(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 898:
Trân Ny Ti không mấy hiểu, ngạc nhiên hỏi lại:
- Ngươi đang nói chuyện gì bậy bạ vậy?
Bố Lan Thiến khuôn dung như hoa, cười mỉm chi:
- Ngươi chớ vội, hắn sẽ ở lại nơi này thêm vài ngày, rồi ngươi ắt sẽ gặp được hắn thôi.
Trong khi Bố Lan Thiến đang nghĩ suy chuyện trăm năm của Trân Ny Ti, Sở Hoan lại bước đến sân viện của Tố Nương. Ánh nắng ban mai bắt đầu rải vàng trên mặt đất. Trong sân thật tĩnh lặng. Sở Hoan rón rén đến trước phòng, đẩy cửa vào, thấy Tố Nương vẫn còn khoác y phục thường ngày mà ngủ thiếp đi. Đêm qua, nàng đã đợi chờ cả đêm. Lòng nàng thấp thỏm chẳng yên, mãi mong Sở Hoan hồi phủ. Đến tận mờ sáng, vì quá mệt mỏi nên mới thiếp đi.
Sở Hoan sợ đánh thức Tố Nương, lại rón rén bước ra ngoài, đứng trong sân, hít thở vài hơi thật sâu, thầm nghĩ đêm qua e rằng Hoàng đế cũng thao thức suốt đêm không ngủ, hôm nay thế nào cũng cần tĩnh dưỡng cho thật tốt.
Hắn định trở về phòng mình nghỉ ngơi đôi chút, bỗng nhiên thoáng thấy trong sân viện một gian phòng dường như vẫn còn thắp đèn. Lòng hắn khẽ động, rồi nhớ ra, đó là nơi ở của tiểu ni cô Như Liên.
Sở Hoan và Tố Nương dù mang danh nghĩa vợ chồng hợp thức, nhưng sau khi Tố Nương đến kinh thành vẫn không ngủ chung phòng với Sở Hoan. Ngược lại, nàng lại sống chung với Như Liên trong một sân viện.
Tiểu ni cô ngày thường trầm mặc ít lời, ban ngày, lúc Sở Hoan hồi kinh, vẫn chưa có dịp gặp nàng. Hắn đi đến trước cửa phòng của Như Liên, thấy trong phòng thắp đèn, cũng không biết tiểu ni cô vừa thức giấc hay là chưa hề chợp mắt? Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa hé mở, thấy bên trong có đôi mắt đang nhìn ra ngoài dò xét.
Phát hiện thấy Sở Hoan, cửa phòng liền mở rộng ra, Như Liên hoan hỉ nói:
- Sở… Sở đại ca, huynh đã về rồi.
Sở Hoan gật đầu cười:
- Tiểu muội, muội vừa thức giấc sao?
Như Liên gật đầu. Sở Hoan bất ngờ xuất hiện, dĩ nhiên nàng vô cùng mừng rỡ, nhưng lại ấp úng chẳng biết nói gì cho phải, Sở Hoan đã cười:
- Đừng giam mình trong phòng cả ngày như vậy, nên đi ra ngoài cho thoáng đãng, ở trong phòng mãi chẳng tốt cho sức khỏe đâu.
Như Liên dịu dàng gật đầu, cuối cùng khẽ nói:
- Muội…. muội tụng kinh nên thức giấc sớm. Sở đại ca, huynh vào phòng đi…
Sở Hoan thoáng chần chừ. Sáng sớm đã vào phòng một cô nương chẳng được hay cho lắm, nhưng nghĩ cô nương này ngày thường trầm mặc ít lời, không có nhiều ngư��i chuyện trò cùng nàng, nếu giờ mình trò chuyện cùng nàng đôi lời cũng chẳng có gì quá đáng. Nghĩ vậy, hắn bước vào phòng, lập tức ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng bay trong không khí.
