(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 4:
Mọi người nhìn nhau đầy ngơ ngác, không ai hiểu rốt cuộc kẻ đọc sách kia bị sao. Lại nghe gã vừa gào khóc, vừa lớn tiếng nói:
- Trung thần vì sao lại phải ch��u cảnh này? Cả nhà trung liệt, vì sao lại có kết cục như vậy? Đạo trời bất công, đạo trời bất công thay...!
Lập tức có người hiểu ra, e rằng kẻ đọc sách này đã đọc tới một câu chuyện xưa, nên mới đột nhiên phát điên như thế. Có người thầm nghĩ trong lòng: “Hóa ra là một tên mọt sách!”
Một gã thương nhân áo gấm giàu có buông lời trêu chọc hỏi:
- Ngươi nói cả nhà trung liệt là chỉ ai? Vì sao lại nói đạo trời bất công?
Kẻ đọc sách vừa khóc vừa nói:
- Gia Cát Võ Hầu một đời trung trinh, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi, điều này không cần phải nói. Con trai Gia Cát Chiêm, cháu trai Gia Cát Thượng đều là thần tử trung lương, cuối cùng ba đời vì nước mà hy sinh... Há chẳng phải khiến lòng người đau xót hay sao!
Nói đến đây, gã dùng ống tay áo lau nước mắt, vẻ mặt bi thương.
Tất cả đều thầm chế giễu trong lòng, chỉ cảm thấy gã này quả nhiên ngu không ai sánh bằng. Gã đàn ông áo đen đã giải vây cho Sở Hoan cũng cười lạnh nói:
- Văn thần chết để can gián, võ tướng chết để chiến đấu, đây mới là tận trung cư��ng vị, là lẽ đương nhiên. Nếu không như vậy, làm sao còn nói tới trung nghĩa?
Gã lập tức hừ lạnh một tiếng, nói:
- Chẳng qua đời sau ngu dốt, tận trung cho chủ tầm thường, cái chết của cha con Gia Cát cũng không đáng giá!
Khuôn mặt kẻ đọc sách lập tức biến sắc. Gã đứng dậy, giơ ngón tay chỉ vào gã đàn ông áo đen, mặt đỏ tía tai nói:
- Ngươi... Ngươi ăn nói xằng bậy, nói hươu nói vượn! Bề tôi tận trung, tại sao lại không đáng giá?
Gã đàn ông áo đen cười lạnh nói:
- Nếu như lời ngươi nói, Tiếu Thiên Vấn của Tây Lương tự nhiên cũng là một trung thần vĩ đại. Ngày khác nếu Tiếu Thiên Vấn chết dưới tay thiết kỵ Đại Tần ta, phải chăng ngươi cũng sẽ khóc lóc thảm thiết như thế?
Kẻ đọc sách lập tức nghẹn lời, sắc mặt khi trắng khi hồng, khó coi đến cực điểm. Một lúc lâu sau mới nói:
- Tiếu Thiên Vấn chính là kẻ đại gian đại ác, lẽ nào... lẽ nào lại là trung thần?
Gã đàn ông áo đen lạnh lùng nói:
- Đối với Đại Tần ta mà nói, Tiếu Thiên Vấn tự nhiên là kẻ đại gian đại ác. Nhưng đối với người Tây Lương quốc mà nói, Tiếu Thiên Vấn lại tận trung cả đời. Nếu không phải vì Tây Lương có Tiếu Thiên Vấn tồn tại, hai mươi năm trước đã phải bại trận dưới tay thiết kỵ Đại Tần ta rồi, làm sao còn gieo họa đến tận ngày hôm nay?
Lời gã chưa dứt, bên cạnh đã có một người nói:
- Gần đây ta vừa nghe nói, người Tây Lương đã hại chết Phong tướng quân, xuất binh đánh chiếm Quan Tây Đạo của Đại Tần ta, liên tục phá vỡ ba châu, khiến sinh linh đồ thán, dân chúng chết vô số kể...!
Nói đến đây, người này giận dữ nói:
- Phong tướng quân vừa chết, còn ai có thể trấn giữ Quan Tây để ngăn cản binh lính Tây Lương đây?
Đế quốc Đại Tần trong thiên hạ tổng cộng thiết lập mười sáu Đạo. Dưới mỗi Đạo quản lý vài Châu, dưới Châu thiết lập Huyện. Chế độ hành chính ba cấp Đạo, Châu, Huyện được thực thi. Còn Châu nào thiết lập Nha môn Tổng Đốc thì trực tiếp xưng là Phủ.
