(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 826:
Chủy thủ trong tay Khấu Xuân đâm vào người Mộc Tướng quân, vốn tưởng rằng sẽ đâm xuyên qua cơ bắp, thẳng vào trái tim, nhưng điều khiến y kinh hãi chính là chủy th��� của y sau khi chạm vào cơ thể Mộc Tướng quân tựa như đâm vào mặt đá, không cách nào tiến sâu hơn.
Khấu Xuân giật mình kinh hãi.
Đương nhiên y biết trên giang hồ có một môn công phu tên là Thiết Bố Sam. Người luyện qua Thiết Bố Sam da thịt sẽ dẻo dai, bền chắc hơn bội phần. Nhưng đạt đến mức đao thương bất nhập, không thể đâm thủng như vậy thì quả là điều không tưởng.
Trên giang hồ có đồn đãi cái gọi là mình đồng da sắt, cho tới nay cũng chỉ là lời đồn thổi khoa trương mà thôi.
Ít nhất Khấu Xuân chưa bao giờ thấy cái gọi là mình đồng da sắt đích thực.
Nhưng giờ khắc này, y lại cảm thấy mình đã gặp phải cơ thể mình đồng da sắt trong truyền thuyết. Y ra tay không chút lưu tình, dốc toàn lực vào đó.
Y tự hỏi, huống chi Mộc Tướng quân là người bằng xương bằng thịt, dù là đá tảng đi chăng nữa, thì nhát đâm này của y cũng đủ sức xuyên thủng.
Nhưng cơ thể Mộc Tướng quân dường như còn rắn chắc hơn cả đá. Chủy thủ sắc bén không thể xuyên qua dù chỉ một tấc. Mộc Tướng quân vẫn thản nhiên tự tại, mà lúc này, Sở Hoan cũng đã như diều hâu lao đến.
Sở Hoan ra tay.
Trước khi ra tay, hắn đã nhận ra Khấu Xuân dường như đã thất thủ, vậy nên đòn này của hắn tuyệt đối không được phép sai sót. Lệ Vương Tôn là người đứng đầu Thiên Môn đạo tại An Ấp, lại là một trong Tướng đạo Thất hùng. Sở Hoan biết không thể xem thường gã. Người xưa nói "bắt giặc phải bắt vua", điều cốt yếu nhất lúc này là phải bắt được Mộc Tướng quân.
Hắn gập ngón cái và ngón út bàn tay trái vào lòng bàn tay, ba ngón giữa khép lại, tạo thành hình lưỡi đao.
Cực Lạc đao!
Dùng khí lực của Long Tượng kinh để biến ngón tay thành Cực Lạc đao, tuyệt nhiên không phải công phu tầm thường. Nhưng Sở Hoan đã cảm nhận được uy lực của Cực Lạc đao. Ba ngón tay như đao, có thể dễ dàng chặt đứt tảng đá.
Mục tiêu của Cực Lạc đao là cổ họng Mộc Tướng quân. Mộc Tướng quân vẫn thản nhiên như không, không có chút nào thủ thế, khóe môi nhếch lên cười lạnh. Cực Lạc đao của Sở Hoan trông như muốn đoạt mạng Mộc Tướng quân, nhưng trong khoảnh khắc lóe lên, cổ tay Sở Hoan đột ngột đổi hướng, với tốc độ khó tin, đánh ra sau đầu Mộc Tướng quân.
Khi La Đa truyền thụ cho Sở Hoan Cực Lạc đao đã truyền thụ cho hắn một thủ đoạn đối địch, không cần giết người, mà cắt đứt kinh mạch, thần kinh của đối thủ. Từ đó khiến đối thủ lâm vào trạng thái mất trí nhớ tạm thời.
Sở Hoan vô cùng tự tin vào Cực Lạc đao của mình, bởi ngay lần đầu tiên sử dụng, hắn đã thành công. Hắn cảm giác cơ thể Mộc Tướng quân khác với người thường, nên giả vờ công kích yết hầu Mộc Tướng quân, thực chất muốn tổn thương thần kinh sau gáy của hắn, khiến hắn ngất đi.
