Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 718:

Sở Hoan đang tĩnh tọa trong đại sảnh, đang định rời đi, chợt thấy Tôn Tử Không vội vã chạy đến, vừa đi vừa nói:

- Sư phụ, không hay rồi, lại có người cầu kiến.

Thấy gã hấp tấp vội vàng, Sở Hoan chau mày hỏi:

- Là trời sập hay quỷ nhập mà ngươi lại hoảng hốt đến thế?

Tôn Tử Không khổ sở đáp:

- Sư phụ, người nói chẳng sai, thoạt đầu đệ tử còn ngỡ là quỷ nhập.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sở Hoan ngạc nhiên hỏi.

Tôn Tử Không đáp lời:

- Hóa ra trên cỗ xe ngựa ấy có đến hai người.

- Cỗ xe ngựa nào?

- Chính là cỗ xe của lão gia hỏa ban nãy.

Tôn Tử Không chỉ tay ra ngoài cửa:

- Đệ tử cứ ngỡ trong cỗ xe ấy chỉ có mỗi mình lão ta. Vừa rồi tiễn lão ta về, chợt thấy từ trên xe bước xuống thêm một người nữa. Nàng ta chẳng nói chẳng rằng, cứ thế xông thẳng vào phủ. Đệ tử định ngăn lại, nhưng chẳng thể chạm vào người nàng, nàng cứ thế lướt qua tựa gió bay.

- Người đâu rồi?

- Thị lang đại nhân đang hỏi thiếp ư?

Từ ngoài cửa vọng vào một giọng nói õng ẹo:

- Thị lang đại nhân thần thông quảng đại, song hạ nhân trong phủ xem chừng chẳng được sáng dạ cho lắm.

Trong tiếng cười khẽ, từ ngoài phòng một bóng người lướt vào. Tôn Tử Không quay đầu nhìn lại, thốt lên một tiếng 'Ôi chao', rồi vội vàng né sang một bên, lắp bắp nói:

- Sư phụ… chính là nàng ta đó.

Sở Hoan quan sát người ấy, chỉ thấy toàn thân nàng ẩn trong bộ hắc y, khoác áo choàng đen, che kín mít. Thân pháp nhẹ nhàng, thoạt nhìn đúng là chẳng khác nào quỷ hiện hình.

Song giọng nói ấy lại khiến hắn đau cả đầu. Hắn xác định, đây chính là giọng nói mà mình vừa nghe thấy cách đây không lâu. Chẳng phải là cô nương bị Mã thiếu gia trêu chọc trên phố Kim Ngọc đó sao?

Giọng nói này hết sức quen thuộc, Sở Hoan quả thực không tài nào tưởng tượng nổi nàng ta lại đến tận phủ mình. Hắn ngồi xuống, quan sát nữ tử này một lượt. Ánh sáng đèn trong đại sảnh cũng chẳng mấy sáng sủa, nàng kia lại vận áo choàng che kín mít, ngay cả mặt mũi cũng bị khăn che khuất, nên nhất thời không thể nhìn rõ diện mạo. Hắn nhíu mày:

- Ngươi là ai? Ngươi cũng biết, tự tiện xông vào phủ đệ mệnh quan triều đình sẽ bị coi là thích khách. Dù ngay lúc này ta có giết ngươi, ngươi cũng chẳng thể nói lời nào.

- Ôi chao, cố nhân vừa gặp lại, Thị lang đại nhân liền đòi đánh đòi giết, như vậy còn có chút tình người nào nữa sao?

Giọng nói ấy nũng nịu đến kinh hồn, khiến người ta toàn thân tê dại. Lại thấy nàng ấy đong đưa vòng eo, tiến lên hai bước, đưa tay vén khăn choàng che đầu ra sau. Mái tóc đen mướt xổ tung, dưới ánh đèn dầu, một gương mặt yêu mị lộ rõ.

