(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 725:
Sở Hoan giật mình, quả nhiên không ngờ vừa mới nhập cung, Hoàng đế đã ban cho hắn một đòn cảnh tỉnh, nhất thời chưa rõ mình đã sai phạm điều gì. Hắn liếc nhìn Từ Tòng Dương thấy thần thái ung dung tự tại, còn Mã Hồng thì lộ rõ vẻ hả hê trên mặt, trong lòng Sở Hoan hiểu rõ e rằng mình đã rước phải phiền toái, nhưng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh mà đáp lời:
– Bẩm Thánh thượng, thần… không rõ mình đã phạm tội gì!
Hoàng đế vẫn giữ vẻ bình thản, chậm rãi phán:
– Sở Hoan, ngươi cưới được một người vợ rất tốt!
Lòng Sở Hoan căng thẳng, người đầu tiên hắn nghĩ đến là Y La.
Hắn với thân phận sứ thần Đại Tần, phụng mệnh đi sứ Tây Lương, lại cưới Công chúa Tháp Lan Cách của Tây Lương. Tuy nói đó đều là trời xui đất khiến, nhưng dù sao sự việc đã rồi, xem ra Hoàng đế muốn tính sổ chuyện này.
– Thánh thượng, vị Tháp Lan Cách của Tây Lương kia…!
Sở Hoan đang định giải thích, Hoàng đế liền ngắt lời:
– Trẫm không nói đến nàng ta. Chuyện ở Tây Lương, Tiết Hoài An đã bẩm báo với trẫm, cũng không phải lỗi của ngươi. Hơn nữa, thân là sứ thần Đại Tần mà cưới Công chúa Tây Lương, cũng chẳng phải chuyện mất mặt gì, cũng không làm bôi nhọ quốc thể.
Lão dừng một chút, trầm giọng nói:
– Nhưng trẫm nghe nói, hiện giờ trong phủ ngươi có một vị thê tử, nghe nói nữ nhân này từng là quả tẩu của ngươi, có đúng không?
Sở Hoan đáp:
– Quả thật có chuyện này.
– Sở Hoan, ngươi làm chuyện tốt đấy.
Hoàng đế cười lạnh:
– Trẫm vẫn nghĩ rằng, cho dù nhân phẩm ngươi không xuất chúng, cũng không phải là một kẻ ti tiện, không thể ngờ ngươi lại nạp tẩu làm thê, ngươi có biết tội của mình không?
Sở Hoan thần sắc nghiêm nghị, lắc đầu đáp:
– Thần không biết tội!
Mã Hồng đứng bên lập tức nói:
– Sở đại nhân, lần này ngài sai rồi. Quan viên Đại Tần ta coi trọng danh dự, thiên hạ này có biết bao nhiêu nữ nhân, ngài lại… Haizz, Sở đại nhân, ngài thật hồ đồ.
Mặt y tỏ vẻ tiếc hận, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ hả hê.
Từ Tòng Dương cũng nói:
– Trung Dũng Bá, trước đây lệnh thê quả thật là quả tẩu của ngài sao?
Sở Hoan gật đầu nói:
– Đúng!
– Vậy vì sao nàng lại trở thành thê tử của ngài?
Từ Tòng Dương cau mày nói:
– Chuyện này tổn hại phong tục, tổn thương đại đức, chẳng lẽ ngài không biết ư?
Sở Hoan cười nhạt nói:
– Thánh thượng, Từ đại nhân, tiện nội quả thật từng là quả tẩu, nhưng trước khi thần cưới nàng, Sở gia đã cho nàng rời khỏi gia môn!
Từ Tòng Dương hỏi:
– Nói như vậy, ngài cưới nàng cũng không phải là quả tẩu sao?
Mã Hồng lập tức nói:
– Từ đại nhân, lời không thể nói như vậy được, tục ngữ có câu, một ngày làm thầy, cả đời là thầy, đã từng là quả tẩu, cũng không thể vì đã rời khỏi gia môn mà mọi tình cảm đều biến mất. Hạ quan nghe nói, trước kia Sở đại nhân và quả tẩu vẫn luôn ở cùng một chỗ, chiếu cố lẫn nhau, tình cảm cũng không phải là không có…!
Sở Hoan nghe Mã Hồng nói vậy, lập tức hiểu ra, xem ra chuyện này chắc chắn là do Mã Hồng gây nên.
Mã Hồng nói mấy lời đó ra, quả nhiên là dụng tâm hiểm ác.
