Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 901:

Sở Hoan vừa rời khỏi sân viện của Tố Nương, trời đã sáng rõ. Hắn định về phòng nghỉ một lát thì sau lưng vọng lại tiếng gọi:

– Sở đại nhân.

Sở Hoan quay đầu lại, thì thấy Đỗ Phụ Công đang tiến tới. Hắn liền vui vẻ chắp hai tay sau lưng, bước tới vài bước nghênh tiếp, cười nói:

– Đỗ tiên sinh, tiên sinh dậy sớm vậy?

Đỗ Phụ Công đáp:

– Tối hôm qua nghe tin đại nhân trở về, ta đã định đến gặp. Chỉ là đại nhân đi đường vất vả, ta không dám quấy rầy.

Sở Hoan lại cười nói:

– Đỗ tiên sinh chắc cũng chưa dùng điểm tâm đúng không? Chúng ta cùng ngồi một lát.

Đỗ Phụ Công không cự tuyệt, chỉ nói:

– Đại nhân vắng mặt đã lâu, nhiều việc không thể bẩm báo. Nay đại nhân đã trở về, do đó muốn gặp đại nhân để bẩm báo vài việc, không thể trì hoãn.

Sở Hoan cũng không vội, cùng Đỗ Phụ Công tới tiền sảnh, sai người hầu chuẩn bị bữa sáng, lúc này mới cười nói:

– Mấy tháng qua, trong phủ đều nhờ Đỗ tiên sinh chiếu cố, thật sự là khổ cực.

Đỗ Phụ Công lắc đầu nói:

– Cũng chẳng làm được gì đáng kể, chỉ là dựa theo phân phó của đại nhân, giúp phu nhân xử lý một ít việc. Ngoài tiệm đồ cổ trên phố Kim Ngọc ra, mỗi tháng ��ều cần một số bạc chi tiêu, tất cả đều được ghi chép rõ ràng chi tiết. Sổ sách đã xong, mời đại nhân xem qua.

Nói xong, y đưa cho Sở Hoan mấy quyển sổ sách.

Sở Hoan lắc đầu:

– Đỗ tiên sinh làm việc, ta tin tưởng tuyệt đối. Về việc tính toán, ta hoàn toàn không biết gì. Đỗ tiên sinh cứ tự mình quyết định.

Đỗ Phụ Công do dự một chút, rốt cuộc cũng nói:

– Phường đồ cổ đã có Thẩm Vạn Tư tận tâm xử lý. Hắn vốn là chuyên gia đồ cổ lão luyện, trước đó cũng chào mời khách quen cũ tới thăm thú, nên việc buôn bán khá tấp nập. Tuy buôn đồ cổ thu lợi lớn hơn các ngành khác, nhưng vốn bỏ ra cũng rất cao. Phải có khách hàng chịu bỏ tiền, thì mới làm ăn được. Đó là điều quan trọng nhất. Chưa kể, bên trong cửa hàng cần có người, mà bên ngoài cũng cần nữa.

– Hả?

Sở Hoan hứng thú, hỏi:

– Xin chỉ giáo cho?

Đỗ Phụ Công nhiệt tình giải thích:

– Một nguồn cung cấp khác, chính là phái những người hiểu biết về đồ cổ, đi khắp nơi tìm mua về. Loại người này chẳng những có con mắt tinh tường mà miệng lưỡi cũng phải khéo léo. Bọn họ có thể vơ vét về không ít hàng hóa tốt, hơn nữa giá mua vào thấp, khi đến kinh thành, lại bán được giá cao. Đây mới chính là nguồn thu lợi chính của cửa hàng đồ cổ.

Sở Hoan vội hỏi:

– Đây là chuyện tốt mà, chúng ta có thực hiện điều này không?

