(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 86:
Sở Hoan xuống ngựa, nhẹ bước đến trước căn nhà. Đứng trước tấm rèm cỏ, hắn nhìn thấy bốn phía căn phòng có rất nhiều khe hở, nghĩ bụng căn phòng nhỏ này chắc chắn rất lạnh lẽo.
Từ trong phòng, trước tiên vang lên tiếng củi cháy lách tách, sau đó một giọng nói cất lên:
– Sư phụ, than lửa đã tắt rồi, con đi đốt lửa... Người sẽ ấm áp hơn một chút... !
Giọng nói này có chút suy yếu, nhưng lại vô cùng mềm mại nhẹ nhàng, mang theo ý tứ thân thiết.
Lại nghe một giọng nói suy yếu khác cất lên:
– Không cần đốt than... Than củi không còn nhiều, dùng chẳng được bao lâu, buổi tối sẽ càng lạnh, giữ lại dùng cho buổi tối... Như Liên, con... con lại đây, sư phụ che tay giúp con... !
Lại nghe giọng của tiểu khất cái kia vang lên:
– Sư phụ, Như Liên không lạnh... Chỉ là hôm nay con ra ngoài một chuyến, rất nhiều nhà đều đóng cửa, cửa hàng cũng không mở cửa, cho nên... cho nên không tìm được thức ăn... !
– Sư phụ không đói bụng.
Giọng nói suy yếu kia thở dài nói:
– Đứa bé, đã làm khó con rồi, tất cả đều do sư phụ... !
Sở Hoan đứng ngoài cửa, trong lòng khẽ cảm thán. Nghe giọng nói kia, bên trong chỉ có hai người, dường như là thầy trò. Chỉ là trong cảnh khốn khó này, hai thầy trò vẫn rất thân thiết.
– Ai nha!
Nghe từ trong phòng truyền đến một tiếng kinh hô, tiếp đó nghe Như Liên nói:
– Sư phụ, Người... trên người Người lạnh lắm, phải không? Là... là Như Liên vô dụng... !
– Không lạnh, không lạnh!
Giọng người sư phụ nói:
– Như Liên, sư phụ không lạnh, con... ài, căn bệnh này của sư phụ đã làm phiền con rồi... Ở đó còn một cái bánh bao, sư phụ ăn không nổi, con hâm nóng lên, tự mình ăn đi... Sư phụ hơi buồn ngủ... !
– Sư phụ, thân thể Người đang run rẩy!
Như Liên khóc nức nở nói:
– Người bệnh nặng lắm rồi. Con đi tìm thầy thuốc cho Người, sư phụ, Người cố chịu đựng một lát, con đi ngay đây... !
– Không cần, sư phụ... sư phụ chống đỡ một lát sẽ không sao... !
Tuy rằng người sư phụ kia nói như vậy, nhưng giọng nói càng lúc càng suy yếu, hiển nhiên là bệnh tình rất nặng.
– Không được, bây giờ con đi tìm đại phu, cầu xin ông ấy đến xem bệnh cho Người... !
Theo tiếng nói, Sở Hoan liền nghe được tiếng bước chân bước đến bên tấm rèm cửa này, hắn khẽ nghiêng người lùi lại dựa vào vách t��ờng. Chỉ thấy tiểu khất cái gầy yếu kia đã đi ra từ trong tấm rèm cửa, cẩn thận khép tấm rèm lại, rồi chạy về phía đối diện. Sở Hoan ngay ở phía sau cô bé, nhưng cô bé không hề nhìn thấy, hiển nhiên là đang vô cùng vội vàng muốn đi tìm thầy thuốc.
Sở Hoan hơi do dự, giơ tay vén một góc rèm lên, lộ ra một khe hở. Xuyên qua khe hở này, tình hình bên trong không ngờ vừa nhìn đã hiểu rõ.
Ba cây gậy gỗ chống đỡ mái nhà tranh, vật dụng trong phòng rất ít ỏi, hơn nữa đều rách nát tả tơi. Ở góc phòng, có một chiếc giường nhỏ cực kỳ thấp, cực kỳ cũ nát, chăn đệm trên giường cũ nát vô cùng. Hiển nhiên có một người nằm trong chăn đệm, khẽ nâng cổ lên.
