(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 781:
Một nhóm quan viên cũng đã tề tựu đông đủ, ai nấy đều cảm thấy sợ hãi. Họ đâu phải kẻ ngốc, dù trước đó có chuyện gì xảy ra thì giờ đây mọi việc đã hoàn toàn đảo lộn.
Ai nấy đều hốt hoảng, bởi lúc này những đội thuyền bị đốt cháy đều thuộc về quan phủ, còn những tiếng kêu thảm thiết kia chính là của Cấm Vệ quân thuộc Tổng đốc.
So với Châu quân, Cấm Vệ quân mạnh hơn rất nhiều về trang bị lẫn sức chiến đấu. Áo giáp của họ là loại hai lớp, bội đao vô cùng tinh xảo sắc bén, tổng binh lực vây quanh hồ Ngọc Tỏa lên đến hơn vạn người, trong đó có hơn 3000 Cấm Vệ quân tinh nhuệ cùng 2000 Châu quân, trọng binh được bố trí ở phía đông hồ Ngọc Tỏa.
Lần tập kích hồ Ngọc Tỏa này, gần như toàn bộ 3000 Cấm Vệ quân đều được điều động.
Cấm Vệ quân là quân chủ lực của Tổng đốc Viên Sùng Thượng, từng lập công đầu trong việc tiêu diệt loạn đảng Hoàng gia. Đương nhiên, Viên Sùng Thượng sẽ giao những việc quan trọng cho Cấm Vệ quân.
Cấm Vệ quân đánh hạ hồ Ngọc Tỏa thành công, Viên Sùng Thượng hiển nhiên sẽ nở mày nở mặt. Hơn nữa, đó mới thực sự là công lao của y. Huống hồ, cơ hội rèn luyện thực chiến của Cấm Vệ quân không nhiều, lần này vừa coi như lập công vừa có thể luyện binh, Viên Sùng Thượng đương nhiên không thể bỏ qua.
Lúc này, bên bờ sông đông nghịt người, tiếng kêu thảm thiết trên sông không ngừng vọng đến. Viên Sùng Thượng bị Sở Hoan giữ chặt, chăm chú nhìn về phía hồ.
"Hạ lệnh rút lui!"
Viên Sùng Thượng không phải người tầm thường. Sau phút giây ngạc nhiên và phẫn nộ, y đột nhiên lớn tiếng:
"Truyền lệnh thu binh! Nhanh, ngay bây giờ...!"
Hồ Ngọc Tỏa là chiến khu, chiêng trống đương nhiên không thiếu. Sau khi Viên Sùng Thượng hạ lệnh, lập tức có người dồn sức đánh vào chiêng lệnh. Thế nhưng, trong hồ quá hỗn loạn. Quan binh trên thuyền vốn ít quen thủy chiến, lại bị ngọn lửa vây kín nên tất thảy đều kinh hãi thất sắc. Quan binh hỗn loạn thành một bầy, thậm chí nhiều thuyền trong cơn hỗn loạn còn tự đâm vào nhau. Mọi người trên bờ chứng kiến toàn cảnh, nhưng quan binh bên trong chỉ thấy ngọn lửa lớn phừng phừng bao trùm bốn phía, thậm chí còn không xác định được phương hướng. Dù nghe thấy âm thanh từ bờ vọng tới, họ cũng không thể bố trí lui quân trong khoảng th���i gian ngắn ngủi ấy.
Phương Thế Hào sắc mặt tái nhợt.
Gã nắm chiến đao trong tay, thậm chí có thể nhìn rõ hòn đảo xa xa đang lóe lửa phía trước. Nhưng bộ hạ của gã lại vô cùng hỗn loạn, bất chấp hồ Ngọc Tỏa sâu bao nhiêu mà nhao nhao nhảy xuống nước từ hai bên mạn thuyền. Hơn phân nửa đội thuyền đều bốc cháy, lửa mượn gió thổi, lan rất nhanh. Rất nhiều binh sĩ đã bị ngọn lửa nuốt trọn.
