(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 72:
Hồ tri huyện tuổi đã cao, nhưng tiểu thiếp bên người lão lại đương độ xuân sắc. Dù lão gia này luôn miệng nói phải bồi bổ khí dưỡng thân, thế nhưng chỉ cần lên giường, trải qua ba lần khiêu khích của người thiếp lẳng lơ ấy, lão chẳng thể nào kìm nén được dục vọng của bản thân.
Tối nay tuy tâm thần Hồ tri huyện hơi bất an, song vẫn bị yêu tinh bên mình dùng chiếc lưỡi đinh hương gợi lên ham muốn. Trong khoảnh khắc dồn lên thân thể mềm mại thơm tho của nàng, lão liền thở hồng hộc lăn xuống, cảm giác được yêu thiếp bên cạnh không ngừng tỏ vẻ bực bội, trong lòng lão gia này còn đôi chút xấu hổ, đành hạ giọng an ủi vài câu. Lão chỉ thấy thân thể mệt mỏi rã rời, vừa mới nhắm mắt, còn chưa kịp ngủ say, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng gọi kinh hãi:
– Lão gia… lão gia…!
Hồ tri huyện mở choàng mắt, nhưng không đứng dậy, hỏi:
– Đêm hôm khuya khoắt, gọi hồn đấy à?
Giọng nói bên ngoài vang lên:
– Lão gia, xảy ra đại sự rồi…!
Hồ tri huyện ngẩn người, không ngờ trên mặt lại lộ vẻ vui mừng. Lão đẩy cái đùi trắng bóng của tiểu thiếp đang gác trên người ra, đứng dậy, khoác thêm áo ngoài, đi tới trước cửa. Mở cửa ra, lão chỉ thấy Trương Rậm Râu, trưởng cai ngục của ��ịa lao, đang lao đầu tới trước cửa.
Trương Rậm Râu vẻ mặt kinh hoảng, Hồ tri huyện hơi nhíu mày, lập tức hạ giọng hỏi:
– Chuyện này đã xong xuôi cả chưa? Đã xử lý ổn thỏa rồi chứ?
Trương Rậm Râu vẻ mặt đau khổ, nói:
– Lão gia… Quả thực đã xảy ra đại sự rồi!
Hồ tri huyện cảm thấy kỳ lạ, thấy trên mặt Trương Rậm Râu có một vết bầm sưng to, giật mình hỏi:
– Xảy ra chuyện gì? Trên mặt ngươi sao thế?
– Lão gia, tên tiểu tử kia phát rồ rồi!
Trương Rậm Râu vẻ mặt bối rối, thấp giọng nói:
– Tiểu nhân theo lời lão gia phân phó, trước tiên giao một phần độc dược cho Phạm Mập, sau đó lại hạ độc trong thịt kho tàu…!
– Điều này rất đúng.
Hồ tri huyện ra cửa, thuận tay đóng cửa lại, đi tới phía dưới một hòn non bộ trong viện. Tối nay không trăng, mọi nơi tối mịt, đêm đông gió lạnh thê lương. Hồ tri huyện cũng không để ý y phục trên người còn đơn bạc, trầm giọng nói:
– Tên tiểu tử kia trúng độc mà chết, liền có thể phái người lục soát Phạm Mập ra độc dược, nói là bọn họ có thù riêng, là Phạm Mập hạ độc trong ngục… Chẳng lẽ sự tình có biến cố?
– Phạm Mập đã chết!
Trương Rậm Râu vẻ mặt đau khổ:
– Sở Hoan vẫn còn sống…!
Hồ tri huyện biến sắc, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, túm áo Trương Rậm Râu một phen, lạnh lùng nói:
– Ngươi nói gì cơ? Sao lại thành ra thế này? Chẳng phải ngươi đã nói, cơm canh trong ngục, đều để Sở Hoan ăn trước, bọn kia mới được ăn sao?