Phủ Vân Sơn lệ thuộc Nam Sơn Đạo. Dưới Nam Sơn Đạo quản hạt tám Châu, mà phủ Vân Sơn chính là một Châu trong số đó. Bởi vì Nha môn Tổng Đốc được thiết lập tại Châu Vân Sơn, cho nên liền trực tiếp xưng là phủ Vân Sơn.
Quan Tây Đạo này nằm ở phía Tây Bắc, vẫn là tiền tuyến đầu tiên ngăn chặn sự tiến công của Tây Lương quốc.
Người này vừa nói xong, thần sắc nhóm người trên thuyền đều hơi ảm đạm. Tuy Quan Tây Đạo cách bọn họ vẫn còn hơi xa xôi, nhưng cái chết của Phong tướng quân trấn giữ Quan Tây đã truyền khắp thiên hạ.
Dân chúng Đại Tần, ít ai không biết tên tuổi Phong tướng quân. Những năm gần đây, Phong tướng quân trấn giữ Quan Tây, liên tục hóa giải các cuộc tiến công của người Tây Lương. Người trong thiên hạ đều biết rằng, Quan Tây có Phong tướng quân thì người Tây Lương khó có thể tiến thêm một bước về phía đông.
Nhưng trước đó không lâu, tin đồn đã truyền khắp dân gian rằng Phong tướng quân, cây trụ của Tây Bắc Đại Tần, đã bị người Tây Lương thiết kế hãm hại. Chẳng những bản thân Phong tướng quân thân vong, ngay cả Thập Tam Thái Bảo thuộc hạ danh chấn thiên hạ của ông ta cũng đều bị sát hại.
Tin tức ác mộng truyền ra, triều đình lẫn dân gian Đại Tần đều kinh sợ.
Trời chiều đã buông, đất trời dần chìm vào màn đêm. Dây thừng neo thuyền đã được thu hồi. Phan chủ thuyền dẫn theo mười một thủy thủ trên thuyền tiến đến đầu thuyền, rất trịnh trọng mà vái ba lạy. Sau đó, ông ta lấy ra mười miếng tiền đồng, ném xuống sông từng miếng một.
Đây là quy củ trước khi rời bến, mười miếng tiền đồng dùng để hiếu kính Thủy thần, cầu khẩn Thủy thần phù hộ họ dọc đường bình an vô sự.
Thuyền khách tại bến Phong Lâm chia làm hai loại: một loại là Bắc thượng, mục đích cuối cùng là đến được Thương Châu; loại còn lại là Nam hạ, mục đích là phủ Vân Sơn. Kính Giang bắt nguồn từ Bắc bộ Thương Châu, uốn lượn khúc khuỷu từ Bắc xuống Nam, dài đến gần bốn trăm dặm.
Một tiếng thét lớn vang lên:
- Nhổ neo!
Chiếc thuyền này lập tức giương buồm. Lúc ấy đang thuận gió, thuyền khách rất nhanh rời khỏi bến cảng, xuôi theo gió thu mà đi về phủ Vân Sơn.
Bởi vì đề cập đến cái chết của Phong tướng quân, trong khoang thuyền yên tĩnh một khoảng thời gian rất dài. Mãi sau mới nghe một gã thương nhân khẽ thở dài:
- Phong tướng quân vừa chết, e rằng người Tây Lương sẽ tiếp tục áp sát. Triều đình tự nhiên cũng muốn dụng binh đối với Tây Lương... Quan phủ nhất định sẽ gia tăng thuế má, những người như chúng ta không tránh khỏi việc phải đổ nhiều mồ hôi xương máu!
Lời gã vừa thốt ra, trong khoang thuyền liền có mấy người sắc mặt trở nên khó coi.
Triều đình trưng thu thuế, dân chúng tự nhiên sẽ khốn khổ. Mà những thương nhân giàu có lại là đối tượng trưng thuế trọng điểm của quan phủ. Mấy năm qua, triều đình thường xuyên trưng thu thuế má khiến thương nhân các Đạo cả nước khổ không kể xiết.
Nói đến điều này, mọi người đều mất hứng, không ai muốn tiếp tục bàn luận. Không ít người đã nắm chặt xiêm y, dựa vào boong thuyền mà bắt đầu ngủ.
Sở Hoan cũng tựa vào một góc, dường như ông lão kia đang ôm đầy tâm sự. Trong khoang thuyền nhất thời trở nên vô cùng yên tĩnh.
Thuyền khách thuận gió xuôi nam, chỉ đi hơn mười dặm. Hai bờ sông núi cao liên miên. Thuyền khách đi trên sông, những ngọn núi cao hai bên tựa như hàm răng của quái thú, đang nuốt chửng chiếc thuyền này vào trong miệng.
Gió thu hiu quạnh, con thuyền cô độc cũng trở nên vô cùng tiêu điều trong màn đêm.
