(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 760:
Lục Thế Huân kinh hãi vô cùng, hắn nhớ rõ Sở Hoan khắc cốt ghi tâm, gương mặt kia dù chết cũng không thể nào quên. Hắn thật không ngờ, người bước ra từ trong xe lại chính là cừu nhân của mình.
Viên Sùng Thượng cười hỏi: - Lục công tử biết Sở đại nhân sao?
Lục Thế Huân không dám tin vào mắt mình, ánh mắt hắn lộ rõ vẻ oán độc. Sở Hoan cười nói: - Ta nghĩ Lục công tử tuyệt đối không thể nào quên được bổn quan. Lục công tử, từ biệt đến nay vẫn bình an vô sự chứ?
Lục Thế Huân quả thực không kìm được mà nắm chặt tay, không nhịn được hỏi Viên Sùng Thượng: - Tổng đốc đại nhân, vị này là?
- Đây là Sở đại nhân, Khâm sai đại thần do kinh thành phái đến.
Viên Sùng Thượng không hay biết ân oán giữa Sở Hoan và Lục Thế Huân, thấy xe ngựa san sát trước cửa, bèn hỏi: - Lệ Chỉ huy sứ đã tới rồi chứ?
Lục Thế Huân miễn cưỡng cười nói: - Lệ Chỉ huy sứ vừa mới tiến vào.
Hắn nhìn về phía Sở Hoan, thấy Sở Hoan đang cười ôn hòa nhìn mình, tựa như bằng hữu lâu năm không gặp.
Đúng lúc này, một trận cười vang lên, liền thấy một đám người tụ tập đi ra từ trong viện. Người đi đầu mặc áo cẩm bào màu xanh, tuổi chừng năm mươi, trông tinh thần tráng kiện, bước đi mạnh mẽ. ��ng ta có khuôn mặt chữ điền, mũi ưng, Lục Thế Huân quả thực như đúc từ một khuôn với lão. Sở Hoan chỉ liếc mắt qua liền biết người này chắc chắn là gia chủ Lục gia, Lục Lãnh Nguyệt.
Lục Lãnh Nguyệt bước đi mạnh mẽ, bước chân nhanh nhẹn, chưa tới gần đã chắp tay. Phía sau lão là hơn mười vị thân sĩ áo gấm đai ngọc. Lão từ xa đã cất tiếng nói: - Tổng đốc đại nhân, Tổng đốc đại nhân, thất lễ rồi! Ngài đại giá quang lâm, thật vinh hạnh cho kẻ hèn này, hàn xá quả thực là kim ngọc mãn đường!
Viên Sùng Thượng tiến lên cười nói: - Lục đông gia, lời này của ngài quả thực giống hệt lệnh lang. Bổn đốc vừa rồi đã nói rồi, nếu phủ đệ của Lục gia các ngài là hàn xá, thì toàn bộ phủ Thái Nguyên không còn nhà nào đáng gọi là nhà nữa rồi.
Lục Lãnh Nguyệt khẽ giật mình, lập tức bật cười ha hả: - Đại nhân chớ chê cười.
Lão nhìn thấy Sở Hoan, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc. Viên Sùng Thượng giới thiệu lại một lần nữa, Lục Lãnh Nguyệt lập tức thu lại nụ cười, lộ vẻ kính sợ, cung kính hành lễ: - Khâm sai đại nhân đ��i giá quang lâm, không đón tiếp kịp thời, kính xin Khâm sai đại nhân chớ trách.
Sở Hoan chắp tay đáp lễ, cũng không nói gì, Lục Lãnh Nguyệt đã giơ tay lên nói: - Mời hai vị đại nhân, Lệ Chỉ huy sứ và mấy vị Chủ sự đại nhân đều đang chờ trong sảnh!
Viên Sùng Thượng cũng không khách khí, sánh vai cùng Sở Hoan bước vào trong viện. Sở Hoan liếc mắt nhìn Lục Thế Huân ở bên, thấy khi Lục Thế Huân đi lại, thân thể dường như không cân bằng. Hắn lập tức nhận ra một chân của Lục Thế Huân có chút vấn đề, khi đi lại, chân kia dường như hơi cong, không khỏi khẽ hỏi: - Cái chân này của Lục công tử…!
Lời hắn vừa dứt, sắc mặt Lục Thế Huân càng trở nên khó coi, trong mắt lộ rõ vẻ oán độc không thể che giấu. Lục Lãnh Nguyệt đã cười nói: - Lúc tiểu khuyển cưỡi ngựa, vô ý ngã xuống, cho nên mắc phải chứng bệnh khó nói, khiến Khâm sai đại nhân chê cười.
