(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 839:
Lục Thế Huân vươn tay tóm được bàn chân Lâm Đại Nhi, không thể kìm nén dục vọng đang cháy bỏng trong lòng. Đôi mắt gã gần như bốc lửa. Sắc mặt Lâm Đại Nhi tái mét, trợn tròn mắt kinh hãi giãy giụa muốn thoát khỏi dây trói. Thân hình mềm mại uốn lượn khiến y phục bị tốc lên, mái tóc rối bù càng kích thích thú tính của Lục Thế Huân.
Khi mắt cá chân nằm gọn trong lòng bàn tay Lục Thế Huân, nàng có cảm giác như bị gã siết chặt liền dốc hết sức đạp mạnh một cước.
Lục Thế Huân thốt lên một tiếng, nhưng lần này gã bị Lâm Đại Nhi đạp văng xuống giường.
Toàn thân Lâm Đại Nhi mềm nhũn. Dưới tác dụng của thuốc, toàn thân nàng ửng hồng. Tuy nhiên, điều khiến nàng kinh hãi chính là đúng như lời Lục Thế Huân nói, dược lực cực kỳ mãnh liệt. Nàng có thể cảm nhận được máu trong người đang chảy rất nhanh, chẳng những hơi thở dồn dập, mà nơi tư mật dường như bị lửa thiêu đốt.
Đôi chân thon dài của nàng vô thức khép chặt lại. Từ nơi sâu thẳm, từng luồng cảm giác cuồn cuộn dâng lên tới đỉnh đầu khiến tư duy nàng cũng trở nên mơ hồ.
Nàng biết Bồ Tát Hoan Hỉ Tán chính là xuân dược cực kỳ mãnh liệt.
Nàng bôn ba giang hồ, mặc dù chưa từng mục kích những thứ này nhưng căm gh��t chúng tận xương tủy. Chỉ có điều Lâm Đại Nhi thật sự không ngờ cuối cùng chính bản thân mình lại trúng phải độc thủ này.
Mặc dù đây đúng là chuyện hạ tiện, nhưng Lâm Đại Nhi cũng phải thừa nhận dược lực của Bồ Tát Hoan Hỉ Tán quả thật phi phàm. Nàng định vận công ổn định tâm thần, nhưng cơ bản thứ xuân dược mà Lục Thế Huân sử dụng gây hiệu quả trực tiếp kích thích dục tình trong cơ thể. Lâm Đại Nhi cảm giác từ bụng có một luồng hơi nóng nhanh chóng chảy xuống nơi cấm địa bên dưới. Mỗi khi luồng hơi nóng ấy ập đến, khiến nơi đó của nàng vô cùng ngứa ngáy và khó chịu. Lâm Đại Nhi cắn chặt đôi môi đỏ mọng, gương mặt lúc này như bị lửa thiêu, trở nên đỏ hồng. Đôi mắt vì những cảm giác ngứa ngáy mà trở nên mơ màng. Đôi chân thon dài khép chặt lại, còn cặp mông căng tròn thì không còn kìm hãm được nữa, bắt đầu vặn vẹo trên giường, như cố gắng giảm bớt cảm giác ngứa ngáy khó chịu đó.
Mặc dù ý chí của nàng so với người thường vững vàng hơn nhiều, nhưng phản ứng của cơ thể khiến nàng khó lòng chống cự.
Dưới dược lực phát tán, thân thể của nàng chỉ muốn được một người ôm chặt. Thậm chí trong đầu nàng đã xuất hiện mong muốn được một nam nhân đè lên người, nhẹ nhàng vuốt ve, chăm sóc làn da mềm mại.
Trong lúc toàn thân run rẩy, nếu để mặc cho cảm giác kia phát tiết hết, nàng biết mình sẽ vô cùng hưởng thụ, nhưng nếu cố gắng kiềm chế nó thì nàng lại cảm thấy thống khổ.
Tuy nhiên, lý trí mách bảo nàng phải kiềm chế phản ứng của cơ thể. Đôi chân nàng cũng vô thức khép chặt lại.
Gương mặt Lục Thế Huân cũng ửng đỏ, hơi thở nóng hổi. Mặc dù gã bị Lâm Đại Nhi đạp xuống giường nhưng lại nhanh chóng bò dậy. Nhìn Lâm Đại Nhi nép sát vào tường, toàn thân vặn vẹo, hai chân khép chặt, gã biết thuốc đã bắt đầu có tác dụng, đã tới lúc hưởng thụ thân thể nóng bỏng kia rồi. Bị dục hỏa thiêu đốt, gã liền cười lớn, nói:
- Muội muội của ta! Hôm nay là ngày thành hôn của chúng ta, chuyện động phòng là điều tất yếu. Muội cứ ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ đối xử với muội thật tốt... Ta biết muội là khuê nữ, chưa bao giờ làm chuyện này nhưng đừng sợ hãi. Ta sẽ... ta sẽ thật nhẹ nhàng, sẽ không để muội bị đau...
