(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 834:
Sở Hoan đứng dậy, nhìn về phía Mộc Tướng quân, thấy hai người kia vẫn đang giao đấu, nhưng tốc độ của Huyền Vũ lúc này đã chậm hơn không ít. Hai người họ không trực tiếp dốc sức chém giết, một người tấn công, một người phòng thủ. Tuy Mộc Tướng quân hao tốn rất nhiều sức lực, nhưng trong lúc né tránh, Huyền Vũ cũng tiêu hao không ít thể lực.
Sở Hoan nhíu mày quan sát một lát, thấy rằng tuy giao đấu rất lâu, chiêu thức của Mộc Tướng quân vẫn tàn độc và sắc bén. Thật ra hắn cũng hiểu được, Mộc Tướng quân xuất thân Ngũ Hành, vốn sức lực hơn người, hơn nữa gã có Khô Mộc Thuật bảo vệ bản thân, có thể tùy ý công kích. Còn Huyền Vũ chậm chạp, khó có cơ hội ra tay, chỉ có thể né tránh chiêu thức của Mộc Tướng quân, đương nhiên tiêu hao sức lực không hề ít.
Nếu không phải Mộc Tướng quân đao kiếm bất hoại, với võ công của Huyền Vũ, e rằng sớm đã bắt được Mộc Tướng quân rồi.
Lúc này, Huyền Vũ cũng thầm giật mình. Y tìm kiếm thật lâu, quả thực không thể tìm ra bất kỳ sơ hở nào của Khô Mộc Thuật của Mộc Tướng quân, không có sơ hở, cũng không có cơ hội ra tay.
Chợt nghe một thanh âm truyền tới:
– Thiên hộ tránh ra!
Theo tiếng hô, Huyền Vũ lại nhìn thấy Sở Hoan đang chạy tới bên này.
Huyền Vũ nghĩ thầm, Mộc Tướng quân này đao kiếm bất xâm, cho dù ngươi có đến cũng chẳng ích gì. Nhìn thấy Mộc Tướng quân tung ra một trảo, thân thể Huyền Vũ bay ra sau né tránh.
Tuy đại cục đêm nay đã định, nhưng Mộc Tướng quân lại rất tự tin mình có thể chạy trốn. Gã khổ luyện Khô Mộc thuật, hiện giờ đã coi như đại thành. Giống như Huyền Vũ nói, việc tập luyện Khô Mộc thuật gây tổn hại lớn đến chính mình, nhưng ít nhất đêm nay gã tuyệt đối sẽ không chết ở nơi này. Hơn nữa, cho dù gã muốn ra ngoài, với võ công của gã, lại thêm Khô Mộc thuật, những binh lính cầm đao thương kia quả thực không thể tổn thương gã.
Thảm bại đến vậy, gã làm sao cam lòng? Gã nghĩ, ít nhất chém giết Huyền Vũ Thiên hộ ở nơi này, coi như đã gỡ gạc chút thể diện.
Tứ đại Thiên hộ danh xứng với thực. Tuy rằng gã ra chiêu tàn nhẫn, nhưng khinh công của Huyền Vũ quả thực không thể xem thường. Qua trăm chiêu, gã vẫn không hề gây thương tổn được Huyền Vũ.
Thấy Huyền Vũ nhảy ngược về sau, Mộc Tướng quân lập tức đuổi theo, bỗng nghe Sở Hoan hô lên bên cạnh mình:
– Mộc Tướng quân, ngươi xem đây…!
Gã cũng không biết Sở Hoan muốn làm gì, vừa quay đầu lại liền thấy Sở Hoan cầm một chiếc lọ sứ màu xanh lam trong tay, dứt khoát ném về phía gã.
Mộc Tướng quân cười lạnh trong lòng. Thân thể của gã đao kiếm không thể xuyên thủng, một lọ sứ nhỏ bé, chẳng làm gì được gã. Thấy lọ sứ bay tới, gã đưa tay đỡ, liền nghe tiếng cạch cạch vỡ vụn vang lên, lọ sứ kia lập tức vỡ tan tành. Chẳng qua sau khi lọ sứ vỡ, chất lỏng bên trong lại bắn ra ngoài, phần lớn bắn lên người Mộc Tướng quân.
Thân thể Mộc Tướng quân ướt đẫm. Đúng lúc này, mũi gã ngửi được một mùi vị cực kỳ cổ quái. Ngửi thấy mùi này, sắc mặt Mộc Tướng quân bỗng thay đổi.
Sở Hoan thoáng chốc đã đến bên cạnh cột đèn. Vì để Nhân Uân thính sáng choang như ban ngày, trong sảnh bày hàng chục cột đèn, trên cột đèn đều thắp đèn dầu, dùng lồng đèn bảo vệ. Lúc này Sở Hoan đã kéo một cột đèn ngang tầm tay. Mộc Tướng quân thấy tình cảnh này, trong mắt lại lóe lên vẻ hoảng sợ.
Lúc này Huyền Vũ cũng nhíu mày, khóe môi cong lên nụ cười. Thân ảnh thoắt hiện, y cũng nắm một cột đèn trong tay, cười nói với Sở Hoan:
– Sở đại nhân, thật đáng xấu hổ, ta lại không nghĩ tới điểm này.
Sở Hoan nhìn chằm chằm Mộc Tướng quân, cười gian xảo nói:
– Ta không biết Ngũ Hành Đạo Thuật rốt cuộc có điểm yếu nào, chẳng qua ngươi đã tu luyện Khô Mộc thuật, nhưng không biết ngươi có sợ lửa chăng?
Lúc này Mộc Tướng quân toàn thân cảnh giác cao độ, con ngươi co rút lại. Sở Hoan và Huyền Vũ, người trước người sau, chậm rãi tới gần Mộc Tướng quân.
Mộc Tướng quân lúc này đã hiểu được. Sở Hoan ném lọ sứ tới, chính là có ý đồ gian xảo, thật ra không phải dùng lọ sứ tấn công gã, mà muốn đổ dầu đèn trong lọ sứ lên người gã.
Trong Nhân Uân thính có hàng chục cột đèn, đều là đèn dầu. Lượng dầu thắp đèn đương nhiên không ít. Vì đề phòng đèn bị tắt, cứ cách một khoảng thời gian đều phải đổ thêm dầu vào trong đèn.
Để thuận tiện đổ dầu, trước đó trong sảnh này đã để mấy vò dầu, bên trong đều chứa dầu đèn.
Sở Hoan không hiểu nhiều về Ngũ Hành, nhưng trong trí nhớ, Ngũ Hành chính là tương sinh tương khắc. Hắn mơ hồ nhớ rằng Kim khắc Mộc, nhưng điểm này hiển nhiên không đúng vào đêm nay. Ít nhất Mộc Tướng quân với thân thể như gỗ, đao kiếm khó xuyên thủng, Kim không thể đâm thủng. Hắn liền nghĩ cách phá giải Khô Mộc Thuật của Mộc Tướng quân, có thể lợi dụng lửa chăng.
Lúc này, nhiều chỗ trên toàn thân Mộc Tướng quân đã bị dầu đèn làm ướt. Sở Hoan và Huyền Vũ, hai cao thủ lớn người trước người sau, trong tay đều nắm cột đèn, từng bước bức tới. Sắc mặt gã trở nên khó coi, đột nhiên lạnh lùng quát:
– Đệ tử Thiên Môn nghe lệnh, kẻ xúc phạm uy nghiêm của Thiên Công, giết không tha!
Những hắc y nhân vây xung quanh mỗi người đều nhìn chằm chằm. Họ đã được lựa chọn, vốn là những kẻ liều mạng. Tuy rằng bị quan binh bao vây trong sảnh Nhân Uân, nhưng Mộc Tướng quân còn ở đây, bọn họ cũng không thể nhận thua. Lúc này Tiêu Thần và Lục Lãnh Nguyệt đã chết, chỉ còn lại Mộc Tướng quân. Mộc Tướng quân vừa dứt lời ra lệnh, mọi người không chút do dự, đồng loạt ra tay.
Có mấy người đã sớm nhìn chằm chằm hai người Lỗ Thiên Hữu. Vừa nghe lệnh, bốn người lao thẳng về phía hai người này. Những người còn lại đều nhào về phía Sở Hoan và Huyền Vũ. Cũng có hai ba người lại xông vào đám quan văn.
Đến lúc này, đạo chúng Thiên Môn đã có lòng cá chết lưới rách. Nếu như mình trốn không thoát, giết thêm một quan viên triều đình cũng tốt rồi.
Sở Hoan cùng Huyền Vũ lúc này đã lao thẳng về phía Mộc Tướng quân. Mộc Tướng quân hiển nhiên sợ hãi ngọn lửa từ đèn dầu, quay người rời đi. Huyền Vũ làm sao để gã chạy thoát? Cột đèn trong tay đã rời khỏi tay, đánh thẳng vào người Mộc Tướng quân.
Mộc Tướng quân cảm thấy kình phong chợt ập đến sau lưng. Trong lúc kinh hãi, một người bên cạnh đứng chắn ngang, kêu lên thất thanh:
– Tướng quân đi mau…!
Là một hắc y nhân đứng ra đỡ cột đèn cho Mộc Tướng quân. Cột đèn kia giáng thẳng vào ngực hắc y nhân. Hắc y nhân không thể đỡ nổi một đòn bằng cột đèn này của Huyền Vũ, máu tươi phun ra từ miệng.
Mộc Tướng quân mặc kệ tình thế phía sau, phóng ra ngoài căn phòng mờ tối. Lúc này tình thế đã vô cùng nguy cấp, điểm yếu của gã đã bị Sở Hoan nhìn ra. Biết nếu ở lại chắc chắn sẽ chết, gã chỉ có thể nhân lúc hỗn loạn mà trốn chạy. Mặc dù Sở Hoan biết điểm yếu của gã, nhưng quan binh phía ngoài khẳng định không biết. Gã đã nghĩ tới việc mở một con đường để thoát ra. Chỉ cần hôm nay chạy thoát, ngày sau chưa hẳn không có cơ hội đông sơn tái khởi.
Sở Hoan đương nhiên không thể để gã chạy thoát, nhanh chóng đuổi theo sát nút. Mắt thấy Mộc Tướng quân đã tới gần cửa lớn, lại nghe một tiếng vút vang lên. Một mũi tên nhọn từ ngoài cửa bắn vào, bắn thẳng vào mặt Mộc Tướng quân.
Mũi tên này cực kỳ nhanh. Mộc Tướng quân giật mình, vội vàng né tránh, thân thể chậm chạp lại. Chỉ một chút dừng lại này, Mộc Tướng quân cảm thấy vai nặng trĩu. Cột đèn trong tay Sở Hoan đã thẳng tay giáng xuống, ngọn đèn nện vào vai gã. Toàn thân Mộc Tướng quân ướt đẫm dầu. Ngọn đèn này đập trúng, ngọn lửa nhanh chóng bùng lên.
Con ngươi Mộc Tướng quân co rút lại, muốn xé bỏ y phục trên người. Chỉ tiếc lúc này Huyền Vũ và Sở Hoan đã lao tới. Thời điểm này đương nhiên không tồn tại quy tắc giang hồ nào. Hai người liên thủ tấn công Mộc Tướng quân. Tuy nói thân thể Mộc Tướng quân đao kiếm bất hoại, cho dù đánh trúng cũng sẽ không gây ra tổn thương, nhưng hai người lại cố gắng quấn lấy hai tay Mộc Tướng quân, khiến cho gã căn bản không có cơ hội dùng tay gỡ bỏ bộ áo đang cháy trên người.
Trong đại sảnh, đao quang kiếm ảnh, tiếng chém giết vang lên không ngớt. Giờ phút này một người đã nhảy vào từ cửa lớn, mặc một bộ áo giáp, đầu đội mũ trụ hình mãnh hổ, thần sắc lạnh lẽo, tay cầm cung, phất tay lạnh lùng ra lệnh:
– Giết!
Vừa dứt lời ra lệnh, một đám binh sĩ đằng sau đã lao tới như sói như hổ, nhìn thấy hắc y nhân liền nhanh chóng xông lên chém giết.