"Đổi đầu thuyền!"
Phương Thế Hào lấy hết sức hét lớn.
"Đừng loạn! Lùi lại! Đừng nhảy xuống nước...!"
Trong lòng gã hốt hoảng. Ở đây cách bờ một khoảng cách lớn như vậy, đêm đông, nước hồ lạnh thấu xương. Rất nhiều binh sĩ còn mang trên người bộ áo giáp nặng trịch, nhảy xuống đồng nghĩa với tự sát. Cho dù không bị thiêu chết, họ cũng sẽ chết chìm hoặc chết cóng.
Nghe thấy tiếng trống trận, Phương Thế Hào giật mình. Gã lập tức nhìn thấy ánh lửa, một vành lửa hình cung xuất hiện sau lưng hắn. Những ánh lửa đó đều xuất hiện trên thuyền, nhưng không phải là đội thuyền của quan binh. Trong ánh lửa có thể nhìn rõ ch�� "HOÀNG" trên lá cờ của thuyền. Đội tàu Hoàng gia đang một cách quỷ dị vây quanh phía sau đội tàu quan, cắt đứt đường lui của binh tướng. Lòng Phương Thế Hào trầm xuống.
Gã vốn tưởng rằng tối nay sẽ là một trận tập kích hoàn hảo mỹ mãn, thế nhưng cuối cùng lại bị lật ngược. Những tính toán của Viên Sùng Thượng trông có vẻ là một kế hoạch tập kích cực kỳ xảo diệu, nhưng rốt cuộc lại chôn vùi mấy ngàn quan binh.
Sắc mặt Sở Hoan sững lại dị thường.
Đội thuyền Hoàng gia bỗng giơ cao bó đuốc, khiến đội tàu đột nhiên hiện ra như u linh. Mấy chục chiến thuyền lớn nhỏ của Hoàng gia xếp thành một vòng cung bao vây thuyền quan binh.
Tiếng trống trận không ngừng vang lên, nhưng lúc này tiếng trống lui quân không có bất kỳ tác dụng gì. Quan binh muốn lui, nhưng không có cách nào lui được.
Càng kinh hoàng hơn, bốn phía hồ Ngọc Tỏa đều là quan binh, tất cả đều chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy chục chiếc thuyền quan bị ngọn lửa dần nuốt chửng mà không thể ứng cứu.
Dường như tất cả thuyền có thể hoạt động đều tham gia vào trận tập kích đêm này. Lúc này, hàng nghìn quan binh trên bờ chỉ có thể trơ mắt nhìn huynh đệ của mình chết dần trên hồ.
Vô số quan binh bị chôn vùi trong biển lửa. Những người nhảy xuống nước, bộ giáp nặng nề khiến họ không thể cử động. Nước hồ lạnh như cắt da cắt thịt làm họ nhanh chóng mất dần ý thức.
Những người ý chí kiên cường, có chút kỹ năng bơi lội, vội vàng bơi theo hướng có tiếng trống trận truyền đến. Nhưng thoát khỏi lưới lửa lại gặp phải vách ngăn là đội tàu Hoàng gia phía trước.
Hai bên mạn thuyền của đội thuyền Hoàng gia đều là những cung thủ chờ sẵn. Bó đuốc giơ cao khiến mặt hồ sáng như ban ngày. Chỉ cần có một binh lính nhô đầu khỏi mặt nước, lập tức bị bắn chết. Cứ mỗi một binh lính xuất hiện, bốn năm mũi tên lông vũ lập tức lao đến.
Trong biển lửa, đội thuyền quan tập trung hết sức lực xông ra. Binh lính trên thuyền còn chưa kịp hồi phục tinh thần, đội thuyền Hoàng gia đã lập tức theo hai cánh xông đến. Tên bắn ra như mưa, nhanh chóng giết chết những binh lính còn chưa hoàn hồn trên thuyền, sau ��ó nhanh chóng áp sát boong thuyền, nhảy sang và chém giết quan binh.
