Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 758:

Sở Hoan bưng sữa đậu nành lên, uống một ngụm. Hương vị sữa đậu nành thật thơm, nhấp một ngụm trong buổi sáng mùa đông này, cảm giác nóng hổi vô cùng sảng khoái.

– Khoản lợi nhuận trên đường đi thì không cần phải nhắc tới.

Viên Sùng Thượng chậm rãi nói:

– Điều mà Hoàng gia thực sự chú trọng kinh doanh, chính là vùng đất vài trăm dặm quanh hồ Ngọc Tỏa. Hồ Ngọc Tỏa có sản vật dưới nước phong phú, toàn bộ đội thuyền lớn nhỏ trên hồ đều thuộc về Hoàng gia. Trên hai hòn đảo, Hoàng gia còn xây dựng những biệt viện cực kỳ rộng lớn. Hằng năm, vào mùa hè, Hoàng Thiên Dịch đều đưa gia quyến lên đảo nghỉ mát. Trước đây, ta từng được mời lên đảo để xem qua, hòn đảo đó quả thực không nhỏ, cây cối rậm rạp, đường đi quanh co hiểm trở. Ngoài tòa nhà Hoàng Thiên Dịch ở, còn xây dựng không ít phòng ốc lớn nhỏ khác. Nhiều ngư dân đánh cá trong hồ cho Hoàng gia cũng ở lại trên đảo quanh năm.

Sở Hoan cau mày hỏi:

– Ý của Tổng đốc đại nhân là, Hoàng gia có một nhóm thuộc hạ sống trên mặt nước quanh năm?

Viên Sùng Thượng dường như hiểu được ý của Sở Hoan, cười nói:

– Sở đại nhân không cần lo lắng, chỉ là một số ngư dân mà thôi, đám �� hợp đó, cho dù có bốn năm trăm người, nhưng chỉ cần chúng ta phát động tiến công, bọn chúng chắc chắn không chịu nổi một đòn.

Sở Hoan lại không cho là vậy, hỏi:

– Phải chăng Tổng đốc đại nhân đã phát động tiến công Hoàng Thiên Dịch?

Viên Sùng Thượng thở dài, bất đắc dĩ nói:

– Nếu có thể đánh, bổn quan đã sớm xông lên giết hắn một trận cho sảng khoái rồi, chỉ là... Ai, Sở đại nhân, nói thật với ngài, trong vòng mười ngày nửa tháng e rằng không cách nào ra tay với Hoàng gia.

Sở Hoan dường như hiểu ra điều gì đó, hỏi:

– Đại nhân nói chính là... thuyền?

Viên Sùng Thượng gật đầu nói:

– Đúng vậy.

Lão cười khổ nói:

– Sở đại nhân, nói thật với ngài, tuy rằng xưa nay bổn quan không có thiện cảm với Hoàng gia, nhưng quả thực không ngờ bọn họ lại tạo phản. Ta vẫn luôn cho rằng, tất cả hành vi của Hoàng gia ở An Ấp, đơn thuần là tham lam. Hoàng gia nuôi dưỡng môn khách, trong tất cả trang viên còn thuê những du côn, lưu manh làm trang đinh, còn xây dựng đội thuy��n ở hồ Ngọc Tỏa, ta cũng cho rằng bọn chúng chẳng qua là để diễu võ dương oai mà thôi, ai biết... !

Lão lắc đầu, trên khuôn mặt lộ vẻ tiếc nuối.

Lúc trước, Sở Hoan nghe Viên Sùng Thượng nói việc đánh chiếm hồ Ngọc Tỏa cũng không quá khó khăn, quả thực cho rằng chuyện không phức tạp như mình nghĩ. Nhưng khi Viên Sùng Thượng nói xong những lời này, Sở Hoan mơ hồ cảm thấy tình hình thậm chí còn tệ hơn mình tưởng.

– Hiện giờ đại nhân đã bố trí bao nhiêu binh lực ở hồ Ngọc Tỏa rồi?

Sở Hoan hơi trầm ngâm, cuối cùng hỏi.

Viên Sùng Thượng đáp:

– Năm ngàn Cấm Vệ Quân, một ngàn người lưu thủ trong thành, bốn ngàn Cấm Vệ Quân điều tới hồ Ngọc Tỏa. Ngoài ra, sáu Châu thuộc An Ấp, mỗi Châu đều có hai ngàn Châu Quân, bổn quan đã hạ lệnh mỗi Châu điều một ngàn binh lực. Tất cả quan binh các Châu hiện giờ đã đến nơi, tổng binh lực vây khốn hồ Ngọc Tỏa cộng lại khoảng một vạn người, đều là tinh binh được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Sở Hoan rất rõ ràng, binh tướng trực thuộc Tổng đốc một Đạo chỉ có năm ngàn Cấm Vệ Quân trong biên chế, còn tất cả các Châu địa phương đều có Châu Quân với biên chế không quá hai ngàn người.

Hoàng đế bệ hạ dùng võ lực lập quốc, từ khi lập quốc đã khống chế quân đội cực kỳ nghiêm khắc, vẫn luôn khống chế nghiêm ngặt binh quyền của các quan lớn địa phương. Chủ lực của đế quốc là Vệ Sở Quân các Đạo, Vệ Sở Quân đóng quân tại các Vệ Sở Doanh ở tất cả các Châu Phủ. Bắt đầu từ khi lập quốc, một Châu thiết lập ba Vệ, một Vệ quản hạt năm Thiên Hộ Sở, mỗi Thiên Hộ Sở có biên chế một ngàn một trăm người. Trong tình huống đầy đủ quân số, một Vệ có năm ngàn năm trăm người, một Châu bình thường đều có khoảng một vạn sáu ngàn binh lực Vệ Sở Quân đóng quân.

Hơn nữa, bắt đầu từ lúc lập quốc, đế quốc đã thiết lập chế độ quân hộ. Quân hộ có thể miễn thuế má, chỉ cần tận tâm huấn luyện tác chiến.

Nhưng sau khi Hoàng đế mê tín tu đạo, quốc khố trống rỗng, đế quốc khổng lồ khó có thể duy trì quân phí, cho nên các Đạo đã giảm bớt biên chế. Tuy nhiên, các Châu vẫn duy trì ba Vệ, nhưng năm đại Thiên Hộ Sở dưới mỗi Vệ đã giảm xuống chỉ còn ba đại Thiên Hộ Sở. Binh lực của Thiên Hộ Sở ở Châu lớn thì giữ nguyên không đổi, còn ở các Châu có diện tích nhỏ hơn một chút, biên chế Thiên Hộ Sở giảm bớt xuống còn bảy trăm người.

Trước giờ, công việc tiễu trừ đều do Cấm Vệ Quân của Tổng đốc và Châu Quân địa phương phụ trách. Trừ khi binh lực bị giật gấu vá vai, Binh bộ triều đình mới có thể hạ lệnh điều động thêm binh lực.

Năm ngàn Cấm Vệ Quân trực thuộc Tổng đốc mỗi Đạo, vào thời điểm khẩn cấp cũng có quyền điều động Châu Quân địa phương trợ giúp bình loạn.

Hoàng gia mưu phản, Hoàng Thiên Dịch kêu gọi tập trung về hồ Ngọc Tỏa. Để giành lấy ưu thế tuyệt đối về binh lực, Viên Sùng Thượng điều động Châu Quân giúp bình loạn, đó cũng là chuyện hợp lý.

Lúc này, Viên Sùng Thượng dùng ngón tay chấm nước trà, chỉ vào nhiều điểm quanh địa hình hồ Ngọc Tỏa:

– Xin Sở đại nhân xem, đây là bố phòng của quân ta. Các khu vực hiểm yếu quanh hồ Ngọc Tỏa, chúng ta đã bố trí binh lực. Hiện giờ Hoàng gia đã hoàn toàn bị vây khốn trong hồ Ngọc Tỏa, chúng ta không thiếu nhân mã, hiện giờ điều thiếu chính là chiến thuyền.

– Chiến thuyền?

– Không sai.

Viên Sùng Thượng quả quyết đáp:

– Tại hồ Ngọc Tỏa, cộng thêm số thuyền đánh cá kia, đội thuyền của Hoàng Thiên Dịch có gần trăm chiếc, trong đó có năm chiếc thuyền có quy mô rất lớn. Lúc trước xây dựng những chiếc thuyền kia, Hoàng gia chỉ nói muốn dùng để dạo chơi trên h��, bổn quan chỉ cho rằng bọn chúng diễu võ dương oai, gia nghiệp quá lớn, chế tạo mấy chiếc thuyền cũng không có gì lớn. Nhưng hiện giờ xem ra, những chiếc thuyền lớn kia lại trở thành uy hiếp lớn nhất. Theo tin tức đáng tin cậy, Hoàng Thiên Dịch đã sai người cải trang những chiếc thuyền đó thành chiến thuyền... !