Sở Hoan chợt ngớ người. Hắn cảm thấy gương mặt này thật quen thuộc. Nữ tử chớp chớp mi mắt, mỉm cười mê hồn, rồi nũng nịu hỏi:

- Thế nào, Sở đại nhân đã quên thiếp rồi sao? Đây chính là quý nhân hay quên đó mà…

- Là cô!

Sở Hoan chợt nhớ ra, ngạc nhiên hỏi:

- Cô là… là bà chủ sòng bạc…

Nhất thời, hắn chẳng thể nhớ nổi tên cô nương này là gì.

Nữ tử cười tủm tỉm:

- Để Sở đại nhân còn nhớ mình là chủ sòng bạc đã không dễ, huống hồ tên họ của thiếp, chắc hẳn Sở đại nhân cũng chẳng thể nhớ nổi rồi…

Sở Hoan nhớ mang máng, thuở còn ở Vân Sơn phủ, hắn từng cùng Tề vương Doanh Nhân du ngoạn Vân Sơn. Trong lúc tình cờ, h�� bước vào một sòng bạc. Tề Vương Doanh Nhân thua cuộc, may nhờ Sở Hoan xuất mã, mới chuyển bại thành thắng.

Đã lâu lắm rồi, nếu không phải cô nương này đột nhiên xuất hiện, Sở Hoan đã sớm quên bẵng chuyện này. Giờ thấy nữ tử ấy, hắn chợt nhớ lại. Hắn vẫn còn nhớ rõ nữ tử này có dáng người cực kỳ khêu gợi, vòng mông tròn căng, cong vểnh. Điều khiến người ta khó lòng quên được chính là bộ ngực đồ sộ khác thường của nàng. Mà nàng lại là gái có chồng. Chồng nàng cao lớn thô kệch, tướng mạo xấu xí, so với nàng tựa như đôi đũa lệch. Sở Hoan thậm chí còn nhớ rõ, phu quân của nàng có cái tên hết sức đặc biệt. Ngược lại, tên của mỹ nữ khêu gợi này, Sở Hoan lại quên mất, hình như là Kim hay Ngọc gì đó thì phải.

Trên phố Kim Ngọc, Sở Hoan đã cảm thấy giọng nói nàng ta hết sức quen thuộc. Ngay cả thân hình cũng như đã từng gặp ở đâu đó rồi. Nhưng hắn vẫn chẳng tài nào nhớ ra. Lúc này hắn mới hiểu, mình đã từng gặp nữ nhân này, chỉ có điều, gặp duy nhất một lần rồi quên bẵng. Trong ký ức chỉ còn sót lại bóng dáng mờ ảo. Cũng chẳng trách hắn không thể nào nhớ nổi một nhân vật như thế.

Tôn Tử Không nãy giờ vẫn nép mình sang một bên, lúc này ngẩn ngơ ngắm gương mặt nữ nhân. Tuy cô nương này che giấu thân thể dưới áo choàng nên chẳng thể nhìn rõ dáng người, song gương mặt yêu mị tựa hồ ly, hàng lông mày lá liễu, đôi má tròn căng, mỗi khi cười khẽ, thân hình mềm mại tựa rung rinh, thật khiến người ta câu hồn đoạt phách. Ánh mắt nàng hướng đến nơi nào, nơi ấy tựa như có sóng dập dờn. Sức quyến rũ nam nhân của nàng hoàn toàn là bản năng thiên phú, tựa như trời sinh đã thế.

Mối băn khoăn trong lòng Sở Hoan đã được gỡ bỏ. Hắn mỉm cười:

- Chủ nhân mà Tào Ngang vẫn nhắc đến, chính là cô.

- Thiếp vốn chỉ là một nữ tử, không tiện xuất đầu lộ diện trước.

Nữ tử lại lắc lư vòng eo, tiến lên hai bước, khẽ thở dài:

- Hơn nữa gia quyến Thị lang đại nhân trong phủ khá đông đúc, một nữ nhân như thiếp đến tìm đại nhân, e rằng sẽ bị hiểu lầm. Bởi vậy mới sai Tào Ngang đến cầu khẩn đại nhân. Nào ngờ đại nhân ch�� nói dăm ba câu liền đuổi hắn đi. Thiếp không còn cách nào khác, đành tự mình tìm đến. Thiếp nghĩ chúng ta dẫu sao cũng là cố nhân, cho dù hôm nay đại nhân làm quan to lộc lớn, song suy cho cùng, cũng sẽ không đuổi cố nhân ra khỏi nhà chứ?

