Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 852:

Quỷ chủ 36 động Quỷ Phương Hách Khê Cốc hiện đang ở trong một Dịch quán. Đương nhiên đây không phải là hành dinh riêng của Sở Hoan, mà là một Dịch quán rất đ���i bình thường. Thành Thái Nguyên là thủ phủ của đạo An Ấp, nên tất cả quan viên các châu chắc chắn sẽ có việc phải đến đây và đều cư trú tại địa điểm này.

Hách Khê Cốc vốn là một lão cáo già, biết tùy cơ ứng biến, nhập gia tùy tục. Nhưng Hách Cốt lại có phần thiếu kiên nhẫn, đã mấy lần đòi đến nha môn Tổng đốc tìm Viên Sùng Thượng để hỏi tung tích Sở Hoan, nhưng đều bị Hách Khê Cốc ngăn cản.

Hách Khê Cốc cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng thành Thái Nguyên cảnh giới nghiêm mật, bên ngoài còn có châu quân đóng khắp nơi, nhìn vào là biết đã xảy ra chuyện cực lớn.

Lão biết rõ Sở Hoan là khâm sai triều đình phái đến, vào thời điểm này, cho dù đang ở trong thành thì cũng sẽ bận tối mắt tối mũi, tốt nhất không nên quấy rầy hắn.

Lão tin rằng Sở Hoan nhất định sẽ sớm đến gặp mình.

Hách Khê Cốc đương nhiên biết Quỷ Phương đã phối hợp với quan binh tiêu diệt quân Hoàng gia, sau khi biết tin này, lão đã thở phào nhẹ nhõm.

Khi lão bị nhốt ở Tiềm Long Quật, điều lo l��ng nhất là nếu lão không có mặt ở Đại Kỳ Mông Sơn, Quỷ Phương sẽ bị người khác lợi dụng, cuốn vào cuộc chiến.

Lão lo nhất là người Quỷ Phương sẽ bị Hoàng gia đầu độc.

Lão từng gặp Hoàng Tri Quý, biết rõ y miệng lưỡi giảo hoạt, đa mưu túc trí, một nhân vật như vậy rất có thể sẽ thuyết phục được các Động chủ Quỷ Phương liên minh cùng Hoàng gia đối kháng với triều đình.

Tuy bản thân Hách Khê Cốc cũng chẳng có thiện cảm gì với triều đình Đại Tần, thậm chí còn có cảm giác bất mãn, nhưng lão hiểu rõ một khi người Quỷ Phương bị cuốn vào cuộc chiến chống lại triều đình, nhất định sẽ đẩy cả tộc nhân vào bờ vực thẳm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị té xuống, tan xương nát thịt.

Giờ khắc này, trong lòng lão tràn đầy cảm kích đối với Sở Hoan.

Quỷ Phương không những không đối kháng triều đình mà còn lập được chiến công hiển hách.

Lão là Quỷ chủ Quỷ Phương, tuy có thiện cảm cá nhân với Sở Hoan nhưng vẫn luôn đặt quyền lợi của tộc đàn lên hàng đầu.

Chiến công của Quỷ Phương đã mang đến cho Hách Khê Cốc một con át chủ bài. Lão hy vọng có thể cùng đàm phán với Sở Hoan, cải thiện cảnh sống khốn khó hiện tại của người Quỷ Phương.

Hách Khê Cốc bình tĩnh như không có chuyện gì, nhưng Hách Cốt thì nhấp nhổm không yên, luôn miệng thúc giục:

- Cha, chúng ta có nên tin bọn họ không? Chúng ta đã đợi hai ngày rồi, ngay cả cái bóng cũng không thấy, có phải bọn họ định bội tín rồi không?

- Không được nói lung tung.

Hách Khê Cốc cau mày:

- Sở đạt khách là người đàng hoàng. Chúng ta đều đã kiểm chứng, hắn là người đáng tin cậy. Hôm nay là thời điểm đặc biệt, Sở đạt khách không thể ra ngoài, cũng là chuyện thường tình.

- Đến gặp chúng ta thì mất bao lâu?

Hách Cốt vẫn nóng nảy:

- Con không muốn cứ ngồi đây chờ đợi mãi, con muốn quay về núi.

- Nếu ngươi muốn về, thì cứ về luôn bây giờ.

Hách Khê Cốc thản nhiên nói.

Hách Cốt bất đắc dĩ nói:

- Không phải là con lo lắng cho cha sao? Cha, hay là chúng ta đến nha môn Tổng đốc xem Sở đạt khách có ở đó không? Nếu không thấy thì cũng còn biết đường mà chờ đợi.

