(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 926:
Sở Hoan rời khỏi phòng Tố Nương, cảm thấy hơi lạnh, không khỏi siết chặt y phục. Quay đầu nhìn lại, y thấy Như Liên đang ngồi trên một ụ đá, hai tay nâng má, nhìn ngắm bầu trời đêm, dường như đang trầm tư.
Sở Hoan đi tới, sau khi y ngồi xuống bên cạnh nàng, Như Liên mới giật mình. Thấy là Sở Hoan, nàng cười tự nhiên hỏi: – Đại ca, huynh còn chưa nghỉ ngơi sao?
– Muội có mệt mỏi không? Sở Hoan khẽ hỏi: – Đại ca sẽ sắp xếp cho muội một chỗ nghỉ khác. Đêm nay muội không cần ở cùng Tố Nương tỷ tỷ của muội nữa!
Như Liên mở to hai mắt, ngạc nhiên hỏi: – Vì sao vậy ạ?
– Điều này… ! Sở Hoan quả thực khó lòng giải thích. Nhìn thấy đôi mắt trong veo như nước của Như Liên, y lại không đành lòng nói dối nàng. Khi y còn đang do dự, Như Liên đã thấp giọng hỏi: – Đại ca, có phải… có phải Tố Nương tỷ tỷ mắc bệnh rồi không?
Sở Hoan khẽ giật mình, nhìn Như Liên. Như Liên liền khẽ nói: – Hôm nay đại phu tới bắt mạch khám bệnh. Muội thấy lúc đại phu khám cho Tố Nương tỷ tỷ rất cẩn thận… !
Nàng nhìn thoáng qua bên phòng, thấp giọng nói: – Tuy rằng đại phu giả vờ như không có chuyện gì, thế nhưng… thế nhưng sau khi ông ấy khám cho Tố Nương tỷ tỷ, vẫn… vẫn để lộ chút sơ hở… !
Sở Hoan thở dài: – Muội, muội đã nhìn ra rồi sao?
– Muội cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Đôi mắt trong veo như nước của Như Liên hiện lên vẻ sợ hãi: – Thế nhưng… thế nhưng trong lòng muội rất bất an… Đại ca, huynh nói cho muội biết đi, có phải Tố Nương tỷ tỷ thật sự mắc bệnh rồi không?
Sở Hoan do dự một chút, quả thực vẫn không thể nói ra, đành nói: – Chỉ là không hợp thủy thổ, cũng không đáng lo ngại, vài ngày sẽ khỏe lại thôi.
Như Liên lại lắc đầu: – Tố Nương tỷ tỷ đã mắc bệnh, muội càng phải ở bên cạnh chăm sóc nàng… !
Sở Hoan thở dài, đang muốn thuyết phục Như Liên, đúng lúc này bên ngoài cửa viện truyền tới tiếng nói: – Tổng đốc đại nhân, Tổng đốc đại nhân có trong viện không?
Đó chính là giọng của Huyện lệnh Chu Nhân Khang từ huyện Thanh Đường. – Muội, muội nghe đại ca nói này, bệnh của Tố Nương tỷ tỷ rất dễ lây lan. Vì sức khỏe của mọi người, đêm nay muội không thể ở bên cạnh nàng.
Sở Hoan nghiêm túc nói, đứng dậy, rồi dặn dò thêm: – Trân Ny Ti và các nàng còn ở trong phòng không? Muội tới chỗ các nàng nghỉ ngơi trước đi.
Y thấy Chu Nhân Khang thò đầu vào từ ngoài cửa viện, lúc này mới bước tới hỏi: – Chu đại nhân, có chuyện gì vậy?
Chu Nhân Khang vẻ mặt lo lắng, mới khẽ nói: – Đại nhân, có một việc hạ quan vốn không muốn nói càn, thế nhưng… thế nhưng phu nhân bệnh tình nguy cấp, hạ quan… hạ quan cả gan mới dám đến thưa chuyện.
– Chuyện liên quan đến bệnh tình của phu nhân sao? Sở Hoan lập tức hỏi: – Chu đại nhân, ngài muốn nói điều gì vậy?