Mặc dù sức chiến đấu của từng binh sĩ Hoàng gia không bằng binh lính quan phủ, nhưng khi đối phương đang chao đảo trên những chiếc thuyền bấp bênh, quân Hoàng gia lại có thừa sức lực để áp đảo, khiến quan binh căn bản không thể chống đỡ. Chẳng mấy chốc, mấy chiếc thuyền vừa lao ra khỏi biển lửa đã bị đội thuyền Hoàng gia nhanh chóng công kích và bắt giữ.
Đám người trong đội thuyền Hoàng gia giống như nông phu ôm cây đợi thỏ, ung dung chờ đợi con mồi. Mà con mồi của chúng cứ từng chiếc từng chiếc xuất hiện, lần lượt rơi vào tay bọn chúng.
Đám quan binh không thiếu những người có dũng khí, nhưng dưới sự công kích và tổ chức có kế hoạch của đội thuyền Hoàng gia, căn bản không có cách nào đối chiến trên hồ.
Những chiếc thuyền loại nhỏ của quan binh, đội thuyền Hoàng gia căn bản không cần cho người hạ thủ. Bọn họ có hai chiếc chiến thuyền rất lớn, mũi thuyền đã sớm trang bị bọc thép. Phàm thấy những chiếc thuyền nhỏ, chiến thuyền lập tức tiến lên trước, dùng những mũi thuyền bọc thép tấn công trực tiếp, đánh chìm chúng không chút do dự.
Máu và lửa đan vào nhau, những tiếng kêu thảm thiết và sự chết chóc lan nhanh.
Trên mặt hồ ngổn ngang xác binh lính, những mảnh vỡ từ xác thuyền bị đâm va, cũng trôi nổi trên mặt hồ. Một trận tập kích đã lên kế hoạch từ rất lâu, giờ đây đã biến thành một trận đồ sát.
Viên Sùng Thượng toàn thân lảo đảo. Y dường như không nghĩ đến kết cục này. Cho dù y có kiêu hùng đến mấy, giờ phút này cũng chỉ có thể ngồi sụp xuống bên bờ hồ, ánh mắt vô hồn. Đám binh lính đứng bên cạnh mặt trắng bệch. Không ai nói được câu nào, tất cả mọi người chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn xa xa từng người từng người chết dần chết mòn, mắt trông từng chiếc thuyền trở thành chiến lợi phẩm của đội thuyền Hoàng gia hoặc bị chìm xuống đáy hồ.
Tất thảy trước mắt giống như địa ngục trần gian.
Nhưng đối với Hoàng gia mà nói, đây đích thực là cảnh thiên đường diễm lệ.
Lúc này, Hoàng Thiên Dịch đang đứng trên một chiếc tàu chiến. Chiếc tàu này không chỉ có sức chiến đấu mạnh, hơn nữa còn được trang bị đầy đủ tiện nghi. Trên đài cao nhất của tàu, Hoàng Thiên Dịch một thân áo choàng da chồn, vây quanh cổ là lông hồ ly, trên đầu đội một chiếc mũ da sói, tâm tình tĩnh tại, ung dung tự tại, trong tay nâng một cái chén tử sa, nước trà đang nóng.
Hoàng Tri Quý đứng bên cạnh Hoàng Thiên Dịch, nhìn cảnh địa ngục trần gian trước mặt, cả hai đều hiện ra vẻ tươi cười đắc ý.
Hoàng Thiên Dịch là người thống lĩnh Hoàng gia hôm nay. Y là con trưởng của An Quốc công Hoàng Củ, thân hình mập mạp, tai to mặt lớn, khác xa với Hoàng Tri Quý khôn khéo mưu mẹo.
Trên thực tế, thống lĩnh Hoàng gia hôm nay tuy là Hoàng Thiên Dịch, nhưng người đứng bên y bày mưu hiến kế lại là Hoàng Tri Quý.
