(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 772:
Tú bà yêu tiền, giai nhân trọng vẻ đẹp. Có tiền lại còn tuấn tú thì càng được hoan nghênh. Sở Hoan tuy rằng không đến mức dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, nhưng thân hình hắn cân đối, góc cạnh rõ ràng. Hai đầu lông mày toát lên khí chất nam nhi. Làn da tuy không trắng, thậm chí hơi ngăm đen nhưng lại càng tăng thêm vẻ đàn ông cho hắn.
Cô thôn nữ này thấy một công tử tuấn tú như vậy đứng trước cửa, liền nở nụ cười, xen lẫn chút ngại ngùng, dịu dàng nói:
– Công tử, mời vào!
Trong lòng Sở Hoan thầm than, cô thôn nữ này quả nhiên rất giỏi diễn trò. Đang ở thanh lâu, vẫn có thể ra vẻ ngượng ngùng. Hắn vào sân, chờ thôn nữ khép cửa lại, sau đó mới tiến vào trong nhà. Ngôi nhà này được bài trí y hệt một căn nhà dùng để ở, trông hơi cũ kỹ. Có một gian khách đường không lớn, dùng một tấm mành để ngăn vách. Bài trí trong phòng cũng không khác gì nhà của một nông dân chân chất. Nếu không phải tự mình bước chân đến đây, mà vừa chợt tỉnh giấc sau một giấc ngủ say, có lẽ đã lầm tưởng đây là nơi sinh sống của một gia đình nông dân thuần túy.
Cô thôn nữ rót cho Sở Hoan một chén trà, rồi đứng nép bên cạnh, lén lút quan sát hắn. Sở Hoan ngồi xuống ghế, nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Tuy là nhà nông dân, nhưng vị trà lại khá ngon.
Hắn đặt chén trà xuống, đoạn mới mở lời:
– Ta còn chưa biết tên cô nương.
– Dương Mai.
Dương Mai khẽ đáp:
– Chẳng hay công tử quý danh là gì?
Sở Hoan cười đáp:
– Cô nương cứ gọi ta là đại ca.
Dương Mai nũng nịu nói:
– Bên ngoài trời se lạnh, đại ca có muốn vào phòng trong để tiện trò chuyện không?
Sở Hoan đáp:
– Trong phòng có chút ngột ngạt, ngồi ở đây thoải mái hơn. Dương Mai cô nương, cô cứ ngồi đi.
Dương Mai lấy làm lạ. Sở Hoan thoạt nhìn bình tĩnh, tự tại, không hề có vẻ gấp gáp nóng vội như những nam nhân khác. Nàng tự hỏi, liệu Sở Hoan có đang giả vờ nho nhã đứng đắn hay không? Nàng cười ngọt ngào hỏi:
– Đại ca muốn thiếp ngồi ở đâu?
Nói rồi, nàng vừa cười tủm tỉm vừa khẽ chỉ vào đùi hắn.
Sở Hoan nói:
– Ngồi trên ghế là tốt nhất rồi.
Dương Mai gật đầu, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khẽ cười nói:
– Đại ca thật khác với những người khác.
– Khác thế nào?
– Những người khác sau khi bước vào, đều chỉ muốn…
Dương Mai cúi đầu, che miệng cười rúc rích:
– Huynh thật đặc biệt.
Sở Hoan cười lớn ha hả:
– Cô nương đã ở đây bao lâu rồi?
Dương Mai suy nghĩ một lát rồi đáp:
– Thiếp bị bán vào đây đã một năm, nhưng chưa đến nửa năm nay mới bắt đầu tiếp khách.
– Vậy thì, về tình hình Hương Tiểu Tạ, chắc cô nương hiểu rõ lắm nhỉ? Sở Hoan nâng chén trà lên, cười hỏi: – Ta là khách phương xa, lần đầu ghé thăm nơi này, nói đúng hơn là nghe danh mà đến. Cảm thấy nơi đây quả thực rất độc đáo.
Dương Mai cười khúc khích:
– Khách nhân lần đầu đến đây ai nấy đều rất hưng phấn.
Nàng lại hỏi tiếp:
– Đại ca có muốn thiếp giúp cởi áo bông không?
Sở Hoan lắc đầu:
– Trời đang rét, không cần đâu. Đừng vội, chúng ta cứ trò chuyện một lát được không?
