Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 707:

Tiết Hoài An lắc đầu:

- Kỳ thực đây không phải là chuyện gì khó xử. Sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết thôi, chỉ là tạm thời chưa tiện công bố mà thôi.

Y dừng lại một chút, ghé sát vào tai Sở Hoan, hạ giọng nói nhỏ:

- Hán vương bị điên rồi.

Sở Hoan ngây người, không kịp phản ứng:

- Cái gì?

- Hán vương điên rồi…

Tiết Hoài An khẽ nói:

- Vào tối hôm đó, Hán vương cùng mấy người Hoàng Củ bị Hiên Viên Thiệu bắt được, đột nhiên ngất xỉu. Ban đầu mọi người đều cho rằng hắn bị kinh hãi quá độ, nhưng đến khi hắn tỉnh lại, mới phát hiện ra sự bất thường.

Sở Hoan kinh ngạc một lát mới hiểu, lông mày khẽ chau lại:

- Chuyện này… sao có thể chứ?

- Mã Trọng Hành đêm đó đến, chính là để bẩm báo chuyện này.

Tiết Hoài An nói:

- Ta cũng biết thật khó tin, nhưng vẫn phải bẩm báo lên Thánh thượng. Thánh thượng nghe tin này lập tức nổi trận lôi đình.

- Điên ư?

Sở Hoan ngồi tựa trên ghế, không thể nào tin nổi. Dù Doanh Bình tham gia mưu phản, nhưng trong thâm tâm hắn, Doanh Bình là người có khí chất cao quý, phong thái xuất chúng. Một nhân vật như vậy mà đột nhiên phát điên, Sở Hoan cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ.

Tiết Hoài An thấy Sở Hoan cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì, liền ghé sát vào, thấp giọng hỏi:

- Sở lão đệ, có phải có điều hoài nghi?

- À?

Sở Hoan lúng túng cười:

- Không có gì, chỉ là...

Hắn ngập ngừng, cuối cùng cũng không nói thêm lời nào.

Tiết Hoài An khẽ cười nói:

- Phải chăng Sở lão đệ nghi ngờ Hán vương giả ngây giả dại?

- Giả ngây giả dại?

Tiết Hoài An vuốt râu nói:

- Năm đó Tôn Tẫn khi lâm vào hiểm cảnh, cũng dùng cách đó mà thoát một kiếp.

Y cười nhạt:

- Hán vương lần này tuy đã đi lầm đường, nhưng hắn là người cực kỳ thông minh, chưa chắc đã không giả ngây giả dại để thoát tội đâu.

Sở Hoan nhíu mày:

- Ta cũng cho rằng không phải là không có khả năng đó. Hán vương hôm nay đang lâm vào tình thế nguy hiểm, nếu thật sự phát điên, có lẽ Thánh thượng sẽ mở cho hắn một con đường sống.

Tiết Hoài An ho khan một tiếng, khẽ nói:

- Cũng chỉ e trong đó có nguyên do khác.

- Ý của lão ca là sao?

- Chỉ e Hán vương không phải giả ngây giả dại mà là điên thật.

Tiết Hoài An khẽ nói:

- Hán vương không phải người tầm thường, văn thao vũ lư��c, nếu lúc này có kẻ nhân cơ hội ra tay với hắn...

Y nói đến đây, liền im lặng, không nói thêm lời nào.

Sở Hoan khẽ chớp mắt, thấp giọng nói:

- Chẳng lẽ lão ca nghi ngờ Hán vương bị người ta hãm hại đến phát điên?

Tiết Hoài An thở dài:

- Rốt cuộc là thế nào cũng khó nói.

Tố Nương dẫn Tiết phu nhân đi tham quan trong phủ. Thỉnh thoảng nàng lại liếc nhìn Tiết phu nhân vài lần. Nàng thấy Tiết phu nhân đẹp đẽ quý phái, tuổi tác có lẽ lớn hơn mình nhưng làn da dường như không hề kém, nên trong lòng lấy làm kỳ lạ.

Nàng nhìn Tiết Hoài An, đoán y cũng đã gần năm mươi tuổi, trong lòng thầm nghĩ Tiết phu nhân dù không bằng tuổi trượng phu thì chắc chắn cũng không còn trẻ. Chỉ là nhìn làn da Tiết phu nhân dường như chưa đến ba mươi, cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Tiết phu nhân nhìn thái độ của Tố Nương, không khỏi mỉm cười hỏi:

- Muội tử, ngày thường hay đi dạo ở đâu?

