(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 749:
Trước nha môn Hộ Bộ Ti, mọi người nghe thấy tiếng động ấy lập tức dừng tay. Sư Chủ sự quay đầu nhìn lại, thấy một vị Chỉ huy sứ đang ngồi trên lưng ngựa, sắc mặt y liền biến đổi, vội bước tới chắp tay nói:
– Hóa ra là Lệ Chỉ huy sứ!
Vị Lệ Chỉ huy sứ kia xuống ngựa, nhíu mày hỏi:
– Sư đại nhân, ở đây xảy ra chuyện gì vậy?
– Vài người Quỷ Phương đang làm loạn ở đây.
Sư Chủ sự đáp lời:
– Ai nấy đều bảo người Quỷ Phương rất dã man, hôm nay chứng kiến, quả nhiên tiếng đồn không sai. Mấy kẻ Quỷ Phương này mà còn dám đối đầu với quan phủ. Bản quan vừa hạ lệnh tống giam bọn chúng vào đại lao.
Lệ Chỉ huy sứ nhìn vài người Quỷ Phương, hơi nhíu mày. Lão hán Quỷ Phương tựa như tìm được cứu tinh, lập tức bước tới hành lễ với Lệ Chỉ huy sứ một cách cung kính:
– Lệ đại nhân, chúng tôi từ Đại Kỳ Mông tới, chỉ là đòi những thứ thuộc về chúng tôi mà thôi, không phải đến gây rối. Càng không dám mạo phạm Sư đại nhân.
Lệ Chỉ huy sứ cuối cùng mới lên tiếng:
– Là vì lương thực?
Sư Chủ sự lập tức gật đầu, thở dài:
– Lệ Chỉ huy sứ, lần này Hộ Bộ Ti chúng tôi vì quân lương của Vệ Sở quân mà đã vắt óc suy nghĩ hết đường, làm gì có lương thực dư thừa để giao cho bọn họ chứ? Hơn nữa, tài sản của bọn họ là tơ và hàng hóa, kẻ nghiệm thu lại chính là Hoàng Tri Quý. Hoàng Tri Quý bây giờ là phản tặc triều đình, những hàng hóa ấy đã sớm rơi vào tay Hoàng gia. Theo lý mà nói, Hộ Bộ Ti chẳng những không phải gánh chịu bất cứ trách nhiệm nào, mà thậm chí, những người Quỷ Phương này còn bị nghi ngờ là tiếp tay cho loạn đảng.
Lời y còn chưa dứt, nhóm người Quỷ Phương lập tức biến sắc.
Lệ Chỉ huy sứ cũng lắc đầu nói:
– Chỉ có điều, hiện tại đây là chuyện liên quan đến lương thực, không cần bàn đến việc có giúp đỡ loạn đảng hay không.
Gã xoay người, xuống ngựa, hơi trầm ngâm một chút rồi mới nói:
– Hoàng Tri Quý tuy đã phản loạn nhưng lúc trước hắn vẫn là đại diện của Hộ Bộ Ti. Việc hắn gây ra không phải chuyện cá nhân, mà là liên quan đến nha môn quan phủ. Bây giờ, nếu Sư Chủ sự tiếp quản Hộ Bộ Ti, những việc Hoàng Tri Quý còn để lại, ngài vẫn nên xử lý cho thỏa đáng.
Sư Chủ sự lập tức nghiêm giọng nói:
– Hạ quan hiểu.
Y quay đầu sang nói với nhóm lão hán Quỷ Phương:
– Các vị, các vị cũng đã thấy rồi, Lệ Chỉ huy sứ đến đây có việc cần giải quyết và thương lượng, tạm thời cũng không có thời gian. Như vậy đi, các ngươi cứ về trước, ngày mai tới, nếu ngày mai bản quan rảnh rỗi, chúng ta sẽ cùng bàn bạc.
Lão hán Quỷ Phương lập tức chắp tay:
– Đa tạ Sư Chủ sự.
Rồi quay sang Lệ Chỉ huy sứ:
– Tạ ơn Lệ đại nhân.
