Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 67:

Khóe mắt Hồ tri huyện giật nhẹ, sắc mặt trầm xuống, ông ngả người ra ghế, vuốt râu nói:

— Tiết lang, có gì cứ nói, ngươi không cần vòng vo như thế.

Ti��t lang hơi nghiêng người về phía trước:

— Đường tôn, cơ hội lần này quả là cơ hội tuyệt vời. Tô gia giàu có, nếu có thể nhân cơ hội này mà kiếm chút bổng lộc của bọn họ, chẳng phải là chuyện tốt đẹp sao? Tuy nhiên... Đường tôn, kẻ hèn này không dám giấu diếm ngài, tôi cảm thấy tiểu tử kia lai lịch bất minh. Sau khi xảy ra chuyện ở thôn Lưu gia, kẻ hèn này từng sai người điều tra về hắn. Sở Hoan đó tám năm về trước bỗng nhiên mất tích, mọi người đều cho rằng hắn đã chết. Nhưng trước vụ ẩu đả không lâu, hắn đột nhiên trở về. Lần này cách hành xử rất khác lạ, hơn nữa, võ nghệ cao cường. Ngay cả Bát Lý Đường hắn cũng chẳng coi ra gì. Đường tôn, người này mất tích tám năm, rốt cuộc đã làm gì, chúng ta không tra được manh mối. Nhân vật như thế, thực sự là họa lớn. Một khi vì mấy đồng bạc Tô gia đưa đến mà thả ra, hậu quả khó lường.

Hồ tri huyện không nói gì, chỉ yên lặng suy nghĩ.

Phòng giam chữ Giáp là nơi giam giữ trọng phạm. Một cánh cửa đá vừa mở ra, một mùi hôi thối nồng nặc liền xộc tới. Nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, u ám vô cùng, lạnh lẽo thấu xương.

Sở Hoan vẻ mặt bình tĩnh, hai tay bị trói chặt bằng dây thừng, bị mấy tên ngục tốt xô đẩy, đi tới phòng giam. Trương râu rậm rất nhanh lại gần, lấy ra một quyển sổ và một cây bút lông, nói:

— Tên họ!

— Sở Hoan!

Trương râu rậm cầm bút viết nguệch ngoạc tên Sở Hoan xong, lúc này mới đứng dậy, đi đến trước mặt Sở Hoan, vòng quanh hắn một lượt, cười ha hả:

— Thế nào? Bị trói lại có phải là không thoải mái không?

Sở Hoan chỉ bình thản nhìn gã, không trả lời.

— Sao nào, nhìn bộ dạng ngươi xem ra không phục?

Trương râu rậm cười lạnh, chỉ vào hình cụ khắp nơi mà nói:

— Ngươi có thể thấy, nơi này không phải là nơi để ngươi làm càn. Ta nghe nói ngươi ở bên ngoài đánh gãy chân mấy người của Bát Lý Đường. Ha hả, tiếc là ở nơi này ngươi không có cơ hội thể hiện uy phong của mình. Ngươi nếu ở đây dám giương oai, lão tử sẽ đánh gãy chân ngươi trước.

Bốn phía phòng giam có rất nhiều loại hình cụ tra tấn, không ít món còn dính máu. Không khí trong phòng chẳng những đầy mùi hôi thối mà còn tanh nồng mùi máu.

Nơi này tuyệt đối là nơi âm u!

Sở Hoan bình thản cười nói:

— Chỉ cần ngươi dám động đến một đầu ngón tay của ta, chờ ta ra ngoài, ta cam đoan sẽ trừng trị ngươi.

Lời vừa nói ra, Trương râu rậm và mấy tên ngục tốt ngẩn người, lập tức cùng phá lên cười. Đây chính là điều nực cười nhất đời mà bọn chúng từng nghe thấy. Một trọng phạm trong lao tù mà dám uy hiếp ngục tốt, đó thực sự là chuyện xưa nay chưa từng có.

Trương râu rậm sau khi cười lớn, sắc mặt lạnh lùng, trầm giọng nói:

— Xem ra tiểu tử này đúng là chưa biết gì về nơi này. Anh em, tất cả ra tay, để hắn biết hắn đang ở đâu.

Hai gã ngục tốt tiến lên, trong đó có một người vung cây gậy gỗ, đập vào đầu Sở Hoan. Sở Hoan thoáng cái đã né sang một bên, cây gậy gỗ liền vụt vào khoảng không. Ngục tốt kia đang tức giận, thì chợt nghe một tiếng nói lạnh lùng vang lên:

— Dừng tay!

