(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 853:
Hách Khê Cốc đã hiểu ra, liền cười nói: – Tiểu lão nhớ kỹ, Sở đạt khách, ngài là ân nhân của Quỷ Phương chúng ta, Quỷ lão dù tính tình có chút cổ quái, nhưng nhất định sẽ tận lực giúp đỡ ngài.
Sở Hoan cười hỏi: – Lão Quỷ chủ, vì sao trong Quỷ Phương, lại chỉ có Quỷ lão hiểu được ngôn ngữ Quỷ Phương của các ngài?
Hách Khê Cốc giải thích: – Người xưa kể lại, lúc Tây Lương quốc còn chưa lớn mạnh, các quốc gia Tây Vực thường xuyên thông thương với Trung Nguyên, sa mạc Kim Cổ Lan là con đường giao thương tất yếu. Khi đó quan hệ giữa Tây Lương và Trung Nguyên cũng rất tốt, giúp đỡ lẫn nhau, những tuyến đường giao thương vô cùng phồn thịnh. Quỷ Phương chúng ta hay tin phương Đông có một quốc gia cổ đại hùng mạnh như vậy, nên đã tổ chức các đoàn thương đội đến Trung Nguyên này để buôn bán.
Nói tới đây, lão khẽ thở dài: – Nghe nói khi đó Trung Nguyên rất đỗi nhiệt tình và thân thiện với khách ngoại bang, triều đình còn đặc biệt lập nha môn, chuyên quản lý việc giao thương với các quốc gia Tây Vực.
Sở Hoan biết lão đang nhắc đến thời kỳ Đại Hoa triều. Bất kỳ đế quốc nào cũng có một thời kỳ cực thịnh. Năm ấy, khi giao thương với các quốc gia Tây Vực, thời điểm đó Tây L��ơng chỉ là một tiểu quốc, nghĩ đến thời kỳ cường thịnh của Đại Hoa triều, quả là viên minh châu sáng chói của phương Đông.
– Tổ tiên chúng ta đều là thương nhân đến Trung Nguyên buôn bán, họ khổ sở đi đi về về một chuyến, sống màn trời chiếu đất, thậm chí mất đến mấy năm trời.
Hách Khê Cốc thở dài: – Ban đầu, khoảng cách xa xôi hiểm trở, cũng chẳng mấy ai dám liều mình đi buôn, nhưng thương nhân trở về từ Trung Nguyên, đem về vô số sản vật Trung Nguyên, lợi nhuận khổng lồ, thực sự khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi. Cũng chính vì lẽ đó, mà số lượng thương nhân Quỷ Phương đến Trung Nguyên ngày càng đông đúc.
Sở Hoan nói: – Trung Nguyên đất rộng của nhiều, tài nguyên phong phú, núi sông hùng vĩ, cảnh sắc tươi đẹp, nên sau khi tổ tiên các ngài đến đây, liền chẳng muốn quay về nữa sao?
Hách Khê Cốc vuốt cằm nói: – Thực ra, tiểu lão chưa từng được thấy cố quốc của mình, đối với tiểu lão mà nói, tiểu lão sinh ra, lớn lên, ăn gạo, uống nước đều ở Trung Nguyên, đã có thể xem là người Trung Nguyên rồi. H��n nữa sau khi tổ tiên chúng ta đi vào Trung Nguyên, đã lấy nữ tử Trung Nguyên làm vợ, truyền qua mấy đời, dù trong huyết quản chúng ta chảy dòng máu Quỷ Phương, nhưng cũng có dòng máu Trung Nguyên hòa lẫn.
Sở Hoan trong lòng thầm hiểu. Tỷ muội Trân Ny Ti ở phủ đệ tại kinh thành Lạc An là người Tây Vực thuần chủng, các nàng da trắng như tuyết, mũi cao thẳng, hốc mắt sâu hoắm. Dung mạo Hách Khê Cốc tuy vẫn có nét của người Tây Vực, nhưng cũng mang đậm tướng mạo người Trung Nguyên, khác xa so với tỷ muội Trân Ny Ti thuần chất Tây Vực kia.
– Chẳng qua nghe người già kể về cố quốc, Quỷ Phương chúng ta thuộc về dân tộc sa mạc, quốc gia của chúng ta cũng được dựng nên giữa lòng sa mạc, cảnh tượng phồn vinh đương nhiên không thể sánh bằng Trung Nguyên.