Trương Rậm Râu cười khổ nói:
– Lão gia, vốn dĩ là như vậy. Tiểu nhân cũng nghĩ rằng, đưa bát thịt kho tàu này qua, Sở Hoan nhất định sẽ ăn ngấu nghiến… Nhưng không biết vì sao, Sở Hoan chưa ăn thịt kho tàu, Phạm Mập lại ăn thịt trước, hiện giờ đã trúng độc mà chết!
Hồ tri huyện vẻ mặt lạnh lẽo, nheo mắt lại, nói:
– Sao lại thế? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ các ngươi lộ sơ hở, bị tên tiểu tử kia nhìn ra manh mối?
Trương Rậm Râu lắc đầu, lại không biết nói gì.
Hồ tri huyện chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt lo lắng, đi qua đi lại mấy lượt, đột nhiên nghĩ tới điều gì, hỏi:
– Đã mang thi thể Phạm Mập ra ngoài chưa? Mau chóng xử l�� thi thể Phạm Mập cùng bát thịt kho tàu kia… Những thứ này không thể để lại nơi đó, sẽ xảy ra đại sự!
Trương Rậm Râu nói:
– Lão gia, xảy ra chuyện, tiểu nhân là người đầu tiên nghĩ đến việc đem thi thể và vật chứng ra, nhưng… nhưng Sở Hoan ngăn cản bên trong, chúng ta… chúng ta chẳng thể mang ra ngoài được!
Hồ tri huyện sửng sốt, trong nháy mắt trên mặt lộ vẻ tức giận, mắng:
– Ngu xuẩn, lũ thùng cơm… Ngay cả việc nhỏ ấy các ngươi cũng không xử lý được, còn có thể làm gì? Hắn là tù nhân, các ngươi là ngục tốt… Nhà lao đó là của hắn hay của chúng ta? Không ngờ các ngươi lại không đấu lại nổi hắn?
Lão vừa vội vừa giận, sắc mặt lúc này liền trở nên cực kỳ khó coi.
Trương Rậm Râu cúi đầu, trên trán toát ra mồ hôi lạnh nói:
– Lão gia, Sở Hoan… Sở Hoan thật sự biết đánh, bốn người chúng ta cũng không thể xông vào, còn bị hắn đánh bị thương một người, tiểu nhân… tiểu nhân cũng trúng một quyền của hắn…!
Hồ tri huyện giậm chân, sát khí trong mắt nồng đậm:
– Bản quan không tin, một tên tiểu tử nông thôn, bị nhốt trong nhà lao, còn có thể càn rỡ như thế? Huyện nha đại lao là của hắn, hay là của chúng ta?
Trong lòng lão nóng như lửa đốt, thâm niên quan trường, lão hiểu rõ ràng, một khi chuyện này bị lộ ra, nhất định sẽ mang đến tai ương ngập đầu cho mình.
Lão làm quan ở huyện Thanh Liễu nhiều năm, phạm không ít chuyện thương thiên hại lý, giết người tùy tiện như thế, cũng không phải lần đầu tiên, lúc trước mỗi lần đều thần không biết quỷ không hay, vô cùng thuận lợi.
Nhưng lúc này đây lại xuất hiện sai lầm trí mạng.
Một người già rồi, đôi khi sẽ dễ dàng trở nên lười biếng. Trong mắt Hồ tri huyện, dùng phương pháp trước đây lúc nào cũng đúng để nhanh chóng giải quyết cái gai trong mắt mang tên Sở Hoan này, hẳn là chuyện dễ dàng, có loại phương pháp như vậy bày ra trước mặt, lão tự nhiên không muốn đi nghĩ nhiều biện pháp khác, thậm chí chưa từng nghĩ tới kế hoạch này sẽ thất bại.
Khi kế hoạch này lại thật sự thất bại, ngay lập tức Hồ tri huyện cảm giác được sau khi thất bại sẽ mang đến phiền phức to lớn cho bản thân mình.
– Lão gia, tên tiểu tử này không thể không trừ khử.