Vài tên hắc y nhân muốn chém giết những quan văn kia. Xông đến gần, vung đao chém xuống. Các quan văn kinh hãi kêu thét, vô cùng hỗn loạn. Một gã hắc y nhân nắm chặt gáy một quan viên, không nói một lời giơ đao lên muốn chém xuống. Chẳng qua đại đao chưa kịp hạ xuống, một mũi tên đã xuyên qua cổ người này. Hai mắt tên này trợn trừng, đại đao rời tay, thân thể cũng ngã xuống.
Hiên Viên Thắng Tài dẫn binh sĩ giết vào từ bốn phía Nhân Uân thính, không chỉ có binh đao, cũng không thiếu cung thủ. Thấy hắc y nhân đuổi giết quan viên, lập tức không chút do dự mà bắn giết.
Trong đại sảnh, lúc này tiếng đao kiếm giao chiến vang vọng khắp nơi. Ngọn lửa lớn bùng cháy trên người Mộc Tướng quân. Huyền Vũ và Sở Hoan thấy thế, biết rõ lúc này cho dù Mộc Tư���ng quân có xé bỏ quần áo cũng chẳng ích gì, thân thể của gã đã hoàn toàn bị ngọn lửa bao trùm.
Hai người nhìn nhau, trong lòng hiểu được, cái gọi là thần công của Mộc Tướng quân, đúng là vẫn còn tồn tại điểm yếu. Mặc dù đao kiếm không thể xuyên thủng, lại sợ lửa.
Dường như Mộc Tướng quân cũng biết đại nạn sắp đến, rất khó đào thoát. Gã dĩ nhiên không còn giãy giụa nữa, đứng thẳng tắp, hai tay nắm chặt. Khô Mộc Thuật khiến thân thể gã vốn đáng sợ đến nhường nào, lúc này bị ngọn lửa thiêu đốt, càng thêm kinh hãi. Trong ngọn lửa, gã nhìn Sở Hoan, cố nén nỗi đau đớn tột cùng trên người, lạnh lùng nói:
– Thiên Môn không tuyệt, Sở Hoan… Cuối cùng ngươi sẽ phải chôn cùng Doanh Nguyên… Thiên hạ này, cuối cùng là… là thiên hạ của Thiên Môn Đạo…!
Ngọn lửa thiêu đốt, bay phất phới. Mộc Tướng quân bắt đầu cười lớn trong ngọn lửa:
– Bổn tướng là thủ vệ Thiên công, Thiên tướng của Thiên công. Thiên công sẽ… sẽ hồi sinh Thiên tướng của ngài, mà các ngươi… các ngươi chỉ có thể xuống Địa ngục… Xuống Địa ngục…!
Tựa như đang nguyền rủa, thân thể Mộc Tướng quân loạng choạng, cuối cùng không thể trụ vững nữa, mới ngã xuống đất.
Sở Hoan lắc đầu, nhìn vào trong sảnh, thấy được những hắc y nhân kia vẫn đang liều chết chống cự. Hắn nhíu mày, trong lúc đó thân thể chấn động. Hắn đột nhiên phát hiện Lâm Đại Nhi vốn bất tỉnh trên đất lúc này lại không thấy đâu.
Hắn nhíu chặt mày, đang nghĩ ngợi chẳng lẽ Lâm Đại Nhi đã tỉnh lại mà rời đi? Chẳng qua Nhân Uân thính bị bao vây trùng điệp, không thể có ai thoát ra được. Hắn đang muốn tìm Lâm Đại Nhi ở nơi nào, trong khoảnh khắc cảm thấy dưới chân rung nhẹ. Vội cúi đầu xuống thì kinh ngạc phát hiện, mặt đất chợt rung chuyển. Mặt đất đại sảnh lát bằng những tảng đá lớn, vô cùng bóng loáng, nhưng đá cẩm thạch vốn vô cùng cứng rắn lúc này không ngờ rung lên như động đất, hơn nữa ngày càng dữ dội hơn.
Huyền Vũ trầm giọng nói:
– Sở đại nhân, không được, nơi này có vấn đề…!
Quả nhiên, không chỉ nơi Sở Hoan đang đứng, mặt đất trong Nhân Uân thính dường như cũng đang rung chuyển bần bật.
Mọi diễn biến nội dung được tái hiện chân thực nhất qua từng câu chữ, chỉ riêng tại truyen.free.