Sở Hoan nhìn nàng nói chuyện, dưới ánh đèn dầu, đôi mắt nhẹ nhàng lưu chuyển tựa sóng nước. Trong đầu hắn quả thực không kìm nổi chợt hiện lên bộ ngực đồ sộ của vưu vật này. Ánh mắt hắn cũng chẳng kìm nổi mà lướt qua ngực nàng, tuy nhiên, lúc này thân hình nàng che kín dưới áo choàng nên chẳng thể nhìn rõ lắm. Hắn đưa tay ra hiệu:

- Nếu đã là cố nhân, chi bằng hãy cùng nhau nhấp chén trà.

Hắn quay sang Tôn Tử Không dặn dò:

- Dâng trà lên đây.

Tôn Tử Không không tài nào rời mắt khỏi cô nương xinh đẹp này. Gã biết đây là một giai nhân tuyệt mỹ hiếm có. Tuy chẳng thể nhìn rõ dáng người nàng, song chỉ riêng gương mặt xinh đẹp thôi cũng đủ khiến tâm thần gã nhộn nhạo. Sở Hoan gọi, nhất thời gã còn chẳng kịp phản ứng. Cô nương kia đã quay đầu lại, mỉm cười với Tôn Tử Không. Hồn ph��ch Tôn Tử Không tựa như lìa khỏi xác. Lại thấy đôi môi hồng nhuận he hé mở tựa cánh sen:

- Tiểu huynh đệ, đại nhân nhà ngươi gọi ngươi đó.

Tôn Tử Không 'à' lên một tiếng, thầm nghĩ sao trên đời này lại có giọng nói khiến người ta muốn chết chìm đến vậy. Chỉ một câu nhắc nhở, mà Tôn Tử Không cứ ngỡ như đang được nàng tâm tình với mình. Gã cười ngây ngô:

- Gì cơ ạ?

Sở Hoan thấy vậy vừa bực vừa buồn cười, cầm viên đá đánh lửa đặt trên bàn ném "bịch" vào ngực gã. Tôn Tử Không "ối" lên một tiếng, biết mình thất thố, vội vàng nói:

- Sư phụ…

- Dâng trà mau.

Sở Hoan tức giận nói, bụng thầm nghĩ cớ sao nam nhân nào cũng háo sắc đến vậy, vì sao chẳng có mấy người ý chí kiên định như mình?

Tôn Tử Không vội vàng đáp lời, liền quay người đi, song vẫn chẳng kìm được mà quay đầu liếc nhìn mỹ nhân thêm lần nữa. Nào ngờ dưới chân vấp phải, ngã rạp trên mặt đất. Gã vội vàng đứng dậy, cảm thấy vô cùng xấu hổ, nhìn nàng kia đưa tay che miệng cười khẽ, sóng mắt lay động, lại cảm thấy nếu mình té ngã mà khiến nàng vui thì cũng thật đáng. Tay chân gã càng thêm luống cuống.

Sở Hoan đợi Tôn Tử Không khuất bóng rồi mới hỏi:

- Lão bản nương vì sao không tiếp tục kinh doanh ở Vân Sơn phủ? Cớ sao lại đến kinh thành?

- Chẳng phải trước kia Sở đại nhân cũng từng ở Vân Sơn phủ đó sao?

