(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 774:
Rượu ngon, thức ăn cũng ngon. Một bàn tiệc thịnh soạn bày đầy ắp trong sân Nông Gia viện. Chỉ có điều, người ngồi thưởng thức lại chỉ có hai kẻ.
Sở Hoan thoải mái ăn uống, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn người đàn ông cụt tay kia. Người ấy vẫn điềm nhiên như không, chốc lát sau bèn cất tiếng hỏi:
– Chuyện trong thôn đó, ngươi đã điều tra được kết quả gì chưa?
Sở Hoan mỉm cười đáp: – Cừu huynh đây đã tìm thấy điều gì chăng?
Người đàn ông cụt tay lắc đầu: – Đối với ta, những chuyện đó chẳng đáng để bận tâm.
Sở Hoan cười khẽ: – Cừu huynh hình như đang tìm kiếm một ai đó. Chẳng hay đã tìm được chăng? Hắn ngừng một lát rồi lại hỏi: – Phải chăng là vị Lệnh Hồ đại hiệp kia?
– Lệnh Hồ từng nợ ta một ân tình, hắn là kẻ biết trọng ơn. Người đàn ông cụt tay nâng chén rượu, chậm rãi nói: – Ta tới Thái Nguyên là vì Lệnh Hồ báo tin. Kẻ ta muốn tìm đã xuất hiện ở Thái Nguyên.
– Có vẻ người đó rất quan trọng với huynh? Sở Hoan tò mò hỏi: – Chẳng lẽ là bằng hữu của Cừu huynh?
Người đàn ông cụt một tay cười quái dị: – Bằng hữu? Ngươi lầm rồi, ta nào có bằng hữu.
Sở Hoan sững người. Người đàn ông cụt tay đưa mắt còn lại nhìn hắn: – Ngươi có bằng hữu chăng?
Sở Hoan gật đầu: – Tất nhiên là có. Ta nghĩ người sống trên đời này, ít nhiều gì cũng phải có bằng hữu.
– Có lẽ một ngày nào đó ngươi sẽ phải hối hận vì điều ấy. Người đàn ông cụt tay thở dài: – Nếu như có một ngày, kẻ ngươi coi là huynh đệ bằng hữu lại phản bội ngươi, đâm ngươi một nhát sau lưng, ngươi sẽ nghĩ thế nào?
Sở Hoan nhíu mày, đã hiểu rõ vấn đề, bèn hỏi: – Kẻ mà Cừu huynh muốn tìm, hẳn đã từng là bằng hữu của huynh chăng?
Người đàn ông cụt tay uống cạn chén rượu, chậm rãi nói: – Ta từng xem hắn là người đáng để kết giao nhất trên đời này. Ai ngờ đâu… Y lắc đầu, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh vô cùng: – Thậm chí có lần ta đã xem hắn như huynh đệ bằng hữu tốt nhất của mình, cùng hắn kết nghĩa kim lan. Cừu mỗ lúc trước hành tẩu giang hồ, chưa từng bận tâm bất cứ điều gì, chỉ coi trọng nghĩa khí bằng hữu giang hồ mà thôi. Mãi sau này ta mới thấu hiểu, nửa đời người ta sống hoàn toàn là u mê. Hắn đã giúp ta hiểu rõ. Kẻ hành tẩu giang hồ, vốn dĩ nào có bằng hữu thật sự.
Sở Hoan nghe thấy trong giọng nói của y sự ảm đạm xen lẫn oán hận.
– Ta là một đao khách. Người đàn ông cụt tay chậm rãi nói: – Vị bằng hữu kia từng cứu ta một mạng, chúng ta kết nghĩa huynh đệ. Nhưng cho tới bây giờ, ta vẫn không hiểu vì sao hắn lại đâm sau lưng ta một đao. Đã hơn một năm ta tìm kiếm khắp nơi, người trong giang hồ cũng nể mặt ta mà phát lệnh truy sát khắp nơi. Kỳ thực ta chỉ muốn gặp hắn để hỏi một câu. Vì sao hắn lại làm như vậy?
