(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 721:
Sau sự kiện tại Thông Thiên Điện, Sở Hoan chưa từng gặp lại Tề Vương Doanh Nhân. Hắn biết được từ miệng Tiết Hoài An rằng Doanh Nhân đã kinh hãi đến tột đ���, thật sự không rõ hiện giờ rốt cuộc ra sao, hắn vẫn tự hỏi liệu có nên vào cung thăm hỏi một chuyến.
Vừa nghĩ đến hoàng cung, Sở Hoan liền nghĩ đến tiểu Công chúa. Hắn không biết liệu Hoàng đế có còn phái người điều tra không, tiểu Công chúa bặt vô âm tín nơi xa xôi, thật sự không rõ tình cảnh của tiểu nha đầu ấy bây giờ ra sao?
Hắn càng không tường tận, tiểu Công chúa mất tích, là tiểu Công chúa tự bày trò, hay ẩn chứa điều kỳ lạ nào khác.
Tưởng rằng trong thời gian ngắn sẽ không gặp lại Doanh Nhân, lại không thể ngờ chiều hôm đó, Doanh Nhân đi ra khỏi cung. Sở Hoan vừa nghe Từ công tử đến phủ, liền biết Doanh Nhân đã đến, hắn lập tức ra nghênh đón. Lúc nhìn thấy Doanh Nhân, sắc mặt y trông chẳng mấy tốt lành. Tôn Đức Thắng cẩn trọng đứng bên cạnh. Tiến vào chính sảnh, Doanh Nhân đặt mình ngồi xuống, đợi Sở Hoan cho hạ nhân lui xuống, y mới cười khổ mà rằng:
– Sở Hoan, ngươi có biết không, Tam ca đã điên rồi!
Mấy ngày trước Sở Hoan đã hay được một chút tin tức từ miệng Tiết Hoài An, cho đến hôm nay, hắn vẫn không dám chắc chắn, hắn khẽ hỏi:
– Điện hạ đã gặp Hán Vương?
Doanh Nhân lắc đầu nói:
– Hôm nay ra ngoài, trước hết đến chỗ ngươi, lát nữa ngươi hãy cùng ta đi thăm Tam ca. Tin tức này tạm thời vẫn còn bị phong tỏa, nhưng ta đã hay tin, nghe nói Tam ca hiện giờ suốt ngày điên điên khùng khùng, phụ hoàng phái người canh giữ chung quanh phủ đệ của y…!
Tuy tình cảm giữa y và Hán Vương không quá sâu, thậm chí từng ở thế đối địch, thế nhưng vừa nghĩ đến Hán Vương Doanh Bình đã từng phong nhã tài hoa nay lại hóa thành kẻ điên, Doanh Nhân vẫn không khỏi áy náy trong lòng.
Sở Hoan gật đầu hỏi:
– Sức khỏe Điện hạ hiện ra sao?
Doanh Nhân khoát tay:
– Ta không sao cả.
Y đo đưa mắt nhìn quanh, do dự đôi chút, rốt cục mới hỏi:
– Ồ… Lăng Sương cô nương không ở đây sao?
Sở Hoan biết rõ Doanh Nhân đến đây, Mạc Lăng Sương chắc chắn là mối bận tâm hàng đầu, hắn cười nói:
– Đợi một lát Lăng Sương sẽ đem trà lên.
Doanh Nhân cười ngượng nghịu, liền ghé sát vào nói nhỏ:
– Sở Hoan, ngươi nói… lúc này để Lăng Sương nhập cung có ổn không?
Sở Hoan khẽ giật mình, hơi suy ngẫm, hỏi:
– Điện hạ đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?
Doanh Nhân cười nói:
– Sau khi An Quốc Công mưu phản, không ít người trong cung cũng bị liên lụy, có vài vị Tổng quản thái giám bị trục xuất khỏi cung…!
Y liếc Tôn Đức Thắng cung kính đứng một bên, chỉ vào Tôn Đức Thắng nói:
– Mẫu hậu vừa mới đề bạt y, đảm nhiệm không ít việc, sắp xếp một cung nữ vào cung, nay đã chẳng thành vấn đề.