Lệ Chỉ huy sứ khẽ gật đầu, rồi xoay người đi vào nha môn Hộ Bộ Ti. Sư Chủ sự cười xu nịnh rồi cũng theo Lệ Chỉ huy sứ vào nha môn, khi đi qua cửa, y quay đầu lại nhìn lão hán Quỷ Phương một cái, trong mắt loé lên một tia hàn quang.
Lão hán Quỷ Phương nhìn thấy đám người Sư Chủ sự đi vào nha môn, khẽ thở phào, rồi nhìn thấy Sở Hoan đứng cách đó không xa, ánh mắt sáng lên, vừa đi tới vừa cười nói:
– Đạt khách, sao ngươi cũng ở đây?
Sở Hoan đáp:
– Hôm nay vốn định đi thuyền dạo một vòng Thái Nguyên để du ngoạn, nên đi qua nơi này.
Lão hán Quỷ Phương nói:
– Ở chỗ chúng tôi có rượu ngon vừa ủ xong. Nếu đạt khách không ngại, chi bằng ghé qua làm vài chén rượu?
Sở Hoan nói:
– Chỉ sợ làm phiền thôi.
– Không phiền gì đâu.
Lão hán Quỷ Phương có vẻ thoải mái hơn hẳn:
– Đi, chỗ ở của chúng tôi cách nơi này không xa. Đạt khách, mời.
Sở Hoan hơi do dự, cuối cùng cũng không cự tuyệt. Vừa rồi hắn nghe nhắc đến cái tên Hoàng Tri Quý, cảm giác rất có thể đó là người của Hoàng gia. Người Quỷ Phương nếu có quan hệ với Hoàng Tri Quý, có thể từ họ tìm hiểu được thông tin về Hoàng gia tại địa phương thì thật tốt.
Lão hán Quỷ Phương dẫn đường, chỗ ở của lão cách nha môn Hộ Bộ Ti chỉ vài con phố. Hơn nữa, tại những con phố phồn hoa ở Thái Nguyên, người Quỷ Phương không được phép sinh sống. Cho nên người Quỷ Phương chỉ có thể tìm những khu vực hẻo lánh trú ngụ. Đi qua mấy con phố, phong cảnh càng lúc càng tiêu điều, ảm đạm. Lão hán Quỷ Phương giải thích:
– Nhà trong thành chúng tôi không được phép vào. Đến nơi này có mấy căn phòng cũ không người ở, chúng tôi mới đến tạm trú được gần nửa tháng rồi. Phải ở nơi thế này, e rằng sẽ khiến đạt khách chê cười.
Sở Hoan lắc đầu cười:
– Nơi này trái lại khá yên tĩnh.
Hắn hỏi một cách rất tùy ý:
– Hôm nay vì sao lão nhân lại đến nha môn quan phủ?
Lão hán Quỷ Phương cười khổ một tiếng, chưa kịp trả lời, thì Hách Cốt đi phía sau đã vội kêu lên:
– Cha, cha coi kìa, có chuyện không hay rồi!
Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên. Sở Hoan nhíu mày, ngẩng đầu nhìn lại thì thấy từ con ngõ nhỏ phía trước, xuất hiện một đội binh mã. Tất cả đều là quan binh, có hơn mười người. Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, thì từ phía sau vọng đến tiếng bước chân dồn dập. Sở Hoan quay đầu nhìn lại, từ phía sau, không ngờ cũng có hơn mười người nữa đang đuổi theo.
Lão hán Quỷ Phương chợt biến sắc. Đội binh mã phía trước tiến tới, người dẫn đầu đã lên tiếng:
– Các ngươi chính là người Quỷ Phương vừa gây náo loạn trước cửa nha môn Hộ Bộ Ti.
Lão hán Quỷ Phương tiến lên chắp tay nói:
– Lão hán Hách Khê Cốc. Không biết chư vị quan gia có gì chỉ giáo?
– Không có gì để chỉ giáo cả.
Kẻ đó cười lạnh lùng:
– Người đâu! Bắt đám phản tặc này lại cho ta!