Tố Nương ngại ngùng cười:

- Tố Nương vừa đến kinh thành, chưa quen đường sá, nên cũng không biết đi đâu, chủ yếu ở trong nhà.

- Vậy thì không được rồi.

Tiết phu nhân kéo tay Tố Nương, cười thân mật:

- Người trong thiên hạ dù bị đánh vỡ đầu cũng muốn đến kinh thành một chuyến, là vì điều gì? Không phải là vì muốn biết kinh thành phồn hoa thế nào sao? Muội đang ở kinh thành, lại không ra ngoài xem một chuyến. Đây chính là một thiệt thòi rất lớn.

Bà ta nói tiếp:

- Kinh thành có nhiều nơi, nơi dành cho nam nhân vui chơi không ít, nhưng nơi dành cho nữ nhân chúng ta cũng rất nhiều. Thành Lạc An sông ngòi chảy khắp, du thuyền tấp nập, hôm nào đó đi du thuyền sẽ thoải mái hơn ở trong phủ nhiều.

Tố Nương mở to mắt:

- Du thuyền?

Tiết phu nhân cười nói:

- Đúng vậy. Còn có phường son phấn, phố trang sức, đúng rồi, cả phố tơ lụa nữa, không thể không đến xem thử.

Bà ta kéo tay Tố Nương quan sát một lúc, cười nói:

- Muội tử xinh đẹp như vậy, nếu ăn vận chăm chút thêm, nhất định sẽ là đại mỹ nhân vô song. Đến lúc đó, Sở đại nhân nhất định không thể rời mắt khỏi muội.

Tố Nương đỏ mặt. Nhưng nghe đối phương khen mình xinh đẹp thì cũng rất vui mừng. Tiết phu nhân đẹp đẽ quý phái, vốn đã khiến Tố Nương ngưỡng mộ, lúc này thấy bà ta thân mật hiền hòa, nàng càng sinh ra hảo cảm. Lúc này cũng không còn tâm lý căng thẳng nữa, Tố Nương cười nói:

- Lúc nào phu nhân rảnh, ta cùng phu nhân đi một chuyến.

Tiết phu nhân cười gật đầu, lập tức đưa tay lên xoa trán, nói:

- Có chút mệt mỏi, muội tử, chỗ ở của muội ở đâu, chúng ta đi qua nhìn một chút!

- Ở ngay phía trước.

Tố Nương nói:

- Ta dẫn phu nhân sang bên đó.

Hai người đến sân đình viện của Tố Nương, vừa vào trong phòng, liền thấy Như Liên đang ngồi cạnh bàn, tay chống cằm, ngồi xem sách. Tiết phu nhân sững người. Tố Nương đã kịp nói:

- Tiểu muội, đây là Tiết phu nhân, mau đến bái kiến.

Nàng quay sang Tiết phu nhân nói:

- Phu nhân, đây là tiểu muội nhà ta, Như Liên.

- Như Liên?

Tiết phu nhân cười:

- Cái tên thật là thanh nhã.

Bà ta nhìn quyển sách trên bàn cười nói:

- Hóa ra Như Liên tiểu muội còn thích đọc sách sao?

Như Liên có chút căng thẳng, đứng dậy, hướng về phía Tiết phu nhân hành lễ. Tiết phu nhân đã đi đến bên cạnh bàn, liếc nhìn quyển sách, ngạc nhiên nói:

- Đây hình như là một bản kinh Phật!

Tố Nương đứng bên nói:

- Tiểu muội ưa thích tụng kinh niệm Phật. Nàng nói là để cầu cho gia đình bình an.

Tiết phu nhân nói:

- Kỳ thực trong phủ của ta cũng có Phật đường. Tuy nhiên, Đại Tần chúng ta coi Đạo giáo là quốc giáo, nên thờ Phật không nhiều.

Bà ta dò xét Như Liên vài lần, cười nói:

- Như Liên tiểu muội ưa thích Phật pháp, lại cùng đạo với ta rồi.

Bà ta hỏi tiếp:

- Không biết đây là bản kinh Phật gì?

Tiết phu nhân vừa nói, vừa đưa tay cầm bản kinh Phật kia. Như Liên lại như con thỏ giật mình, đưa tay giật quyển sách từ tay Tiết phu nhân lại, nắm chặt trong tay. Nàng làm việc đó rất đột ngột. Tiết phu nhân khẽ giật mình. Tố Nương cũng có chút bất ngờ.

Như Liên ôm quyển kinh Phật vào lòng, thấy Tiết phu nhân kinh ngạc, biết rõ mình đã thất thố, vội vàng nói:

- Thật xin lỗi, ta... thật xin lỗi...!