Mặc dù tóc Như Liên đã mọc khá dài, đen nhánh, trông đã ra dáng một thiếu nữ xinh đẹp mỹ lệ, nhưng nàng vẫn xem mình là đệ tử Phật môn. Cho dù Linh Già sư thái đã qua đời, Như Liên vẫn không hề đổi thay, vẫn giữ vững nề nếp của một Phật tử, sáng thức giấc sớm đọc kinh lễ Phật.
So với phòng Tố Nương lúc nào cũng sực nức mùi son phấn, phòng của Như Liên thanh nhã hơn bội phần. Trong phòng nàng đặt rất nhiều đàn hương nhỏ, bên trong khói nhang lượn lờ, hương thơm phiêu lãng khắp chốn. Dù ở bất cứ ngóc ngách nào trong phòng, cũng có một lư hương tỏa khói.
Trên bàn còn đặt một bộ kinh thư, kinh thư đã mở, hiển nhiên là Như Liên đang đọc dở, bên cạnh quyển kinh còn có chuỗi tràng hạt nhỏ.
Sở Hoan vẫn lo Như Liên suốt ngày giam mình trong phòng sẽ vô cùng buồn chán, nhưng có câu nói rất hay rằng, không phải là cá, sao biết được đời cá có vui hay không? Hắn không phải là Như Liên, không thể nào thấu hiểu được suy nghĩ của nàng. Như Liên tụng kinh niệm Phật mỗi ngày, lòng tĩnh lặng như nước, đối với nàng mà nói, chưa hẳn đã không phải là một cách sống ý nghĩa.
- Ồ?
Sở Hoan ngồi xuống bàn, vô tình nhìn vào quyển kinh thư, lông mày khẽ chau lại. Hắn thấy chữ viết trên quyển sách hết sức đặc biệt, dường như không phải chữ viết của Trung Nguyên.
Hắn không kiềm chế được, liền ghé sát vào nhìn kỹ thì thấy, quyển kinh thư này rất mỏng, chừng hai mươi trang là cùng. Nhưng kinh văn in trên đó lại vô cùng cổ quái, trước đây Sở Hoan chưa bao giờ thấy loại chữ viết này. Quyển kinh này hắn xem mà chẳng đọc được lấy một chữ nào.
- Tiểu muội, đây là kinh thư gì vậy?
Sở Hoan ngạc nhiên:
- Chữ viết này, sao ta đọc không hiểu vậy?
Như Liên không ngờ Sở Hoan lại có hứng thú với một quyển kinh thư như vậy, do dự đôi chút, rốt cuộc đáp lời:
- Đại ca, đây là… đây là kinh Vô Ngã Tướng.
- Vô Ngã Tướng?
Sở Hoan lòng khẽ động. Bộ kinh thư này đúng là hắn chưa từng nghe nói đến. Hắn thầm nghĩ mình vốn không phải đệ tử Phật môn. Phật pháp rộng lớn vô vàn, mình chưa từng nghe nói đến vài cuốn, thậm chí nhiều hơn, cũng là lẽ thường tình.
Như Liên khẽ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh hắn:
- Đại ca, huynh chưa từng nghe qua sao?
Sở Hoan lắc đầu.
- Kinh Vô Ngã Tướng là bản kinh thứ hai do Phật thuyết giảng, sau kinh Chuyển Pháp Luân, kể từ khi ngài thành đạo dưới cây Bồ đề.
Như Liên giải thích:
- Vô ngã tướng, vô nhân tướng, vô chúng sinh tướng, vô thọ giả tướng. Đây là bản ngã được Phật Đà xưng tán, không sinh không diệt, không tăng không giảm, không nhơ không sạch, vô vi vô niệm, chính là bản nguyên.
Như Liên nhẹ giọng đọc thầm. Nói đến đây, chợt nàng dừng lại, dường như nàng cũng biết rằng mình nói như vậy, đối với người không am hiểu Phật pháp như Sở Hoan thì chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
Nàng cúi đầu, lí nhí nói:
- Đại ca, ta…
Sở Hoan cười, hỏi lại:
- Tiểu muội, ta thấy mấy chữ viết này rất kỳ quái, muội có hiểu được không?