Lúc này Chu Nhân Khang mới nói: – Đại nhân, sự tình là thế này. Đại nhân đã thiết yến khoản đãi các vị đại phu, gần như tất cả các vị đại phu nổi danh trong huyện đều đã tới, nhưng mà… nhưng thật sự mà nói, một vị có y thuật cao minh nhất lại hoàn toàn không đến!
Sở Hoan nhíu mày: – Ngài nói vẫn còn người chưa được mời đến sao?
– Bẩm đại nhân, không phải là hạ quan không mời, mà là hạ quan biết rất rõ, cho dù có phái người đi mời, cũng không thể mời được.
Chu Nhân Khang thở dài: – Người này tính tình quái gở, ngay cả thể diện của hạ quan cũng không nể.
Sở Hoan hỏi: – Y thuật của hắn thật sự rất cao sao?
– Rất cao, vô cùng cao. Chu Nhân Khang lập tức đáp: – Theo hạ quan được biết, mặc dù người này không có khả năng khởi tử hồi sinh, nhưng cũng chẳng kém là bao. Rất nhiều căn bệnh nan y phải chết người, người này đều có thể hóa giải được… !
Trong lòng Sở Hoan dâng lên niềm hy vọng: – Ngài nói người này ở nơi nào vậy? Bản Đốc sẽ tự mình đi mời hắn.
Chu Nhân Khang nói: – Cách huyện Thanh Đường chưa đến ba mươi dặm, có một ngọn Diêm Bình Sơn. Người này ẩn cư trên núi Diêm Bình Sơn. Hạ quan cũng không biết tên họ thật sự của hắn, chỉ biết người đời gọi hắn là Diêm Bình Sĩ. Nghe nói hắn dựng một túp lều cỏ ở chân núi, bình thường rất ít khi hạ sơn… Lúc trước hạ quan gần như đã quên mất người này, chỉ là phu nhân mắc bệnh dịch, trong đầu hạ quan bỗng nhiên nghĩ tới Diêm Bình Sĩ. Người này chưa hẳn là không thể cứu được phu nhân.
Sở Hoan suy nghĩ một chút, nói: – Ngài dẫn Bản Đốc cùng đi. Đã là vị Diêm Bình Sĩ này có y thuật cao thâm đến thế, Bản Đốc đương nhiên muốn đích thân đến gặp một lần.
Chu Nhân Khang vội hỏi: – Đại nhân, đêm hôm khuya khoắt, đại nhân thân thể ngàn vàng, sao có thể rời đi lúc này?
Đôi mày gã lộ rõ vẻ lo lắng: – Mặc dù hạ quan cố gắng giữ vững trị an huyện Thanh Đường, nhưng lưu dân trong huyện rất đông, trong đó không thiếu những kẻ xảo quyệt gây sự làm loạn. Đi đường ban đêm thật sự không mấy an toàn… Nếu đại nhân quả thực muốn tới, có thể đợi đến lúc bình minh, sáng mai, những kẻ dân tình bất hảo sẽ không dám làm càn.
Sở Hoan cau mày nói: – Bệnh tình của phu nhân là một chuyện, nhưng tình hình dịch bệnh Tây Quan càng quan trọng hơn. Hôm nay Bản Đốc triệu tập các danh y, cùng Bản Đốc bàn bạc sách lược ứng phó dịch bệnh. Nếu vị Diêm Bình Sĩ này thật sự là một vị cao thủ y học, diệu thủ hồi xuân, cho dù thế nào Bản Đốc cũng muốn thuyết phục hắn xuất sơn trợ giúp dân chúng Tây Quan ứng phó tai nạn này.
Chuyện dịch bệnh cấp bách, chuẩn bị sớm một khắc, cũng sớm ngăn ngừa thiệt hại… Chu đại nhân, ngài chuẩn bị một chút, ngay bây giờ chúng ta sẽ đến Diêm Bình Sơn!
Chu Nhân Khang vẫn không yên lòng: – Đại nhân, vậy hạ quan sẽ đi triệu tập một vài ngư��i, đi theo bên cạnh để hộ vệ.