Nàng ân hận nói.

Tiết phu nhân lập tức hòa hoãn trở lại, cười nói:

- Không sao không sao, là ta thất lễ.

Như Liên lúng túng khoát tay:

- Không c��... Không có...

Nàng lúng túng đến mức muốn bật khóc. Tố Nương thấy nàng như thế, liền bước tới, ôm Như Liên vào lòng, quay sang Tiết phu nhân cười nói:

- Tiểu muội ít khi ra ngoài, phu nhân chớ trách.

Tố Nương và Như Liên đến lúc này đã cực kỳ gắn bó. Nàng luôn cố gắng che chở cho Như Liên mọi lúc mọi nơi. Lúc này thấy Như Liên thất thố trước mặt người ngoài, nhưng khi thấy Như Liên lúng túng đến muốn khóc, nàng lại thương cảm mà ôm Như Liên vào lòng, cũng không hề tỏ ra trách cứ.

Tiết phu nhân đã gặp đủ mọi loại người trong xã hội, nên không để ý, cười nói:

- Vậy sau này muội tử nhớ mang theo Như Liên tiểu muội ra ngoài chơi nhiều hơn, gặp gỡ nhiều người, sẽ mạnh dạn hơn đấy.

Như Liên cúi đầu, cuối cùng ngẩng lên nói:

- Đây là... đây là “Vô Ngã Tướng Kinh”.

- “Vô Ngã Tướng Kinh”.

Tiết phu nhân khẽ giật mình, lập tức lắc đầu nói:

- Bản kinh thư này ta đúng là chưa từng nghe nói đến.

Như Liên hình như không quen với những tình huống như thế này, quay sang Tố Nương nói:

- Tỷ, muội… muội đi trước.

R���i cũng không đợi Tố Nương trả lời, đã ôm kinh thư, cúi đầu vội vàng đi ra cửa.

Tiết phu nhân lấy làm lạ đứng nhìn theo bóng lưng Như Liên. Tố Nương lúc này mới nói:

- Phu nhân, đây chính là chỗ ở của ta.

Tiết phu nhân nhẹ nhàng đi lại trong phòng, đưa tay sờ vào tấm màn lụa, rồi nhìn bình phong cùng bàn trang điểm, khẽ nói:

- Muội tử thật là tiết kiệm!

Tố Nương khẽ giật mình.

Lúc đặt mua đồ đạc trong nhà thực sự đã tốn không ít bạc, trong mắt Tố Nương, như vậy đã là cực kỳ phú quý rồi. Thế nhưng Tiết phu nhân một câu "tiết kiệm", lập tức khiến Tố Nương có chút xấu hổ.

Thấy thần sắc Tố Nương thay đổi, Tiết phu nhân vội áy náy nói:

- Muội tử, đừng trách ta nói thẳng.

Tố Nương lắc đầu:

- Không có.

Nhưng trong lòng nàng thầm nghĩ: “Ngươi nói ta tiết kiệm, chẳng phải là nói đồ đạc trong phòng của ta không tốt sao? Chẳng lẽ đồ đạc nhà ngươi tốt hơn sao?” Trong lòng nàng quả thực có chút không cam chịu.

Tố Nương tuy xuất thân nhà nông, thuần phác tự nhiên, nhưng vẫn mang chút tính cách háo thắng của m��t cô nương. Lúc trước cùng Sở Lý thị sống nương tựa vào nhau tại Lưu Gia Thôn, nhà không có nam đinh nên lúc nào cũng phải gồng mình chống đỡ, không để người khác xem thường. Hôm nay theo Sở Hoan, cuộc sống đã hơn xa trước kia, nàng vẫn là một nữ nhân mạnh mẽ. Lúc trước che chở cho Sở Lý thị, về sau che chở cho Như Liên, hôm nay thân là thê tử của Sở Hoan, tự nhiên cũng sẽ toàn lực che chở cho phu quân. Nàng cũng biết Sở Hoan thân ở kinh thành, nam nhân chú trọng nhất chính là thể diện, biểu hiện tốt xấu của mình sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện của Sở Hoan. Lúc này Tiết phu nhân nói nàng sống tiết kiệm, chẳng khác gì chê đồ dùng của nàng không tốt. Nàng liền cảm thấy đây là làm mất thể diện của Sở Hoan, trong lòng cũng có chút không vui.