Đôi mắt Mộc Tướng quân khẽ giật, mà hai tay đao của Sở Hoan lúc này đã đánh vào sau đầu Mộc Tướng quân. Lần trước đã từng có hiệu quả, lần ra tay này, Sở Hoan càng tin tưởng vào sự chuẩn xác của đao pháp.
Khi cổ tay chặt xuống, Sở Hoan nghe thấy một tiếng "cộp" vang lên, cổ tay hắn tựa hồ như va vào gỗ, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy cứng rắn lạ thường, giống như chạm vào đá hoa cương.
Điều khiến cho Sở Hoan kinh ngạc chính là, cổ tay chặt xuống nhưng hoàn toàn không cảm thấy chạm vào kinh mạch sau đầu của Mộc Tướng quân, kinh mạch của người này dường như đã biến mất không còn dấu vết.
Từ khi Khấu Xuân ra tay, đến khi Sở Hoan chặt vào gáy Mộc Tướng quân, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt. Rất nhiều người cơ bản không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Khi Sở Hoan và Khấu Xuân còn đang ngỡ ngàng thì Mộc Tướng quân đã ra tay. Hai tay gã tạo thành vuốt chim ưng, một tay nắm đỉnh đầu Khấu Xuân, tay kia nắm ngực Sở Hoan.
Sở Hoan và Khấu Xuân đều đã chứng kiến thủ đoạn của Mộc Tướng quân, vừa rồi Viên Sùng Thượng đã bị Mộc Tướng công công kích và đả thương. Nếu như không phải Viên Sùng Thượng phản ứng cực nhanh, có lẽ, Mộc Tướng công đã móc cả trái tim còn đập của Viên Sùng Thượng ra ngoài. Hai người biết Mộc Tướng quân là đối thủ đáng gờm. Đối với hai người mà nói, võ công của Mộc Tướng quân chưa hẳn đã đáng sợ đến thế, nhưng người này có phần cổ quái, dường như đao thương bất nhập. Đối thủ như vậy, ngươi không thể làm thương hắn, nh��ng một khi hắn ra tay, đó đều là đòn chí mạng. Hai người đồng thời rút lui về phía sau, dù vậy, tay Mộc Tướng quân vẫn kịp nắm lấy búi tóc trên đầu Khấu Xuân.
Sở Hoan thân pháp linh hoạt, cổ tay hắn bám vào cổ Mộc Tướng quân lấy đà, lui về sau. Khấu Xuân cũng dùng chủy thủ mượn lực mà rút lui, búi tóc trên đầu bị kéo mạnh. Quan viên bên cạnh nhìn thấy búi tóc bị Mộc Tướng quân kéo mạnh, tựa hồ như sẽ kéo cả lớp da thịt của Khấu Xuân bong ra theo, cứ nghĩ rằng đầu của Khấu Xuân nhất định sẽ bị đứt khỏi cổ, hồn siêu phách lạc, quay mặt đi, không dám nhìn thẳng.
Lập tức nghe thấy có người hét lên, đã thấy Khấu Xuân như quỷ mị mà rút lui về phía sau, dù búi tóc đã rơi ra, nhưng đầu vẫn còn nguyên trên cổ, thế nhưng, da thịt trên mặt y đã xuất hiện những vết rạn nứt. Chẳng khác nào một chiếc bình sứ bị nứt vỡ. Hơn nữa, đầu của y không còn một sợi tóc nào cả. Dưới ánh đèn dầu, những đường gân xanh nổi cộm, trông vô cùng ghê rợn.
Mộc Tướng quân cầm búi tóc trong tay, chân tóc vẫn còn dính một ít da. Gã nheo mắt nhìn kỹ, đoạn quay sang Khấu Xuân, cười nói:
– Hóa ra là Huyền Vũ Thiên hộ của Thần Y vệ giá lâm. Bổn tướng quả thực mắt kém không thấy. Tuy nhiên, đêm nay được tận mắt chứng kiến tài năng của Huyền Vũ Thiên hộ Vạn Tượng, cũng coi như là ba đời hữu duyên vậy.
Mọi người nghe vậy, đồng loạt quay sang nhìn "Khấu Xuân", tất cả đều kinh hãi.