Sở Hoan cảm thấy kỳ lạ trong lòng, nhưng vẫn gật đầu nói:
– Nếu Điện hạ đã sắp xếp ổn thỏa, Lăng Sương đương nhiên có thể tùy thời nhập cung.
Doanh Nhân nói:
– Lăng Sương vẫn không biết thân phận của ta… Sở Hoan, ngươi nói hôm nay có nên nói rõ mọi chuyện với nàng hay không? Ngươi nói để ngươi thay ta nói, hay tự ta nói sẽ tốt hơn?
Sở Hoan vội vàng đáp lời:
– Đương nhiên là Điện hạ tự mình nói với Lăng Sương.
Doanh Nhân hơi gật đầu, đúng lúc này, một bóng hình yểu điệu xuất hiện trước cửa, Lăng Sương bưng trà bước tới, nhìn thấy Doanh Nhân, cười nói tự nhiên, đặt trà xuống rồi cười nói:
– Từ công tử đã tới sao? Đã lâu rồi không gặp ngài.
Doanh Nhân nghe được lời nói dịu dàng của Lăng Sương, lòng thấy ấm áp, cười nói:
– Gần đây có chút việc bận, cho nên… Gần đây Lăng Sương cô nương vẫn khỏe mạnh chứ?
Lăng Sương cười gật đầu, đang định lui xuống. Sở Hoan khẽ ho một tiếng, liếc mắt nhìn Doanh Nhân, Doanh Nhân rốt cuộc cũng lên tiếng:
– Lăng Sương cô nương, ta…!
Lăng Sương vốn định rời đi, nghe Doanh Nhân gọi mình, quay đầu, thấy thần sắc kỳ lạ trên mặt Doanh Nhân, liền hỏi:
– Từ công tử còn có lời gì muốn dặn dò?
Đôi mắt Doanh Nhân bỗng sáng rực, liếc Sở Hoan, rốt cục hỏi:
– Lăng Sương cô nương, cô nương còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt?
Lăng Sương không biết vì sao Doanh Nhân lại hỏi câu ấy, vẫn mỉm cười gật đầu đáp lời:
– Lăng Sương còn muốn cảm ơn Từ công tử, nếu không có ngài và lão gia, nay Lăng Sương…!
Nàng khẽ cắn môi, không nói thêm nữa.
Doanh Nhân cười gượng gạo, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt xinh đẹp của Lăng Sương, rốt cục nói:
– Lăng Sương cô nương, thật ra ta…!
Y dừng lại một chút, tựa hồ có chút ngượng ngùng, lại nói:
– Thật ra ta có một thứ muốn tặng cho cô!
Lăng Sương vội đáp:
– Từ công tử, chiếc đàn ngọc ngài tặng lần trước, Lăng Sương nhận đã thấy hổ thẹn, không thể nhận thêm nữa…!
Doanh Nhân tháo một vật từ cổ mình xuống, buộc bằng sợi tơ vàng:
– Lăng Sương, đây là vật cát tường mẫu thân tặng ta, cô giữ bên mình, mọi sự ắt sẽ bình an…!
Sở Hoan thấy thứ Doanh Nhân lấy ra, cả người chấn động, sắc mặt đại biến.
Treo lủng lẳng dưới sợi tơ vàng trong tay Doanh Nhân, chẳng phải vàng ngọc, mà là một viên đá.
Màu sắc viên đá kia vô cùng đặc biệt, toàn thân xanh lục tinh khiết, vô cùng hiếm thấy, thoạt nhìn cứ ngỡ là một viên ngọc bích, chỉ có điều không hề óng ánh lung linh như ngọc bích. Sở Hoan liếc mắt một cái, liền biết đó chỉ là một viên đá xanh lục thuần túy mà thôi.
Đây không phải lần đầu tiên Sở Hoan chứng kiến viên đá tương tự.
Hình dạng kích thước của viên đá kia gần như h��t như viên đá hắn lấy được từ trên người Lâm Đại Nhi, chỉ có điều viên đá của hắn toàn thân đỏ thẫm, còn viên đá trước mắt lại xanh lục.