Mười binh sĩ phía sau lập tức xông lên như hổ đói. Sở Hoan đã tiến lên hai bước, chắp tay sau lưng, cười khẩy:
– Các ngươi là ai? Ban ngày ban mặt, vì sao lại ngang nhiên bắt người?
– Ồ, chà! Nơi này còn có kẻ không biết sợ chết.
Tên trưởng nhóm khinh thường nói:
– Coi cách ăn mặc của ngươi cũng không giống người Quỷ Phương, sao lại đi chung với bọn chúng?
Sở Hoan hỏi ngược lại:
– Đi chung với bọn chúng, chẳng lẽ cũng phạm vào vương pháp?
�� Đi cùng người Quỷ Phương đương nhiên không phạm vương pháp.
Kẻ đầu lĩnh thản nhiên nói:
– Nhưng đi chung với loạn đảng, thì là phạm vào vương pháp. Các huynh đệ, mau bắt chúng lại!
Lão hán Quỷ Phương cau mày:
– Quan gia, bắt người phải có lý do. Ngài nói chúng tôi là phản tặc, có bằng chứng gì không?
– Ở nha môn Hộ Bộ Ti gây náo loạn, thậm chí còn đánh lén Sư Chủ sự, đó chẳng phải là làm phản sao?
Kẻ đầu lĩnh bình thản nói:
– Lão tử là Hình Đầu của Hình Bộ Ti, phụng mệnh mang mấy người các ngươi về thẩm vấn, đừng nói nhảm nữa. Có gì về nha môn rồi hãy nói.
Hách Cốt đã nhảy ra, nắm chặt hai tay tức giận nói:
– Các ngươi dám? Ta muốn xem, ai trong số các ngươi dám động thủ?
Lão hán Quỷ Phương đã quát:
– Hách Cốt, lui ra.
Hình Đầu cười khẩy:
– Còn dám nói không tạo phản?
Gã chỉ mũi đao vào Hách Cốt:
– Tên hỗn xược này chính là muốn tạo phản, bây giờ còn dám cãi nữa không? Thế nào, muốn động thủ ư? Ta còn đang lo đao trong tay đã lâu không thấy máu. Hôm nay đúng lúc tìm được cơ hội rồi.
Hách Khê Cốc đã chắp tay nói:
– Quan gia, hắn không phải cố ý mạo phạm đâu. Chúng tôi đúng là vừa từ nha môn Hộ Bộ Ti trở về, nhưng Sư Chủ sự đã đứng ra làm chứng, hẹn chúng tôi ngày mai đến bái kiến. Chư vị quan gia e rằng đã hiểu lầm rồi.
– Việc này ta không bàn đến.
Hình Đầu khoát tay:
– Ta chỉ phụng mệnh bắt người.
Gã vung tay lên, đám quan binh liền xông lên. Hách Cốt và hai người đàn ông Quỷ Phương đã sẵn sàng động thủ. Hách Khê Cốc kêu lớn một tiếng. Sở Hoan nghe không hiểu ý của lão, nhưng sau khi ba người Hách Cốt kia nghe thấy không còn dám động thủ nữa. Tôn Tử Không đến bên cạnh Sở Hoan, hạ giọng:
– Sư phụ, chúng ta làm gì bây giờ?
– Không nên động thủ.
Sở Hoan thấp giọng:
– Ta muốn xem bọn họ giở trò quỷ gì?
Lúc này quan binh đã tiến lên, đầu tiên là bắt Hách Cốt và ba người Quỷ Phương. Hách Khê Cốc tuổi tác đã cao, nhưng không ai trói tay lão. Sở Hoan và Tôn Tử Không mặc y phục Trung Nguyên, tuy đã có đao kề vào người nhưng không bị trói tay.
– Quan gia, hai vị này không liên quan.
Hách Khê Cốc lập tức nói:
– Không nên kéo bọn họ vào.
– Đã đi chung với các ngươi, thì dù không làm gì cũng đã có liên quan rồi.