Như Liên ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc và trang trọng, bắt đầu giải thích:
- Đại ca, đạo Phật ở Trung Nguyên được truyền từ phương Tây. Thánh địa của Phật tổ nằm ở Tây Phương xa xôi. Sư phụ từng nói, nơi đó có Thiên Trúc quốc. Lúc trước, thánh giả Thiên Trúc tới phương Đông truyền đạo, trên đường đi đều phổ biến Phật pháp, tuyên dương tính nhân ái từ bi của đạo Phật, chẳng những lập đàn thuyết giảng mà còn in thành kinh văn lưu truyền.
Sở Hoan khẽ vuốt cằm. Hắn nghĩ mặc dù thời đại xuyên không này có đôi chút sai lệch so với lịch sử nhưng dù sao vẫn tồn tại cái gọi là Thiên Trúc Phật quốc.
- Có thánh giả Thiên Trúc đã từng đi đến Trung Nguyên, truyền bá đạo Phật. Bọn họ đã mang theo kinh thư, cho nên ở Trung Nguyên bây giờ vẫn còn lưu truyền những kinh thư năm đó.
Như Liên nghiêm túc nói:
- Những quyển kinh này từ Thiên Trúc tới đều được dịch thành Hán văn, nhưng trong đó vẫn còn bảo tồn một số kinh thư dùng chữ Thiên Trúc quốc nguyên bản. Bên trong Phật môn, đó được gọi là Phạn văn.
Sở Hoan vội hỏi:
- Muội nói kinh Vô Ngã Tướng này chính là Phạn văn ư?
Như Liên gật đầu:
- Vâng, đây là trước khi viên tịch, sư phụ đã để lại cho muội.
- Tiểu muội, ý của muội là muội có thể hiểu được Phạn văn sao?
Sở Hoan lại hỏi.
Như Liên đỏ mặt, nghĩ một lát rồi mới nói:
- Sư phụ nói Phạn văn bác đại tinh thâm, muốn học thông Phạn văn cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Theo muội nhớ, khi muội bắt đầu theo chân sư phụ, phụng dưỡng Phật tổ, mỗi ngày sư phụ đều đưa muội theo tụng kinh niệm Phật, đến khi muội năm tuổi, sư phụ bắt đầu lấy cổ bản Phạn văn ra dạy cho muội.
- Linh Già sư thái am hiểu Phạn văn sao?
Như Liên khẽ gật đầu:
- Vâng, sư phụ vô cùng thông thạo Phạn văn. Đại ca, kỳ thật trong tất cả chùa miếu ở Trung Nguyên, dù là sư thầy hay tì kheo ni, cũng không có mấy ai hiểu Phạn văn. Sư phụ thật lợi hại. Muội nhớ, muội từng theo sư phụ đến rất nhiều chùa chiền, miếu, am ni cô, tất cả đều giống nhau, không có nhiều nơi sử dụng kinh văn viết bằng Phạn ngữ. Ni cô, tì kheo ni đều không hiểu Phạn ngữ, cho dù hiểu, thì cũng chỉ hiểu nửa vời. Kinh văn viết bằng Phạn ngữ đều bị cất vào trong kho sách hẻo lánh nhất, chẳng ai hỏi tới.
Thấy Sở Hoan nhìn mình chằm chằm, Như Liên lại đỏ mặt, cúi đầu xuống. Sở Hoan cũng biết mình đã thất thố, cười khỏa lấp rồi lại hỏi tiếp:
- Tiểu muội, ta nghe đến mê mẩn, muội đừng lấy làm lạ.
Rồi hắn hỏi tiếp:
- Muội nói muội từng nghỉ lại ở nhiều chùa và am ni cô khác sao?