Dương Mai ngoan ngoãn gật đầu, lại cười nói:
– Đại ca quả thực rất đặc biệt, những người khác chẳng hề muốn trò chuyện…
Sở Hoan hỏi:
– Cô nương là người An Ấp sao?
Dương Mai lắc đầu:
– Không, thiếp là người Tây Bắc.
– Tây Bắc ư?
Dương Mai gật đầu:
– Thiếp là người Việt Châu ở vùng Tây Bắc Quan.
Sở Hoan giật mình. Đó chính là châu chịu tổn thất nặng nề nhất trong chiến tranh. Hắn mơ hồ nhận ra điều gì đó, cau mày hỏi:
– Có nghĩa là sau khi quân Tây Lương công chiếm, trong loạn lạc…
Dương Mai cúi đầu:
– Sau khi quân Tây Lương tiến đánh, khắp nơi đều là xác người, không phải bị giết chết mà là chết đói. Quân Tây Lương đã vậy, đám trộm cướp lại càng thêm đáng ghê tởm. Bọn chúng bắt chúng thiếp, đưa vào quan nội, rồi đem bán đi khắp nơi. Cùng đi với thiếp còn có ba tỷ muội nữa. Một người chưa kịp vào quan nội đã bị hành hạ đến chết. Còn một người khác, sau khi đến đây thì hóa điên, giờ cũng chẳng biết trôi dạt nơi nào rồi.
Dương Mai nói trong vẻ ủ rũ.
Sở Hoan cũng buồn bã ngồi im lặng. Dương Mai hình như nhận ra mình đã lỡ lời quá nhiều, liền đột nhiên đưa tay ra nắm lấy tay Sở Hoan. Sở Hoan vốn định rụt tay lại nhưng cuối cùng vẫn để yên cho nàng nắm giữ.
Dương Mai thấp giọng nói:
– Đại ca, huynh đến đây để giải sầu. Thiếp lại khiến huynh mất vui, là lỗi của thiếp rồi.
Sở Hoan lắc đầu, dịu dàng nói:
– Cô nương không cần nghĩ ngợi nhiều. Ta cũng không buồn lòng đâu.
Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng cười hỏi:
– Nghe nói ở đây có một cô nương tên là Ngô Oa Nhi phải không?
Dương Mai gật đầu:
– Đại ca đã từng gặp nàng ấy sao?
– Không có.
Sở Hoan lắc đầu:
– Nghe nói nàng ấy đang mang bệnh ư?
Dương Mai sửng sốt, đôi môi hồng nhuận khẽ run lên, trầm ngâm một lát, cuối cùng nói:
– E rằng đại ca sẽ không gặp được nàng ấy đâu. Nàng ấy rất bận rộn.
– Hả?
Sở Hoan lại cười:
– Bệnh của nàng ấy đã đến mức nan y rồi ư?
– Chuyện là…
Dương Mai thấy Sở Hoan hiền lành, ôn hòa, cuối cùng hạ giọng nói:
– Nàng ấy không bị bệnh, tuy nhiên, từ nay về sau có lẽ sẽ không tiếp khách nữa rồi.
Nàng có chút do dự, thấy Sở Hoan đang nhìn mình chằm chằm, khẽ thở dài một tiếng rồi nói:
– Đại ca, thiếp nói cho huynh biết, nhưng huynh đừng nói cho ai là thiếp đã nói nhé. Thiếp nghe nói Ngô Oa Nhi hình như đã có người… có người thân phận rất cao, ngay cả tú bà cũng không dám đắc tội. Có lẽ, không lâu nữa, Ngô Oa Nhi sẽ được chuộc thân.
– Chuộc thân sao?
Sở Hoan thoáng suy nghĩ:
– Dương Mai, muốn chuộc Ngô Oa Nhi thì phải cần bao nhiêu bạc?
– Thiếp không biết.
Dương Mai lắc đầu:
– Tuy nhiên, nàng ấy đứng đầu bảng Hương Tiểu Tạ, muốn chuộc thân thì cái giá chắc chắn sẽ không hề thấp.
– Ngô Oa Nhi đã ở đây bao lâu rồi?
– Không lâu đâu.