Đầu óc Lâm Đại Nhi đang mơ mơ màng màng, vô cùng giằng xé. Tuy nhiên, một chút lý trí còn sót lại vẫn mách bảo nàng phải cố gắng, cho dù thế nào cũng không thể để cho tên cầm thú kia lại gần mình. Mặc dù lúc này, cơ thể nàng đang khát khao hơi ấm của nam nhân, nhưng Lâm Đại Nhi quyết không cho phép tên súc sinh đó đụng chạm vào người.
Lục Thế Huân nhìn gương mặt ửng hồng của Lâm Đại Nhi rồi nhìn ánh mắt hừng hực dục vọng, sau đó nhìn xuống đôi gò bồng đảo đầy đặn đang phập phồng theo từng hơi thở. Đặc biệt là do luyện võ công, dù có một lớp y phục che chắn, Lục Thế Huân vẫn cảm nhận được sự săn chắc và vẻ cao ngất của đôi gò bồng đảo nơi Lâm Đại Nhi.
- Muội muội ngoan! Muội đừng trốn tránh nữa...
Lục Thế Huân lại trèo lên giường nhìn Lâm Đại Nhi chằm chằm:
- Hôm nay là ngày đại hỷ của đôi ta. Nàng nhìn xem trên người nàng vẫn còn đang mặc áo cưới, mà ta cưới nàng về làm vợ, vợ của nam nhân mình trên giường... cái này... cái này là chuyện hoàn toàn chính đáng. Nàng đã dùng Bồ Tát Hoan Hỉ Tán, nếu... nếu không giao hoan với nam nhân, ắt sẽ tổn hại tính mạng. Muội muội ngoan! Chẳng phải muội còn có chuyện lớn cần phải làm hay sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ muội thật sự muốn chết ở đây sao...
Ánh mắt Lâm Đại Nhi thoáng hiện một tia do dự.
Lúc này, Lục Thế Huân lại đưa tay lên vuốt ve mắt cá chân của Lâm Đại Nhi. Nàng cố gắng giơ chân lên định đạp hắn xuống nhưng trên người đã chẳng còn chút sức lực nào, muốn tránh khỏi gã cũng vô cùng khó khăn. Lục Thế Huân tóm được chân của Lâm Đại Nhi, nàng liền mắng:
- Súc sinh! Ngươi... ngươi buông ta ra... Ngươi... ngươi sẽ chết không toàn thây đâu... Ta... ta nhất định sẽ giết ngươi..
Hơi thở của nàng lúc này đang cực kỳ dồn dập.
Âm thanh tuy lạnh lẽo nhưng khi thoát ra khỏi miệng lại mềm mại đến lạ, khiến Lục Thế Huân nghe thấy mà hồn xiêu phách lạc, dục hỏa càng bốc lên ngùn ngụt.
Lúc này, Lục Thế Huân cũng không thể nhịn được nữa. Gã biết sức lực của Lâm Đại Nhi đã cạn kiệt, hơn nữa lại đang bị trói. Gã liền nhào tới định xé rách y phục của Lâm Đại Nhi để chiêm ngưỡng thân thể mà gã thèm khát từ lâu. Đúng lúc này, gã bỗng nghe thấy một âm thanh vọng đến từ phía sau:
- Lục Thế Huân! Ngươi làm người còn không bằng cầm thú. Ngươi không tự nhìn xem mình bây giờ có khác gì một con chó hay không?
Vốn Lục Thế Huân đang cực kỳ hưng phấn, khi nghe thấy câu nói đó liền giật mình quay đầu lại, nhìn Sở Hoan đang bị trói lơ lửng giữa không trung mà như nghĩ ra điều gì đó. Gã liền buông chân Lâm Đại Nhi ra, rồi đứng dậy, thuận tay túm lấy túi nước kia, vừa đi vừa thở hổn hển tới bên cạnh Sở Hoan. Thấy Sở Hoan nhìn mình với gương mặt vô cùng bình tĩnh, gã liền nở nụ cười lạnh lẽo:
- Bổn thiếu gia định để ngươi sống thêm một chút, nhưng xem ra ngươi không muốn sống nữa rồi?
Sở Hoan khẽ thở dài:
- Sống chung một phòng với loại người như ngươi, ta thật sự không muốn sống. Ta nói ngươi nghe! Đồ khốn kiếp! Dù sao thì cũng là một đại trượng phu, nữ nhân nhà người ta không muốn, ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, ngươi không cảm thấy hổ thẹn ư?
- Hổ thẹn là thứ gì?
Lục Thế Huân đã tháo bỏ lớp ngụy trang nên nở nụ cười đắc ý:
- Sở Hoan! Đồ khốn kiếp! Chẳng phải ngươi cũng thích thú lắm sao? Ngươi nhìn xem, mông căng ngực nở, nhất là đôi chân kia. Để nó kẹp chặt lấy người thì đúng là khoái lạc vô cùng. Chẳng phải ngươi cũng muốn thử một chút sao?
Sở Hoan cười lạnh lùng nhưng không nói một lời.
- Ngươi đã được hưởng Tô Lâm Lang rồi thì sau này bổn thiếu gia cũng sẽ nếm thử.