Y nói nghe thì hay ho lắm, nào là chiếu cố lẫn nhau. Nếu người khác không biết rõ, không ít người sẽ hoài nghi trước khi Sở Hoan cưới Tố Nương, đã từng có chuyện cẩu thả với quả tẩu.
Sở Hoan cười lạnh, lại nhìn về phía Mã Hồng, hỏi:
– Mã Bộ Đường, Tố Nương rời khỏi gia môn, gia mẫu làm chủ, lại gả nàng cho hạ quan, dám hỏi một câu, điều này có xúc phạm tới vương pháp Đại Tần ta hay không? Theo pháp luật Đại Tần ta, phải trị tội thế nào?
Mã Hồng khẽ giật mình, liếc nhìn Hoàng đế, rồi nói:
– Điều này… mặc dù không xúc phạm vương pháp, nhưng lại tổn hại phong tục, Sở đại nhân là mệnh quan triều đình, loại chuyện này nếu lan truyền ra ngoài, cuối cùng sẽ khiến triều đình không còn thể diện…!
Sở Hoan lắc đầu cười nói:
– Mã Bộ Đường sai rồi. Hạ quan từng gặp lận đận, nhiều năm không thể phụng dưỡng song thân, mấy năm qua đều là tiện nội ở bên cạnh hiếu thuận. Mã Bộ Đường có thể phái người tới quê cũ của hạ quan, nghe ngóng một chút về cách làm người của tiện nội, liền rõ nàng hiền lành hiếu thuận. Cha mẹ của nàng không còn trên đời, trước khi gia mẫu lâm chung, lo lắng về nơi nương tựa của nàng, cho nên mới gả nàng cho hạ quan. Nói là một cuộc hôn sự, thực ra không ngại nói là Sở gia ta nợ ân tình của nàng, mà hạ quan c��ng đã đáp ứng gia mẫu, cho dù thế nào cũng phải chăm sóc nàng thật tốt.
Hoàng đế vuốt râu nói:
– Sở Hoan, trẫm muốn ngươi lại bỏ nàng một lần nữa!
Sở Hoan giật mình, nhíu mày.
– Hiện giờ ngươi thân ở triều đình, danh dự quan trọng.
Hoàng đế chậm rãi nói:
– Nếu ngươi còn muốn tiền đồ, thì không thể để nàng liên lụy ngươi nữa. Hôm nay trẫm cho ngươi lựa chọn, hoặc bỏ nàng, sau này trẫm nhất định trọng dụng ngươi. Hoặc là… dẫn theo quả tẩu của ngươi, rời khỏi kinh thành, bãi quan miễn chức, vĩnh viễn không dùng, chớ nói trẫm không cho ngươi cơ hội, muốn thế nào là do ngươi lựa chọn.
Sở Hoan không chút nghĩ ngợi, lập tức đáp:
– Tạ ơn long ân của Thánh thượng, hiện giờ vi thần xin trở về thu dọn hành lý.
Hoàng đế cau mày nói:
– Lời này của ngươi có ý gì?
– Thánh thượng cho thần lựa chọn, thần đã đưa ra lựa chọn.
Sở Hoan nhìn Hoàng đế:
– Thánh thượng muốn thần bảo toàn danh dự, thần tuân chỉ mà đi, chỉ có rời khỏi kinh thành, mới có thể bảo toàn danh dự.
Mã Hồng cau mày nói:
– Sở đ��i nhân, ngài đang nói bậy bạ gì vậy?
Sở Hoan lắc đầu nói:
– Vừa rồi thần không biết mình có tội gì, nhưng hiện tại thần đã biết.
– Ồ?
Hoàng đế hứng thú hỏi:
– Vậy ngươi đã phạm tội gì?
– Nếu thần lựa chọn bỏ vợ để lưu lại kinh thành, đó là phạm vào tội lớn không thể tha thứ.
Sở Hoan ngẩng đầu lên:
– Thần cùng Tố Nương kết thân chưa lâu, vì tiền đồ của mình mà bỏ đi thê tử, đây là tội bất trinh. Trước khi gia mẫu lâm chung, dặn dò thần phải chiếu cố tiện nội thật tốt, thần lại tự tiện bỏ vợ, đây là tội bất hiếu. Tố Nương có ân với Sở gia ta, thần không nhớ tới ân tình của nàng, thấy lợi quên nghĩa, đây là tội bất nghĩa.
Có ba tội này, lại còn nghĩ tới cống hiến vì nước, thật vô liêm sỉ, đây chính là tội bất trung.