Sở Hoan cười nói: - Không chê cười, không chê cười.
Trong lúc đó, hắn nhớ tới, ban đầu khi Lục Thế Huân ở phủ Vân Sơn, ý đồ cưỡng bức Lâm Lang, mình đã không chút lưu tình giáo huấn tên tiểu tử này. Hắn nhớ rõ hạ bộ của tên tiểu tử này bị mình đá mấy cước thật mạnh. Lúc này mơ hồ nhớ ra, cái chân này của Lục Thế Huân dường như cũng là "kiệt tác" của mình. Cũng khó trách trong mắt Lục Thế Huân lại xuất hiện vẻ oán độc đến thế. Chẳng qua, Lục Lãnh Nguyệt này thâm tàng bất lộ, dễ dàng che giấu. Lão già này vẫn tươi cười, dường như cái chân của Lục Thế Huân quả thực do ngã ngựa mà ra.
Mặc dù có rất nhiều khách mời, nhưng gia nghiệp Lục gia vô cùng to lớn, không những đông người hầu mà tộc nhân cũng nhiều, mọi việc sắp xếp vô cùng thỏa đáng. Viên Sùng Thượng và Sở Hoan được sắp xếp ngồi vào bàn chủ ở chính đường. Chính đường này cực kỳ xa hoa, bày hơn mười chiếc bàn, cho dù như vậy vẫn không đủ chỗ. Trong đình viện rộng rãi bên ngoài chính đường, cũng được bày thêm hơn mười chiếc bàn nữa.
Đèn lồng giăng mắc, đèn đuốc sáng trưng khắp nơi. Khi Sở Hoan và Viên Sùng Thượng bước vào đại sảnh, nơi vốn hơi ồn ào lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều thi lễ với Viên Sùng Thượng. Đến bên chủ tọa, hắn liền thấy vài người đã ngồi đó. Chiếc bàn này làm từ gỗ lim, là một chiếc bàn tròn lớn, có thể ngồi hơn mười người mà không hề chen chúc. Sở Hoan thản nhiên liếc qua, liền thấy Lệ Chỉ huy sứ mà hắn từng gặp trước Nha môn Hình Bộ Ti đang ngồi, và một người khác từng gặp chính là Chủ sự Nha môn Hộ Bộ Ti Khấu Xuân.
Lệ Chỉ huy sứ trông tinh thần không tốt, ngồi trên ghế lớn nhắm mắt lại, dường như đang dưỡng thần. Còn Khấu Xuân đang trò chuyện rất vui vẻ với một người ngồi cạnh.
Khi nhóm Sở Hoan đi tới, mọi người trên bàn đều đứng lên. Lệ Chỉ huy sứ Lệ Vương Tôn cũng mở to mắt, thấy Sở Hoan đứng cạnh Viên Sùng Thượng, trong mắt chợt lóe lên một tia kinh ngạc.
Trong khi mọi người chắp tay, Viên Sùng Thượng đã giới thiệu Sở Hoan với mọi người. Đôi mày Lệ Vương Tôn giãn hẳn ra, mỉm cười nói: - Danh tiếng Sở đại nhân, kính nghe đã lâu. Chuyến đi Tây Lương, duy trì uy thế quốc gia chúng ta. Hôm nay gặp gỡ, quả thực là anh hùng trẻ tuổi.
Sở Hoan chắp tay cười. Hắn là Khâm sai đại th��n, chính là đại diện cho Hoàng đế bệ hạ, đương nhiên phải ngồi chủ tọa. Sở Hoan khiêm nhượng một phen, rồi cũng yên vị ngồi xuống, bên trái là Lệ Vương Tôn, bên phải là Viên Sùng Thượng.
Khách quý đã ngồi xuống, các khách nhân khác đương nhiên cũng đều ngồi xuống theo. Trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, đắm mình trong đó hoàn toàn không còn cảm giác là ban đêm.
Đây là một bữa tiệc lớn, là thời điểm Lục gia thể hiện thực lực thương nhân số một Thái Nguyên trước mọi người, cho nên rượu và thức ăn được bưng lên đương nhiên không phải tầm thường.
Món ngon liên tục được bày lên, chỉ trong chốc lát, trên bàn đã đầy thức ăn, sắc hương đều đủ. Lục Lãnh Nguyệt ngồi ở bàn chủ cười nói: - Các vị, đầu bếp bốn tửu lâu lớn của thành Thái Nguyên chúng ta, đều được ta mời đến đây, chỉ là đổi chỗ, cũng không biết hương vị các món ăn họ làm ra có hợp khẩu vị mọi người không, xin mời mọi người nếm thử.