Hách Khê Cốc chậm rãi nói: – Những người đi trước thấy Trung Nguyên đất rộng của nhiều, đi được hai chuyến, kiếm đủ tiền của, liền ở lại Trung Nguyên, từ nay về sau sinh sống tại đây, truyền đời nối đời. Họ quen dùng tơ lụa đẹp đẽ của Trung Nguyên, học được cách thưởng thức trà, cũng ngưỡng mộ lễ nghi của Trung Nguyên, nhanh chóng thích nghi với cuộc sống Trung Nguyên. Chẳng qua dù sao họ cũng là người Quỷ Phương, dù hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, nhưng cũng thường xuyên nhớ về cố quốc, cho nên nghi lễ tế trời truyền thống của Quỷ Phương được lưu truyền từ đời này sang đời khác cho đến nay.
– Tế trời?
– Các quốc gia Tây Vực đều có Thần bảo hộ riêng.
Hách Khê Cốc nói: – Vị thần hộ mệnh của Quỷ Phương chúng ta là Đại Mãng Thần Lực Đại Vô Bỉ. Hàng năm chúng ta đều cử hành lễ tế trời, cúng tế Đại Mãng Thần của chúng ta, cầu mong ngài ban phúc lành. Nhưng người chủ trì lễ tế trời, nhất định phải là thầy tế, chúng ta gọi là Quỷ Lão. Nghe nói ở cố quốc của chúng ta, có một gia tộc chuyên làm thầy tế, ngoài gia tộc chuyên làm thầy tế đó ra, bất kỳ gia tộc nào khác cũng không thể chủ trì.
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: – Chẳng lẽ Trung Nguyên cũng có những gia tộc như thế sao?
Hách Khê Cốc đáp: – Ban đầu thì không có, nhưng người Quỷ Phương ở lại Trung Nguyên ngày càng đông đúc, lại không cách nào cử hành lễ tế. Sau đó họ khẩn cầu Quốc chủ Quỷ Phương phái thầy tế đến Trung Nguyên chủ trì lễ tế. Nghe nói để đạt được sự đồng ý của Quốc chủ, họ đã cống nạp rất nhiều tài vật. Cuối cùng Quốc chủ đã chọn vài người thầy tế từ gia tộc tế tự đến Trung Nguyên, đây chính là gia tộc Quỷ Lão hiện giờ.
– Thì ra là thế.
Sở Hoan như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu. Xem ra gia tộc Quỷ Lão là gia tộc thần thánh trong Quỷ Phương quốc, chẳng trách Quỷ chủ đứng đầu mười sáu động chủ, Hách Khê Cốc nhắc đến Quỷ Lão lại đầy vẻ tôn kính.
– Năm đó, khi các quốc gia Tây Vực đến Trung Nguyên buôn bán, người Quỷ Phương lưu lại Trung Nguyên đều tập trung sinh sống ở An Ấp.
Hách Khê Cốc giải thích: – Mặc dù người Quỷ Phương thông thường có thể tự do lấy nữ tử Trung Nguyên làm vợ, nhưng gia tộc Quỷ Lão lại phải lấy nữ tử Quỷ Phương, để giữ gìn huyết thống thuần khiết, nếu không sẽ là bất kính đối với Đại Mãng Thần. Hơn nữa, mỗi thế hệ Quỷ Lão đều phải tinh thông ngôn ngữ Quỷ Phương, chính vì lẽ đó, những gì người Quỷ Phương bình thường không thể hiểu được, Quỷ Lão lại đều thông tỏ.
Sở Hoan giãn mày, cười nói: – Nói như vậy, ta muốn học tập ngôn ngữ Quỷ Phương, tìm Quỷ Lão là đúng người rồi.
Hách Khê Cốc nghiêm mặt nói: – Đạt khách, các quốc gia lớn nhỏ ở Tây Vực có đến vài chục nước, có rất nhiều quốc gia có ngôn ngữ gần giống nhau, thậm chí phát âm cũng tương tự, nhưng đôi khi ý nghĩa lại khác biệt rất lớn. Nếu ngài muốn học đúng ngôn ngữ Quỷ Phương, cho dù là ngôn ngữ Quỷ Phương cổ truyền từ xa xưa, Quỷ Lão cũng có thể dạy ngài, chỉ là… nếu không phải ngôn ngữ Quỷ Phương, Quỷ Lão chưa chắc đã giải đáp được.