Cùng với tiếng nói, một người từ bên ngoài tiến vào, khoác y phục màu đen. Mấy tên ngục tốt nhìn thấy, vội vàng khom người hành lễ:

— Nhị công!

Nhị công là cách gọi cung kính dành cho Huyện thừa. Huyện thừa chính là quan phụ tá của Tri huyện, cũng là quan lại triều đình, do Lại bộ tuyển chọn, Hoàng đế bổ nhiệm. Ở cấp huyện, Tri huyện tất nhiên là người đứng đầu, mà Huyện thừa chính là người đứng thứ hai. Cho nên trong nha môn, tất cả thuộc hạ bình thường hay gọi là Nhị công.

Huyện thừa tên là Triệu Dần Hải. Ở huyện Thanh Liễu, toàn bộ quyền lực đều nằm trong tay Hồ tri huyện, nên Triệu huyện thừa này trên thực tế cũng không có nhiều quyền lực.

Nhưng gã dù sao cũng là quan lại triều đình, là quan chức nha môn nên cũng không ai dám đắc tội.

— Các ngươi dùng tư hình?

Triệu huyện thừa dung mạo đoan trang, khuôn mặt chữ điền, lông mày rậm, liếc Sở Hoan một cái rồi hỏi:

— Người này đã được định tội chưa?

Trương râu rậm vội vàng cười nói:

— Nhị công, đã trễ thế này, ngài sao còn đến nơi này?

Gã tất nhiên không biết, Lương phường chủ sau khi rời khỏi nha môn cảm thấy chưa an tâm nên lén lút đi tìm Triệu huyện thừa. Mục đích đơn giản là càng có nhiều người giúp đỡ, khi trở về cũng có cái mà báo công với Tô Lâm Lang.

Triệu huyện thừa ở trong nha môn nhiều năm, cũng biết rõ quy tắc của nha môn, biết Sở Hoan khi mới bị tống vào ngục chắc chắn sẽ bị đánh đập. Nếu gã đã nhận tiền thì cũng muốn đến trông chừng, quả nhiên nhìn thấy Sở Hoan sắp bị đám ngục tốt ra tay.

Triệu huyện thừa nói:

— Người chưa định tội, các ngươi không cần dùng tư hình. Việc này nếu lan ra ngoài, chẳng những các ngươi chẳng tốt đẹp gì, chỉ sợ còn liên lụy đến Đường tôn.

Trương râu rậm vội nói:

— Nhị công nói đúng, chúng tiểu nhân không dám.

Triệu huyện thừa quan sát Sở Hoan mấy lượt, rồi chậm rãi nói:

— Người này là người của Hòa Thịnh Tuyền. Hòa Thịnh Tuyền có chút thế lực, nếu chưa định tội đã đánh hắn bị thương, đến lúc đó Hòa Thịnh Tuyền tìm đến gây sự cũng khó đối phó.

Gã nói xong liền quay lưng đi.

Đợi cho Triệu huyện thừa rời đi, Trương râu rậm mới cười lạnh:

— Tiểu tử ngươi cũng có vận khí đấy.

Bên cạnh có một gã ng���c tốt bước tới, hạ giọng nói:

— Đầu nhi, gã tiểu tử này quá càn rỡ, ở đây mà cũng còn dám làm oai. Chúng ta cứ thế mà bỏ qua sao?

— Cái rắm!

Trương râu rậm vuốt bộ râu lởm chởm:

— Ngươi cũng không cần phải vội, đã đến nơi này, tất thảy đều do chúng ta định đoạt. Nếu ngay cả một tiểu tử ranh cũng không trị được, chúng ta có mà ăn cứt.

Ngục tốt cười ha hả:

— Đầu nhi, ý của ngươi là…?

— Không cần chúng ta phải ra tay…

Trương râu rậm vẫy tay, gọi ngục tốt kia lại gần, gã thì thầm mấy câu, tên kia liền cười ha hả:

— Đầu nhi, ngươi yên tâm, ta sẽ đi lo liệu ngay.

Phòng giam chữ Giáp là phòng sâu nhất trong nhà lao, nếu là quán trọ, thì phòng chữ Giáp là phòng hảo hạng nhất nhì, mà trong lao ngục, phòng chữ Giáp là nơi khiến cho tù nhân khiếp vía nhất.

Trên lối đi nhỏ hẹp trong ngục thất vắng vẻ mà hôi thối, vách tường có treo ngọn đèn dầu leo lét, chiếu sáng không gian bên trong, có thể nhìn thấy bóng đen của bảy tám người. Tuy rằng bên này có động tĩnh như vậy, nhưng mọi người bên trong chẳng thèm để ý, tựa như đã ngủ say.