Trương Rậm Râu âm độc nói:
– Có triệu tập nha dịch trong nha môn ngay trong đêm, đi vào băm vằm tên tiểu tử này hay không? Tuy rằng hắn có thể đánh, nhưng nếu thực sự triệu tập toàn bộ nha dịch trong nha môn tới, cũng có gần ba hai ba mươi người… Tiểu nhân không tin, hắn thật đúng là ba đầu sáu tay, một người có thể đánh nhiều như vậy?
Hồ tri huyện vội đáp:
– Đúng, mau triệu tập người, tuyệt đối không thể để tiểu tử này sống sót…!
Vừa mới nói ra miệng, lão nghĩ tới điều gì, mắng:
– Tên hồ đồ nhà ngươi, đưa ra chủ ý vớ vẩn thế này… Chuyện này có thể để lọt ra ngoài sao? Ngươi muốn cả thành đều biết à?
Trương Rậm Râu sửng sốt, nhưng rất nhanh liền hiểu được, chuyện mưu hại Sở Hoan là thao tác trong bóng tối, mình là thân tín của Hồ tri huyện, lúc này Hồ tri huyện mới buông tay để mình đi làm.
Để chuyện này xử lý bí ẩn, người liên quan đến chuyện này càng ít càng tốt, đều là thân tín tuyệt đối của Hồ tri huyện.
Chuyện thao tác trong tối này, đương nhiên không thể để nhiều người biết, càng nhiều người biết được, cũng tăng thêm một phần mạo hiểm.
– Bản quan đi thay y phục!
Hồ tri huyện hơi trầm ngâm, rốt cục nói:
– Cho dù thế nào, thi thể và bát thịt kia nhất định phải mang ra khỏi đó!
…
…
Trong địa lao u ám, lúc này Sở Hoan khoanh chân ngồi trước cửa nhà lao. Đến bây giờ cửa lao vẫn không thể mở ra, Trương Rậm Râu đi tìm Hồ tri huyện, ba gã ngục tốt còn lại tay cầm đại đao, canh giữ trước cửa lao. Trên trán một người trong số đó bị băng bó lại, máu tươi vẫn còn rỉ ra. Trong ngoài cửa lao đều yên tĩnh như chết, không khí ngột ngạt đến cực điểm.
Một hồi tiếng bước chân vang lên, Sở Hoan hơi hé mắt, rất nhanh, liền nhìn thấy Hồ tri huyện một thân y phục quan lại vội vàng tới đây. Tuy rằng Sở Hoan lần đầu nhìn thấy Hồ tri huyện, nhưng bộ y phục quan lại của lão, khiến Sở Hoan liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của lão ta.
Hồ tri huyện vẻ mặt giận dữ, tới trước cửa lao, khoát tay áo, chỉ vào ba gã ngục tốt nắm đao quát:
– To gan, các ngươi làm cái gì vậy? Vì sao phải rút đao?
Ba gã ngục tốt ngơ ngác nhìn nhau, Trương Rậm Râu bên cạnh Hồ tri huyện cũng quát lạnh:
– Còn không mau thu đao!
Ngục tốt vội vàng thu đao.
Lúc này Hồ tri huyện mới hừ lạnh một tiếng, nhìn vào trong phòng giam, đầu tiên liếc Sở Hoan một cái, ánh mắt lập tức quẳng tới thi thể phía sau Sở Hoan, lại nhìn bát thịt kho tàu bên cạnh thi thể, sắc mặt âm trầm, trầm giọng hỏi:
– Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Sao lại có án mạng?
Trương Rậm Râu vội đáp:
– Đại nhân, chúng tiểu nhân… chúng tiểu nhân cũng không rõ ràng sự tình, muốn mang thi thể ra ngoài điều tra tình hình, nhưng…!
Nói tới đây, gã khó xử mà liếc Sở Hoan một cái.
– Trong phòng giam xảy ra án mạng, đây chính là chuyện đại sự khó lường!
Hồ tri huyện giọng nói lạnh lùng:
– Dù là tù nhân, cũng phải bảo vệ an toàn cho họ, sao có thể để họ chết trong phòng giam? Hắn đã chết, người nhà hắn biết làm sao bây giờ?