Sở Hoan híp mắt, tựa như ngủ mà không ngủ. Chẳng biết đã trải qua bao lâu, bên tai hắn đột nhiên nghe được một hồi động tĩnh rất kỳ quái. Mở to mắt, trong khoang thuyền vô cùng tối, nếu không phải trên vách khoang thuyền treo hai ngọn đèn, thì sẽ chẳng thấy gì cả. Nương theo ngọn đèn dầu mờ ảo, hắn nhìn thấy phần lớn mọi người trong khoang thuyền đang ôm túi đồ của mình, mơ mơ màng màng ngủ, thậm chí có hai người còn phát ra tiếng ngáy.
Ông lão bên cạnh cũng dựa vào vách khoang thuyền ngủ. Nhưng gã đàn ông áo đen kia lại đứng lên, dường như cũng nghe được động tĩnh. Khi Sở Hoan nhìn về phía gã, gã đàn ông áo đen cũng đang nhìn về phía Sở Hoan.
Dường như gã đàn ông áo đen kia cũng nhận ra Sở Hoan cảm thấy có gì đó không ổn. Gã nhẹ nhàng lay tỉnh đồng bạn bên cạnh, nói nhỏ hai câu vào tai gã đồng bạn kia, rồi lập tức dẫn người còn lại cẩn thận đi qua khe hở chật hẹp, đến cạnh cửa khoang thuyền. Gã liếc nhìn Sở Hoan một cái, muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng chẳng nói gì, dẫn đồng bạn của mình ra ngoài khoang thuyền.
Sở Hoan nhíu mày, ngưng thần lắng nghe. Âm thanh kia vẫn loáng thoáng truyền ra, dường như là có tiếng va chạm, chỉ là trong chốc lát khó có thể nghe ra âm thanh ấy truyền ra từ đâu.
Hắn nhấc chiếc túi của mình, cũng đi ra khỏi khoang thuyền. Đến bên ngoài, hắn chỉ thấy gã đàn ông áo đen và đồng bạn đang thấp giọng nói gì đó trên boong tàu. Nhìn thấy Sở Hoan đi ra, gã đàn ông áo đen thản nhiên cười nói:
- Chẳng lẽ các hạ cũng nghe được động tĩnh gì sao?
Sở Hoan mỉm cười không nói. Hắn chợt thấy gã đàn ông áo đen kia rút mạnh bội đao bên hông, tốc độ cực nhanh. Lưỡi đao kia trong nháy mắt đã chĩa thẳng vào cổ họng Sở Hoan. Mà đồng bạn của gã đàn ông áo đen lại di chuyển nhanh chóng, trong chớp mắt đã mò ra sau lưng Sở Hoan.
Sở Hoan nhíu mày, nhưng trên mặt lại không đổi sắc, chỉ thản nhiên nói:
- Đây là ý gì?
Gã đàn ông áo đen cười lạnh nói:
- Các hạ rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Sở Hoan thở dài, nói:
- Tuy rằng chúng ta không phải bằng hữu, nhưng cũng sẽ không phải kẻ thù.
Ánh mắt hắn nhìn về phía sau gã đàn ông áo đen, bình tĩnh nói:
- Nếu là ta, lúc này ta chỉ nghĩ cách đối phó với nguy hiểm sắp đến, chứ không phải hỏi thân phận của người khác.
Gã đàn ông áo đen nhăn mày lại, dường như gã cũng cảm giác được điều gì đó. Gã quay đầu nhìn về phía mặt sông, sắc mặt lập tức đại biến.
Trăng thu thê lương, ánh trăng chiếu trên mặt sông, sóng nước lăn tăn. Giữa trời đất một mảnh yên lặng. Phía trên mặt sông kia, lúc này lại có một con thuyền đang chạy tới từ phía đối diện, dưới ánh trăng, nhìn xem vô cùng rõ ràng.
Gã đàn ông áo đen thu hồi đao, bước nhanh đến cạnh mép thuyền, từ mép thuyền nhìn xuống. Thần sắc gã lại giật mình, trầm giọng nói:
- Không hay rồi, dưới đáy thuyền có người... !
Ý thức được điều gì đó, gã nắm chặt đao:
- Có kẻ đang đục thuyền!
Đồng bạn của gã đàn ông áo đen cũng giật mình nói:
- Kính Giang xưa nay yên bình, từ trước đến nay chưa từng có thổ phỉ... !
- Nhất định là có kẻ muốn cướp thuyền!
Gã đàn ông áo đen vẻ mặt hung ác, phân phó nói:
- Nhị Hổ, vào trong thông báo mọi người, có thổ phỉ cướp thuyền. Ai có sức lực thì tùy ý lấy binh khí ra liều mạng với thổ phỉ!
