Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 691:

Hoàng đế phá lên cười:

- Trẫm có thoái vị hay không, từ khi nào lại do ngươi định đoạt?

Người đưa mắt lướt qua quần thần, chậm rãi cất lời:

- Trẫm hiểu r��, trong số các ngươi, không ít người bất mãn với trẫm. Cũng có người mong trẫm thoái vị.

Người lại nhìn An quốc công, hỏi:

- Phải chăng khi trẫm thoái vị, An quốc công ngươi sẽ ngồi lên vị trí này?

An quốc công lắc đầu:

- Hôm nay lão phu làm phản ngươi, không phải vì ngôi vị hoàng đế, mà chỉ vì muôn dân trăm họ. Lão phu từng nói, không phá thì không lập. Hôm nay Đại Tần muốn phá kén trùng sinh, vậy thì hôn quân như ngươi nhất định phải thoái vị. Khi đó, tất nhiên sẽ có minh quân đăng cơ.

- Minh quân mà ngươi nhắc đến là ai?

- Đương nhiên là Hán vương điện hạ.

Binh bộ Thị lang Vưu Can đứng cạnh An quốc công, lớn tiếng nói:

- Ngày hôm nay thoái vị, chỉ có Hán vương điện hạ mới đủ tư cách ngồi lên ngai vàng. Cũng chỉ có Hán vương điện hạ mới có thể ngăn chặn sóng dữ, xoay chuyển càn khôn, phục hưng giang sơn Đại Tần.

Hán vương Doanh Bình sắc mặt vô cùng khó coi. Lúc này nghe những lời đó, trong mắt gã xẹt qua một tia khác thường. Gã cau mày nói:

- Vưu Can, ngươi đang nói bậy bạ gì vậy?

Vưu Can càng lớn tiếng hơn:

- Điện hạ, thần không hề nói bậy. Cục diện Đại Tần hôm nay, điện hạ cũng đã thấy rõ. Tây Bắc rối loạn, Đông Nam cũng rối loạn. Nếu như điện hạ không xoay chuyển càn khôn, xã tắc Đại Tần ta sẽ bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Khi quốc gia lâm nguy, kính xin điện hạ chấp nhận thiên mệnh, thay đổi đại cục.

An quốc công cũng nói:

- Điện hạ, đã đến lúc không thể tính toán như phụ nữ được. Hôm nay Doanh Nguyên thoái vị, điện hạ đăng cơ. Chỉ có điện hạ đăng cơ, Đại Tần ta mới có cơ hội cứu vãn. Điện hạ, vì muôn dân bá tánh lê dân, gánh nặng này, điện hạ nhất định phải gánh vác.

Doanh Bình lạnh lùng nói:

- Quốc công, ngươi tuổi đã cao nên hồ đồ rồi. Các ngươi còn không mau thỉnh tội với phụ hoàng. Ngươi có công lớn với Đại Tần, hy vọng phụ hoàng niệm tình công lao xưa, sẽ khoan dung mở cho các ngươi một con đường.

Hoàng đế Bệ hạ đã lắc đầu:

- Trẫm có thể khoan dung nhiều chuyện, nhưng dám phản bội trẫm, trẫm tuyệt đối không khoan dung.

Doanh Bình chấn động. An quốc công đã cười lạnh:

- Điện hạ, điện h�� thấy rõ rồi đấy. Hắn vẫn muốn lão thần phải chết. Ngay lúc này, hắn còn muốn đoạt lấy tính mạng của lão thần. Có thể thấy hắn đã già nên hồ đồ rồi. Tu đạo đã khiến hắn mất hết tâm trí. Điện hạ, chẳng lẽ người trơ mắt nhìn vạn dặm non sông bị hủy hoại trong tay của hắn sao?

Lão quay sang Doanh Bình, chắp tay nói:

- Điện hạ, lão thần khẩn cầu điện hạ, hãy đứng lên chủ trì đại cục. Chúng thần nguyện theo điện hạ, chấn hưng Đại Tần.

Doanh Bình lắc đầu nói:

- Quốc công, ngươi nói phụ hoàng muốn hại ngươi, phụ hoàng... phụ hoàng chưa từng có tâm tư như vậy. Là các ngươi đã hiểu lầm phụ hoàng rồi. Nếu như phụ hoàng muốn hại ngươi, một đạo ý chỉ là đủ, cần gì phải tổn hao sức lực cùng ngươi? Còn nếu nói phái người giám thị ngươi, ta cho rằng đó chỉ là hoang tưởng của ngươi mà thôi.