Tất cả mọi người bật cười, Khấu Xuân cười đáp: - Lục đông gia quả thực là hào phóng. Trong tửu lâu ngày thường, chỉ có thể ăn món của một nhà, hôm nay chúng ta có lộc ăn, trên một bàn lại có món ăn nổi tiếng của bốn nhà. Cũng chỉ có Lục đông gia mới hào phóng như vậy.
Lục Lãnh Nguyệt vội cười nói: - Khấu đại nhân quá khen. Các vị đều là khách quý, sao có thể bạc đãi?
Viên Sùng Thượng chỉ cười cười, từ chối cho ý kiến. Sở Hoan cũng không nói gì, thấy một đĩa cá hấp đặt giữa bàn, trong lòng liền nghĩ tới Hiên Viên Thắng Tài từng nói qua, món ăn nổi tiếng nhất An Ấp này chính là lư ngư. Lục Lãnh Nguyệt đã đãi khách quý, món ăn nổi tiếng An Ấp đương nhiên không thể thiếu được.
Lục Lãnh Nguyệt là chủ nhân, liên tục mời rượu với khách nhân. Tửu lượng của lão không nhỏ, hơn mười chén rượu vào bụng mà sắc mặt không đổi. Chợt thấy Viên Sùng Thượng liếc mắt ra hiệu cho lão, Lục Lãnh Nguyệt ngầm hiểu, liền đứng dậy, chắp tay lên cao, lớn tiếng nói: - Các vị, xin mọi người hãy yên lặng một chút, nghe Lục mỗ nói đôi lời!
Mặc dù tuổi lão đã ngoài năm mươi, nhưng giọng nói lại sang sảng. Chung quanh lập tức yên tĩnh, Lục Lãnh Nguyệt chắp tay vái chào một vòng, lúc này mới nói: - Hôm nay mời các vị tới đây, trước hết là để mọi người có thể tụ họp. Lúc trước Hoàng thị gia tộc tác oai tác quái tại An Ấp, điều khiển thương mạch, chúng ta chịu biết bao oan ức. Giờ đây xem như được giải oan, vì thế, mọi người nên tụ họp một chỗ, cùng nhau cạn chén.
Các thương nhân nơi đây, hơn nửa đều chịu sự chèn ép của thế lực Hoàng gia, nghe được lời này, lập tức đều đồng thanh hô "Hay!".
Lục Lãnh Nguyệt nghiêm nghị nói: - Các vị, tục ngữ có câu: Uống nước không quên người đào giếng. Chúng ta có thể có ngày hôm nay, hỏi thử là nhờ ai?
Lập tức có người hô: - Đương nhiên là Tổng đốc đại nhân!
Người này vừa nói, mọi người liền ồn ào reo lên: - Tổng đốc đại nhân là cha mẹ tái sinh của chúng ta. Chúng ta có thể ngóc đầu dậy, đương nhiên là công lao của Tổng đốc đại nhân!
Viên Sùng Thượng không nhịn được nở nụ cười, đứng lên nói: - Các vị, bản đốc thật sự hổ thẹn. Tất cả điều này đều là nhờ Thánh thượng anh minh, là Thánh thượng đã khám phá ra âm mưu của Hoàng Củ, diệt trừ kẻ phản bội. Bổn Đô đốc cũng chỉ làm chút việc trong khả năng của mình tại An Ấp mà thôi.
Lục Lãnh Nguyệt nghiêm nghị nói: - Đại nhân quá khiêm nhượng. Chúng ta đều biết, ngày đó Hoàng Thiên Dịch dẫn loạn đảng tập kích phủ Tổng đốc ban đêm. Đại nhân trí dũng song toàn, giết ra khỏi vòng vây, điều động Cấm Vệ Quân tới, cùng Phương Thống chế…!
Nói tới đây, lão chắp tay với một gã quan viên bên cạnh Lệ Vương Tôn, tiếp tục nói: - Cùng Phương Thống chế bình loạn suốt đêm. Nếu không phải Tổng đốc đại nhân và Phương Thống chế có cách xử lý thỏa đáng, chỉ sợ thành Thái Nguyên chúng ta sẽ rơi vào một trường hạo kiếp.
Sở Hoan thản nhiên liếc nhìn Phương Thống lĩnh kia. Hắn biết rõ vị Phương Thống lĩnh này có địa vị tương đương với Thống chế Cấm Vệ Quân phủ Vân Sơn Vệ Thiên Thanh, chắc chắn là bộ hạ tin cậy nhất của Viên Sùng Thượng. Phương Thống lĩnh này trông tướng mạo xấu xí, thuộc loại người mà đặt vào đám đông thì khó mà nhận ra. Thần sắc hắn bình tĩnh, Lục Lãnh Nguyệt nhắc tới hắn, hắn cũng không lộ vẻ gì.