Sở Hoan khẽ giật mình. Hắn cũng hiểu, các triều đại thay đổi đều có triều đình riêng của mình. Giang hồ cũng vậy, cũng như triều đình, cũng có quy củ của giang hồ. Hắn từng nghe lời đồn thổi, hiểu lờ mờ một vài quy tắc trong giang hồ. Giang hồ tụ họp tam giáo cửu lưu khắp nơi. Trong giang hồ, kinh hoàng nhất chính là lệnh truy sát. Thế nhưng không phải ai cũng có năng lực đó. Kẻ có thể phát lệnh truy sát khắp giang hồ, tất nhiên, phải là người có uy vọng cực lớn, có quan hệ cực rộng trong giang hồ. Bình thường mà nói, khi giang hồ phát lệnh truy sát, dù mục tiêu là ai đi nữa, thì chín phần mười sẽ mất mạng.
– Vì sao huynh lại nói với ta những lời này? Sở Hoan hỏi.
Trong mắt đao khách lộ ra một ánh nhìn khác thường: – Kỳ thực… lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã cảm thấy ngươi có nét gì đó rất giống ta.
– Chúng ta có gì giống nhau? Sở Hoan không hề đổi sắc mặt hỏi: – Chẳng hay Cừu huynh biết những điều gì?
– Tâm tư của ngươi. Đao khách bình tĩnh đáp: – Nếu như là một năm trước, ta cũng sẽ không nhận ra. Nhưng hiện tại, ta có thể nhìn thấu rõ, trong lòng ngươi che giấu một bí mật. Có lẽ… ngươi cũng có kinh nghiệm giống ta.
– Kinh nghiệm giống nhau? Sở Hoan cười: – Chẳng phải Cừu huynh cảm thấy ta cũng từng bị bằng hữu phản bội đó sao?
Đao khách lắc đầu: – Chỉ là ta cảm thấy dường như ngươi cũng đang tìm kiếm điều gì đó…
Sở Hoan khẽ giật mình.
Đao khách tự rót rượu cho mình, chẳng nhìn Sở Hoan mà chỉ nhìn chén rượu: – Trước kia ta từng nghe nói, tại Tây Phương xa xôi có một tòa Đại Tuyết sơn. Nghe nói đó là nơi thần Phật ngự trị. Đỉnh Đại Tuyết sơn chẳng có ai có thể leo lên được. Ngươi vĩnh viễn sẽ chẳng thể nào hiểu được cảm giác tĩnh mịch thê lương nơi đỉnh núi ấy. Nhưng nếu có một ngày ngươi leo lên đến đỉnh núi, ngươi sẽ thấu hiểu được tất cả cảm giác của những kẻ khác.
Y khẽ ngước con mắt duy nhất lên: – Ta biết rõ lòng ngươi, phải chăng ngươi cũng hiểu rõ lòng ta?
Sở Hoan lúc này đã hiểu đao khách này không phải hạng người tầm thường. Từ đầu đến cuối, y tỏ ra lạnh lùng vô tình, giọng nói vẫn luôn bình tĩnh nhưng ánh mắt lại cực kỳ sắc bén.
Sở Hoan uống chén rượu, cười nói: – Kẻ mà Cừu huynh muốn tìm, chắc có chạy đến chân trời góc bể cũng không thoát được.
Từ đáy mắt của đao khách lộ ra ánh nhìn lạnh giá: – Cho dù lần này không gặp hắn, thì tuổi già của ta còn lại được bao nhiêu để tiếp tục tìm hắn nữa đây?
Sở Hoan nói: – Ta nghe nói Lệnh Hồ đại hiệp có mạng lưới thế lực ở phủ Thái Nguyên rất lớn, được nhiều người ngưỡng mộ và ủng hộ. Cừu huynh có một bằng hữu như vậy, muốn tìm một người có lẽ không khó.