Lão lạnh lùng nhìn Trương Rậm Râu, mắng:
– Có phải hắn bị các ngươi bức bách đến chết hay không?
Trương Rậm Râu vội đáp:
– Đại nhân, tiểu nhân… Tiểu nhân thực sự không rõ ràng lắm…!
Sở Hoan thản nhiên lạnh nhạt, nhìn bọn họ diễn trò, bình thản nói:
– Tri huyện đại nhân, ta tới nói cho ngài, Phạm Mập là bị hạ độc chết, mà thuốc độc nằm ngay trong bát thịt kho tàu kia… Về phần bát thịt kho tàu, cũng là nha dịch thủ hạ của ngài đưa tới, vốn là bữa tối dành cho ta. Nếu không phải bởi vì trước khi dùng bữa cảm thấy buồn ngủ, hiện tại người trúng độc nằm chết trên mặt đất là ta!
Sắc mặt Hồ tri huyện thay đổi, thất thanh thốt lên:
– Thật thế sao?
Sở Hoan lạnh lùng cười, cũng không nói lời nào.
– Trương Rậm Râu, ngươi tới nói, bát thịt kho tàu này là ai làm?
Hồ tri huyện lạnh lùng nói:
– Giữa ban ngày ban mặt, có người dám hạ độc mưu hại… Ngươi làm trưởng cai ngục là làm việc thế nào?
Lão nâng chân đá một cước vào người Trương Rậm Râu. Trương Rậm Râu kêu ôi một tiếng, bị ngã xuống đất.
Hồ tri huyện này ngoài năm mươi tuổi, nhưng xem ra cú đá này của lão, quả thật rất khỏe khoắn.
Lúc này Hồ tri huyện mới nói với Sở Hoan:
– Các ngươi yên tâm, bản quan tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy. Đã có người hạ độc, bản quan nhất định sẽ tra ra manh mối, trả lại cho các ngươi một lời giải thích!
Lão phất tay nói:
– Người đâu, mau mang thi thể và vật chứng ra ngoài, nhanh chóng tìm Diệp khám nghiệm tử thi, hiện giờ bản quan bắt đầu điều tra vụ án này, xem ai ăn gan hùm mật gấu, dám âm thầm hãm hại người khác!
Trương Rậm Râu đứng dậy từ trên mặt đất, liền muốn lại mở cửa, Sở Hoan đã cười lạnh nói:
– Tri huyện đại nhân, thi thể này không thể mang đi!
Hồ tri huyện ngẩn ra, nhíu mày nói:
– Vì sao?
– Ta không tin một số kẻ.
Sở Hoan thản nhiên nói:
– Ta thiếu chút nữa chết bởi bát thịt kho tàu này, hơn nữa đã bởi vậy mà chết một người, chuyện này không thể giải quyết qua loa được!
– Giải quyết qua loa ư?
Hồ tri huyện kìm nén ngọn lửa giận trong lòng, bình tĩnh nói:
– Các ngươi không cần lo lắng, chuyện trọng đại liên quan đến mạng người, bản quan sẽ không đùa giỡn, chắc chắn sẽ tra ra rốt cuộc là ai đã hạ độc!
Sở Hoan vẫn lắc đầu nói:
– Trừ phi người của Ty Hình Bộ phủ thành tới, nếu không thì không thể mang thi thể này đi!
Hồ tri huyện tức đến nổ phổi, nhưng vẫn đè nén lửa giận, bình tĩnh, hòa nhã nói:
– Bản quan biết tâm tình của các ngươi, chẳng qua các ngươi cũng phải thông cảm cho bản quan. Không có thi thể và vật chứng, bản quan tra án thế nào? Bản quan xin dùng nhân cách của mình cam đoan, nhất định sẽ đưa hung thủ hạ độc ra công lý, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, kẻ nào dám âm thầm hãm hại người khác, bản quan không tha cho hắn!
Tất cả nội dung trên đều là bản quyền của Truyện.free và không được phép sao chép dưới mọi hình thức.