Hắn nhìn Hoàng đế:
– Thánh thượng đối với thần long ân mênh mông cuồn cuộn, nếu thần bỏ vợ để lưu lại kinh thành, mang bốn tội trên người, chính là phụ ân trọng của Thánh thượng, cho nên thần chỉ có thể lựa chọn rời đi!
Mã Hồng há hốc miệng, lại không nói nên lời, y quả thực không ngờ Sở Hoan lại nhanh mồm nhanh miệng đến thế.
Hoàng đế vẻ mặt không thay đổi, cười lạnh nói:
– Đây chỉ là vài lời của ngươi, trong mắt ngươi, một nữ nhân còn quan trọng hơn sự trọng dụng của trẫm sao?
– Nước có căn cơ.
Mặt Sở Hoan cũng không đổi sắc:
– Thánh thượng lấy nhân nghĩa trị quốc, mà thần tuyệt đối không dám để mình rơi vào cảnh bất nhân bất nghĩa, như vậy mới thật sự cô phụ ân trọng của Thánh thượng.
Không khí trong Quang Minh Điện bỗng nhiên trở nên căng thẳng.
Sau một lát, Hoàng đế bỗng nhiên bật cười ha hả. Trong khi Sở Hoan kinh ngạc, liền thấy Từ Tòng Dương cũng mỉm cười, Hoàng đế liền nói với Từ Tòng Dương:
– Đại học sĩ, xem ra ngài quả thật hiểu Sở Hoan rất rõ, ngài đoán quả nhiên không sai, có đôi khi Sở Hoan đúng là một con lừa cứng đầu, không tệ, cũng có vài phần bóng dáng của trẫm lúc trước, việc đã quyết định, mười con trâu cũng không kéo trở lại được.
Sở Hoan đang kinh ngạc, Từ Tòng Dương đã cười nói với Sở Hoan:
– Sở đại nhân, nếu ng��i thật sự bỏ vợ để lưu lại kinh thành, hôm nay cũng đừng hòng rời khỏi hoàng cung. Thánh thượng coi trọng trung nghĩa, đối với kẻ bất nhân bất nghĩa, Thánh thượng chưa bao giờ nương tay, may mắn ngài chọn trúng đáp án, nếu không, cái đầu của ngài sẽ giữ không được.
Sở Hoan lúc này mới hiểu ra, Hoàng đế hỏi tội là giả, thăm dò là thật. Nếu như mình coi trọng con đường làm quan, bỏ Tố Nương, trái lại sẽ đại họa lâm đầu.
Chẳng qua hắn có chút kỳ quái, Hoàng đế tâm cơ âm trầm, thăm dò thần tử cũng không kỳ quái, thế nhưng hôm nay đã tối, lão không tu đạo hay nghỉ ngơi, lại phái người gọi mình vào cung dò xét, chẳng lẽ là ăn no rỗi hơi, trong lúc rảnh rỗi, lôi kéo Từ Tòng Dương thăm dò mình chơi sao? Hắn biết rõ điều này đương nhiên không thể nào, tuy Hoàng đế không phải là kẻ ngày ngày kiếm bạc tỷ, tuy nhiên tuyệt đối không có thời gian làm chuyện rỗi hơi nhàm chán này, lão làm như vậy đương nhiên có đạo lý của lão.
Liền thấy Hoàng đế khẽ vuốt chòm râu bạc trắng, khuôn mặt lại lộ ra nụ cười hiếm có:
– Sở Hoan, trẫm vẫn cảm thấy mình không nhìn lầm người, ngươi không khiến trẫm thất vọng. Ngươi nói không sai, trẫm dùng nhân nghĩa trị quốc, trẫm muốn thần tử của mình hiểu được hai chữ nhân nghĩa, nữ nhân kia có ân với ngươi, nếu ngươi vì tiền đồ của mình mà vứt bỏ nàng, đây mới thực sự là kẻ ti tiện.
Lão phất tay, nói:
– Tới đây!
Một thái giám xuất hiện từ phòng bên cạnh, trong tay bưng một khay ngọc. Hoàng đế phất tay, thái giám kia liền bưng khay ngọc tới bên Sở Hoan, Hoàng đế liền nói:
– Đây là hạ lễ của trẫm ban cho các ngươi, cây Kim Mai trâm này chỉ có phi tần trong nội cung mới có tư cách đeo, trẫm chưa bao giờ ban thưởng cho thần tử, hôm nay trẫm liền ban thưởng cho thê tử của ngươi, hi vọng các ngươi có thể tương kính như tân.