Hắn khẽ thở dài: – Mà nói đến, hôm nay nếu không phải có Cừu huynh giải vây, chỉ sợ ta không thể nào chống đỡ nổi nắm đấm của Lệnh Hồ đại hiệp.
Đao khách cười quái dị: – Không phải ta giải vây cho ngươi, mà là giải vây cho hắn. Dù sao hắn đối đãi với ta cũng không tệ, ta không muốn nhìn thấy hắn thất bại thảm hại.
Sở Hoan cười ha hả: – Cừu huynh nói chuyện quả thật rất thú vị.
– Kỳ thực chẳng thú vị chút nào. Chỉ là đạo lý dễ hiểu mà thôi. Đao khách lắc đầu nói: – Võ công tuy giảm, nhưng thế lực thì lại mạnh hơn trước kia nhiều. Hơn nữa… Đột nhiên y chợt mất hứng, không muốn nói tiếp nữa.
Sở Hoan hỏi: – Có một nhân vật trên giang hồ như Lệnh Hồ đại hiệp, ta nghĩ ắt sẽ có nhiều kẻ hứng thú với hắn.
Đao khách khẽ nhướn mày lên hỏi: – Ngươi nói vậy là có ý gì?
Sở Hoan lại cười: – Kẻ lúc trước được Cừu huynh xem là huynh đệ, ta nghĩ hắn không phải hạng người tầm thường. Cừu huynh đuổi tới Thái Nguyên, chắc là đã nhận được tin tức gì đó chăng?
Đao khách không rõ Sở Hoan muốn hỏi điều gì, chỉ lặng lẽ nhìn Sở Hoan.
– Cừu huynh, kẻ huynh muốn tìm, có phải gần đây đã tới Thái Nguyên chăng? Sở Hoan thoáng suy nghĩ.
Đao khách đáp: – Có phải là gần đây đã đến Thái Nguyên không thì chẳng rõ, chỉ có điều không lâu trước đây Lệnh Hồ nhìn thấy một người có dung mạo giống hắn, cho nên lập tức báo tin cho ta.
Sở Hoan nói: – Vậy là Cừu huynh vẫn chưa có tin tức chính xác về hắn sao?
Đao khách không đáp lời.
– Ở phủ Thái Nguyên, Lệnh Hồ có giao du rộng rãi. Bị người của hắn theo dõi, lẽ ra khó mà biến mất không dấu vết, nhưng với tình huống hiện tại, xem ra Lệnh Hồ cũng không theo dõi hắn một cách gắt gao, cũng không biết tung tích cụ thể của hắn ở đâu? Sở Hoan cười nhạt: – Điều này, đương nhiên không phải vì người của Lệnh Hồ vô năng, mà là vì kẻ Cừu huynh muốn tìm quá đỗi giảo hoạt.
Đao khách cười lạnh: – Cho dù chạy đến chân trời góc bể, ta cũng phải tìm cho bằng được hắn.
Sở Hoan thở dài: – Xin không giấu giếm Cừu huynh, gần đây, ta có nhìn thấy một người ở trong thành Thái Nguyên. Ta cũng định bắt chuyện đôi lời với hắn. Nhưng hành tung của hắn cực kỳ quỷ dị. Ta chỉ hơi xao nhãng một chút, hắn liền thoát thân không để lại dấu vết.
Đao khách khẽ giật mình: – Kẻ ngươi muốn tìm chưa chắc đã là kẻ ta muốn tìm. Trên đời này nào có chuyện trùng hợp đến vậy?
Sở Hoan cười: – Ta cũng nghĩ vậy. Chỉ là đột nhiên nhớ tới việc này mà thôi.
Hắn như có điều gì suy tư, rốt cuộc bèn nói: – Kỳ thực đột nhiên nhớ đến hắn, là vì hắn cũng là người trong giang hồ. Cừu huynh đang hành tẩu giang hồ, chẳng hay đã từng gặp hắn hay chưa?
Con mắt của đao khách đột nhiên sáng rực lên: – Hắn là kẻ phương nào?
