho đến gần chết. Hơn nữa, cả bốn người này và người nhà đều bị điều ra biên cương.”
Vương Phủ tựa vào chân tường, nói: “Đệ nói xem đây có phải là nơi để người ta sống không?”
Sở Hoan vuốt cằm, thở dài nói: “Xem ra thật sự phải cẩn thận từng bước rồi.”
Vương Phủ vô cùng đồng tình với Sở Hoan, nói: “Có bạc thì khẩn trương đi tìm quan hệ, không có bạc thì đệ tự cầu phúc đi. Đừng có mà trong lúc tuần tra xảy ra chuyện gì, nếu thật sự có chuyện, ai cũng không thể giúp được đệ đâu.”
Sở Hoan gật đầu: “Đa tạ Vương đại ca đã chỉ giáo.”
Hôm nay Vương Phủ đã dẫn Sở Hoan đi làm quen mấy con phố mà Tây Môn Thự phụ trách. Sang sáng sớm hôm sau, Thự đầu Triệu Dương gọi Vương Phủ đến, lệnh y dẫn ba người đi quảng trường Tây Môn tuần tra, đích thân điểm danh bảo Sở Hoan cũng đi theo.
Sau khi chỉ bảo, Triệu Dương gọi Vương Phủ lại, khẽ dặn dò vài câu. Sở Hoan cũng không biết rốt cuộc là dặn dò điều gì, chỉ thấy khi Vương Phủ quay về, sắc mặt ông ta có chút kỳ lạ.
Võ Kinh Vệ của Tây Môn Thự ngoài phụ trách trị an mấy con phố ra, trách nhiệm quan trọng nhất chính là tuần tra quảng trường Tây Môn. May mắn thay, quảng trường Tây Môn tuy vô cùng rộng lớn nhưng không có các con phố cắt ngang dọc. Ngoài việc chăm chú quan sát quảng trường đá bóng loáng trống trải, thì đó là một loạt cổng chào dựng thẳng. Trong mắt Sở Hoan, việc tiêu phí nhiều tiền xây dựng loạt cổng chào này chỉ có tác dụng trang trí, để quảng trường bớt đơn điệu, tăng thêm một chút khí phách mà thôi.
Mặc dù nói là tuần tra ở quảng trường Tây Môn, thực ra cũng không cần phải cứ đi đi lại lại. Chỉ cần tìm một chỗ ngồi xuống, chăm chú quan sát là được. Nếu có chuyện gì xảy ra, việc tiến hành xử lý vẫn kịp.
Hơn nữa, trên dưới Hoàng thành Tây Môn đã có Hoàng gia cận vệ quân thủ vệ. Chức trách của Võ Kinh Vệ chỉ là giám sát xem có những người nào không có phận sự xuất hiện ở quảng trường mà thôi.
Ngoài Sở Hoan, ba người còn lại, bao gồm cả Vương Phủ, đều đã quá quen thuộc với công việc ở đây. Họ tìm một chỗ ngồi xuống. Vương Phủ chỉ về phía Hoàng thành Tây Môn, cười hỏi:
“Sở Hoan, đệ có biết những người đi đi lại lại ở đ��o môn kia là ai không?”
Sở Hoan lắc đầu đáp: “Tại hạ vừa mới đến, mong Vương đại ca chỉ giáo.”
“Đông Môn sinh ra trọng thần, Tây Môn sinh ra mỹ nữ.”
Vương Phủ khẽ cười nói: “Câu nói này đệ cũng chưa từng nghe qua sao?”
Sở Hoan đọc lại một lần, cười hỏi: “Câu nói này có nghĩa gì?”
Vương Phủ ha hả cười nói: “Bách quan vào triều đều từ Đông Môn đi vào, tan triều cũng từ Đông Môn mà ra. Quốc Công, Nội Sử Lệnh, Nạp Ngôn, Thượng Thư mấy vị đại nhân này cũng đều từ Đông Môn ra vào, cho nên mới nói Đông Môn sinh ra trọng thần.”