Gã chưa dứt lời, từ ngoài cửa đã vang lên giọng nói vui vẻ:

- Lão Quỷ chủ, Hách Cốt đại ca, là Sở mỗ sai rồi. Đừng nói thêm gì nữa, Sở mỗ đã đủ xấu hổ lắm rồi.

Sở Hoan vừa cười vừa đi vào. Hắn mặc cẩm bào, vẻ mặt tươi cười, trong tay cầm theo một cái hộp, sau khi vào cửa, liền thoải mái nói:

- Hai vị đừng trách, không phải là ta đã đến đây nhận tội với hai vị rồi sao?

Hách Khê Cốc thấy Sở Hoan đến, khẽ giật mình, ngay lập tức đứng dậy, tiến lên vài bước, đang định quỳ xuống, Sở Hoan đã nâng lão dậy:

- Lão Quỷ chủ, nếu lão còn làm vậy, ta sẽ lập tức rời đi đấy.

Hách Khê Cốc biết rõ thân phận của Sở Hoan, không thể không câu nệ lễ nghi. Sau khi ngồi xuống, Sở Hoan đã quay sang Hách Cốt cười nói:

- Hách Cốt đại ca, không phải ta không muốn gặp hai người. Chỉ là có chút chuyện ngoài ý muốn, nên bây giờ mới có thể tới được.

Hách Cốt xấu hổ nói:

- C��i này… Sở đạt khách… ta nói chuyện không có trước có sau, mong ngài đừng để trong lòng. Ta biết… ngài là người tốt.

Sở Hoan cười sảng khoái, lúc này mới dùng cả hai tay đưa một đồ vật cho Hách Khê Cốc. Chính là chiếc vòng cổ mà Hách Khê Cốc từng đeo.

- Lão Quỷ chủ, vật xin trả về chủ cũ.

Sở Hoan chân thành nói:

- Nếu không có Lão Quỷ chủ tương trợ, cho mượn bảo vật thuyết phục chư vị Động chủ, dân chúng An Ấp đã sớm rơi vào thảm cảnh.

Hách Khê Cốc liên tục khoát tay:

- Sở… Sở đạt khách khách khí rồi, nếu như không có Sở đạt khách, Quỷ Phương chúng ta chắc chắn đã gặp phải tai họa chưa từng có.

Lão cảm kích nói tiếp:

- Sở đạt khách, ngài là ân nhân của Quỷ Phương chúng ta. Ân tình của ngài đối với chúng ta, người Quỷ Phương đời đời sẽ không quên.

Sở Hoan vội vàng nói:

- Quỷ chủ quá lời rồi, quá lời rồi.

Rồi hắn hỏi tiếp:

- Lão Quỷ chủ, không biết…

Hách Khê Cốc hiểu ý Sở Hoan:

- Sở đạt khách, là ngài hỏi tung tích vị anh hùng kia phải không…

Sở Hoan khẽ gật đầu.

Hắn thấy cha con Hách Khê Cốc nhưng không nhìn thấy La Đa. La Đa như thần long thấy đầu không thấy đuôi, cho đến thời điểm này, Sở Hoan đúng là cũng không biết liệu có thể gặp lại y không.

Hách Khê Cốc thở dài:

- Quan binh đánh tới Tiềm Long Quật, khi nơi đó bắt đầu hỗn loạn, vị anh hùng liền dẫn chúng ta rời khỏi Tiềm Long Quật. Cũng bị người của Thiên Môn đạo chặn lại nhưng vị anh hùng quả nhiên lợi hại. Bốn năm người căn bản không thể đến gần hắn. Lần nào cũng bị hắn giết sạch.

Hách Cốt hưng phấn tiếp lời:

- Sở đạt khách, hắn là ai vậy? Thật sự là... thật sự là quá lợi hại. Nếu có thể được hắn truyền thụ võ công, thì đi khắp thiên hạ cũng chẳng phải sợ ai.

Sở Hoan cười khổ trong lòng. La Đa là ai, đừng nói đến cha con Hách Khê Cốc, mà ngay cả hắn cũng không rõ ràng lắm.

Hách Khê Cốc lừ mắt nhìn Hách Cốt. Sở Hoan là khâm sai triều đình, thân phận tôn quý, Hách Khê Cốc chỉ sợ Hách Cốt lỗ mãng thất lễ. Hách Cốt cũng đoán ra ý tứ của cha, liền nói:

- Sở đạt khách, ta đi pha trà.

Đợi gã đi ra ngoài, Hách Khê Cốc mới nói:

- Rời khỏi Tiềm Long Quật, vị anh hùng không biết tìm thấy ở đâu một chiếc xe ngựa, hộ tống chúng ta đến thành Thái Nguyên, vào thẳng phủ Tổng đốc. Sau khi chúng ta vào phủ, hắn mới quay xe đi, từ đó về sau, không hề gặp lại.