Sở Hoan đáp: – Bản Đốc đã có sự sắp xếp riêng.
Sở Hoan thầm nghĩ, nếu vị Diêm Bình Sĩ kia ẩn cư chốn thâm sơn, xem ra là người ưa thanh tịnh. Nếu gã y thuật tinh thâm, diệu thủ hồi xuân đúng như Chu Nhân Khang nói, vậy tính tình có chút quái gở cũng là chuyện thường. Phàm là người có bản lĩnh, tính tình thường có vẻ cổ quái.
Cao thủ ẩn mình trong dân gian, Sở Hoan không hề nghi ngờ. Nếu như Diêm Bình Sĩ thật sự có thể giải quyết kiếp nạn này cho Tố Nương và dân chúng Tây Bắc, chớ nói là tự mình lên núi mời, cho dù có phải khấu đầu hai cái, Sở Hoan cũng chẳng bận tâm.
Sở Hoan cũng biết Tây Bắc không được yên ổn, nhưng điểm binh khiển tướng đi cầu y, xem chừng hoàn toàn không ổn. Y suy nghĩ một lát, liền tìm Hiên Viên Thắng Tài đến, sai gã dẫn người đóng quân tại huyện Thanh Đường, thông báo y muốn đi tìm thần y. Trước khi y quay trở lại, tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.
Hiên Viên Thắng Tài biết Sở Hoan muốn rời đi, lập tức xin được theo cùng, muốn theo bên cạnh hộ vệ Sở Hoan. Sở Hoan lại phân phó gã dẫn theo Cận Vệ Quân, bảo vệ tốt gia quyến của y. Chuyến đi này của y cần phải lặng lẽ, không để lộ tiếng động, sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Sở Hoan gọi Độc Bích Đao Khách Cừu Như Huyết, Bạch Hạt Tử và Lang Oa Tử đến. Có ba người này bên cạnh, lại thêm khoái mã, cho dù có biến cố phát sinh, muốn toàn thân rút lui cũng không khó.
Bốn người thay y phục thường ngày gọn gàng để tiện đi đường. Huyện lệnh Chu Nhân Khang cũng thay y phục thường ngày theo lời Sở Hoan phân phó, không chút chậm trễ. Năm người cưỡi khoái mã, do Chu Nhân Khang dẫn đường, thẳng tiến tới Diêm Bình Sơn.
Màn đêm dày đặc, tiếng vó ngựa vang vọng. Xuất phát từ huyện thành Thanh Đường, Diêm Bình Sơn cách đó chừng ba mươi dặm. Vung roi thúc ngựa, chẳng bao lâu liền nhìn thấy một bóng núi sừng sững phía trước. Chu Nhân Khang chậm ngựa lại, giơ tay dùng roi ngựa chỉ về phía trước nói: – Đại nhân, phía trước chính là Diêm Bình Sơn, Diêm Bình Sĩ chắc hẳn đang ở trong vùng này.
Sở Hoan gật đầu. Trời còn chưa sáng hẳn, sắc trời đương nhiên vẫn còn mịt mờ. Y thấy Diêm Bình Sơn mờ mịt, tựa như một con cự thú hồng hoang đang phủ phục trên mặt đất Tây Bắc bao la.
– Núi này tuy không quá lớn, nhưng nhìn vào cũng chẳng nhỏ bé chút nào. Bạch Hạt Tử biết trong đêm tới đây là vì tìm thần y, bèn nói: – Chu Huyện lệnh, ngài nói thần y ở trên núi này, rốt cuộc là ở đâu? Chẳng lẽ chúng ta phải lật tung Diêm Bình Sơn này lên sao?
Sở Hoan hắng giọng, nói: – Lão Bạch, chớ nói bậy bạ.
Y chậm rãi nói: – Chu đại nhân, ngài nói Diêm Bình Sĩ ở bên cạnh thác nước sao?