Sở Hoan hỏi: “Thế còn Tây Môn sinh ra mỹ nhân, là sao vậy?”
Vương Phủ cười cười, đoạn hạ giọng xuống nói: “Quý nhân ra vào từ Tây Môn, thì đều là Phi tần…!”
Nói đến đây, ông ta thấy mình nói có vẻ hơi nhiều, bèn vỗ vai Sở Hoan, nói: “Điều tốt duy nhất ở Tây Môn Thự, chính là nếu may mắn thì có thể nhìn thấy bóng dáng mấy vị Phi tần nương nương. Chuyện này… có lẽ là điều tốt nhất rồi.”
Cổ nhân vì phân chia tinh tượng trên trời, chia tinh tượng thành Tam Tuyên Tinh Nhị Thập Bát Tú. Bởi vì chòm Tử Vi nằm giữa trời, nên cổ nhân cho rằng trong Tử Vi Tuyên là nơi ở của Thiên Tử. Do đó, từ trước đến nay Hoàng thành thường được gọi là Tử Vi Thành.
Thành Lạc An được xây dựng bắt đầu từ thời Ngô Triều, biết lợi dụng thiên tinh khí tượng, vận dụng lý luận Thiên Nhân Hợp Nhất. Việc kiến tạo thủ đô đều phải có kênh đào bao quanh, điều này đều có nguyên do của nó cả.
Kinh thành tuy gọi đơn giản là Đông Nam Tây Bắc Tứ Thành, nhưng trên thực tế bốn thành đều có tên gọi rất đẹp đẽ. Hoàng thành gọi là Tử Vi Thành, Đông thành gọi là Khải Minh Thành, phía Nam là Thái Vi Thành, phía Bắc là Cù Nghi Thành, còn Tây thành lại là Thái Âm Thành. Ngoài Tần Thủy Ngân Hà ra, còn có Cốc Thủy và Nhiêu Thủy giống như hai con rồng bằng ngọc cuộn quanh. Bên bờ Tần Thủy giống như một con rồng lớn, ngoài ra có hai con sông chính là hai con rồng bao lấy con rồng lớn đó. Toàn bộ thiết kế của kinh thành đều dựa vào lý luận Thiên Nhân Hợp Nhất, cho nên ý nghĩa của Hoàng thành Tứ Môn đều không giống nhau.
Cổ nhân cho rằng Đông chủ dương, Tây chủ âm. Cho nên Hoàng thành Tây Môn xưa nay đều là nơi những người trong hoàng cung thường lui tới. Nếu như có Phi tần có địa vị qua đời, quan tài sẽ từ Tây Môn đi ra, có những cổng chào rất nguy nga. Còn Phi tần trong cung được sủng ái nếu như được Hoàng đế ân chuẩn xuất cung thăm người nhà, cũng nhất định từ Tây Môn đi ra. Sau Tây Môn, thực chất chính là Hoàng thành Tây Cung, là Hậu Cung.
Ngoài hậu cung quý nhân, cung nữ sau khi trúng tuyển và được thả về, cũng đều từ Tây Môn ra vào. Cho nên Vương Phủ gọi là "Tây Môn xuất mỹ nữ", câu nói này cũng không phải giả dối.
Vương Phủ nói như vậy, Sở Hoan dường như hiểu ra điều gì đó. Bên cạnh đã có người thấp giọng cười nói: “Lão Vương, Tây Môn không chỉ là nơi xuất mỹ nhân, còn xuất ra một thứ.”
Sở Hoan hỏi: “Xuất ra cái gì?”
Vương Phủ châm biếm nói: “Còn xuất ra thái giám.”
Hai người bên cạnh lập tức cười phá lên. Một người thấp giọng nói: “Thái giám đúng là không phải thứ gì tốt đẹp.”