— Phạm Bàn Tử, có phạm nhân mới tới, chăm sóc nó thật tốt!

Ngục tốt mở cửa chính của phòng giam, đẩy Sở Hoan đi vào, cười ha hả:

— Không được làm quá đâu đấy!

Nói xong, một lần nữa khóa cửa phòng lại, cùng đồng bọn rời đi.

Hai gã ngục tốt vừa rời đi, mấy tên phạm nhân đang nằm ngổn ngang liền ngóc đầu dậy, một đám dùng ánh mắt quái dị quan sát Sở Hoan, nhìn qua đều thấy chẳng có chút thiện ý, không có một kẻ nào là lương thiện.

Tựa vào đống cỏ khô trong góc, một gã nam tử béo ú ngồi dậy. Gã miệng ngậm cỏ khô, hai bên đều không ai dám lại gần. Phòng giam này không tính là lớn, nhưng riêng gã đã chiếm một khoảng rất rộng, cũng đủ biết, ở trong này hiển nhiên địa vị bất phàm.

Sở Hoan biết người này chính là Phạm Bàn Tử mà ngục tốt kia mới nhắc đến.

Phạm Bàn Tử ngồi dậy, nhổ cọng cỏ khô trong miệng ra, hỏi:

— Tên? Vào đây vì tội gì?

Mấy phạm nhân khác cũng đều đứng dậy, vây quanh Sở Hoan.

— Trên người có thứ gì thì lấy ra hết, có đồ ăn không?

— Có bạc sao?

— Phạm lão Đại ở đây, ai cho phép ngươi đứng nói chuyện, mau quỳ xuống, có hiểu quy tắc không hả?

Sở Hoan dáng vẻ chân chất, vẻ mặt lúc này nhìn qua rất ngây thơ, làm như thể rất hoảng sợ, đáng thương nói:

— Các vị đại ca, ta tên là Sở Hoan, bọn họ nói ta giết người, cho nên tống ta vào đây.

Mấy người vừa nghe, đều giật mình kinh hãi, dẫu sao cũng là tội giết người, người bình thường rất ít khi dám làm. Tuy nói phòng giam chữ Giáp này đều là trọng phạm nhưng cũng không có ai dám giết người. Nên có mấy tên phạm nhân hơi biến sắc mặt, lùi một bước.

— Vớ vẩn!

Phạm lão Đại đầu tiên là ngẩn người, nhưng lập tức nhìn dáng người của Sở Hoan, liền bật cười nói:

— Ngươi mà dám giết người? Ngươi có cái gan đó sao? Giết heo thì may ra…

Sở Hoan nhếch miệng cười:

— Ta không dám giết người, nhưng bọn họ cứ nói ta giết, ta không cãi được.

— Đúng rồi, các vị đại ca, ta ngủ ở đâu?

Hắn chỉ vào chỗ ngủ của Phạm lão Đại hỏi:

— Là nơi đó sao?

— Con mẹ nó, ngươi còn muốn ngủ ở chỗ của Phạm lão Đ��i?

Một gã phạm nhân mắng:

— Sao không xem lại mình là cái thá gì vậy? Còn không quỳ xuống!

Gã tung chân đá về phía Sở Hoan, có ý bắt Sở Hoan phải quỳ xuống.

Chỉ có điều gã vừa mới tung chân, Sở Hoan đã tung ra một cước, nhanh gọn dứt khoát. Mọi người còn chưa kịp phản ứng, đã thấy tên kia bị đá trúng ngực, cả người văng ra ngoài, đụng vào góc thùng chứa chất thải ở góc tường. Một mùi tanh tưởi hôi thối nồng nặc tản ra, người này đã nằm trong đống cứt đái, bất động.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, Sở Hoan đã cao giọng quát:

— Người đâu, đánh chết người rồi, mau tới cứu người…

Hắn hét lớn, tựa hồ như mình đang bị người khác đánh.

Hai gã ngục tốt lúc này đã nghe thấy tiếng kêu gào, nhìn nhau cười, căn bản chẳng để ý, cứ thế bước đi.

Sở Hoan kêu hai tiếng, lúc này mới quay đầu lại, nhìn lướt qua mấy tên phạm nhân, nhếch miệng cười:

— Vừa rồi bọn họ nói các ngươi chăm sóc ta, rốt cuộc là có ý gì? Ta nghe cũng không hiểu.

Mọi người lúc này mới hiểu ra, tiểu tử này cũng không phải là kẻ hiền lành, hắn hô hai tiếng, thực chất là điệu hổ ly sơn, là để đám ngục tốt kia tránh đi mà thôi.

Nội dung này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free