Sở Hoan thở dài.

Hắn biết rõ, bản thân La Đa là một ẩn số. Y tung hoành ngang dọc khắp Đại Tần, đương nhiên cũng có chuyện cần làm. Nếu như không phải gặp hắn tại Tiềm Long Quật, có lẽ La Đa đã rời khỏi An Ấp từ lâu.

Tuy nhiên, La Đa là người giữ chữ tín. Lúc trước nhận lời bảo vệ mấy người Hách Khê Cốc, liền tận tâm thực hiện lời hứa. Sau khi Tiềm Long Quật nằm ngoài sự kiểm soát của Thiên Môn đạo, La Đa liền đưa Hách Khê Cốc đến thành Thái Nguyên như ước định. Chỉ là cứ chia tay như vậy, Sở Hoan không biết bao giờ mới gặp lại y?

Hách Khê Cốc do dự một chút, rốt cuộc nói:

- Sở đạt khách, hôm nay gặp ngài, chúng ta đã yên tâm rồi. Lão hủ chuẩn bị về Đại Kỳ Mông Sơn đây. Lần này rời núi đã lâu, chỉ sợ trong tộc không thiếu việc chờ lão hủ về xử lý.

Sở Hoan cười nói:

- Hôm nay đến đây, chính là muốn cùng Lão Quỷ chủ thương nghị việc này. Lão Quỷ chủ, lần trước ta đến Đại Kỳ Mông Sơn, nhờ chiếc vòng cổ của Quỷ chủ mà thuyết phục được chư vị Động chủ. Lúc ấy ta đã thật sự hứa với bọn họ, chỉ cần lập được công, triều đình tuyệt đối sẽ không bạc đãi người Quỷ Phương. Lúc này đã bình định loạn Hoàng gia, công lao của Quỷ Phương phải nói là hàng đầu. Quỷ Phương đã thực hiện lời hứa, triều đình cũng sẽ không thất tín với các ngươi.

Hách Khê Cốc dường như chỉ chờ đợi mấy lời này của Sở Hoan, nghiêm nghị thở dài:

- Sở đạt khách, tộc nhân Quỷ Phương đã ở Trung Nguyên hơn trăm năm nay, đã trở thành người Trung Nguyên rồi. Ta nghĩ phải an cư lạc nghiệp mới có thể tồn tại. Tuy có được Đại Kỳ Mông Sơn nhưng ở đó khó sản xuất lương thực, chúng ta không có ý nghĩ xấu xa, chỉ trông mong triều đ��nh có thể giải quyết chuyện cơm ăn áo mặc cho chúng ta. Chúng ta sẽ cố gắng canh tác, giao nạp thuế đúng hạn, giữ đúng bổn phận.

Sở Hoan cười:

- Lão Quỷ chủ yên tâm. Lúc trước ta đã thương nghị với Viên Tổng đốc. Ta sẽ cùng Viên Tổng đốc gửi tấu chương lên triều đình, cầu xin Thánh thượng ban cho người Quỷ Phương một mảnh đất để sinh sống. Hoàng gia đã bị bình diệt, ruộng vườn bọn họ chiếm hữu trước đó triều đình sẽ thu lại hết. Khắp An Ấp, Hoàng gia có rất nhiều ruộng đất. Các ngươi là công thần tiêu diệt Hoàng gia, ta sẽ cùng Viên Tổng đốc tấu trình lên Thánh thượng, từ số đất đai của Hoàng gia cắt ra một ít giao cho người Quỷ Phương canh tác. Đại Kỳ Mông Sơn thuộc Côn châu, người của Hộ bộ Tư tại Côn châu đã kiểm tra điền sản của Hoàng gia ở Côn châu thấy số lượng không ít, mà hình như cách Đại Kỳ Mông Sơn cũng không quá xa còn có trang viên của Hoàng gia.

Hách Khê Cốc vội nói:

- Đúng vậy, cách Đại Kỳ Mông Sơn chỉ khoảng hơn mười dặm, có trang viên của Hoàng gia. Nơi đó có gần trăm mẫu ruộng tốt, hơn nữa, xung quanh có sông suối đầy nước, vô cùng thuận lợi cho việc tưới tiêu. Đây chính là ruộng tốt hiếm có ở trên đất Côn châu.

Hai mắt lão sáng rực, nhưng ngay lập tức lại thở dài:

- Sở đạt khách, số đất đai đó quá tốt, người Quỷ Phương chúng ta không dám mơ ước. Rất nhiều con mắt đều nhìn chằm chằm vào nơi đó. Chúng ta chỉ cần có một miếng đất để tự lực cánh sinh, canh tác mưu sinh là tốt lắm rồi.