Gió đêm càn quét mang theo mùi máu tanh. Hoàng Thiên Dịch ngửi ngửi, ung dung thở dài:
"Mùi vị này thật làm cho người vương vấn khó phai. Cái hương vị làm cho người mê muội ấy là chuyện của mấy năm về trước."
"Ý của đại ca là?"
Hoàng Thiên Dịch quay mặt cười với Hoàng Tri Quý:
"Nữ nhân man di da trắng, đệ còn nh��� không?"
Hoàng Tri Quý nghĩ một lát, rồi cười nói:
"Nhớ."
"Mùi trên người nữ nhân đó cũng rất dễ chịu."
Hoàng Thiên Dịch thở dài:
"Ta bị hương vị của nàng hấp dẫn hơn nửa năm... hương vị hôm nay lại làm ta nhớ tới nàng."
"Đại ca sau đó đưa nàng ta đến lầu của chúng ta, kiếm được không ít."
Hoàng Tri Quý thở dài:
"Chỉ là sau này nàng nhiễm bệnh, hương tiêu ngọc vẫn. Giờ nghĩ lại, quả thật có chút đáng tiếc."
"Đúng vậy."
Hoàng Thiên Dịch mang theo chút tiếc nuối nói:
"Hương vị của nàng, ta chung quy cũng thưởng thức nửa năm. Chỉ là hương vị mê hoặc hôm nay, chỉ e mấy hôm nữa sẽ tiêu tan... Tri Quý, đệ nói xem Tổng đốc đại nhân có thích hương vị này không?"
Y xuất thân từ doanh trại, có lẽ sẽ rất quen thuộc với mùi máu tươi.
"Tổng đốc đại nhân muốn ngửi mùi máu tươi trên người chúng ta."
Hoàng Tri Quý lắc đầu nói:
"Chỉ tiếc chúng ta làm y thất vọng rồi."
"Nhưng y lại không làm cho chúng ta thất vọng."
Hoàng Thiên Dịch lắc nhẹ ấm tử sa trong tay, chậm rãi đứng lên, nhìn đám người đang đứng bên bờ xa xa:
"Y thân là võ tướng, cũng học chơi những trò âm mưu quỷ kế. Chủ tử của y đã chơi một phen, nhưng y vẫn không đủ tư cách... Tri Quý, ta thực muốn nhìn vẻ mặt y hiện tại."
Hoàng Tri Quý hiển nhiên vô cùng tôn kính Hoàng Thiên Dịch, hơi cúi người:
"Đệ e là lúc này người y muốn giết nhất chính là đại ca."
"Đúng vậy!"
Hoàng Thiên Dịch thở dài:
"Mấy ngàn người mất mạng ở đây, ta nghĩ y nhất định sẽ rất buồn. Tin này rất nhanh sẽ truyền đi, vị Tổng đốc này e là không thể ngẩng đầu lên được."
Y hơi trầm ngâm, khóe miệng nhếch lên cười quỷ dị:
"Tri Quý, hôn quân hỉ nộ vô thường. Đệ nói xem vị ái tướng của hôn quân gặp đại bại, có thể sẽ muốn một đao chém đầu vị Tổng đốc của chúng ta?"
Hoàng Tri Quý cười nói:
"Kỳ thực đệ đang nghĩ, Tổng đốc đại nhân liệu có còn dũng khí tiếp tục sống không?"
"Thú vị, thú vị."
Hoàng Thiên Dịch cười lớn, quay người, lại nhìn đội thuyền quan binh hỗn loạn:
"Tri Quý, đệ luôn hiểu lòng ta. Sớm kết thúc bọn chúng đi, cứ như vậy sẽ t��ng thêm nỗi thống khổ của bọn chúng, ta... ta thật sự không đành lòng!"
"Đại ca quả là tấm lòng bồ tát."
Hoàng Tri Quý nói:
"Huynh yên tâm, nếu bọn chúng đã đến rồi, tự nhiên sẽ để bọn chúng tiêu diệt toàn quân. Nếu không... chúng ta thật có lỗi với phần hậu lễ này của Tổng đốc đại nhân."
Tuyệt tác này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ.