(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 83:
Tiết Lang ném thiết đảm (bi sắt) ra, đánh thẳng về phía Sở Hoan. Sở Hoan vừa đánh bại một tên đồ chúng, nghe bên cạnh kình phong vù vù tới, biết có người đánh lén, nhưng không chút bối rối. Đồng côn vung lên chắn ngang, "choang" một tiếng, tia lửa văng tung tóe, Sở Hoan đã dùng đồng côn chặn đứng thiết đảm. Tiết Lang ra tay không chút lưu tình. Sau khi ném viên thiết đảm thứ nhất, hắn không hề suy nghĩ nhiều mà tiếp tục phóng viên thiết đảm thứ hai tới. Sở Hoan chặn viên thiết đảm đầu tiên, nhanh chóng nắm chặt đồng côn. Nhìn viên thiết đảm thứ hai bay tới, khóe miệng hắn nở nụ cười lạnh, rồi nhanh như điện, vung cây đồng côn lên. Chát! Một âm thanh nữa vang lên. Lần này Sở Hoan không phải ngăn cản, mà dùng đồng côn đánh viên thiết đảm bay ngược trở lại. Viên thiết đảm đổi hướng, với tốc độ cực nhanh bắn thẳng về phía Tiết Lang. Tiết Lang giật mình kinh hãi. Hắn đã thấy viên thiết đảm bay tới, vội ngửa người ra sau, viên thiết đảm xẹt qua mặt hắn trong gang tấc. Tiết Lang ra tay, đám đồ chúng không dám xông lên mà lùi hết về phía sau. Bản lĩnh của Tiết Lang, ai nấy đều rõ. Năng lực của Sở Hoan, bản thân bọn chúng cũng đã lĩnh giáo. Hai người giao đấu, tất nhiên không ai dám lảng vảng gần đó, tránh tai bay vạ gió. Tiết Lang lúc này đã bay về phía Sở Hoan, thuận tay đoạt lấy đồng côn từ tay tên đồ chúng đứng bên cạnh. Hắn vẻ mặt dữ tợn, miệng gầm gừ, cây đồng côn trong tay lập tức hung hăng đập xuống Sở Hoan. Sở Hoan thấy Tiết Lang xuất chiêu, biết rằng đám đồ chúng kia cả về lực đạo lẫn tốc độ đều không ai sánh bằng hắn. Hơn nữa, những đòn ra đều sắc bén, khí thế vô cùng, khó trách hắn ở Thanh Liễu lại xưng vương xưng bá. Hai cây đồng côn va vào nhau, vang lên tiếng nổ lớn, lửa cũng bắn tung tóe khắp nơi. Giữa trận tuyết, thân hình hai người chớp động như ảnh ảo, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã giao thủ mười hiệp. Mười hiệp trôi qua, sắc mặt Tiết Lang càng ngày càng khó coi. Còn Sở Hoan thì vẫn bình tĩnh tự nhiên, khóe miệng từ đầu đến cuối nở nụ cười rất cổ quái. Đại đa số mọi người xung quanh không biết ai mới chiếm thượng phong, chỉ thấy hai bóng người lướt qua lướt lại như chớp ảnh. Nhưng Sấu Tử Lão Tam đứng từ xa quan sát thì nhận thấy rất rõ, khẽ nhíu mày. Tuy rằng hai người có vẻ như bất phân thắng bại, thậm chí thế tiến công của Tiết Lang so với Sở Hoan còn có chút dũng mãnh hơn, nhưng Tiết Lang liên tục ra chiêu, đều bị Sở Hoan dễ dàng hóa giải. Côn pháp của Tiết Lang trông có vẻ dũng mãnh nhưng hiệu quả thì cực kỳ kém. Mà Sở Hoan sau khi bắt đầu giao đấu không hề chủ động tấn công, lại có vẻ như rất hứng thú với việc hóa giải chiêu số của Tiết Lang. Nếu là kẻ mới học võ công, sẽ nghĩ Sở Hoan đang bị áp chế. Nhưng chỉ cần hiểu chút côn pháp, liền thấy rõ, Sở Hoan là đang giữ sức. Xem cách hắn hóa giải chiêu số của Tiết Lang, có thể thấy hắn đối với trận này tràn đầy tự tin, trên thực tế là đang chiếm thượng phong. Người bên ngoài không biết nhưng Tiết Lang thì rõ như ban ngày. Hắn vừa ra tay đã sử dụng sát chiêu. Tuy rằng không thể đánh chết Sở Hoan trước mặt mọi người, nhưng vẫn rắp tâm đánh gãy tay chân hắn. Chỉ có điều sau khi thực sự giao đấu, Tiết Lang mới phát hiện mình đã quá coi thường Sở Hoan. Thủ đoạn của đối phương so với dự đoán của mình còn mạnh hơn nhiều, thậm chí chỉ giao thủ chưa đến mười chiêu, Tiết Lang đã biết côn pháp của Sở Hoan vượt xa mình. Điều đáng giận nhất là Sở Hoan rõ ràng chiếm thế thượng phong, nhưng hắn lại chậm rãi không xuất chiêu, tựa như mèo vờn chuột, đùa cợt chính mình. Tuy rằng biết Sở Hoan đang đùa giỡn, nhưng hắn lại không dám lơ là. Ai biết khi nào thì hắn sẽ ra sát chiêu, đối phương phòng thủ cực kỳ nghiêm mật, có thể thấy khi tấn công thủ đoạn nhất định còn mạnh hơn nhiều. Tiết Lang đúng là không thể nhẫn nại thêm được nữa. Hắn liên tục nện đồng côn xuống, phẫn nộ quát: "Họ Sở, ngươi còn không ra tay sao?" Hắn đã bị Sở Hoan dùng thái độ khinh miệt chọc giận đến cực điểm. Chỉ có điều hắn quên rằng, khi đối địch, yếu tố quan trọng hàng đầu là phải bình tĩnh, đặc biệt khi đối mặt với đối thủ võ công cao cường hơn, chẳng những cần sự bình tĩnh mà còn cần cả lòng kiên nhẫn. Hắn lúc này đã phạm vào điều tối kỵ. Mà Sở Hoan dường như cũng thấy đùa như vậy đã đủ, không còn tâm tư đùa giỡn nữa, đồng côn trong tay vung lên, đánh liên tiếp về phía Tiết Lang. Sở Hoan vừa ra đòn, cả khí thế và sự sắc bén Tiết Lang không thể nào sánh bằng. Tiết Lang trong lòng kinh hãi, không thể tấn công, chỉ có thể chống đỡ, hơn nữa, từng bước lùi về phía sau. Sở Hoan mỗi côn đều dũng mãnh, côn sau nhanh hơn côn trước, chiêu thức cũng không quá biến ảo, nhưng vô cùng hữu hiệu. Tiết Lang nắm đồng côn trong tay, mỗi lần bị Sở Hoan đánh trúng, đều cảm thấy cổ tay của mình rung lên. Sang! Sang! Sang! Tiết Lang sắc mặt trắng bệch, liên tục lùi về phía sau. Đột nhiên hắn cảm thấy mạch tay đau nhức, hiển nhiên lại bị Sở Hoan nện trúng. Tiết Lang dùng hết khí lực đón nhận đòn này. "Sang!" Tiết Lang cảm thấy hai cổ tay đau nhức như bị dao cắt, giống như bị xé rách, rốt cuộc không chống đỡ nổi, đành buông tay, đồng côn liền rơi xuống. Mà đồng côn trong tay Sở Hoan vẫn còn đập xuống. Tiết Lang kinh hãi kêu lên: "Tha mạng…!" Ối! Đồng côn trong tay Sở Hoan đã chạm vào trán Tiết Lang, đột nhiên dừng lại. Đồng tử Tiết Lang co rút, vẻ mặt khiếp sợ. Nếu không phải Sở Hoan dừng lại đúng lúc, đầu của Tiết Lang chắc chắn sẽ bị đồng côn đập nát. Tiết Lang sợ toát mồ hôi lạnh. Đám đồ chúng Bát Lý Đường đứng xung quanh cũng há hốc mồm. Lúc này không ai dám hé miệng, thậm chí thở cũng không dám thở mạnh. Thấy Tử thần lướt qua, Tiết Lang không còn chút dũng khí nào, hai chân mềm nhũn, không ngờ quỳ hẳn xuống trong tuyết. Một cú quỳ này của hắn, cũng là thừa nhận Sở Hoan đá quán thành công, cũng có nghĩa từ nay về sau sẽ không còn cái tên Bát Lý Đường. Chẳng khác nào khẳng định từ nay Tiết Lang không còn đất dung thân ở nơi này. Sở Hoan chậm rãi thu hồi đồng côn, thản nhiên nói: "Tự hủy song chưởng, lập tức cút khỏi phủ Vân Sơn. Ngươi nếu không dám làm, ta sẽ giúp ngươi." Tiết Lang mồ hôi đổ như mưa mùa hạ, run giọng nói: "Sở… Sở gia, ngài đại nhân đại lượng, xin tha cho ta lần này. Từ nay về sau, bất cứ điều gì ngài nói ta cũng sẽ nghe theo hết. Bát Lý Đường ngày sau cũng thuộc về ngài." Mặt hắn lúc này không còn chút máu, làm sao còn dám thể hiện uy phong hung hãn như trước đây? Sở Hoan lắc đầu: "Không cần nhiều lời!" Bát Lý Đường làm mưa làm gió nhiều năm, thôn Lưu gia chỉ vì đám lưu manh này mà phải chịu bao khốn khổ. Sở Hoan tất nhiên không thể cho phép bọn chúng tiếp tục tồn tại. Tiết Lang này là tay sai của Hồ Vĩ, hai năm nay đã làm bao việc táng tận lương tâm, Sở Hoan càng không thể dễ dàng tha cho hắn. Tiết Lang cắn răng, quỳ gối trong tuyết, trong lúc này cũng không biết phải làm sao. Sở Hoan thấy Tiết Lang không tự đoạn song chưởng, thở dài nhấc chân lên, đá vào phía trên vai phải của Tiết Lang. "Rắc." Tiết Lang kêu thảm một tiếng, cả người bay ra ngoài, rơi mạnh xuống đất. Bốn phía kinh hô loạn lên. Sở Hoan vẫn không dừng lại, đi đến bên cạnh Tiết Lang, không để hắn có cơ hội tỉnh lại, nắm lấy cánh tay trái của hắn, vặn một cái thật mạnh. Tiết Lang tê tâm liệt phế, trong chớp mắt, hai cánh tay đã bị Sở Hoan phế bỏ. Trong cơn đau đớn tột cùng, hắn ngất lịm trên mặt đất. Đồ chúng Bát Lý Đường thấy cảnh đó, cả đám run sợ. Một người phát hiện trong tay mình còn cầm vũ khí, vội vàng thả xuống. Lập tức, cả đám cùng lần lượt buông vũ khí. Sở Hoan nhìn về phía Sấu Tử Lão Tam, thản nhiên nói: "Tìm một chiếc xe ngựa, đưa hắn rời khỏi phủ Vân Sơn, đi đâu thì tùy, chỉ có điều, đừng bao giờ trở về." Sấu Tử Lão Tam nhìn Tiết Lang nằm trên mặt đất, khóe miệng co giật. Một nhân vật uy phong hung hãn vang danh khắp huyện Thanh Liễu, chỉ trong nửa khắc đã biến thành một phế nhân. Sấu Tử Lão Tam thở dài trong lòng. Nếu biết kết quả hôm nay, lúc trước đã không kết oán với nhân vật như Sở Hoan, tiếc rằng giờ có làm gì cũng đã muộn. Sấu Tử Lão Tam do dự một chút, tiến lên, chắp tay nói: "Sở gia, tiểu nhân có mấy lời, không biết có nên nói hay không?" Sở Hoan buông đồng côn ra, cực kỳ điềm tĩnh: "Cứ nói!" "Sở gia, bên ngoài trời lạnh, hay là vào nhà nói chuyện?" Lão Tam cung kính: "Trong phòng có đốt than, nói chuyện tiện hơn nhiều." Sở Hoan nhíu mày. Trong đám Bát Lý Đường, hắn cảm thấy Sấu Tử Lão Tam là kẻ thức thời nhất. Suy nghĩ một chút, hắn liền đi vào bên trong chính đường. Vào nội đường, hắn thấy có một cái bàn gỗ trang trí vô cùng xa hoa. Sấu Tử Lão Tam đợi Sở Hoan ngồi xuống, mới dám lên tiếng: "Sở gia, tiểu nhân cũng không nói nhiều lời vô nghĩa. Chỉ hỏi một câu, từ nay về sau, có phải Sở gia muốn bãi b��� Bát Lý Đường?" Sở Hoan thản nhiên cười, hỏi ngược lại: "Ngươi thấy không được sao?" Sấu Tử Lão Tam nghiêm mặt lại nói: "Sở gia, tiểu nhân cả gan nói một câu. Bát Lý Đường… không thể bãi bỏ!" Sở Hoan dựa vào ghế, mặt không chút thay đổi nhìn Lão Tam, khóe miệng mỉm cười: "Dựa theo quy củ, ta đã đá quán, cái tên Bát Lý Đường không nên tiếp tục tồn tại." Sấu Tử Lão Tam gật đầu: "Đạo lý đúng là đạo lý, nhưng Sở gia ngẫm xem, nếu bãi bỏ Bát Lý Đường, liệu có lợi cho dân chúng hay không?" Sở Hoan thấy Sấu Tử Lão Tam có ẩn ý, liền hỏi: "Ngươi có ý gì?" Sấu Tử Lão Tam hơi đến gần một chút, hạ giọng: "Sở gia, đám người Bát Lý Đường đều có chút máu mặt. Ngài cũng biết, đám người này trước khi vào Bát Lý Đường đều là lưu manh vô lại ở huyện Thanh Liễu, hãm hại lừa gạt không từ một việc xấu nào." Hắn thở dài, chỉ vào chính mình: "Tiểu nhân trước kia cũng phạm không ít tội, gây họa cho bách tính. Bát Lý Đường hiện giờ có hơn 60 đệ tử nhập môn. Sở gia, ngài muốn bãi bỏ Bát Lý Đường, đám người này sẽ không còn gì trói buộc nữa." Hắn dừng lại, đắn đo, rồi mới tiếp lời: "Chỉ sợ lúc đó, bách tính càng khổ hơn." Sở Hoan như cười như không: "Rắn mất đầu cố nhiên có thể hại người, nhưng kết thành đám cũng chẳng khác biệt gì? Ngươi muốn ta giữ lại Bát Lý Đường?" Sấu Tử Lão Tam gật đầu: "Sở gia nói đúng. Nhưng hãy nghĩ kỹ xem, nếu quản thúc đám người này, rốt cuộc, tuy là làm bậy nhưng vẫn còn phải tuân theo quy củ. Sở gia là người chính nghĩa, tiểu nhân không dám nịnh bợ, chỉ cần có ngài quản thúc, đám người này nhất định sẽ có thể giảm bớt chút ít tính lỗ mãng, ít dùng sức mạnh uy hiếp kẻ yếu hơn…" Sở Hoan hiểu ý, hỏi: "Ngươi muốn ta quản thúc Bát Lý Đường?"
Mọi bản dịch này đều giữ nguyên giá trị nguyên tác, chỉ có tại truyen.free