Danh tiếng Tứ đại Thiên hộ của Thần Y vệ gần như không ai ở đây chưa từng nghe qua. Nhưng Tứ đại Thiên hộ xưa nay như thần long thấy đầu không thấy đuôi. Bọn họ là thuộc hạ của nha môn thần bí nhất đế quốc. Đám người này xuất quỷ nhập thần. Xét về chức vị, tại đế quốc, Thiên hộ Thần Y vệ chưa hẳn đã thấp hơn một vị Tổng đốc trấn thủ một phương, nhưng so với các Tổng đốc ấy, bọn họ lại mang đến cho người ta một cảm giác thần bí đáng sợ hơn nhiều.
Đừng nói là Thần y Thiên hộ, ngay cả Thần y Bách hộ cũng không mấy người từng thấy. Lúc này Mộc Tướng quân lại khẳng định "Khấu Xuân" chính là một trong Tứ đại Thiên hộ, Huyền Vũ Thiên hộ, làm sao không khiến mọi người kinh hãi?
Thanh Long Như Quỷ, Bạch Hổ Trường Thương, Huyền Vũ Vạn Tượng, Chu Tước Lưu Hương. Viên Sùng Thượng lúc này đã cùng thích khách che mặt giao chiến một sống một chết. Thích khách che mặt dù có đao trong tay, nhưng Viên Sùng Thượng năm xưa từng sống sót từ cõi chết trở về, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú. Dù trong thời gian ngắn không chiếm được thượng phong, nhưng cũng không hề rơi vào hạ phong. Những người mặc áo đen vẫn vây quanh bốn phía, nhưng vì không có lệnh của Mộc Tướng quân, nên lúc này cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Điều đáng nói là, sau khi có một tiễn thủ và đao thủ quay giáo giết đồng bọn, không ai biết đồng bọn bên cạnh mình có còn đáng tin hay không. Vì thế, toàn bộ sự cảnh giác lúc này đều dồn vào đồng bọn kề bên.
Cha con Lục gia đã sớm lánh sang một bên. Lâm Đại Nhi thì lộ rõ vẻ nghi hoặc. Chuyện tối nay, nàng càng xem càng không hiểu, tựa hồ không thể ngờ được kết quả lại như vậy.
Viên Sùng Thượng và thích khách bịt mặt giao thủ, Lâm Đại Nhi chuyển ánh mắt đang theo dõi họ sang kẻ áo đen cầm nỏ tiễn đánh lén đồng bọn mà quan sát vài lần, trong đôi mắt xinh đẹp lộ rõ vẻ kinh ngạc. Tiễn thủ kia cũng đang nhìn Lâm Đại Nhi, thấy Lâm Đại Nhi nhìn mình chằm chằm, lập tức lảng đi nơi khác, không dám nhìn nàng nữa.
Chưởng lực Khai Bi Chưởng của Viên Sùng Thượng hùng hồn. Thân hình y tuy tráng kiện nhưng mỗi khi động thủ thân pháp lại cực kỳ nhanh nhẹn. Võ công của y không kém cạnh thích khách che mặt, chỉ là đao pháp của gã vô cùng quỷ dị, nên nhất thời Viên Sùng Thượng không thể áp đảo đối phương.
Khi Viên Sùng Thượng nghe nói Khấu Xuân chính là Huyền Vũ Thiên hộ, thì kinh hãi thất thần, chỉ một giây lơ là, thích khách đã chém đao tới. Viên Sùng Thượng cảm thấy đao phong ào ạt ập đến, không dám mạo hiểm, lách người né tránh. Đao khách cũng không truy đuổi mà lùi về sau hai bước. Hai tay nắm chặt đao, thân thể khẽ nghiêng về phía trước, dồn toàn bộ tinh thần. Viên Sùng Thượng cũng không vội công kích, quay đầu nhìn Khấu Xuân, miệng há hốc, không thốt nên lời. Y nhìn Sở Hoan, thấy Sở Hoan không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Huyền Vũ Thiên hộ. Hắn vẫn chăm chú nhìn Mộc Tướng quân không rời.
"Khấu Xuân" thấy Mộc Tướng quân nhận ra mình, thở dài nói:
– Mộc Tướng quân quả nhiên cao minh. Bản Thiên hộ từ khi xuất đạo đến nay, ngươi là người đầu tiên bóc được mặt nạ của ta đấy.