Vương Phủ xua tay nói: “Lời này nói ít vẫn hơn. Nếu thật sự mà bị người ta nghe thấy, tất sẽ gặp phải phiền toái. Các ngươi cũng không phải không biết, Thánh Thượng hiện giờ tín nhiệm nhất hai loại người này. Nếu chúng ta đắc tội phải, không chừng cả nhà sẽ bị chém hết.”
“Hai loại người ư?”
Sở Hoan có chút khó hiểu.
Bên cạnh có người hạ giọng nói: “Đạo sĩ và thái giám.”
“Ồ?”
Sở Hoan hiểu ra.
Vương Phủ tựa vào chân tường, nói: “Thôi, đừng nói nữa. Còn lâu mới đến bữa trưa, chưa đến lúc ăn cơm. Trước tiên hãy lấy tinh thần quan sát đi. Sở Hoan hôm nay lần đầu tiên ra ngoài làm việc, sau khi thay phiên, mỗi người góp một ít, để tẩy trần cho Sở Hoan.”
Sở Hoan cười nói: “Mấy vị đại ca chiếu cố, Sở Hoan vô cùng cảm kích. Hay là thế này đi, tiền không cần góp nữa. Trên người tiểu đệ còn mấy lượng bạc, nếu mấy vị để mắt tới, sau khi thay phiên, tiểu đệ sẽ đứng ra mời mấy vị đại ca uống mấy chén, không biết ý các đại ca thế nào?”
Võ Kinh Vệ của Tây Môn Thự không giống như những nơi khác, thu nhập đều rất ít, chỉ đủ nuôi gia đình, không dư dả như những thự khác được. Muốn đến một tửu quán cũng phải đắn đo một trận. Lúc này Sở Hoan nói mời, trong lòng mọi người đều vui mừng. Vương Phủ đã vỗ vai Sở Hoan, nói:
“Sở Hoan, được lắm.”
Sắc trời vẫn còn sớm, Vương Phủ ôm đao. Bên Tây Môn lạnh tanh, quảng trường Tây Môn càng ít dấu vết người qua lại. Ông ta ngáp một cái, nói: “Tối qua ngủ muộn, ta nghỉ trước một chút. Các ngươi chăm chú quan sát, có việc thì gọi ta.”
Y nhắm mắt lại. Một lúc sau, dường như nghĩ đến điều gì, ông ta lại mở mắt ra, nhìn về phía Sở Hoan, thấp giọng nói: “Sở Hoan, nếu như trong Tây Môn có người nào đi qua, đệ ngàn vạn lần đừng…!”
Nói đến đây, ông ta dừng lại, vẻ mặt có chút cổ quái, trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu nói: “Thôi, không có chuyện gì đâu, cứ chăm chú quan sát là được.”
Y nhắm mắt lại, tựa vào chân tường ngủ thiếp đi. Sở Hoan thấy Vương Phủ định nói gì đó lại dừng lại, có chút kỳ quái. Vương Phủ này rõ ràng là muốn nói gì, nhưng dường như có gì đó e dè, chỉ nói được một nửa liền không nói nữa. Hắn cũng không biết nửa câu sau ông ta định nói là gì.
Vương Phủ rất nhanh ngáy lên, nhưng cũng không quá to. Hai người khác cũng tựa vào chân tường, mệt mỏi muốn ngủ. Thấy Vương Phủ đã ngủ, một người hướng về phía Sở Hoan thấp giọng nói:
“Sở Hoan, đệ vừa mới đến, tinh thần dạt dào, không giống chúng ta đợt này quá mệt mỏi. Mắt đệ nhanh nhẹn chút, chăm chú quan sát quảng trường. Có chuyện gì thì gọi chúng ta là được.”
Sở Hoan gật đầu nói: “Ta sẽ chăm chú quan sát.”
Trong lòng hắn cũng hiểu được quy tắc, bất luận nơi nào, người mới đến luôn phải làm việc nhiều hơn một chút. Thành quả chuyển ngữ này, độc quyền tại truyen.free.