Đỗ Phụ Công nói:

– Trong kinh thành có mấy chục nhà đi lùng mua đồ cổ. Tuy nhiên, để tồn tại được, thì cũng không dễ dàng, cần có những Bảo sư có bản lĩnh, kinh nghiệm. Trong số môn hạ, phải có nhiều Bảo sư, Bảo sư càng lão luyện thì cửa hàng càng vững chắc. Nói như Thẩm Vạn Tư, Bảo sư chính là căn cơ của cửa hàng đồ cổ, không có Bảo sư, thì cửa hàng đồ cổ khó có thể tồn tại lâu.

Sở Hoan cũng không biết kinh doanh đồ cổ còn có những nguyên tắc này:

– Vậy môn hạ chúng ta có Bảo sư không?

Đỗ Phụ Công lắc đầu nói:

– Một người cũng không.

Sở Hoan xấu hổ:

– Chuyện này... Là vì không tìm được Bảo sư ư?

– Kỳ thực cũng không phải là không tìm thấy.

Đỗ Phụ Công nói:

– Lúc trước Thẩm Vạn Tư kinh doanh đồ cổ, dưới trướng cũng có mấy Bảo sư, nhưng khi xảy ra chuyện, các Bảo sư cũng tìm cách rời đi.

– Có thể mời bọn họ quay lại không?

Sở Hoan hỏi:

– Hay là chiêu mộ một số Bảo sư mới?

Đỗ Phụ Công nói:

– Đây cũng chính là chuyện muốn bàn với đại nhân. Vì công việc của Bảo sư mang tính đặc thù, cho nên đãi ngộ cũng không hề nhỏ, nói thẳng ra, người thường không thể so sánh.

Y suy nghĩ một chút rồi nói tiếp:

– Bảo sư đi đến các nơi tìm kiếm đồ cổ, đến đâu đều phải đặt cửa hàng ở đó, coi như một chi nhánh. Những Bảo sư có con mắt tinh tường, kinh nghiệm phong phú, miệng lưỡi khôn khéo, mỗi tháng cũng phải trả không dưới hai mươi, ba mươi lượng bạc. Người có danh tiếng thì thậm chí lên tới cả trăm lượng một tháng. Hơn nữa, còn có phí thuê mặt bằng, các phí tổn kèm theo… một năm tốn cũng không ít.

Sở Hoan khẽ vuốt cằm:

– Chuyện này khác thường, tiền công nhiều hơn cũng là đương nhiên.

– Có một việc khác cũng phải nói rõ cho đại nhân.

Đỗ Phụ Công nghiêm nghị nói:

��� Có một số Bảo sư cho dù đi khắp nơi lùng mua, nhưng nếu không may mắn, nửa năm thậm chí một năm cũng chưa chắc đã tìm được kỳ trân dị bảo. Nếu có cơ duyên và vận khí, thì có thể tìm được một món đồ, thu lợi cực lớn. Nhưng có khi, nửa năm, một năm cũng chỉ tốn công vô ích, không thể nói trước, nên đổ tiền vào đó cũng khá mạo hiểm…

Sở Hoan cười nói:

– Nếu như mỗi Bảo sư đều có thể tìm thấy bảo vật thì nghề này quá dễ dàng rồi. Chỉ cần bọn họ tận tâm làm việc, cho dù không tìm thấy bảo vật thì cũng không thể trách bọn họ được.

Hắn nghĩ chút rồi nói tiếp:

– Đỗ tiên sinh, khi về, tiên sinh hãy nói với Thẩm Vạn Tư tìm Bảo sư càng nhiều càng tốt. Chuyện tiền bạc, không thành vấn đề.

Trong phủ hắn còn có mấy rương vàng bạc, tài lực không hề kém.

Đỗ Phụ Công cũng cười:

– Đại nhân đã đáp ứng, ta sẽ bảo Thẩm Vạn Tư đi làm.

Tuy nhiên, công việc này cũng không phải chịu thiệt thòi, chỉ là tốn chút thời gian mà thôi. Hơn nữa, những Bảo sư rải rác khắp nơi, chuyện các nơi thế nào cũng sẽ nghe ngóng được. Đại nhân ngồi trong phủ, nhưng nắm chuyện thiên hạ trong lòng bàn tay.