Gã hướng Hoàng đế chắp tay nói:

- Phụ hoàng, Quốc công tuổi đã cao nên hồ đồ rồi, xin người khoan dung.

Hoàng đế thản nhiên nói:

- Hắn già nên hồ đồ, con của hắn chẳng lẽ cũng già nên hồ đồ? Trẫm giao Võ Kinh Vệ cho Hoàng Thiên Đô, chẳng lẽ là để hắn đem quân binh nhằm vào trẫm?

Hoàng Thiên Đô ngồi trên lưng ngựa, vẫn một mực lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Hoàng đế, lúc này rốt cuộc cất tiếng:

- Ngươi giao Võ Kinh Vệ cho ta. Nhưng ngươi cũng đã đoạt đi tính mạng con ta.

- Con của ngươi?

Hoàng đế nhíu mày.

Hoàng Thiên Đô cười lạnh nói:

- Chuyện đã đến nước này, ngươi còn không thừa nhận? Con ta, Hoàng Đình Lang ở kinh thành bị người ám sát mà chết, chẳng lẽ không phải do ngươi phái người làm?

Hoàng đế tựa hồ nghĩ đến điều gì, cười nói:

- À, hóa ra là ngươi cho rằng Hoàng Đình Lang là do trẫm giết chết.

Trên quảng trường tuy người đông, nhưng lại cực kỳ yên tĩnh. Hoàng Thiên Đô và Hoàng đế đối thoại, Sở Hoan đều nghe rất rõ. Khi Hoàng Thiên Đô khẳng định Hoàng đế phái người giết chết Hoàng Đình Lang, Sở Hoan không khỏi giật mình.

Hoàng Đình Lang là do hắn ám sát, nhưng giờ đây người của Hoàng gia lại cho rằng Hoàng đế phái người ám sát. Xem ra lần này, Hoàng đế đã phải gánh tội thay cho mình.

- Không phải ngươi, ai có thể có thủ đoạn như vậy?

Trong mắt Hoàng Thiên Đô tràn đầy vẻ oán hận.

- Trong kinh thành này, ai dám ám sát con của ta? Chẳng phải mục đích là muốn Hoàng gia rời khỏi kinh thành hay sao?

An quốc công cũng lạnh lùng nói:

- Ngươi đoạt tính mạng của cháu ta, định ám chỉ lão phu nên tự từ quan. Thế nhưng lão phu sẽ không giúp ngươi đạt được ước nguyện. Ngươi có ngày hôm nay, đều là do gia tộc lão phu liều mạng giúp đỡ, vậy dựa vào điều gì mà ngươi muốn chúng ta rời khỏi kinh thành?

Lão nhìn Doanh Bình, lớn tiếng nói:

- Điện hạ, hắn đã sớm muốn giết chết lão phu, chỉ là chưa ra tay mà thôi. Điện hạ hẳn biết rõ nguyên nhân là gì?

Doanh Bình thần sắc cổ quái, không nói gì.

- Hắn muốn giết ta, nhưng không giết được.

An quốc công cười lạnh:

- Hắn có được giang sơn này, là nhờ gia tộc lão phu đã đổ ra bao nhiêu tài lực. Chẳng những hắn biết, mà văn võ triều đình không ai không biết. Năm đó Hoàng thị gia tộc mang theo rất nhiều tiền tài giúp đỡ cho hắn. Hắn đã thề trước mặt thuộc hạ, một khi giành được thiên hạ, sẽ đối xử tử tế với Hoàng thị gia tộc, thậm chí, sẽ đem tài chính của thiên hạ giao cho lão phu quản lý. Sau khi lập quốc, hắn cũng nói trước quần thần, vĩnh viễn không phụ ta. Trong lòng hắn cho dù coi lão phu như cái đinh trong mắt, nhưng lại không dám vi phạm lời thề của chính mình. Hắn chỉ cần hạ lệnh, đúng là có thể lấy mạng lão phu. Nhưng giết ta chẳng khác nào vi phạm lời thề của chính hắn. Việc này sẽ khiến người trong thiên hạ thất vọng. Giết chết ta thì dễ, nhưng từ nay về sau, lời hắn nói, ai còn dám tin tưởng? Hơn nữa, những năm lão phu còn ở Hộ bộ, hắn đem toàn bộ gánh nặng tài chính ném cho lão phu. Nếu cứ thế giết chết lão phu, tài chính đế quốc tất nhiên sẽ bị hỗn loạn.