Mộc Tướng quân ném búi tóc giả trong tay sang một bên, rồi nói:
– Huyền Vũ Thiên hộ không cần khiêm tốn. Luận về thuật Dịch Dung, khắp thiên hạ này không ai sánh bằng ngươi. Ngay cả bổn tướng cũng bị ngươi qua mặt.
– Hóa ra lời đồn cũng không phải hoàn toàn là giả dối.
Huyền Vũ Thiên hộ Lâm Băng như có điều suy nghĩ, một lát sau mới tiếp lời:
– Bản Thiên hộ từng nghe đồn, vẫn cho là giả, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến mới biết là hoàn toàn chính xác.
– Ngươi nói đồn đãi gì?
– Ngũ Hành đạo thuật.
Huyền Vũ Lâm Băng nhìn thẳng vào ánh mắt Mộc Tướng quân:
– Năm đó Trương Giác phát động khởi nghĩa Khăn Vàng, ban đầu dựa vào "Thái Bình Thanh Lĩnh Thư", cũng là ngọn nguồn của Thái Bình đạo. Nhưng về sau, Trương Giác có thể khống chế phần đông kỳ nhân dị sĩ, tạo nên Thái Bình Tam Thập Lục Gia, tuyệt đối không thể chỉ nhờ vào một quyển Thái Bình Thanh Lĩnh Thư. Nếu chỉ dựa vào một quyển sách đạo gia, mà có thể hiệu lệnh bốn phương thì quả là hoang đường.
Khi Mộc Tướng quân nghe nói đến mấy chữ "Ngũ Hành đạo thuật", khóe mắt khẽ giật, trong mắt xẹt qua một tia dị quang.
– Trương Giác được xưng là Thiên Công Tướng quân. Em trai Trương Bảo là Địa Công Tướng quân. Trương Long làm Nhân Công Tướng quân. Lê dân ngu muội coi bọn họ như thần linh, ấy là bởi bọn họ rất giỏi mê hoặc dân chúng. Ai cũng nói Trương Giác có thể biến đá thành vàng, hô mưa gọi gió, tất cả chỉ là lời hồ ngôn loạn ngữ. Nhưng bọn họ sở hữu tà công, giờ đây xem ra, cũng không phải lời nói ngoa.
Khuôn mặt của Huyền Vũ Thiên hộ tựa như đang nứt ra, nhưng lại không thấy máu tươi chảy. Khi biết người nọ là Huyền Vũ Thiên hộ, người có chút trí tuệ lập tức đoán rằng lớp da thịt đang rạn nứt của Huyền Vũ không phải là da thật. Gương mặt thật của Huyền Vũ Thiên hộ vẫn còn ẩn giấu dưới lớp mặt nạ ấy.
– Tà công?
Mộc Tướng quân cười lạnh:
– Thánh công giáng thế, kẻ phàm phu tục tử như ngươi làm sao có thể lĩnh hội được sự ảo diệu của đạo pháp?
Huyền Vũ cười nhạt một tiếng, dùng ánh mắt lạ lùng nhìn Mộc Tướng quân:
– Thực sự là Thánh công sao? Nếu như là Thánh công, vậy vì sao Trương Giác lại chết yểu như vậy?
Mộc Tướng quân chấn động toàn thân, trầm giọng hỏi:
– Ngươi nói cái gì?
– Chẳng lẽ ngươi cũng không rõ? Hay là ngươi cố ý lãng quên?
Huyền Vũ cười quỷ dị:
– Tập luyện Ngũ Hành đạo thuật có kết cục ra sao, chắc chắn ngươi hiểu rõ hơn ta. Nếu bản Thiên hộ không nhầm, ngươi tu luyện chính là Khô Mộc thuật trong Ngũ Hành đạo thuật. Mộc Tướng quân ơi là Mộc Tướng quân, ta không rõ ngươi là bị lừa gạt, hay là… ngươi thật sự nhẫn tâm với chính mình đến vậy?
Từng lời văn chép lại nơi đây, đều là dấu ấn riêng của truyen.free.