Sở Hoan sờ lên cằm, hỏi:

– Vậy bên phía chúng ta có chiến thuyền nào không?

Viên Sùng Thượng lúng túng nói:

– An Ấp Đạo này có nhiều bến nước, thuyền bè cũng không thiếu, thế nhưng cũng chỉ là thuyền đánh cá. Một chiếc thuyền cũng chỉ có thể chở được bảy tám người, chở được mười mấy người đã được coi là thuyền lớn rồi. Mấy chiếc thuyền kia của Hoàng Thiên Dịch, lúc đầu ta từng nhìn thấy, một chiếc thuyền chở hai ba trăm người là điều có thật. Nếu dùng thuyền đánh cá đối phó thuyền lớn của hắn, căn bản không cần giao chiến, chiến thuyền của hắn chỉ cần đâm nhẹ một cái, thuyền đánh cá liền vỡ nát.

Sở Hoan cũng hiểu được, tốc độ phát triển thủy chiến của đế quốc cũng không quá nhanh. Tuy nói cảnh nội An Ấp Đạo có rất nhiều hồ nước, nhưng dù sao vẫn thuộc về đất liền, đương nhiên không có khả năng phát triển mạnh thủy quân.

Thấy Sở Hoan nhíu mày, Viên Sùng Thượng lập tức nói:

– Chẳng qua ta đã phái người điều động đội thuyền, lại triệu tập công tượng, hiện giờ đang đóng thuyền, tiến triển cũng có chút thuận lợi. Đến lúc đội thuyền đầy đủ, đại quân có thể vây công Hoàng Thiên Dịch từ bốn phía.

– Đến lúc này, đóng thuyền có kịp không?

Sở Hoan cau mày nói.

Viên Sùng Thượng đáp:

– Phàm là công tượng biết đóng thuyền ở An Ấp, đều đã phái người chiêu mộ tới. Tiến triển cũng không chậm, sau này Sở đại nhân có thể đi xem qua một chút.

Sở Hoan hơi gật đầu, lúc này mới thấp giọng nói:

– Thánh thượng điều quan tâm nhất vẫn là chuyện của Thần Y Vệ.

Thần sắc Viên Sùng Thượng lập tức nghiêm nghị, thấp giọng nói:

– Chắc chắn Thánh thượng long nhan đã phẫn nộ rồi.

– Tổng đốc đại nhân cũng biết, Thần Y Vệ là bảo bối trong lòng Thánh thượng.

Sở Hoan thở dài:

– Lúc này, hai đại Bách hộ Thần Y Vệ chết một cách không minh bạch ở An Ấp, còn liên lụy mười tên Giáo úy Thần Y. Đây là một lần tổn thất thảm trọng nhất từ khi Nha môn Thần Y Vệ được thiết lập tới nay, Thánh thượng tức giận cũng là điều có thể đoán trước.

Trên khuôn mặt Viên Sùng Thượng lộ ra vẻ lo lắng, khẽ nói:

– Sở đại nhân, Thánh thượng... Thánh thượng có ý kiến gì về thần không?

Lão biết rõ lời này vốn không nên hỏi, nhưng hiện giờ trong lòng có chút sợ hãi, không nhịn được mà hỏi.

Thần Y Vệ bị người ta làm hại trên địa bàn của mình, lão thân là Tổng đốc một Đạo, thậm chí ngay cả hung thủ là ai cũng không rõ ràng, trong lòng sao có thể không sợ hãi? Lão đương nhiên hiểu rõ trọng lượng của Thần Y Vệ trong lòng Hoàng đế, càng hiểu được lần này Thần Y Vệ bị hại ảnh hưởng tới thể diện của Hoàng đế. Sau khi Hoàng đế về già, tâm tính càng thêm khát máu so với lúc trẻ. Không ít công thần sau khi chọc gi���n Hoàng đế, đều bị xử lý không chút lưu tình. Viên Sùng Thượng vẫn luôn lo lắng vì điều đó.

Sở Hoan mỉm cười nói:

– Tổng đốc đại nhân không cần suy nghĩ nhiều, Thánh thượng vẫn rất tín nhiệm Tổng đốc đại nhân. Hơn nữa, trước mặt quần thần, Thánh thượng nói Tổng đốc đại nhân là trung thần, còn nhắc tới chuyện năm đó Tổng đốc đại nhân hộ giá quên mình.