Hách Khê Cốc dù sao cũng là lão làng, Sở Hoan muốn tìm Quỷ Lão, lão đương nhiên biết rõ vị khâm sai đại nhân này không phải chỉ vì hứng thú với ngôn ngữ Quỷ Phương. Lần trước Sở Hoan ở đại lao Hình Bộ Tư, nói hai câu tiếng Quỷ Phương, từ đó liền hỏi thăm về tình hình Quỷ Lão. Khi đó Hách Khê Cốc đã cảm thấy có thể Sở Hoan gặp khó khăn gì đó cần một người Quỷ Phương biết ngôn ngữ Quỷ Phương giải quyết, chẳng qua cụ thể Sở Hoan gặp phải vấn đề khó khăn gì thì lão lại không biết rõ.
Lão đương nhiên không biết, tuy rằng Sở Hoan được Quỷ Đại sư truyền thụ "Trấn Ma Chân Ngôn", nhưng ngôn ngữ của chú ngữ kia Sở Hoan căn bản không hiểu. Lần trước vô tình đọc ra hai câu khẩu quyết của "Trấn Ma Chân Ngôn", Hách Khê Cốc lại có thể nghe hiểu một phần, điều này khiến Sở Hoan có cảm giác mây mù tan, trời xanh hiện.
Vì "Trấn Ma Chân Ngôn", Bì Sa Môn đã giam lỏng Quỷ Đại sư, cũng vì thế mà Quỷ Đại sư viên tịch.
A Thị Đa còn không tiếc bí mật tra hỏi Sở Hoan, lừa gạt Bì Sa Môn, ý đồ đoạt lấy khẩu quyết "Trấn Ma Chân Ngôn" trên người Sở Hoan. Mà huynh đệ Đạt Nan lại không tiếc phản bội A Thị Đa, thậm chí huynh đệ tương tàn, họ đều hao tổn tâm tư, không tiếc mạo hiểm hiểm nguy lớn lao cũng muốn có được "Trấn Ma Chân Ngôn". Sở Hoan dù có ngu xuẩn cũng biết "Trấn Ma Chân Ngôn" này nhất định không phải chuyện đùa.
Muốn biết "Trấn Ma Chân Ngôn" rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì, trước tiên bản thân phải hiểu rõ ý nghĩa của nó. Hiện giờ ngay cả "Trấn Ma Chân Ngôn" rốt cuộc nói gì Sở Hoan cũng không rõ, thì làm sao có thể biết được rốt cuộc nó giấu huyền cơ gì.
Dù Hách Khê Cốc nói vậy, Sở Hoan cũng không thất vọng, thực ra hắn chỉ giữ tâm lý "mèo mù vớ cá rán". Nếu có thể hiểu được ý nghĩa của "Trấn Ma Chân Ngôn" từ Quỷ Lão, đương nhiên là điều rất tốt, nhưng dù không biết, đó cũng chẳng phải chuyện gì lạ, dù sao "Trấn Ma Chân Ngôn" cũng không phải trò đùa, muốn hiểu được bí mật của nó, cũng không phải chuyện dễ dàng.
Sở Hoan là người rất kiên nhẫn.
Nếu không phải ngoài ý muốn biết Quỷ Lão có khả năng giải được "Trấn Ma Chân Ngôn", trong lòng Sở Hoan cũng chỉ có thể chờ đợi Nặc Cự La tỉnh lại mà thôi.
Dưới trướng Quỷ Đại sư có hai người, Nặc Cự La và Thú Bác Già. Thú Bác Già mang theo Liễu Mị Nương chẳng biết đi đâu, còn Nặc Cự La thì đã thành người thực vật, hiện đang tịnh dưỡng tại phủ đệ trong kinh thành.
Sở Hoan không biết khi nào Nặc Cự La mới có thể tỉnh lại. Nếu không thể biết được nội dung "Trấn Ma Chân Ngôn" từ Quỷ Lão, Sở Hoan chỉ có thể trông cậy vào Nặc Cự La.