Cho dù là vì giữ lời hứa, hay là cân nhắc về mặt tài chính, hắn đều không thể dễ dàng giết chết lão phu.

Nói đến đây, lão ho khan mấy tiếng rồi mới nói tiếp:

- Nhưng nếu không diệt trừ ta, trong lòng hắn không có ngày nào yên ổn. Hôm nay quốc khố rỗng tuếch, tài chính hỗn loạn, vào thời điểm như thế này nếu lão phu có chết cũng không ảnh hưởng đến tài chính đế quốc. Quốc khố đang khủng hoảng, loạn thêm một chút nữa cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng hắn còn nghĩ đến lời hứa của mình, không động thủ với lão phu. Chắc chắn là hắn sợ rằng, nếu động thủ với lão phu, hắn sẽ chẳng còn chút danh dự nào. Người trong thiên hạ sẽ không còn tin lời hắn nữa rồi.

Hoàng đế cười nhạt:

- Quả nhiên không hổ là xuất thân thương nhân, tâm tư tính toán khiến trẫm phải rửa mắt mà nhìn.

- Ngươi không giết được ta, nên tìm cách bức ta thoái lui.

An quốc công nói:

- Ngươi biết rõ không có người dám giết chết cháu của ta, nên phái người động thủ. Ngươi biết rõ chúng ta sẽ nghĩ rằng do ngươi phái người gây nên. Ngươi đem Sở Hoan cài vào Hộ bộ. Người này mới vừa vào kinh thành, tuổi trẻ khí thịnh, ngươi lại vừa vặn mượn một kẻ điếc không sợ súng mà gây rối Hộ bộ. Ngươi âm thầm mua chuộc Lang Vô Hư, để cho hắn bán rẻ Hồ Bất Phàm, mượn án Hồng ngân sách, trùng trùng điệp điệp chèn ép căn cơ của lão phu tại Hộ bộ. Hết thảy mọi việc ngươi làm, đơn giản là muốn lão phu thấy khó mà thoái lui.

Hoàng đế cười lạnh nói:

- Cho nên ngươi mới làm phản?

- Lão phu đã từng nói qua, một kẻ dối trá như ngươi, thì không nên ngồi trên ngôi vị Hoàng đế.

An quốc công cũng cười lạnh:

- Lão phu phản ngươi, là vì có Hán vương điện hạ anh minh cơ trí có thể dẫn dắt chúng ta chấn hưng Đại Tần.

Hoàng đế lắc đầu, thở dài:

- Hoàng Củ, vì ngày hôm nay, phải chăng ngươi đã chuẩn bị thật lâu rồi?

Người ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen như mực, lập tức quay xuống nhìn Hoàng Củ:

- Ngươi lợi dụng Hồ Bất Phàm đề nghị triều đình thực hiện kế sách mượn lương thực ở Đông Nam, cũng có thể xem là dụng tâm kín đáo đấy.

An quốc công nhướn mày, nói:

- Đúng vậy, nếu không phải chiến sự Đông Nam ác liệt, Lôi Cô Hành sẽ không thể rời kinh thành.

Hoàng đế cười lạnh nói:

- Ngươi biết rõ kế sách mượn lương thực sẽ khiến các gia tộc quyền thế ở Đông Nam rung chuyển, lại vẫn âm thầm làm, ban xuống đạo mệnh lệnh này. Vì dã tâm của mình mà hại nước hại dân, Hoàng Củ, ngươi có biết tội của ngươi không?

- Hi sinh một góc, chính là vì toàn bộ Đại Tần.

An quốc công trầm giọng nói:

- Nếu như tên hôn quân như ngươi mỗi ngày chịu khó hỏi đến quốc sự, thay vì chìm đắm trong trầm mê tu đạo, thì mệnh lệnh đó làm sao được ban xuống?

- Hóa ra là ngươi sợ Lôi Cô Hành.

Hoàng đế nói:

- Lôi Cô Hành chưa đi, ngươi không dám hành động thiếu suy nghĩ.