Viên Sùng Thượng thở phào nhẹ nhõm, trong mắt lộ vẻ kích động, thở dài:

– Ơn tri ngộ của Thánh thượng đối với thần, thần dù chết vạn lần cũng không thể báo đáp.

Đúng lúc này, nghe tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, đôi mày Viên Sùng Thượng nhíu chặt, trầm giọng hỏi:

– Là ai?

Ngoài cửa vang lên giọng nói ngọt ngào:

– Lão gia, là thiếp thân!

Lúc này, lông mày của Viên Sùng Thượng mới giãn ra, lão đứng dậy đi ra mở cửa, liền thấy Tam di thái đứng bên ngoài. Tam di thái đang bưng một cái khay, bên trong là hai chén trà hạnh nhân. Thấy Viên Sùng Thượng, khuôn mặt phong tình vạn chủng của Tam di thái nở nụ cười quyến rũ:

– Lão gia, buổi sáng ngài còn chưa uống trà, thiếp thân đã pha xong trà cho ngài rồi.

Viên Sùng Thượng hơi cau mày, nhưng đối mặt với nụ cười ngọt ngào của Tam di thái, cũng không tức giận. Lão tránh người sang một bên để Tam di thái đi vào, rồi giới thiệu với Sở Hoan:

– Sở đại nhân, đây là Tam phu nhân của bổn quan, Tuyết Kha. Còn đây chính là Sở đại nhân tới từ kinh thành!

Lúc này, Sở Hoan đã đứng dậy, chắp tay nói với Tam di thái:

– Bái kiến Tam phu nhân!

Sở Hoan liếc qua, thấy Tam di thái này mặc một bộ áo lụa màu tím nhạt, bên ngoài khoác chiếc áo ngắn tay màu hồng nhạt. Mái tóc đen như mực chỉ dùng một cây trâm bạch ngọc cố định lại, tóc xanh tung bay, càng tôn thêm khuôn mặt trắng nõn của nàng. Làn da trắng như tuyết, nàng bước đi cực kỳ nhẹ nhàng, tựa như cành liễu xanh bay trong gió. Trên khuôn mặt mang theo nụ cười ngọt ngào, bưng khay nhẹ nhàng thi lễ, giọng nói ngọt ngào:

– Thiếp thân bái kiến Sở đại nhân!

Trông nàng cũng không quá hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi. Từng cái nhăn mày, từng nụ cười đều toát ra phong tình quyến rũ. Tuy rằng dáng vẻ cũng xinh đẹp, nhưng Sở Hoan đã từng gặp quốc sắc thiên hương như Lưu Ly phu nhân, thì nữ tử như vậy trong mắt Sở Hoan lại rất đỗi bình thường.

Tam di thái đi tới bên bàn, ngọc thủ thon dài đặt hai chén trà hạnh nhân lên bàn. Viên Sùng Thượng đi qua cười nói:

– Sở đại nhân, không phải ta mèo khen mèo dài đuôi, nhưng tay nghề pha trà của vị Tam phu nhân này của ta, chính là tuyệt nhất.

Lão chỉ vào trà hạnh nhân:

– Sở đại nhân không ngại nếm thử, chỉ sợ từ nay về sau sẽ say mê trà hạnh nhân này rồi... !

Tam di thái cười nói tự nhiên, rồi dỗi nhẹ:

– Lão gia đừng giễu cợt thiếp, chớ khiến Sở đại nhân chê cười.

Sở Hoan đã nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, nhắm mắt lại chép miệng, lập tức cười nói:

– Tổng đốc đại nhân, chỉ một ngụm trà này thôi, chuyến đi tới Thái Nguyên này của ta đã không uổng công rồi.

Viên Sùng Thượng lập tức đắc ý cười ha hả, liền nói với Tam di thái:

– Tuyết Kha, nàng đi xuống trước đi, ta còn có việc muốn thương lượng với Sở đại nhân.

Tam di thái lại nhẹ nhàng thi lễ với Sở Hoan, xoay eo định rời đi, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, nàng quay đầu lại nói:

– Lão gia, vừa rồi Đại thiếu gia Lục gia đã tới đây... !

Viên Sùng Thượng cau mày nói:

– Hắn tới đây làm gì?

Nhưng lão lập tức bừng tỉnh, cười nói:

– Bổn quan thiếu chút nữa quên mất, hôm nay còn có chuyện lớn này... !

Lão nói với Sở Hoan:

– Sở đại nhân, ngài tới quả thực là đúng lúc.

Mọi nỗ lực biên dịch đều được thực hiện bởi truyen.free, mong quý vị tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free