Lệ Vương Tôn cũng mỉm cười vỗ nhẹ vai Phương Thống lĩnh. Vốn dĩ khuôn mặt Phương Thống lĩnh không hề biểu lộ cảm xúc, nhưng khi Lệ Vương Tôn vỗ nhẹ, thân thể hắn tựa như điện giật, trên mặt lộ vẻ thống khổ. Lệ Vương Tôn hơi lấy làm kỳ, nhíu mày, chẳng qua lúc này Lục Lãnh Nguyệt đang nói chuyện, hắn cũng không tiện cắt lời. Phương Thống lĩnh quay đầu liếc nhìn Lệ Vương Tôn, thần sắc khôi phục bình thường, giơ tay lên khẽ lắc, ra hiệu không sao cả.
Viên Sùng Thượng cũng không chú ý tới tình cảnh này, chỉ nhìn Lục Lãnh Nguyệt. Sở Hoan lại nhìn thấy được, trong sâu thẳm ánh mắt chợt lóe lên một tia khác thường.
Lục Lãnh Nguyệt nói một hồi, mọi người đương nhiên cao giọng phụ họa.
- Hôm nay chúng ta đều hân hoan trong bữa tiệc này, thế nhưng các vị đã quên sao, tại hồ Ngọc Tỏa còn có hơn vạn dũng sĩ đang đầu rơi máu chảy vì sự an nguy thái bình của An Ấp.
Lục Lãnh Nguyệt xúc động nói: - Các vị, chúng ta có nên làm chút gì đó cho họ không? An Ấp thái bình là chuyện c���a tất cả mọi người, chúng ta có nên tận tâm tận lực một chút hay không?
Mọi người nhìn nhau. Phần lớn những người có mặt ở đây đều thông minh, Lục Lãnh Nguyệt đã nói đến nước này, sao có thể không rõ đạo lý đó.
Sau khi yên lặng một hồi, rốt cuộc có một người đứng lên, cao giọng nói: - Ta nguyện hiến hai ngàn lạng bạc, làm quân tư!
Mọi người đều nhìn sang, Viên Sùng Thượng đã cười nói: - Tốt, quả nhiên là công trung thể quốc (dùng tài sản riêng trung với quốc gia)!
Người nọ được Viên Sùng Thượng tán dương, lập tức dương dương đắc ý. Không ít người bên cạnh lập tức âm thầm hối hận, nghĩ thầm hôm nay chắc chắn sẽ tốn không ít tiền của, chẳng qua lại bị người này cướp mất cơ hội đầu tiên. Sau này Viên Sùng Thượng chắc chắn sẽ chiếu cố người này nhiều hơn. Lập tức có mấy người cao giọng hiến tặng, Lục Lãnh Nguyệt giơ tay lên nói: - Mọi người không cần phải vội vàng. Nếu mọi người đều có ý này, vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi.
Lão nói với Viên Sùng Thượng: - Tổng đốc đại nhân, mọi người muốn dâng một phần tâm sức cho triều đình, chi bằng đại nhân cứ để người của Hộ Bộ Ti kiểm tra lại. Tổng kết số lượng mọi người hiến tặng, đến lúc đó đăng ký danh sách, như vậy sẽ không mất trật tự.
Viên Sùng Thượng mỉm cười gật đầu nói: - Biện pháp này của Lục đông gia rất hay, cứ làm như thế.
Lục Lãnh Nguyệt cười nói: - Đại nhân, tục ngữ có câu: Binh mã chưa động, lương thảo đi trước. Bạc làm quân tư đương nhiên không thể thiếu, chẳng qua muốn các tướng sĩ ăn no, mới là chuyện lớn nhất. Lục mỗ bất tài, nguyện ý chuẩn bị và gom góp lương thảo cho đại nhân. Lương thảo này càng nhiều càng tốt, Lục mỗ nguyện dốc hết sức, chuẩn bị lương thảo khắp nơi theo nhu cầu của đại nhân!
Viên Sùng Thượng vô cùng hài lòng với hành động này của Lục Lãnh Nguyệt, lão vuốt râu cười nói: - Lục đông gia, cứ làm như thế. Từ hôm nay, công việc chuẩn bị lương thảo toàn quyền giao cho ngài. Ngài là người lão luyện trong phương diện này, mong rằng Lục đông gia đừng khiến bổn đốc thất vọng.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin trân trọng mọi sự ủng hộ từ quý độc giả.