Dương Mai nói:
– Thiếp nhớ hình như cũng chỉ ba bốn tháng mà thôi. Tuy nhiên, nàng ấy rất xinh đẹp. Hơn nữa, hơn nữa…
Dương Mai cắn môi, đôi mắt ngập nước, liếc nhìn Sở Hoan rồi cúi đầu hạ giọng nói:
– Hơn nữa, thân thể nàng ấy mềm mại như không xương, cộng thêm, cộng thêm tiếng rên rỉ như trẻ thơ khóc, bởi vậy chưa đầy một tháng đã đứng đầu bảng.
Sở Hoan khẽ thở dài:
– Người có thể chuộc được nàng ấy, chắc chắn phải là một đại phú thương rồi.
Dương Mai khẽ cười:
– Cũng chưa chắc đâu ạ.
Trong mắt nàng ánh lên một tia sáng lạ. Nàng đứng dậy, bước đến bên cạnh Sở Hoan, hạ giọng nói:
– Đại ca, trời đã tối rồi, chúng ta…
Sở Hoan vẫn kiên trì nói:
– Cần gì phải vội vàng.
Rồi hắn lại hỏi:
– Dương Mai cô nương, nếu cô muốn chuộc thân, thì cần bao nhiêu bạc?
Dương Mai ngạc nhiên, nhưng vẫn nói:
– Thiếp cũng không rõ nữa. Chuyện này do tú bà làm chủ. Tuy nhiên, tuy nhiên so với Ngô Oa Nhi thì giá chắc chắn sẽ không cao bằng. Chỉ là thiếp thế này, liệu có ai chịu bỏ tiền ra chuộc thiếp không? Dựa vào bản thân thì không có cách nào mà chuộc được đâu.
Sở Hoan khẽ thở dài:
– Vậy cô nư��ng có muốn trở về cố hương không?
– Quê hương sao?
Dương Mai trầm tư thở dài:
– Thiếp cũng chẳng biết người nhà còn sống hay đã chết nữa. Có lẽ… có lẽ… họ cũng đã mất hết rồi.
Nàng trầm mặc một lát, rồi hỏi:
– Đại ca, huynh là người Tây Bắc sao?
Sở Hoan lắc đầu, ôn tồn nói:
– Biết đâu họ đã tránh được kiếp nạn. Ta vừa đi qua Tây Bắc không lâu trước đây, thấy rất nhiều dân chúng rời khỏi quê nhà đi tị nạn, không ít người vẫn còn sống sót. Ta tin rằng người nhà của cô nương nhất định vẫn còn sống. Ta nghĩ chắc chắn họ đang lo lắng cho cô nương lắm. Nếu cô nương trở về, gặp lại được họ, thì còn gì vui mừng hơn.
Dương Mai không giấu được nỗi khát khao trong đáy mắt. Nàng thì thào tự nói:
– Thật sự… thật sự thiếp có thể trở về cố hương sao? Thật sự có thể gặp lại mọi người ư?
– Nhất định có thể.
Sở Hoan nhìn thấy vẻ mặt của nàng, trong lòng không khỏi dâng lên niềm xót xa thương cảm.
Dương Mai khẽ thở dài, cuối cùng nói:
– Thiếp biết đại ca không phải đến đây để tầm hoa vấn liễu. Nhưng thiếp chỉ biết có chừng đó thôi. Ngô Oa Nhi ở một mình trong hậu hoa viên, chúng thiếp không rõ nhiều về nàng ấy.
Sở Hoan không thể ngờ Dương Mai lại nhạy bén đến vậy. Hắn thản nhiên cười. Lại nghe Dương Mai nói tiếp:
– Tuy nhiên, nếu đại ca muốn biết, thiếp có thể giúp huynh tìm hiểu thêm.
Sở Hoan sửng sốt, không kìm được hỏi:
– Vì sao cô nương lại muốn giúp ta?
– Bởi vì…
Dương Mai lộ vẻ cảm kích:
– Bởi vì thiếp cứ ngỡ mình đã chết rồi. Nhưng hôm nay thiếp mới nhớ ra, thiếp vẫn còn gia đình. Cảm ơn huynh, đã nhắc nhở thiếp nhớ tới gia đình của mình.
Sở Hoan thở dài, không nói thêm lời nào, hơi trầm ngâm một lúc, cuối cùng lắc đầu nói:
– Cảm ơn cô nương đã cho ta biết. Cô nương không cần giúp ta thêm gì nữa đâu.