Bên cạnh chiếc giường thấp, vài cây gậy gỗ đặt cùng một chỗ, tạo thành một cái giá nhỏ, ở giữa treo một cái hũ. Mặc dù bên cạnh có một ít than củi, nhưng số lượng rất ít, nhìn qua dường như đã tàn. Hơn phân nửa là than củi người nhà giàu dùng rồi vứt đi, bọn họ nhặt lại. Chỉ một chút than củi đã đốt như thế này mà vẫn còn luyến tiếc không dám dùng, cuộc sống trong căn phòng liền có vẻ lạnh lẽo thê lương.
Trong toàn bộ căn phòng, có thể nói là nghèo xơ xác, căn bản không có đồ vật gì đáng giá, thậm chí ngay cả vấn đề sinh tồn cơ bản cũng gặp khó khăn. Sở Hoan nhìn vào, trong lòng khẽ chua xót.
Người nằm trên giường lúc này đang ho khan kịch liệt. Khi Sở Hoan nhíu mày, đã thấy người trên giường giãy dụa nằm sấp ra bên giường, "Oa" một tiếng, liền nôn ra một ngụm máu tươi từ trong miệng.
Sở Hoan giật mình, đang định bước vào, nhưng xông vào tùy tiện như vậy thì không ổn chút nào. Hơn nữa lúc này hắn cũng đã thấy rõ ràng, người trên giường kia đầu không một sợi tóc, trụi lủi trắng tuyết. Càng khiến người ta kinh ngạc hơn là Sở Hoan có thể thấy rõ khuôn mặt người này, chẳng qua mới hơn ba mươi tuổi, tướng mạo có phần xinh đẹp, mày liễu mũi quỳnh, dĩ nhiên là một nữ nhân.
Một nữ nhân trọc đầu.
Chỉ thấy sau khi nữ nhân kia nôn ra ngụm máu tươi, ho khan một hồi, lập tức lấy ra một mảnh vải từ trong chăn, dùng mảnh vải đó lau máu tươi trên mặt đất, dường như muốn lau sạch sẽ vết máu tư��i trên mặt đất.
Chỉ là động tác của nàng vô cùng gắng sức, hơn nữa khuôn mặt thanh tú kia tái nhợt, hiển nhiên là bệnh tình vô cùng nghiêm trọng.
Sở Hoan hơi do dự, hắn không quen biết nữ nhân này, hơn nữa đối phương lại là nữ nhân, tự nhiên không thể tùy tiện xông vào. Lo lắng nghĩ ngợi, hắn nhìn lại về phía tiểu khất cái rời đi. Trong tuyết rơi lả tả, cũng không thấy quá xa, lập tức đi qua phía đó tìm Như Liên. Tuyết lớn như vậy, nhưng dấu chân giẫm lên vẫn có thể thấy rõ. Đi theo dấu chân một lát, vòng vào một ngõ tắt nhỏ, phía trước liền trống trải ra, đằng trước có một "Hiệu thuốc bắc Trương Ký".
Chỉ thấy cửa lớn "Hiệu thuốc bắc Trương Ký" đóng chặt, thân thể tiểu khất cái Như Liên co ro, đang đập cửa, khóc nức nở nói:
– Trương đại phu, van cầu người qua xem một chút, chờ con có tiền, nhất định sẽ trả lại cho người... Con cũng không nợ tiền của người... !
Chỉ là cửa lớn hiệu thuốc bắc kia vẫn đóng chặt, cho dù Như Liên có khóc bi thương đến mấy, bên trong cũng không ai đáp lời, cửa chính hiệu thuốc bắc kia vẫn bất động.
Như Liên không dám gõ quá mạnh, nhưng tiếng khóc kia vô cùng tuyệt vọng và bất đắc dĩ. Thân thể nàng chậm rãi mềm nhũn xuống, ngồi trên mặt tuyết trước cửa, vẫn khóc ròng nói:
– Trương đại phu, nếu người không đi cứu sư phụ, nàng ấy sẽ chết mất... Con van cầu người, người bảo con làm gì cũng được... !