Sở Hoan cười sảng khoái, tỏ ra rất thú vị với câu nói này của Đỗ Phụ Công:

– Quán rượu thì sao? Hoạt động tốt chứ?

– Tô đông gia ở Vân Sơn có phái người đến.

Đỗ Phụ Công nói:

– Quán rượu cũng đã bắt đầu hoạt động. Tuy nhiên, dù cũng là ngự tửu của Hòa Thịnh Tuyền nhưng tất cả các châu ở mỗi đạo Đại Tần đều có ngự tửu gia. Đại bộ phận đều có chi nhánh ở kinh thành. Hòa Thịnh Tuyền vừa mới vào kinh thành, chưa gây dựng được tiếng tăm, còn cần có thời gian…

Sở Hoan nói:

– Hết thảy đều nhờ Đỗ tiên sinh và các vị chưởng quỹ tận tâm lo liệu.

Hắn nghĩ chút rồi hỏi tiếp:

– Phường thêu thì thế nào?

– Đại nhân nói tới Tú trang của Ngọc lão bản?

Đỗ Phụ Công hỏi lại:

– Cũng không quá khởi sắc, mướn mấy tú nương nhưng không thực sự tốt. Vị Ngọc lão bản kia rất ít khi lộ diện. Thẩm Vạn Tư chỉ cách phường thêu một bức tường nhưng rất ít khi thấy Ngọc lão bản xuất hiện. Hình như nàng cũng không quan tâm đến sự phát triển của tú trang thì phải. Hai ngày trước, Thẩm Vạn Tư nói tú trang và tú nương mỗi tháng tiêu xài không ít, nhưng lợi nhuận lại chẳng bõ bèn. Ngọc lão bản hình như cũng không quan tâm đến việc tú trang buôn bán lời hay lỗ, hình như đó chỉ là làm cho vui thôi.

– Hả?

Sở Hoan nhếch miệng cười, nhớ đến bộ ngực đồ sộ và đồ trang sức toàn một màu đỏ. Hắn luôn có cảm giác cô gái này có gì đó đặc biệt, nhưng rốt cuộc đặc biệt ở điểm nào thì hắn không rõ.

Lúc này người hầu đã dâng đồ ăn lên. Sở Hoan và Đỗ Phụ Công cùng nhau dùng cơm. Vừa ăn vừa nói chuyện, hắn hỏi:

– Đỗ tiên sinh, ta vẫn còn chút tiền trong tay, muốn mua thêm hai mặt bằng nữa để mở cửa hiệu, buôn bán thêm một vài thứ, tiên sinh thấy có ổn không?

– Hết thảy đều do đại nhân làm chủ.

Đỗ Phụ Công nói chuyện vô cùng cẩn thận, há miệng định nói gì nhưng rốt cuộc lại im lặng.

Tất nhiên Sở Hoan nhìn thấy điều đó, hắn gắp một miếng bánh rán vào đĩa cho Đỗ Phụ Công, rồi nói:

– Đỗ tiên sinh, tiên sinh cũng biết, ta không biết gì về kinh doanh buôn bán. Tiên sinh có đề nghị gì, xin cứ thẳng thắn nói ra.

Đỗ Phụ Công muốn nói lại thôi, trầm ngâm một lát, rồi nhìn thẳng vào mắt Sở Hoan hỏi:

– Đại nhân, ngài cảm thấy mua mặt bằng mở cửa hiệu ở kinh thành vào thời điểm này có phù hợp không?

Sở Hoan khẽ giật mình, cảm thấy Đỗ Phụ Công nói vậy chắc chắn có ý gì đó thâm sâu:

– Đỗ tiên sinh chỉ giáo cho?

Đỗ Phụ Công cười ý nhị, cầm ly sữa đậu nành, uống một ngụm rồi nói:

– Đại nhân, mời dùng bữa. Từ khi về đến giờ, ngài vẫn chưa nghỉ ngơi, ăn xong mời đi nghỉ một chút.