Lập tức gã lại cảm thấy dựa vào đám người trong khoang thuyền khách kia thật sự không đáng tin cậy. Gã liền muốn đi tìm chủ thuyền tổ chức đám người chèo thuyền để chống trả. Nghĩ đến phía sau còn có Sở Hoan, gã xoay người hỏi:
- Lúc các hạ lên thuyền, đã lộ ra một tay công phu, chắc chắn cũng không phải hạng người đơn giản. Giờ đây đối đầu với kẻ địch mạnh, xin hãy đồng tâm hiệp lực cùng chúng ta chống lại cường địch!
Sở Hoan nói:
- Ta chỉ có chút sức mọn, e rằng không giúp được gì nhiều!
Gã đàn ông áo đen cười lạnh nói:
- Nếu ngươi không cùng phe với bọn chúng, vậy thì ngươi là châu chấu trên cùng một sợi dây với chúng ta. Đàn ông đại trượng phu, cũng phải có ba phần nhiệt huyết, chẳng lẽ ngươi còn định bó tay chịu trói mặc người tàn sát?
Gã cũng không nói nhiều lời, lấy một dao găm sắc bén từ trong ngực ném sang. Sở Hoan vươn tay nhận lấy. Gã đàn ông áo đen liền vội vã đi ra phía sau, đi tìm chủ thuyền.
Sở Hoan nhận lấy dao găm, liền cảm thấy một luồng khí lạnh phát ra từ đó. Hắn biết chuôi dao găm này không phải loại bình thường, tóc rơi qua liền đứt, vô cùng sắc bén.
Hắn ngẩng đầu nhìn chiếc thuyền đang tiến đến từ phía đối diện. Bởi vì đi ngược chiều gió, tốc độ không quá nhanh, nhưng khoảng cách giữa hai thuyền cũng ngày càng gần. Thậm chí Sở Hoan có thể nhìn thấy bóng người chớp động trên đầu thuyền, dường như số lượng không ít.
Đồng bạn của gã đàn ông áo đen hiển nhiên đã nói tình hình nguy hiểm cho mọi người trong khoang thuyền. Sở Hoan đã nghe được tiếng động ồn ào truyền ra từ trong khoang thuyền. Lập tức có mấy người đi ra khỏi khoang thuyền, đến boong tàu, trông thấy con thuyền đang tới gần trong bóng đêm, một đám người sợ hãi, kinh hoàng hô lên, đã có kẻ lớn tiếng kêu:
- Mau quay đầu thuyền, có thổ phỉ đến... !
Lúc này Phan chủ thuyền cũng đã dẫn vài người chèo thuyền đến đầu thuyền. Sắc mặt ông ta trắng bệch, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Ngay cả những người chèo thuyền bên cạnh ông ta cũng đều thần sắc hoảng sợ.
Gã đàn ông áo đen bước tới, nhìn Phan chủ thuyền, trầm giọng nói:
- Trên thuyền có dao không? Còn không mau phân chia dao cho mọi người đi! Người nào giỏi bơi nhanh chóng xuống nước đi, dưới đáy thuyền có phỉ đang đục thuyền!
Phan chủ thuyền vẻ mặt kích động, ánh mắt lóe lên. Nhìn thuyền phỉ đang nhanh chóng tới gần, lúc này muốn thay đổi đầu thuyền để ch��y trốn cũng không kịp nữa rồi. Ông ta run giọng nói:
- Trên thuyền... trên thuyền làm gì có dao!
Gã đàn ông áo đen cười lạnh nói:
- Xem ra ngươi đang chuẩn bị chịu chết!
Phan chủ thuyền suy nghĩ một chút, cuối cùng nói với người chèo thuyền tráng kiện Tiết Lão Lục:
- Đi mang hết dao trong khoang thuyền ra đây, tập hợp mọi người lại. Nói gì thì nói, cũng phải bảo vệ bằng được con thuyền này!
Đại Tần nghiêm cấm dân gian sử dụng binh khí, dao lại là thứ bị hạn chế nghiêm ngặt. Ngay từ đầu Phan chủ thuyền này còn không dám bại lộ mình có giấu dao. Nhưng chuyện đã đến nước này, tai vạ sắp ập đến, ông ta cũng bất chấp những điều đó.
Trên thuyền này có bảy tám gã chèo thuyền tráng kiện, kỹ năng bơi lội rất tốt, hàng năm đi lại trên sông, cũng không phải loại người thiếu kiến thức. Tiết Lão Lục kia nghe Phan chủ thuyền phân phó, vung tay kêu lớn:
- Các huynh đệ, đều đi lấy dao, liều mạng với đám thổ phỉ này!
Chỉ tại truyen.free, bạn mới có thể tìm thấy bản dịch nguyên vẹn này.