Lục Thế Huân ghé sát vào mặt Sở Hoan:
- Có điều mùi vị của cô nương này thì ngươi đừng mơ được hưởng thụ...
Gương mặt gã chợt nở một nụ cười dâm tà:
- Ha ha! Lão tử đang nghĩ xem giết chết ngươi như thế nào. Nếu như giết ngươi bằng một đao thì ngươi sướng quá. Được rồi! Lão tử sẽ cho ngươi được hưởng cái gọi là sống không bằng chết...
Gã liền cầm túi nước giơ lên trước mặt Sở Hoan rồi đổ thứ nước có hòa Bồ Tát Hoan Hỉ Tán xuống.
Sở Hoan không né tránh, mặc cho những giọt nước lạnh rơi xuống mặt. Nước từ trong túi nhỏ xuống ướt đẫm khuôn mặt Sở Hoan, rất nhiều giọt còn chui vào mũi, chảy xuống miệng hắn.
Đôi mắt Sở Hoan từ từ trở nên âm trầm, sát khí đằng đằng.
- Ta biết ngươi muốn giết ta.
Lục Thế Huân cực kỳ đắc ý đổ nốt số nước còn lại lên mặt Sở Hoan:
- Có điều kiếp này ngươi sẽ không còn cơ hội đó nữa. Trong nước này có thả Bồ Tát Hoan Hỉ Tán. Lão tử nói thật với ngươi, dược lực của nó cực kỳ mạnh mẽ, cho dù là nam hay nữ, sau khi dùng nếu không giao hoan, nhất định phải chết... Hôm nay, lão tử sẽ cho ngươi xem đùa giỡn nữ nhân là như thế nào. Nhưng ngươi chỉ có thể nhìn mà thôi. Chốc lát nữa, ta sẽ mang nàng tới bên cạnh ngươi, cho ngươi nhìn thật rõ. Sở đại nhân! Ta cũng không tự tay giết ngươi, nếu ngươi không chống nổi dược lực mà chết ở đây, thì cũng đừng trách ta. Ha ha ha...
Gã cười phá lên rồi đổ nốt toàn bộ số nước lên mặt Sở Hoan. Sau đó giơ tay vỗ vỗ lên mặt hắn:
- Có điều tấm lòng của ta vốn rất lương thiện nên trước khi ngươi chết ít nhất cũng còn được thấy thân thể nữ nhân, thậm chí còn có thể nghe được tiếng nàng rên rỉ. Ha ha! Không biết khi ta 'chiều chuộng' Lâm muội muội, nàng ấy sẽ rên rỉ thế nào đây nhỉ....
Gã chẳng thèm để ý đến Sở Hoan, xoay người, nhảy lên giường thì thấy Lâm Đại Nhi đã nhắm mắt lại, trán ướt đẫm mồ hôi. Từng giọt mồ hôi thơm tho chảy dài theo gương mặt. Đặc biệt là hai lọn tóc ướt mồ hôi dính sát vào, khiến gương mặt nàng càng thêm quyến rũ.
Lúc này, Lục Thế Huân không nói thêm lời nào nữa, luống cuống cởi bỏ y phục của mình rồi trần truồng bò lên giường, chầm chậm lần tới chỗ Lâm Đại Nhi đang nằm sát tường.
- Muội muội ngoan! Đừng sợ! Ca ca đến đây rồi. Để ca ca chiều chuộng muội. Lục ca nhất định sẽ làm cho muội lên tiên cảnh, rồi từ nay về sau sẽ không muốn rời khỏi ta nữa...
Lâm Đại Nhi gần như không thể chịu đựng nổi phản ứng hành hạ của cơ thể. Hai chân nàng duỗi thẳng ra. Mặc dù ý thức gần như tan biến nhưng vẫn còn một tia tỉnh táo.
- Không thể để cho tên súc sinh này chạm vào ta. Tuyệt đối không thể.
Trong cơn mê man, trong đầu Lâm Đại Nhi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất đó. Nàng mơ màng nhìn thấy Lục Thế Huân cởi quần áo rồi bò lại gần mình mà chỉ biết nở nụ cười đau khổ.
Nghĩ tới tình cảnh này, nàng chỉ còn cách quyên sinh để giữ thân trong sạch. Lâm Đại Nhi nghiêng đầu, chẳng hề do dự định húc thẳng vào tường.
Hiển nhiên nếu trán của Lâm Đại Nhi đập phải tường thì chắc chắn sẽ tan hương nát ngọc. Nhưng còn chưa chạm tới, hai chân nàng đã căng cứng. Trong tích tắc đó, hai chân nàng đã bị Lục Thế Huân tóm lấy. Lâm Đại Nhi cảm thấy kinh sợ nhưng tới bây giờ ngay cả muốn chết cũng khó thành. Vừa mới quay đầu lại, nàng đã thấy Lục Thế Huân như một con dã thú, nhào lên người mình.
Từng câu chữ đều là tâm huyết được gửi gắm riêng bởi truyen.free.