Sở Hoan xem đến đây, lửa giận bùng lên.
Nghề thầy thuốc xưa nay được cho là nghề cứu sống thần thánh, nhưng từ xưa đến nay, lại có bao nhiêu thầy thuốc thấy chết mà không cứu, dùng danh nghĩa "cứu sống" cũng chỉ vì lợi mà thôi.
Hắn bước lên vài bước, giơ tay đỡ Như Liên dậy, nói:
– Không cần cầu xin hắn!
Nước mắt Như Liên giàn giụa, chảy xuống hai má. Sở Hoan nhìn khuôn mặt nàng, lại phát hiện ra đó không phải là khuôn mặt dơ bẩn mà lần đầu tiên hắn gặp nữa. Trên khuôn mặt trắng nõn có mày liễu, mắt hạnh, mũi quỳnh, đôi môi nhỏ nhắn kia đã hơi tái nhợt, hiển nhiên là bị khí trời rét lạnh làm cho đông cứng. Lúc này rốt cuộc mới biết, tiểu khất cái này rõ ràng là một cô gái.
Nhìn tu��i của cô gái này, chẳng qua mới mười bốn mười lăm tuổi, nhưng trên khuôn mặt, rõ ràng là một phôi thai mỹ nhân.
Lúc này Sở Hoan hơi giật mình, hắn vội buông tay ra. Cô nương nhìn thấy Sở Hoan, đầu tiên là giật mình kinh hãi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kích động, nói:
– Là... là ngươi?
Sở Hoan cũng không nói gì, trong lòng biết bệnh tình của nữ nhân trong phòng kia rất nặng, nếu không khám chữa bệnh, tám chín phần mười không qua nổi mùa đông này. Không nói thêm lời nào, hắn nhấc chân lên, nhắm thẳng cửa chính hiệu thuốc bắc, hung hăng đá một cước.
Công phu cước pháp của hắn đương nhiên là vô cùng lợi hại, không ít người của Bát Lý Đường đã bị phế dưới cước pháp của hắn. Một cước kia đá ra, không ngờ tấm ván cửa liền đổ sập xuống, "Rầm" một tiếng, rơi xuống mặt đất.
Đúng lúc này, trong phòng truyền ra một tiếng kinh hô:
– Ôi, mẹ của ta ơi... !
Bóng người chớp động, Sở Hoan đã bước vào. Chỉ thấy trong đại sảnh sau tấm ván cửa, hai gã tiểu nhị đang lồm cồm bò trên mặt đất, tè ra quần, hiển nhiên bị cảnh tư��ng này dọa sợ. Mà trên một chiếc ghế giữa đại sảnh, một người áo xanh hơn bốn mươi tuổi đang nâng trà, vốn định uống trà, lúc này bất động ngây ngốc như tảng đá. Chén trà đang ở cạnh miệng gã, cũng không dám tiếp tục uống nữa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cái cửa trống rỗng, vẻ mặt kinh hãi.
Đợi cho Sở Hoan bước vào đại sảnh, người áo xanh này mới khôi phục tinh thần, đứng bật dậy, vẻ mặt hoảng sợ, run giọng nói:
– Ngươi... ngươi là ai? Ngươi tự tiện xông vào nhà dân, là... là muốn cướp sao?
Sở Hoan cười lạnh lùng, nhìn thấy bên cạnh gã còn đốt lò than, trong phòng vô cùng ấm áp, trong lòng lại tức giận. Như Liên ở bên ngoài đau khổ cầu xin, người này còn đốt lò than uống trà trong phòng. Hắn tiến lên hai bước, túm lấy áo người áo xanh, cười lạnh nói:
– Ngươi là Trương đại phu sao?
Khí lực Sở Hoan quá lớn, cú nắm áo này liền siết chặt cổ người áo xanh, trong nhất thời người áo xanh chỉ cảm thấy khó thở, mắt trợn trắng. Chén trà trong tay rơi xuống đất, vang lên tiếng "Đùng", vỡ thành từng mảnh.