Nặc Cự La là người thân cận của Quỷ Đại sư. Quỷ Đại sư đã truyền thụ "Trấn Ma Chân Ngôn" cho mình, đương nhiên không có khả năng chỉ lưu lại khẩu quyết tối nghĩa khó hiểu khiến Sở Hoan mờ mịt không rõ gì cả.
Lão đương nhiên có những sắp đặt riêng.
Người có thể giúp mình hiểu được "Trấn Ma Chân Ngôn", rất có thể là Nặc Cự La hoặc Thú Bác Già.
Nếu như Nặc Cự La tỉnh lại, tin rằng gã sẽ nói cho mình biết tình huống của "Trấn Ma Ch��n Ngôn". Hơn nữa, trước đây Quỷ Đại sư đã đặt cho mình cái tên Na Già, không rõ vì sao lại nhận mình làm đồ đệ, còn để mình trở thành Hộ pháp Phật môn. Ngoài ra còn ban cho ba quyển kinh Phật "Thanh Tâm Chú", "Bồ Tát Kinh" và "Nhị Thập Tứ Pháp Tương Na Già Thiện". Mỗi chuyện đều vô cùng kỳ lạ, lưu lại rất nhiều bí ẩn cho Sở Hoan.
Sở Hoan tin tưởng Quỷ Đại sư không phải chỉ đưa ra một câu đố mà không cho mình đáp án. Nặc Cự La không thể tỉnh lại được, hắn tin rằng một ngày nào đó Thú Bác Già sẽ trở về.
– Lão Quỷ chủ, chuyện Quỷ Phương, ta nhất định sẽ cho các vị một câu trả lời thỏa đáng.
Sở Hoan thành khẩn nhìn Hách Khê Cốc: – Ta hi vọng từ nay về sau, Quỷ Phương các vị có thể sống cuộc sống thái bình, ta cũng mong Quỷ Phương và người Tần có thể chung sống hòa bình.
Hách Khê Cốc nghiêm nghị nói: – Tuy rằng Quỷ Phương chúng ta có đôi chút hiểu lầm với người Tần, nhưng tiểu lão đã dốc toàn lực để cải thiện mọi việc.
– Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu: – Lão Quỷ chủ, ngài ở lại đây nghỉ ngơi hai ngày, sau đó ta sẽ phái người hộ tống các vị trở về.
Hách Khê Cốc vội đáp: – Đạt khách, e rằng Đại Kỳ Mông Sơn còn có nhiều chuyện cần xử lý, tiểu lão muốn trở về núi vào ngày mai, ngài xem…!
Sở Hoan suy nghĩ một chút, hắn cũng biết Hách Khê Cốc đang vội vã về núi. Dù sao Hộ Bộ Tư sắp tới điều tra nhân khẩu Quỷ Phương, Hách Khê Cốc về núi trước để chuẩn bị sẵn sàng, cũng không phải chuyện xấu. Hắn gật đầu nói: – Vậy thì, ngày mai ta sẽ phái một đội nhân mã hộ tống các vị trở về Đại Kỳ Mông Sơn!
Hách Khê Cốc cảm kích nói: – Đa tạ đạt khách. Sau khi tiểu lão về núi, trước tiên sẽ chuẩn bị một chút, chỉ mong đạt khách có thể xử lý thuận lợi mọi việc, sớm ngày đến Đại Kỳ Mông Sơn của tiểu lão!
Sau khi từ biệt Hách Khê Cốc, Sở Hoan trở lại hành dinh. Thực ra hắn biết rõ mọi chuyện tiếp theo sẽ rất bận rộn, ngoài việc phải viết tấu chương trình báo lên kinh thành, quan trọng nhất là xử lý những công việc Hoàng gia để lại.
Chuyến đi An Ấp này của Sở Hoan, có ba chuyện phải làm. Chuyện thứ nhất là điều tra vụ Thần Y Vệ bị sát hại một cách đầy bí ẩn. Cũng may mắn nhiệm vụ gian nan nhất này đã hoàn thành, không những vậy, còn bóp chết âm mưu lớn đã được Thiên Môn Đạo chuẩn bị từ lâu ngay từ trong trứng nước. Chuyện thứ hai là phải bình định loạn Hoàng gia. Hiện giờ hồ Ngọc Tỏa đã bị công hãm, Hoàng Tri Quý bị giết, Hoàng Thiên Dịch bị bắt, coi như đã hoàn thành công việc.