Sở Hoan nhớ rõ ràng, trước đó, Hiên Viên Thiệu cũng lấy ra một viên đá gần như hệt như vậy, viên đá ấy lại trắng như tuyết.
Lúc ấy Sở Hoan đã cảm thấy kỳ lạ, sự tình này vô cùng kỳ lạ, hắn vốn tưởng rằng trong thiên hạ chỉ có hai viên đá một đỏ một trắng, chưa rõ hai viên đá này có liên quan gì đến nhau, nay lại thấy xuất hiện đột ngột viên thứ ba.
Một viên màu đỏ, một viên màu trắng, hôm nay lại xuất hiện một viên xanh lục.
Sở Hoan tuyệt đối không thể ngờ rằng, trong tay Doanh Nhân lại xuất hiện một viên đá kỳ quái đến thế.
Trong đầu hắn tức thời nảy sinh vô vàn nghi vấn.
Giữa ba viên đá này, rốt cuộc có liên hệ gì? Ngoại trừ ba viên đá này, liệu còn có những viên đá khác hay không? Lâm Đại Nhi, Hiên Viên Thiệu, Doanh Nhân, ba người hoàn toàn khác nhau, vì sao lại đều sở hữu viên đá kỳ quái như thế?
Đằng sau ba viên đá này, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?
Sở Hoan nhớ rõ Hiên Viên Thiệu từng gặp chuyện trên phố dài, lúc ấy Hiên Viên Thiệu từng nói, mục đích của đám thích khách kia là đoạt lấy viên đá trắng trong tay y. Nếu lời này là thật, vậy thì những viên đá này chắc chắn có giá trị vô cùng to lớn, nếu không, đám thích khách kia cớ gì lại nhiều lần bất chấp sống chết ám sát Hiên Viên Thiệu?
Trong lúc Sở Hoan kinh ngạc, Lăng Sương đã lùi về sau hai bước, vội vàng xua tay nói:
– Từ công tử, Lăng Sương... Lăng Sương không thể nhận được...!
Lăng Sương là cô nương vô cùng thông minh, từ trước đến nay, thái độ của Doanh Nhân đối với nàng khiến Lăng Sương hiểu ra rằng vị Từ công tử này tựa hồ có ý với mình. Thế nhưng nàng lại không có tình ý nam nữ với Doanh Nhân. Lần trước Doanh Nhân tặng nàng một chiếc đàn ngọc cực kỳ đắt đỏ, Lăng Sương đã không dám nhận, chỉ có điều Doanh Nhân nói nếu không nhận sẽ đập đàn ngọc. Lăng Sương bất đắc dĩ, đành phải nhận lấy, bởi lẽ nếu không nhận thì chiếc đàn ngọc đắt đỏ kia sẽ bị hủy hoại.
Hôm nay Doanh Nhân lại muốn tặng lễ vật, Lăng Sương nhìn thấy món lễ vật kỳ quái này, cũng không rõ là vật gì, nhưng cảm thấy đã là vật Từ công tử ban tặng thì ắt không phải thứ đơn giản. Nàng lập tức nghe Doanh Nhân nói đây là vật mẫu thân truyền lại cho y, Lăng Sương càng không dám nhận, liên tục xua tay.
Doanh Nhân thấy Lăng Sương không nhận, y nhíu mày. Thật ra vì chuyện Hán Vương hóa điên, tâm trạng y vốn đã không vui, thấy Lăng Sương, tâm trạng vốn đã tốt hơn, thế nhưng Lăng Sương không nhận lễ vật, lại khiến cho tâm trạng y càng trở nên tồi tệ, y hỏi:
– Lăng Sương, cô thật sự không nhận ư?
Lăng Sương khó xử đáp:
– Từ công tử, Lăng Sương... Lăng Sương chỉ là một hạ nhân thấp kém. Lần trước nhận đàn ngọc của Từ công tử, đã thấy hổ thẹn. Thứ này... thứ này nếu là lệnh đường truyền lại cho ngài, ngài nên giữ gìn cẩn thận, Lăng Sương... Lăng Sương không thể nào nhận được.
Tuy giọng nàng mềm mại, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kiên định, toàn thân nàng đều toát lên vẻ kiên quyết không nhận.