Hình Đầu lạnh lùng bảo:
– Đi về nha môn.
Ban đầu, Sở Hoan còn tưởng rằng đám người này sẽ mang mình vào nha môn Hình Bộ Ti. Mãi sau mới nhận ra, không phải đi về hướng Hình Bộ Ti mà lại đi thẳng vào nhà lao của Hình Bộ.
Nhà lao Hình Bộ và nha môn Hình Bộ Ti không nằm chung một chỗ, mà được thiết lập ở một vị trí khác. Nơi đó là một khu vực khá hẻo lánh. Trước cửa vây một hàng rào gỗ, cánh cửa đen ngòm, nhìn qua đã thấy phảng phất hơi thở chết chóc. Mặc dù là giữa ban ngày nhưng bốn phía dường như bao phủ một bầu không khí giá lạnh.
– Quan gia, chúng tôi còn chưa gặp đại nhân Hình Bộ Ti, vì sao lại giam chúng tôi vào đại lao?
Hách Khê Cốc thấy có gì đó bất thường, liền cau mày nói:
– Tôi muốn gặp đại nhân Hình Bộ Ti, hỏi rõ nguyên do.
Hình Đầu cười ha hả, tặc lưỡi một cái, có người đã nhanh chóng bước lên gõ cửa nhà lao Hình Bộ. Bên trong lập tức có một gã đàn ông mặc áo đen đi ra, hẳn là cai ngục. Một người ghé sát tai Hình Đầu nói nhỏ vài câu, rồi quay vào trong. Sau một lát, mới thấy một lão già lảo đảo đi ra, thân hình mập mạp trắng bệch. Hình Đầu nhìn thấy, liền cười nói:
– Dương Đầu, có người mới cho ngươi đây. Ngươi có thể khoản đãi bọn chúng rồi đấy.
Dương Đầu kia không ngờ lại ôm trong lòng một con mèo đen, lảo đảo bước tới, tựa như xem xét một món hàng, quan sát đám người Sở Hoan một phen, lúc này mới đi đến bên cạnh Hình Đầu, ghé sát tai nói nhỏ vài câu. Cả hai phá lên cười một cách quái dị. Dương Đầu kia xoay người, phất phất tay, ra hiệu dẫn người đi vào, từ đầu đến cuối không hề hé răng một lời.
Sở Hoan ung dung tự tại, để mặc bọn chúng dẫn vào nhà lao. Đi qua bảy tám lối rẽ, bên trong nhà tù, nơi nào cũng tường cao, chẳng khác gì một mê cung. Cả đám đi mãi, cuối cùng cũng đến trước cửa một phòng giam. Ngục tốt mở cửa phòng, chia thành hai phòng. Sở Hoan, Tôn Tử Không và Hách Khê Cốc bị nhốt trong một phòng. Hách Cốt và ba người đàn ông còn lại vào một phòng. Hai phòng cách nhau một bức tường đá dày cộp, cho nên không thể thấy nhau.
Trong nhà lao tối om, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Góc tường có một đống cỏ khô, hiển nhiên là nơi dùng để ngủ. Sở Hoan nhìn về phía đối diện, mơ hồ thấy bên trong có giam giữ hai người. Chỉ có điều, hai người đều nằm ở trên đống cỏ, vẫn không hề nhúc nhích, trông chẳng khác gì người đã chết. Mấy người Sở Hoan đi vào gây ra động tĩnh, nhưng các phạm nhân trong phòng hình như cũng chẳng có tâm tư bận tâm.
Hách Khê Cốc thần sắc ngưng trọng, đợi ngục tốt kia rời đi, đã áy náy nói:
– Đạt khách, thật sự xin lỗi, không ngờ lần này lại làm liên lụy đến ngươi.
Sở Hoan lắc đầu cười. Hách Khê Cốc thấy Sở Hoan bị tống vào ngục mà vẫn bình thản đến vậy, cảm thấy kỳ lạ.
Mọi dòng chảy của câu chuyện này đều được độc quyền chuyển tải đến bạn đọc qua truyen.free.