– Đúng vậy. Chu Nhân Khang vội đáp: – Năm ngoái, có vị thương gia giàu có ở Kim Châu tới huyện Thanh Đường. Con trai của hắn không biết vì sao mắc bệnh nặng, các đại phu lân cận đều tới khám bệnh nhưng không chút khởi sắc. Mọi người cũng nói không đủ sức xoay chuyển càn khôn, bảo hắn chuẩn bị hậu sự. Sau này cũng không biết ai đã chỉ cho hắn biết đến tìm Diêm Bình Sĩ.
– Thật sự chữa được sao? Bạch Hạt Tử không kìm được hỏi.
Chu Nhân Khang gật đầu nói: – Ít nhất bổn quan từng tận mắt trông thấy vị thương gia giàu có kia mang theo con trai đang hấp hối của hắn trở về huyện thành Thanh Đường. Hơn nữa, vài ngày sau, vị thương gia giàu có này lại mang theo con trai của hắn tới nhà hạ quan, nói là nhờ hạ quan mà gặp được thần y, muốn tạ ơn hạ quan… !
Chu Nhân Khang vẻ mặt xấu hổ: – Hạ quan nhận lấy thì ngại ngùng, chẳng qua từ trong lời hắn nói, hạ quan cũng biết được, vị Diêm Bình Sĩ kia đang ở trên núi này, hơn nữa bên cạnh túp lều cỏ của hắn ở còn có một thác nước… !
Sở Hoan đáp: – Đã có manh mối như vậy, muốn tìm được Diêm Bình Sĩ cũng không phải quá khó khăn… Mấy người các ngươi nhĩ lực đều không tồi. Thác nước ắt có tiếng vang vọng. Sau khi chúng ta lên núi, hãy chú ý lắng nghe. Cũng may trời còn chưa sáng, nơi đây rất yên tĩnh, nếu có tiếng thác nước, chắc chắn có thể dễ dàng nghe thấy. Nếu như phát hiện suối nước trên núi, có thể lần theo suối nước, sẽ tìm thấy thác nước.
Mọi người đều gật đầu. Mấy người cưỡi ngựa đến chân núi, đi một vòng quanh chân núi, lại thấy một con đường mòn nhỏ, dẫn thẳng lên núi. Họ lập tức xuống ngựa, dắt ngựa theo đường mòn tiến lên núi. Càng lên cao, đường càng gập ghềnh khó đi. Xem ra bình thường không nhiều người qua lại ngọn núi này, rậm rạp bụi gai, dắt ngựa thật sự hơi bất tiện, bèn muốn buộc ngựa bên gốc cây. Mặc dù chỉ đi một hồi, nhưng Chu Nhân Khang đã thở hổn hển, thể lực rõ ràng không theo kịp nhóm người Sở Hoan. Sở Hoan cười hỏi: – Chu đại nhân không đi nổi nữa sao?
Trán Chu Nhân Khang lấm tấm mồ hôi, khoát tay nói: – Không có đâu, đại nhân yên tâm, hạ quan vẫn có thể chịu đựng được!
– Đại nhân, chúng ta có nên chia làm hai đường không? Bạch Hạt Tử nói: – Đến giờ ta vẫn chưa nghe thấy tiếng thác nước… Tìm tiếp như vậy, e rằng tìm hết một ngày cũng chưa chắc đã thấy được… !
Lời gã còn chưa dứt lời, đã thấy Lang Oa Tử đi phía trước bọn họ bỗng nhiên giơ tay lên, ra dấu hiệu rõ ràng ý bảo mọi người không nên nói chuyện. Thấy tình cảnh này, Cừu Như Huyết lập tức cảnh giác, một tay nắm chặt chuôi đao của mình.
Lang Oa Tử nhắm mắt lại, dường như nghiêng tai lắng nghe điều gì đó. Rất nhanh gã lại ngồi xổm xuống, áp tai xuống mặt đất. Bạch Hạt Tử và Cừu Như Huyết liếc mắt nhìn nhau. Lang Oa Tử liền đứng dậy, ngón tay chỉ về phía bên trái. Sở Hoan liền hỏi: – Vô Song, ngươi nói thác nước ở bên kia sao?
Lang Oa Tử gật đầu, dẫn đường đi trước, thẳng tiến về phía thác nước. Mọi bản quyền chuyển ngữ của thiên truyện này đều thuộc về truyen.free.