Doanh Nhân nhíu mày, ném mạnh viên đá xanh lục kia ra ngoài cửa, nói:
– Cô đã không nhận, thứ này cũng chẳng còn gọi là vật cát tường gì nữa, sớm nên vứt bỏ đi thôi.
Lăng Sương khẽ giật mình, Sở Hoan nhanh chóng đứng dậy, thân pháp thoăn thoắt, ra ngoài cửa, thấy viên đá kia rơi trên mặt đất, hắn tiến đến nhặt lên, nhìn kỹ một hồi, thấy được trên viên đá xanh lục quả nhiên có những đường vân mạch lạc tựa tơ nhện. Ngoại trừ màu sắc khác nhau, những thứ khác gần như hệt như viên đá đỏ của mình, thế nhưng cảm giác khi cầm lại hơi khác với viên đá đỏ kia.
Viên đá đỏ mà hắn có được, cầm lâu trong tay sẽ nóng lên, tỏa ra nhiệt độ, còn viên đá của Hiên Viên Thiệu lại lạnh buốt, viên đá xanh lục này khi nắm trong tay lại vô cùng ấm áp.
Hắn cầm viên đá xanh lục trở lại chính sảnh, thấy Lăng Sương cúi đầu, tiến lên trả lại viên đá cho Doanh Nhân, nói:
– Từ công tử, thứ này, ngài hãy cất giữ cẩn thận…!
Doanh Nhân lắc đầu nói:
– Lăng Sương không muốn, ta cũng không muốn, ngươi cứ tùy tiện tìm một chỗ vứt đi là được.
Sở Hoan khẽ thở dài, quay đầu đưa viên đá xanh lục cho Lăng Sương mà nói:
– Lăng Sương... đây là tâm ý của Từ công tử, cô cứ nhận lấy trước đi, sau này tính sau!
Lăng Sương thấy Doanh Nhân đột nhiên nổi giận, trong lòng quả thật có chút sợ hãi. Thấy Sở Hoan nói thế, nàng do dự đôi chút, cuối cùng nhận lấy viên đá xanh lục, khẽ thi lễ với Doanh Nhân, cũng không nói thêm gì, liền lui xuống.
Doanh Nhân thấy Lăng Sương rời đi, vội vàng đứng lên, giơ tay như muốn nói điều gì, cuối cùng đành thở dài, ngồi xuống, cười khổ nói:
– Sở Hoan, tâm trạng ta hôm nay không được t���t, vừa rồi dọa Lăng Sương sợ hãi. Ai, sau này ngươi hãy thay ta nói lời xin lỗi nàng, kỳ thật ta không phải... không phải ta cố ý nổi giận đâu!
Sở Hoan mỉm cười đáp:
– Điện hạ không cần bận tâm nhiều, Lăng Sương sẽ không chấp trong lòng.
Doanh Nhân đứng dậy lắc đầu nói:
– Thôi vậy, Sở Hoan, chuyện nhập cung, vẫn cứ để ngươi nói với Lăng Sương vậy.
Y nói với Tôn Đức Thắng:
– Tôn Đức Thắng, chừng nào ngươi có thể sắp xếp nàng nhập cung?
Tôn Đức Thắng cung kính nói:
– Nô tài đã xử lý ổn thỏa mọi chuyện, bất cứ lúc nào cũng có thể nhập cung, hơn nữa sau khi nhập cung, có thể nhanh chóng phân vào hầu hạ nội cung của Điện hạ…!
Y dừng lại đôi chút, khẽ nói:
– Chỉ có điều sau khi nhập cung, Lăng Sương cô nương chỉ có thể lấy thân phận cung nữ mà hầu hạ bên Điện hạ, việc này không thể để Hoàng hậu nương nương biết được, hơn nữa tuyệt đối không thể để người ngoài hay, nếu không…!
Y cười khổ nói:
– Nếu không đầu nô tài đây đương nhiên sẽ khó giữ, chỉ e từ nay về sau Điện hạ sẽ không còn được gặp lại Lăng Sương cô nương nữa.
Bản dịch phẩm này là thành quả độc quyền của truyen.free, kính mong quý vị thưởng thức.