– Kỳ thực ta cũng không biết tên của hắn. Sở Hoan lắc đầu: – Chẳng qua là có tình cờ gặp một lần, biết hắn có xuất thân giang hồ mà thôi.
Hắn do dự một chút, định nói gì đó, rồi lại thôi vậy.
Đao khách dùng cánh tay duy nhất còn lại lấy từ trong lòng ra một bức họa cuộn tròn đưa cho Sở Hoan: – Kẻ ngươi nhìn thấy có phải là người này không?
Sở Hoan cầm lấy bức họa, từ từ mở ra. Ngọn đèn dầu bên cạnh tuy không thật sự sáng rõ nhưng Sở Hoan liếc mắt một cái đã ngẩng đầu lên nhìn đao khách thở dài: – Cừu huynh, thiên hạ này quả nhiên luôn có chuyện trùng hợp. Xin không giấu giếm huynh, người mà ta truy tìm mấy ngày trước, chính là hắn.
– Hắn ở đâu? Đao khách bỗng nhiên đứng bật dậy, kích động hỏi: – Ngươi nhìn thấy hắn ở đâu?
Sở Hoan cuộn tròn bức họa nói: – Cừu huynh không cần gấp gáp, ta vừa nói rồi, người này hành tung quỷ dị, ta đã mất dấu hắn rồi.
Đao khách chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt sắc như đao, gằn từng chữ một: – Kẻ này tên là Lỗ Thiên Hữu. Cái tên này, cả cuộc đời ta không thể nào quên.
Sở Hoan lúc này cũng ngạc nhiên không kém. Kỳ thực khi hắn nghe đao khách nói đang tìm một người, ngay từ đầu cũng không nghĩ tới kẻ đồng bọn của Lâm Đại Nhi. Căn bản là hắn không hề nghĩ bọn họ lại có quan hệ với nhau.
Nhưng đột nhiên nghĩ đến đao khách là người trong giang hồ, mà Lâm Đại Nhi cũng là người trong giang hồ, hắn lờ mờ cảm thấy có chút liên quan.
Kẻ đồng đảng của Lâm Đại Nhi xuất hiện tại Thái Nguyên, Sở Hoan cảm giác chắc chắn không bình thường. Tình hình Thái Nguyên khó lòng phân biệt, Sở Hoan cảm giác mãnh liệt rằng Thái Nguyên sắp xảy ra chuyện cực lớn. Rất nhiều dấu hiệu lạ phát sinh. Nhưng nếu muốn phá giải được những bí ẩn ẩn chứa trong đó lại không hề dễ dàng. Sở Hoan biết rõ muốn xoay chuyển tình thế tại Thái Nguyên, dựa vào sức lực của một người, thật sự là quá sức lực của mình. Hắn cần có sự trợ giúp. Chẳng biết tại sao, đao khách đột nhiên xuất hiện, Sở Hoan lại mơ hồ có cảm giác người này rất có thể sẽ mang đến cho mình sức trợ giúp rất lớn. Khi nhìn bức hình, xác định kẻ đao khách tìm quả thật là kẻ đồng bọn của Lâm Đại Nhi, Sở Hoan đúng là cảm thấy toàn thân như trút được gánh nặng vậy.
– Xin mạo muội hỏi một câu, mắt của Cừu huynh hình như mới bị thương. Chẳng hay có phải do Lỗ Thiên Hữu gây thương tổn hay không? Sở Hoan lúc này vẫn không dám hoàn toàn xác định đao khách và Lỗ Thiên Hữu có liên quan, bèn cố ý thăm dò một phen.
Đao khách lắc đầu: – Tay của ta bị chặt là hắn ban tặng. Nhưng con mắt này thì do ta tự mình lấy đi. Y cười lạnh: – Ta có mắt không tròng, nhìn sai người, còn giữ nó lại làm gì?
Độc quyền bản dịch thuộc về mái nhà truyen.free, nơi hội tụ những tâm hồn yêu truyện.