Đôi mắt Như Liên tràn đầy kinh ngạc, đứng ngoài cửa, lại không biết phải làm sao.
Sở Hoan khẽ buông lỏng tay, người áo xanh này mới chậm chạp đứng lên, dưới sự hoảng sợ, thành thật trả lời:
– Phải... Ta chính là Trương Tư Miểu!
– Rất tốt.
Sở Hoan lạnh lùng nói:
– Ta hỏi ngươi, có phải lỗ tai ngươi không dùng được hay sao?
Người áo xanh Trương đại phu vội đáp:
– Dùng được... !
– Nếu dùng được, sao ngươi không nghe được tiếng đập cửa bên ngoài?
Sở Hoan đẩy tay, đẩy người áo xanh lên ghế, quay đầu nhìn Như Liên đang đứng trước cửa, hỏi:
– Có người cầu y ngoài cửa, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy?
Trán Trương đại phu đổ mồ hôi lạnh, nói:
– Vị anh hùng này là ai? Có quan hệ thế nào với nàng ấy?
– Có quan hệ gì ngươi cũng không cần quan tâm, bây giờ ta hỏi ngươi, nàng ấy muốn mời ngươi đi xem bệnh cho người ta, ngươi có đi hay không?
Sở Hoan nhìn chằm chằm vào mắt Trương đại phu.
– Anh hùng, xin ngài hãy nghe ta nói:
Trương đại phu giải thích:
– Cũng không phải ta không đi, lúc trước ta đã đi xem hai ba lần rồi. Căn bệnh kia của sư phụ nàng thật sự là bệnh nguy kịch, không thể chữa khỏi. Cho dù có chữa bệnh, cũng chỉ dùng dược liệu quý hiếm để kéo dài mạng sống mà thôi... Lần trước ta tốt bụng phối cho bọn họ một ít dược, bọn họ còn chưa trả tiền thuốc, ta tự nhiên lại thiệt hại... Ta cũng chỉ là buôn bán nhỏ, nếu còn bố thí như vậy nữa, thì hiệu thuốc này của ta không thể mở nổi... !
Như Liên hai mắt đẫm lệ, vội vàng kêu lên:
– Trương đại phu, con cũng không nợ tiền của người, tiền thuốc nợ của ngư��i, con nhất định sẽ trả lại cho người, chỉ cầu người đi xem bệnh giúp sư phụ của con... !
Trương đại phu lắc đầu nói:
– Cô nương, chỗ ta không phải là từ thiện đường. Hơn nữa ta đã sớm nói với ngươi, bệnh của sư phụ ngươi, đại la thần tiên trên đời cũng không thể trị liệu. Có thể chống đỡ qua mùa đông này cũng đã là Bồ Tát phù hộ... !
Gã cẩn thận liếc Sở Hoan một cái, nói:
– Anh hùng, căn bệnh kia ta sẽ không xem, hai người... hai người đi mời người tài giỏi khác... !
Sở Hoan thản nhiên nói:
– Nếu ta càng muốn ngươi đi xem thì sao?
Thật ra Sở Hoan cũng không phải người không nói đạo lý, nhưng Trương đại phu này biết rõ bên ngoài có người cần y, trong thời tiết tuyết lớn lả tả như vậy, lại đóng chặt cửa chính uống trà trong phòng, y đức như vậy quả thật khiến Sở Hoan vô cùng không thoải mái trong lòng.
Trương đại phu khó xử nói:
– Anh hùng, ngài đá đổ cửa chính của ta, ta không so đo với ngài, nhưng đến nhà khám bệnh này... !
Gã còn chưa nói dứt lời, Sở Hoan lại một cước đá vào chiếc ghế bên cạnh. Chiếc ghế kia lập tức bay lên, đập vào vách tường, "Rầm" một tiếng, chia năm xẻ bảy.
– Ngươi có thể chậm rãi suy nghĩ!
Sở Hoan thản nhiên nói:
– Chỉ mong trước khi đồ vật nơi này đều nát bấy, ngươi có thể nghĩ ra có nên đến nhà khám bệnh hay không... !
Bản chuyển ngữ này là thành quả độc quyền của truyen.free.