Nữ tử cười quyến rũ:

- Nay, chẳng phải người cũng đang ở kinh thành hô mưa gọi gió đó ư? À phải rồi, Sở đại nhân chớ gọi thiếp là lão bản, trước mặt người, thiếp nào dám xưng là lão bản nữa. Thiếp tên là Ngọc Hồng Trang, đại nhân chắc hẳn đã quên rồi…

Sở Hoan lập tức nhớ ra, tên cô nương này chính là Ngọc Hồng Trang. Một cái tên khá đặc biệt. Hắn khẽ cười một tiếng, cảm thấy tò mò, Ngọc Hồng Trang mở sòng bạc ở Vân Sơn phủ hình như làm ăn cũng không tồi. Hơn nữa, kỹ năng cờ bạc của hai vợ chồng này cực kỳ cao minh. Tại Vân Sơn phủ kiếm sống tuyệt đối chẳng thành vấn đề, chẳng hiểu vì sao lại muốn đến kinh thành.

- Tôn phu cũng tới kinh thành sao? Sở Hoan hỏi: - Cớ sao hắn lại không cùng cô đến đây?

Ngọc Hồng Trang khẽ nhếch khóe môi. Phong thái của nàng vốn đã cực kỳ yêu mị, làm vậy lại có chút vẻ buồn cười. Nàng khẽ thở dài:

- Nam nhân có gì tốt đẹp? Vừa đến kinh thành, gặp chốn phồn hoa, hắn nào còn nhớ đến thiếp nữa. Ngay cả chuyện làm ăn cũng chẳng thèm quan tâm, mải mê đi khắp nơi phong lưu khoái lạc. Ai biết giờ này đang ở trên bụng nữ nhân nào.

Mắt nàng khẽ chớp, mỉm cười, che miệng nói:

- Sở đại nhân chớ trách thiếp. Thiếp nói cái "lỗ hổng" nhà thiếp, cũng chẳng phải nói đại nhân. Đại nhân tuy là nam nhân, song là một nam nhân tốt.

Sở Hoan bất động thanh sắc:

- Tục ngữ có câu 'quạ thì thường đen'. Ta cũng chưa hẳn là nam nhân tốt, chỉ là Ngọc lão bản không biết đó thôi.

Ngọc Hồng Trang sóng mắt lưu chuyển, lại nũng nịu hỏi:

- Chắc hẳn đại nhân cũng thích tầm hoa vấn liễu chứ?

Sở Hoan khẽ ho một tiếng. Hắn cố ý nghiêm mặt, chuyện này thật quá đỗi xấu hổ mà. Ngọc Hồng Trang lại cười vẻ hối lỗi:

- Là đại nhân tự nhận mình là "quạ đen", thiếp nào cố ý khinh nhờn đại nhân.

Sở Hoan ngồi thẳng người lên, rốt cuộc hỏi:

- Ngọc lão bản đại giá quang lâm, chắc hẳn không phải chỉ muốn tìm ta nói chuyện phiếm. Càng không phải để ôn chuyện cũ, có việc gì, cô cứ nói thẳng.

Ngọc Hồng Trang phụng phịu:

- Chẳng lẽ đại nhân định để thiếp cứ đứng như thế này mà nói sao?

Sở Hoan đưa tay ra hiệu:

- Mời ngồi.

Lúc này, Ngọc Hồng Trang mới tháo bỏ áo choàng. Đôi tay ngọc của nàng mềm mại dị thường. Những ngón tay linh hoạt, nhẹ nhàng tháo bỏ áo choàng. Toàn bộ thân hình nóng bỏng gợi cảm lúc này đã lộ rõ.

Tuy nhiên, khác với lần trước, khi Sở Hoan lần đầu gặp nàng, hắn nhớ rõ trang phục của nàng quá đỗi khêu gợi, lần này đã kín đáo hơn nhiều. Ít nhất cũng không còn quá mức lộ liễu như dạo trước. Có thể thấy thấp thoáng làn da tuyết trắng ẩn hiện trong bộ trang phục màu tím. Eo nàng thắt một đai lưng màu vàng.

Vòng mông nở nang, càng làm nổi bật vòng eo thon nhỏ. Phía trên, vẫn là bộ ngực đồ sộ không tài nào che giấu sau lớp vải…

Lời văn này, chỉ tìm thấy tại [truyen.free], không hề xuất hiện ở nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free