Sở Hoan cười:

- Lão Quỷ chủ, triều đình an bài thế nào, đến lúc đó sẽ có kết quả. Ta cũng chỉ có thể góp lời thỉnh cầu Thánh thượng, còn quyết định cuối cùng của triều đình thế nào thì ta không đủ khả năng quản. Tuy nhiên có điều này lão cứ yên tâm, mặc kệ triều đình quyết định ra sao, Viên Tổng đốc đã nói với ta rằng, toàn bộ người Quỷ Phương cộng lại không đến hai vạn. Sáu châu An Ấp có mấy trăm vạn dân, chẳng lẽ hai vạn người Quỷ Phương cũng không thể thu xếp thì một Tổng đốc như hắn quá vô năng rồi.

Hách Khê Cốc đứng bật dậy, nước mắt đã tràn khắp mặt, định quỳ xuống lạy tạ. Sở Hoan lại phải nâng lão đứng dậy. Hách Khê Cốc cảm động nói:

- Sở đạt khách, nếu như không có ngài, Quỷ Phương ta đã gặp phải đại họa. Ngài không những đã cứu vớt Quỷ Phương thoát khỏi hiểm cảnh, mà còn cho chúng ta cơ hội rời núi, tìm mảnh đất để gây dựng cuộc sống mới.

Toàn thân lão run rẩy, hiển nhiên là vô cùng xúc động. Cần biết, năm đó Quỷ Phương bị đuổi đến núi sâu, bị người Trung Nguyên khi dễ, tủi nhục vô cùng.

Người Quỷ Phương sống tại Đại Kỳ Mông Sơn rất gian khổ. Hôm nay là cơ hội tốt để thoát khỏi khốn cảnh. Trước đây, Hách Khê Cốc vẫn luôn lo lắng vấn đề cơm ăn áo mặc cho người Quỷ Phương.

Thậm chí còn cho rằng Quỷ Phương sắp bị dồn đến đường cùng. Nhưng người trẻ tuổi trước mắt này đến đây, chẳng những kéo Quỷ Phương khỏi bờ vực thẳm, mà còn cho Quỷ Phương cơ hội sống tốt hơn rất nhiều.

Trong lòng Hách Khê Cốc cảm thấy như có thần linh đã không quên một tộc nhân như Quỷ Phương, nên đã phái đến một cứu tinh, cứu vớt Quỷ Phương từ trong biển lửa.

Sở Hoan dìu Hách Khê Cốc ngồi xuống, rồi cười nói:

- Lão Quỷ chủ, đợi sau khi thu xếp ổn thỏa chuyện ở đây, Hộ bộ Tư sẽ phái người đến Đại Kỳ Mông Sơn, kiểm kê số nhân khẩu của Quỷ Phương, rồi từ đó, sẽ sắp xếp thổ địa theo nhân số.

Hách Khê Cốc vội nói:

- Như thế rất tốt. Sở đạt khách, mặc dù có chút mạo muội, tuy nhiên lão hủ vẫn thay mặt người Quỷ Phương, kính mời ngài đến Đại Kỳ Mông Sơn một chuyến.

Sở Hoan kéo cánh tay khô héo của Hách Khê Cốc, cười nói:

- Lão Quỷ chủ, tất nhiên là ta muốn đi rồi. Lão quên là ta còn có việc muốn nhờ Quỷ lão hỗ trợ sao?

Hách Khê Cốc sững người. Sở Hoan nói khẽ:

- Quỷ lão hiểu ngôn ngữ Tây Vực. Ta vốn rất tò mò về ngôn ngữ Tây Vực, cho nên đang chuẩn bị đến thỉnh giáo.

Hách Khê Cốc chợt hiểu. Lúc lão cùng Sở Hoan bị Hình bộ Tư bắt vào đại lao, Sở Hoan đã nói một số lời rất lạ. Nhưng đúng là ngôn ngữ Quỷ Phương. Điều này khiến cho Hách Khê Cốc rất tò mò.

Chỉ có điều người Quỷ Phương tới Trung Nguyên đã hơn trăm năm, dung nạp văn hóa Trung Nguyên, sinh hoạt tập quán có nhiều thay đổi, ngay cả tiếng mẹ đẻ cũng không còn nhiều người biết.

Cũng may Quỷ Phương vẫn còn bảo lưu Thiên tế. Đây là hoạt động mang tính tâm linh của bọn họ. Mà chủ trì hoạt động này chính là Quỷ lão, người có uy vọng cực cao trong tộc Quỷ Phương.

Quỷ lão chủ trì Thiên tế biết rõ ngôn ngữ Quỷ Phương. Sở Hoan lúc ấy đã nói, nếu có cơ hội, sẽ đến bái kiến Quỷ lão.

Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, xin trân trọng đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free