Việc cuối cùng là phải xử lý gia sản Hoàng gia, chuyện này vừa mới bắt đầu. Hộ Bộ Tư Thái Nguyên liền giúp Sở Hoan cùng xử lý công việc, chẳng qua Sư Chủ sự của Hộ Bộ Tư đã chết ở Nhân Uân Thính. Người phụ trách chính đã chết, công việc trở nên khó giải quyết. Sở Hoan đã để Viên Sùng Thượng điều chỉnh nhân lực từ Hộ Bộ Tư để xử lý việc này.
Hoàng đế còn trông cậy có thể nhanh chóng thu dọn gia sản của Hoàng gia, tịch thu thuế ruộng để dùng vào việc bình định loạn Thiên Môn ở Đông Nam. Nói thì dễ, nhưng thực sự muốn thanh lý toàn bộ gia sản Hoàng gia rồi chuyển về cũng không phải chuyện mười ngày nửa tháng có thể hoàn thành. Dù sao khi Hoàng gia khống chế An Ấp đã thiết lập nên một mạng lưới buôn bán khổng lồ, bảy tám phần mười thương hộ ở An Ấp đều có liên quan kinh tế với Hoàng gia. Hoàng gia là người trong quan lại, không thể trực tiếp kinh doanh buôn bán, có rất nhiều thương gia thay mặt họ điều hành. Rất nhiều cửa hàng đều có chung lợi ích với các thương gia khác. Kê biên tài sản các cửa hàng của Hoàng gia, không thể tránh khỏi sẽ làm tổn hại đến lợi ích của các thương gia khác, chỉ cần không cẩn thận, sẽ gây ra sóng gió không nhỏ.
Đối với An Ấp ngay lúc này, quan trọng nhất là phải bình yên vượt qua thời kỳ cực kỳ nhạy cảm này.
Sở Hoan từng nghĩ mà rùng mình, nếu như lần này ứng phó không tốt, một khi Hoàng gia thật sự cấu kết với Thiên Môn Đạo làm loạn, như vậy An Ấp Đạo quả thực sẽ tràn ngập nguy cơ.
Căn cơ của Thiên Môn Đạo là bách tính bình thường, những dân chúng khốn khổ kia bị Thiên Môn Đạo mê hoặc. An Ấp hiện giờ đã bí mật tồn tại không ít Thiên Môn đạo đồ. Thiên Môn Đạo bất cứ lúc nào cũng có thể kích động đám người kia khởi nghĩa vũ trang, mà Hoàng gia tổ chức ở An Ấp nhiều năm, đã hình thành sức ảnh hưởng cực lớn trong các gia tộc quyền thế. Nếu Thiên Môn Đạo liên thủ với Hoàng gia, cũng giống như dân chúng cùng thân sĩ đều đồng loạt đối kháng triều đình, điểm đáng sợ nhất của Thiên Môn Đạo và Hoàng gia chính là ở đây.
Nếu như bởi vì xử lý tài sản của Hoàng gia, phát sinh xung đột với giới thương nhân An Ấp, rất có thể dẫn đến biến cố không thể lường trước, dù sao lúc này lòng người An Ấp chưa yên ổn.
Thiên Môn đạo đồ và dư đảng Hoàng gia, bất cứ lúc nào cũng có thể kích động châm ngòi. Tuy Sở Hoan không am hiểu xử lý sổ sách, nhưng quan hệ lợi hại trong đó vẫn hết sức rõ ràng, cho nên đối với việc kê biên tài sản Hoàng gia tại các cửa hàng khắp An Ấp, cũng phải hết sức cẩn thận, cố gắng điều động nhân lực đắc lực nhất, xử lý thỏa đáng chuyện này.
Sở Hoan rõ ràng trong lòng, dù Hoàng gia đã bị bình định, Mộc Tướng quân đã chết, nhưng chỉ riêng việc xử lý những công việc hậu kỳ cũng cần hao tổn rất nhiều thời gian, thậm chí hai ba tháng cũng chưa chắc có thể rời khỏi An Ấp.
Từng dòng chuyển ngữ, từng ý tứ uyên thâm, tất cả đều là thành quả độc quyền từ truyen.free.