An quốc công gật đầu thừa nhận:

- Đúng vậy, Lôi Cô Hành là Thập nhị Vệ tướng quân. Uy vọng của hắn trong quân, so với hôn quân như ngươi còn mạnh hơn nhiều. Nếu hắn còn ở kinh thành, mười hai Vệ quân tất nhiên không có khả năng điều động dễ dàng. Để đề phòng tối đa bất trắc, Lôi Cô Hành nhất định phải rời khỏi kinh thành. Chỉ là Lôi Cô Hành những năm này sức khỏe không tốt, một mực ở kinh thành tĩnh dưỡng, không có chuyện lớn, hắn tất nhiên không có khả năng rời khỏi kinh thành. Tây Bắc đã có Dư Bất Khuất, muốn hắn ly khai, chỉ có thể là do chiến sự Đông Nam xuất hiện biến cố!

Từ Tòng Dương nhịn không được nói:

- Hoàng Củ, ngươi hại nước hại dân, chết không yên lành đâu.

- Từ đại học sĩ, rốt cuộc là ai chết, ngươi rất nhanh sẽ biết thôi.

An quốc công lạnh lùng nói:

- Hộ bộ đưa ra kế sách mượn lương thực, vừa có thể chọc giận các hào tộc Đông Nam, lại khiến chiến sự Đông Nam xuất hiện biến cố lớn. Một khi Đông Nam bất ổn, cả triều cao thấp, cũng chỉ có Lôi Cô Hành có thể đến tọa trấn, mà hết thảy cũng như lão phu liệu trước, Đông Nam phát sinh biến cố, quả nhiên ngươi đã phải phái Lôi Cô Hành đến đó.

Nói đến đây, trong mắt An quốc công lộ ra vẻ đắc ý:

- Lôi C�� Hành đi rồi, phiền toái lớn nhất đã được dẹp bỏ.

Hoàng đế thở dài:

- Không hổ là người tính toán tỉ mỉ. Lôi Đại tướng quân của trẫm, lại bị ngươi tìm cách đẩy ra khỏi kinh thành.

Hoàng đế lại hỏi:

- Ngươi sớm đã chuẩn bị kế hoạch này, tại điện Thông Thiên ra tay với trẫm?

An quốc công lắc đầu nói:

- Ngay từ đầu lão phu vẫn đang chờ cơ hội, chỉ có điều, ngươi đem việc trù bị đại lễ tế thiên giao cho lão phu, lão phu mới biết được trời cao cũng không quá tệ với mình, đã ban cho cơ hội tốt.

Hoàng đế nhìn những đạo sĩ cầm dao găm kia, nói:

- Cho nên trước đó ngươi để người của ngươi giả trang thành đạo sĩ, đợi đến lúc này thừa cơ làm khó dễ?

An quốc công nói:

- Tiết Hoài An là người cẩn trọng, nhưng hắn chỉ là một kẻ tài trí bình thường, làm sao biết được tâm tư lão phu?

Lão vuốt râu nói:

- Lúc trước lão phu đến thông báo với ngươi, hơn mười dặm xung quanh điện Thông Thiên không có trú binh, vì tăng cường hộ vệ, trước đó, hãy điều một đội binh mã đóng bên cạnh điện Thông Thiên. Ngươi khi đó chỉ biết đến trường sinh, đem việc này giao cho lão phu xử lý. Cũng bởi vì như thế, lão phu mới có thể để cho Thiên Đô suất lĩnh Võ Kinh Vệ bố trí bên ngoài điện Thông Thiên. Doanh Nguyên, đây là cái hố do chính ngươi tự đào, tự mình đẩy mình xuống hố rồi.

Hoàng đế thở dài:

- Hoàng Củ, ngươi quả nhiên mỗi một bước đi đều tính toán trước sau. Ngay cả Hiên Viên Thiệu, ngươi cũng sắp xếp người ở bên cạnh hắn?

Tên Phạm Tuyền giả cười to nói:

- Hiên Viên Thiệu tiễn pháp vô song, người như vậy, tự nhiên không thể không phòng. Cũng may Dịch dung thuật của tại hạ cũng coi như không tệ, ngay cả Hiên Viên Thiệu cũng không hề phát hiện ra.

Hiên Viên Thiệu vẫn một mực lạnh băng không chút cảm xúc, lúc này bỗng nhiên cất tiếng:

- Ngươi cho rằng ta không phát hiện ra ngươi?

Y nhếch mép cười khẩy:

- Ngươi tự cho là Dịch dung thuật rất cao minh, thế nhưng ở trước mặt ta, Dịch dung thuật chẳng qua là trò đùa của trẻ con. Ta không vạch trần ngươi, là vì muốn xem đến tột cùng ngươi muốn làm gì. Chẳng qua là không muốn đánh rắn ��ộng cỏ mà thôi.

Mọi quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free