Tiết phu nhân chỉ vào bình phong nói:

- Muội tử, trong phủ của ta có một bình phong bằng gỗ thơm. Bên trên bình phong có một bức vẽ do một nghệ nhân khéo léo chế tác. Hơn nữa còn tỏa hương khắp phòng, hương thơm rất lạ. Nếu muội không chê, khi về, ta sẽ cho người đưa tới.

Tố Nương nghe nói đ��i phương muốn tặng đồ cho mình, lập tức mặt mày hớn hở, nói:

- Vậy thì ngại quá. Phu nhân, phu nhân nói bình phong còn có mùi thơm?

Nàng ghé sát lại bình phong của mình, ngửi ngửi mấy cái, rồi lắc đầu nói:

- Cái này của ta không có.

Tiết phu nhân cười nói:

- Bình phong này cũng coi là rất tốt rồi. Chỉ có điều không phải được chế tác từ gỗ thơm. Cái bình phong kia của ta tuy đã khá lâu, nhưng là bình phong tổ tiên truyền lại.

Bà ta lại nói:

- Màn lụa của ta làm bằng vân sa, là màn lụa tốt nhất hiện nay. Khi về, ta cũng cho người mang tới tặng muội.

Tố Nương bởi vì câu nói ban nãy của Tiết phu nhân mà vẫn chưa thấy thoải mái, nhưng lúc này nghe nói bà ta sẽ đem bình phong và màn lụa vân sa đến tặng, trong lòng lập tức thấy vui vẻ, nhưng vẫn cười nói:

- Nhiều quá thế không tốt đâu.

- Có gì mà không tốt chứ?

Tiết phu nhân cố ý tỏ ra giận dỗi:

- Muội tử, muội không biết đó thôi. Sở đại nhân cùng lão gia nhà ta đi sứ Tây Lương, nếu như không phải có Sở đại nhân ở bên giúp đỡ, cũng không thể bình an trở về như vậy. B��n họ là bạn sinh tử, ta và muội sau này cũng nên là tỷ muội tốt của nhau mới phải chứ.

- Phu nhân tựa như thần tiên, Tố Nương nào dám.

Tố Nương so sánh mình với Tiết phu nhân, trong lòng vẫn có chút tự ti mặc cảm. Dù sao thì người ta cũng đẹp đẽ quý phái, xuất thân quý tộc, làm tỷ muội với một người như vậy, Tố Nương làm sao tránh khỏi thấp thỏm không yên.

- Cái gì mà phu nhân với không phu nhân chứ.

Tiết phu nhân kéo cánh tay Tố Nương:

- Sau này cứ gọi ta một tiếng tỷ tỷ là được rồi.

Tố Nương nói:

- Kia... Phu nhân không biết lớn hơn Tố Nương mấy tuổi ạ?

- Mấy tuổi?

Tiết phu nhân bật cười nói:

- Muội tử, ta đã hơn bốn mươi rồi, là lão thái bà rồi...

Tố Nương không tin, mở to hai mắt, nhìn làn da của Tiết phu nhân, không hề giống với làn da của người đã bốn mươi tuổi. Tiết phu nhân tự nhiên biết rõ Tố Nương đang nghĩ gì, liền cười nói:

- Nữ nhân chúng ta ai cũng muốn mãi mãi thanh xuân, thế nhưng thời gian như nước, cứ thế lơ đãng trôi qua. Lúc còn trẻ, hiển nhiên ai cũng xinh đẹp như hoa. Nhưng thời gian sau, sẽ giống như hoa tàn ít bướm, trượng phu không chê cũng đã là A Di Đà Phật rồi...!

- Thế nhưng mà... Thế nhưng mà thoạt nhìn phu nhân căn bản không giống người đã bốn mươi tuổi, thoạt nhìn... thoạt nhìn cũng chưa đến ba mươi...

Tố Nương chân thành nói.

Tiết phu nhân nghe nói như thế, cũng có vài phần vui mừng, kéo Tố Nương ngồi xuống, nói:

- Chẳng qua là lúc rảnh rỗi, thì chịu khó bảo dưỡng mà thôi. Nữ nhân muốn vĩnh viễn thanh xuân tự nhiên là không thể nào, nhưng nếu được chăm sóc tốt, thì cũng có thể giữ được nét trẻ lâu hơn. Có câu cửa miệng, nữ nhân ba phần do trời, bảy phần do dưỡng. Muốn không bị già nhanh, thì phải chú ý bảo dưỡng mới được.

Tố Nương bất giác đưa tay sờ lên khuôn mặt mình, không kìm được hỏi:

- Bảo dưỡng như thế nào ạ?

Bản dịch này là tâm huyết riêng, độc quyền phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free