Như Liên ngẩng đầu ngượng ngùng cười:
- Mấy năm trước, muội cũng không ở phủ Vân Sơn, chúng ta ở Kim Lăng đạo, cũng đã từng đến Hà Bắc đạo, về sau chuyển đến phủ Vân Sơn Tây Sơn đạo. Sư phụ dẫn theo muội, từng nương náu ở rất nhiều chùa chiền, nhiều thì ở lại một hai năm, ít thì vài tháng. Về sau, chúng ta đã đến phủ Vân Sơn, dừng chân ở am Tĩnh Từ. Định sẽ ở lại lâu dài, nhưng về sau sư phụ nói nơi đó không được thanh tịnh nên định lên đường đi tiếp. Thế nhưng… chưa kịp khởi hành thì sư phụ đột nhiên mắc bạo bệnh.
Nói đến đây, dường như nhớ lại tình cảnh gian truân thuở ấy, nàng chợt nghẹn ngào, mi mắt dường như ửng hồng.
Tuy nàng là người xuất gia, vốn có ý chí tu hành, nhưng tuổi nàng còn nhỏ. Mặc dù đối với Phật tổ vô cùng kính sợ, nhưng sự ngộ đạo chưa đủ để vượt qua thất tình lục dục. Dù miệng không ngừng tụng kinh niệm Phật, thấu hiểu đời là vô thường, nhưng lòng vẫn còn vương vấn rất nhiều chuyện hồng trần. Ít nhất, khó có thể quên được Linh Già sư thái.
Sở Hoan cũng trầm mặc theo. Như Liên dường như áy náy vì cảm xúc của mình đã làm ảnh hưởng đến Sở Hoan, nàng miễn cưỡng nở nụ cười:
- Chúng ta đặt chân tại am ni cô nào, sư phụ đều mang muội tới kinh khố đọc kinh thư. Các tì kheo ni không coi trọng kinh văn bằng Phạn ngữ. Nhưng sư phụ thì lại đặc biệt quan tâm, chỉ cần tìm thấy quyển sách nào có chữ Phạn là đều lén lút dạy muội học. Sư phụ cùng muội ở trong am luôn giữ im lặng, nhưng các tì kheo ni cũng chẳng để ý đến hai thầy trò nên việc sư phụ dạy muội học Phạn ngữ người khác không hề hay biết. Sư phụ cũng nhắc muội trước mặt mọi người tuyệt đối không được để lộ mình biết Phạn ngữ.
Nàng hơi cúi đầu, khẽ nói:
- Thế nhưng, nếu như sư phụ còn sống… cũng sẽ không để ý lời muội nói với huynh đâu…
Sở Hoan khẽ thở dài:
- Hóa ra Linh Già sư thái lại là người học vấn cao minh như thế. Tiểu muội, Linh Già sư thái có nói với muội vì sao bà biết Phạn ngữ không?
Như Liên lắc đầu:
- Sư phụ không nói. Chỉ là từ trước đến nay muội cũng không hỏi. Sư phụ rất tốt với muội, sư phụ biết gì cũng truyền dạy lại muội hết. Đáng tiếc, học vấn của muội không sâu, hơn nữa, Phạn văn lại rất khó, muội không được lanh lợi cho lắm, nên học không tốt.
Sở Hoan nhìn quyển kinh văn Vô Ngã Tướng trước mặt, nhìn những nét chữ loằng ngoằng khiến người ta nhức cả đầu, khen ngợi nói:
- Tiểu muội, muội đừng coi nhẹ bản thân mình, muội thông minh nhanh nhẹn đấy chứ. Năm tuổi đã bắt đầu học Phạn văn, hiện nay cũng chưa đến mười sáu tuổi, lại sống lang bạt kỳ hồ, học tập đứt quãng, như vậy mà có thể đọc bộ kinh thư này quả nhiên là rất giỏi. Nếu như là ta, chỉ sợ cả đời ta cũng không thể học nổi.
Như Liên tròn mắt nhìn hắn, hai hàng mi khẽ chớp:
- Đại ca, huynh muốn học Phạn văn sao?
Khúc văn chương này đã được truyen.free độc quyền chuyển tải, xin chớ tùy tiện sao chép.