Sở Hoan hỏi:

– Đỗ tiên sinh, tiên sinh có điều gì không tiện nói ra sao?

Rốt cuộc, Đỗ Phụ Công cũng mở miệng:

– Đại nhân, ta chỉ là một thư sinh, nếu có lời nào sai sót, xin ngài đừng để bụng.

– Đỗ tiên sinh cứ nói.

– Mấy tháng nay đại nhân vẫn ở An Ấp, có thể có vài chuyện không hay biết.

Đỗ Phụ Công nói:

– Hai tháng nay, có một nhóm thân sĩ từ Kim Lăng đạo đến kinh thành. Theo ta được biết, Kim Lăng đạo hiện nay nhân tâm bất an. Ai có tài sản cũng bán tống bán tháo, thuê xe chở lên kinh thành. Mấy ngày trước đây ta còn gặp người quen. Người này là môn hạ của một huyện lệnh ở Kim Lăng đạo. Hắn đã đem toàn bộ gia quyến già trẻ gái trai đến kinh thành…

Sở Hoan nhíu mày. Hắn không phải người ngu, mơ hồ đã hiểu ra điều gì đó.

Kinh thành Lạc An là đế đô của đế quốc. Ngọc Lăng đạo ở phía nam, kề sát Kim Lăng đạo, còn cách Kim Lăng đạo một khoảng chính là đất Giang Hoài đạo.

Bốn phía Giang Hoài đạo ��ều bất ổn. Đối với tình hình chiến sự ở đó, Sở Hoan cũng không hoàn toàn hiểu rõ. Hắn chỉ biết chiến sự vô cùng ác liệt. Dù triều đình đã phái Đại tướng quân Lôi Cô Hành tới bình định loạn Thiên Môn, nhưng tiến triển hình như cũng không thật thuận lợi.

Đỗ Phụ Công từng là môn khách của Âu Dương Chí. Âu Dương Chí từng là một quan viên quan trọng trong Hộ bộ. Do đó, việc Đỗ Phụ Công quen biết một huyện lệnh địa phương cũng là chuyện bình thường.

– Đỗ tiên sinh, phải chăng chiến sự Giang Hoài đã lan tràn đến Kim Lăng rồi?

Đỗ Phụ Công vuốt cằm:

– Cứ dựa theo lời người kia nói, mặc dù Lôi tướng quân dốc sức trấn áp loạn Giang Hoài đạo nhưng tín đồ Thiên Môn càng đánh càng nhiều. Trong chiến sự Giang Hoài, Thiên Môn còn chiếm thượng phong. Binh mã dưới trướng Lôi tướng quân xảy ra binh biến, một tháng trước, có gần một ngàn quân binh nổi dậy, tập kích vào nơi trú quân của quân binh khác. Dù Lôi tướng quân kịp thời đuổi tới, nhưng quân binh cũng bị trọng thương rồi.

Sở Hoan nheo mắt lại...

– Thiên Môn đ��o mạnh nhất đúng là ở Giang Hoài đạo và Đông Hải đạo. Trước nay chưa từng nghe nói Kim Lăng đạo có bạo động. Tất cả quan binh trong thành đều phòng thủ nghiêm ngặt. Hơn nữa, Kim Lăng đạo đã hạ lệnh, nghiêm cấm dân chúng trong cảnh nội tụ tập, chỉ cần có mười người tụ tập một chỗ, lập tức tống ngục.

Sắc mặt Đỗ Phụ Công cực kỳ bình tĩnh, mà giọng nói cũng bình tĩnh không kém:

– Tuy nhiên, gần hai tháng trước, một quan viên phủ Kim Lăng bị ám sát ngay trên đường. Thích khách bị bắt, khai là người của Thiên Môn thay trời hành đạo. Sự việc vừa xảy ra, toàn Kim Lăng ai nấy bàng hoàng. Bắt đầu có tin đồn Thiên Môn đạo đang chuẩn bị tấn công vào Kim Lăng…

Hành văn này được ươm mầm và giữ gìn riêng tại truyen.free, kính mong quý độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free