Sở Hoan trong lòng kinh ngạc, trong lòng hắn, Hoàng đế âm độc lạnh lùng, tâm cơ thâm trầm, rất ít khi có thời khắc ôn hòa này, cũng không biết trong đầu Hoàng đế đang muốn làm gì.
Sở Hoan khấu tạ xong, nhận Kim Mai trâm Hoàng đế ban thưởng. Chiếc trâm này chế tác hết sức tinh xảo, toàn thân vàng ròng, đầu trâm tạo hình hoa mai giống như thật, chính giữa hoa mai là một bảo thạch đỏ hình tròn, tràn ngập sắc màu, giá trị xa xỉ.
– Sở Hoan, trẫm gọi ngươi tới, là có một việc muốn ngươi xử lý.
Hoàng đế hơi trầm ngâm, rồi nói:
– Nhưng không biết ngươi có gan hay không.
Sở Hoan trong lòng kỳ quái, Hoàng đế phái mình làm việc thì thôi, sao lại hỏi mình có gan hay không chứ? Nhưng hắn vẫn cung kính đáp:
– Không biết Thánh thượng muốn thần đi làm chuyện gì? Thánh thượng phân phó, thần đương nhiên dốc hết sức, không cô phụ ủy thác của Thánh thượng!
Hoàng đế rất thỏa mãn thái độ của Sở Hoan, lão nhìn Từ Tòng Dương. Từ Tòng Dương ra hiệu Sở Hoan đứng dậy, lúc này mới nói:
– Sở Hoan, Thánh thượng chuẩn bị để ngươi tới An Ấp Đạo một chuyến, dùng thân phận khâm sai, tiến hành tra xét tất cả gia sản của Hoàng gia tại An Ấp Đạo.
Sở Hoan giật mình, mấy ngày trước hắn còn nói chuyện An Ấp Đạo với Lang Vô Hư. Sau khi Hoàng gia mưu phản, gia sản trong kinh thành đã bị Hộ bộ và Hình bộ liên hợp tra xét không còn, nhưng không biết tại quê quán Hoàng gia phải chăng cũng đã phái người tới? Hôm nay Hoàng đế gọi mình tới, dĩ nhiên là để cho mình tới An Ấp xét nhà, điểm này Sở Hoan quả thực không ngờ.
– Chẳng lẽ vẫn chưa phái người tới An Ấp sao?
Sở Hoan hơi kinh ngạc, chuyện Thông Thiên Điện đã gần mười ngày trôi qua, sao động tác của triều đình lại chậm chạp như vậy, hôm nay mới có thể bắt đầu hành động với An Ấp Đạo.
Thần sắc Hoàng đế trở nên lạnh lùng, thần sắc Từ Tòng Dương cũng trở nên khó coi. Trầm mặc một hồi, Từ Tòng Dương cuối cùng nói:
– Thánh thượng bày mưu tính kế, đã sớm hiểu rõ mưu gian của Hoàng gia, trước khi xảy ra chuyện tại Thông Thiên Điện, cũng đã bí mật phái người tới An Ấp Đạo trước, chuẩn bị cùng ra tay, hốt gọn một mẻ đảng phái Hoàng Thiên Dịch tại An Ấp Đạo…!
Sở Hoan hỏi:
– Hiện giờ Hoàng Thiên Dịch kia đã bị bắt chưa?
Từ Tòng Dương lắc đầu nói:
– Thánh thượng phái hai Bách hộ Thần Y Vệ dẫn người bí mật tới An Ấp Đạo, chuẩn bị liên lạc Tổng đốc An Ấp Đạo Viên Sùng Thượng ra tay với Hoàng gia, nhưng… hai ngày trước, An Ấp Đạo truyền tới tin tức, Hoàng Thiên Dịch đã làm phản, tụ tập mấy ngàn người ẩn nấp chỗ hồ Ngọc Tỏa…!
Sắc mặt Sở Hoan trầm xuống, lập tức ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề. Hoàng đế phái Thần Y Vệ đi bắt Hoàng Thiên Dịch, hiện giờ Hoàng Thiên Dịch chẳng những không bị bắt, trái lại tụ tập bộ hạ trốn tới hồ Ngọc Tỏa, điều này cho thấy Thần Y Vệ xưa nay hành động mau lẹ đã thất bại.
– Vậy Thần Y Vệ hiện giờ…!
– Đầu của hai Bách hộ Thần Y Vệ đã bị mang tới Nha môn Tổng đốc.
Từ Tòng Dương thần tình ngưng trọng:
– Người Thánh thượng phái tới An Ấp Đạo, toàn quân bị diệt…!
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.