Hắn suy nghĩ một chút, cuối cùng nói:
– Nếu cô nương muốn về nhà, ta sẽ giúp cô nương thực hiện ước nguyện này.
Hắn chưa dứt lời, thì chợt nghe thấy tiếng ồn ào vọng đến từ bên ngoài. Đêm khuya vắng vẻ vốn cực kỳ yên tĩnh, nên tiếng ồn ấy trở nên vô cùng chói tai. Sở Hoan nhíu mày. Dương Mai liền nói:
– Đại ca cứ ngồi yên ở đây. Thiếp sẽ ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.
Nàng đứng dậy, bước ra ngoài cửa, rất nhanh sau đó liền trở vào, nói:
– Đúng là Lệnh Hồ đại hiệp lại uống rượu say rồi.
– Lệnh Hồ đại hiệp ư?
– Hắn ta mở võ quán.
Dương Mai giải thích:
– Lệnh Hồ đại hiệp có rất nhiều thủ hạ và đồ đệ, thường xuyên kéo đến nơi này.
Nàng đến bên cạnh Sở Hoan, hạ giọng nói:
– Nhưng các tỷ muội đều nói hắn mở võ quán chỉ là hình thức bên ngoài, kỳ thực sau lưng lại làm vô số chuyện xấu xa. Thậm chí còn giết người. Toàn bộ du côn lưu manh trong phủ Thái Nguyên chưa chắc đã sợ quan phủ, nhưng đều phải nể sợ hắn. Hơn nữa hắn còn thích người khác gọi mình là Lệnh Hồ đại hiệp. Chỉ cần hắn nói một tiếng, đám du côn lưu manh đều răm rắp nghe theo.
Sở Hoan "ồ" một tiếng, rồi đứng dậy bước ra sân. Dương Mai bên cạnh vội nói:
– Đại ca, Lệnh Hồ đại hiệp uống rượu say, lại còn dẫn theo nhiều người đến đây. Huynh… huynh đừng ra ngoài đó.
Trong mắt nàng quả thực ánh lên vẻ lo lắng.
Sở Hoan lắc đầu cười:
– Ta không sang đó đâu, chỉ muốn nhìn xem vị Lệnh Hồ đại hiệp này rốt cuộc có bao nhiêu uy phong thôi.
Hắn khẽ hé cửa, nhìn về phía có tiếng ồn, liền thấy cách đó không xa có bốn năm gã đàn ông đang túm tụm một chỗ. Tú bà Dương đang cười nói khúm núm với một gã đầu trọc. Gã đầu trọc kia mặc áo gấm, thân hình rất cao lớn, vô cùng uy mãnh, cao hơn tú bà Dương rất nhiều. Gã dương dương tự đắc nhìn tú bà Dương. Tú bà Dương hình như đang nhẹ giọng giải thích điều gì đó, thì bị gã đầu trọc kia lớn tiếng cắt ngang:
– Lão tử chẳng quản được nhiều! Hôm nay, đại ca của lão tử đến đây. Lão tử đã nói sẽ cấp cho hắn một cô ả rồi. Cho dù ngày mai có chết đi chăng nữa, thì tối nay cũng phải hầu hạ đại ca của lão tử!
Sở Hoan thấy tò mò. Ngay từ đầu hắn đã đoán gã đầu trọc kia chính là Lệnh Hồ đại hiệp. Nhưng nghe gã kêu người khác là đại ca, hắn lại thầm nghĩ, hay gã đầu trọc này chỉ là thủ hạ của Lệnh Hồ đại hiệp, còn người được g���i là đại ca kia mới chính là Lệnh Hồ đại hiệp thật sự?
Dương Mai áp sát người vào Sở Hoan, nhìn cảnh tượng bên kia, kinh hãi nói:
– Đại ca… gã đầu trọc đó chính là Lệnh Hồ đại hiệp!
– Hắn ta là Lệnh Hồ đại hiệp ư?
Sở Hoan ngẩn người:
– Vậy thì đại ca của hắn ta là ai?
Dương Mai lắc đầu:
– Thiếp cũng chưa từng nghe nói hắn ta còn có đại ca nào. Hắn ta luôn tự xưng là đại ca mà.
Trong mắt nàng ta đầy vẻ nghi hoặc.
Mọi bản quyền dịch thuật chương truyện này đều thuộc về truyen.free, nơi đưa bạn đến với thế giới huyền ảo đầy mê hoặc.