(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 941:
Niên Tân Lam chắp tay, không hiểu ý Sở Hoan, đáp:
- Không hay đại nhân có điều gì muốn phân phó? Hạ sinh không có tài cán gì đặc biệt, chỉ biết đôi ba câu văn, đọc vài cuốn sách. Nếu đại nhân có lời sai bảo, hạ sinh nhất định dốc hết sức mình.
- Ngươi đâu chỉ đọc vài cuốn sách.
Sở Hoan lại cười nói:
- Kẻ sĩ đọc sách thì nhiều, nhưng người có đảm lược và hiểu thấu lẽ đời như ngươi thì quả là hiếm có. Bổn Đốc chưa từng gặp người nào như vậy.
Hắn ngừng lại, thần sắc trở nên nghiêm nghị, chậm rãi nói:
- Tào Huyện lệnh đã bị bãi miễn, huyện Bắc Nguyên này thiếu một vị quan phụ mẫu. Bổn Đốc muốn giao chức Huyện lệnh này cho ngươi, ngươi có dám nhận không?
Lời vừa dứt, xung quanh lộ vẻ kinh ngạc. Niên Tân Lam há hốc miệng, không nói nên lời, trong lòng cảm thấy mình nghe nhầm.
Sở Hoan khẽ cười, hỏi:
- Sao vậy, không dám sao?
- Đại nhân, ngài… ngài nói là để hạ sinh làm Huyện lệnh Bắc Nguyên này?
Mãi lâu sau, Niên Tân Lam mới hoàn hồn, không dám tin hỏi:
- Hạ sinh… hạ sinh có nghe nhầm không?
- Ngươi không nghe nhầm, đây chính là ý của Bổn Đốc.
Sở Hoan chậm rãi nói:
- Giờ đây Bổn Đốc hạ lệnh, để ngươi làm Huyện lệnh Bắc Nguyên. Bổn Đốc hỏi ngươi có dám không?
- Đại nhân, hạ sinh…
Niên Tân Lam bị bất ngờ, trở tay không kịp, cảm thấy suy nghĩ của Sở Hoan hơi phi thực tế:
- Hạ sinh tối dạ, đại nhân… đại nhân nói đùa chăng? Chuyện này… chuyện này không hợp với phép tắc triều đình. Hạ sinh… hạ sinh chỉ là một tú tài, cũng không có công danh hiển hách…!
Gã càng lúc càng cảm thấy khó tin.
- Phép tắc của triều đình tất nhiên tồn tại, nhưng lúc đặc biệt thì phải làm việc đặc biệt. Tình hình Tây Quan hiện giờ khác thường, đương nhiên không thể cứng nhắc giữ nguyên.
Sở Hoan cười nói:
- Bổn Đốc hỏi lại ngươi một lần, ngươi có dám nhận chức quan này hay không?
Niên Tân Lam nhìn sắc mặt Sở Hoan, thấy hắn vô cùng nghiêm túc, dường như không phải đang nói đùa. Gã do dự một lát, thần sắc bỗng trở nên kiên định, cắn răng nói:
- Hạ sinh có gì mà không dám. Nếu như… nếu như đại nhân thật sự dám giao chức quan này, hạ sinh… hạ sinh dám nhận. Đại nhân còn không e ngại giao chức Huyện lệnh cho m��t tú tài như hạ sinh, vậy hạ sinh có gì phải sợ?
Sở Hoan cười ha ha nói:
- Niên Tân Lam, Bổn Đốc trọng thị sự can đảm của ngươi. Trong quan trường Tây Quan hiện giờ, Bổn Đốc cần chính là loại người dám làm dám liều như ngươi. Giờ đây ngươi hãy theo Bổn Đốc tới Huyện nha, để giao quan ấn cho ngươi.
Lúc này Niên Tân Lam rốt cuộc xác định Sở Hoan không hề nói đùa, chắp tay nói:
- Đại nhân chậm đã!
- Ồ?
Sở Hoan cười nói:
- Ngươi đổi ý rồi sao?
- Hạ sinh đã đáp ứng, thì không đổi ý.
Niên Tân Lam nghiêm mặt nói:
- Nhưng nếu muốn hạ sinh nhận chức quan này, đại nhân phải đáp ứng một yêu cầu của hạ sinh.
- Yêu cầu gì?
- Lấy chỉnh đốn lại trị làm đầu.
Niên Tân Lam nói:
- Huyện nha chính là đầu não toàn bộ huyện Bắc Nguyên. Đầu não hư thối, thân thể huyện Bắc Nguyên cũng không thể khỏe mạnh. Muốn trị liệu toàn bộ huyện Bắc Nguyên, trước hết phải ra tay từ Huyện nha. Huyện nha hiện giờ, kể cả vị Tào Huyện lệnh mới bị đại nhân bãi miễn, thời gian nhậm chức cũng không dài, hạ sinh biết rõ, trong Huyện nha có không ít kẻ dùng tiền mua chức. Nếu như Huyện nha đều là sâu mọt như vậy, hạ sinh khinh thường làm bạn với bọn chúng, cũng sẽ không nhận chức quan này.
Sở Hoan gật đầu nói:
- Bổn Đốc hiểu được, ngươi muốn thanh tẩy Huyện nha?
- Không thanh tẩy không được.
Niên Tân Lam nghiêm mặt nói:
- Nếu như đại nhân muốn hạ sinh làm việc tại Bắc Nguyên, thì phải cho hạ sinh quyền lợi này.
Sở Hoan cười đáp:
- Ngươi là Huyện lệnh Bắc Nguyên, thanh tẩy Huyện nha thế nào, đây là chuyện của ngươi. Ngươi cứ việc cứ thế mà làm, có chuyện xảy ra Bổn Đốc chống lưng cho ngươi. Nhưng Bổn Đốc cũng nói rõ trước để không mất lòng sau, ngươi luôn miệng nói làm việc vì dân chúng, hi vọng ngươi không quên những lời này của mình. Tào Huyện lệnh đã làm sai, Bổn Đốc bãi quan lưu đày, nhưng nếu sau này hành vi của ngươi khiến dân chúng oán thán dậy đất, như vậy Bổn Đốc sẽ không khách khí với ngươi như với hắn.
Hai hàng lông mày của Niên Tân Lam nhíu lại, nói:
- Nếu như có một ngày hạ sinh cũng trở thành bộ dạng như hắn, đại nhân cứ việc chém đầu hạ sinh, hạ sinh không câu oán thán.
- Làm việc quyết đoán nhanh chóng là tốt, nhưng không nên quá mức hành động theo cảm tính.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
- Hôm nay Bổn Đốc đề bạt ngươi, là bởi vì Bổn Đốc tin tưởng ngươi có phách lực thay đổi tình hình hiện tại của Bắc Nguyên… Niên Tân Lam, hiện giờ ngươi theo Bổn Đốc tới Huyện nha nhậm chức, Bổn Đốc còn có chuyện muốn giao cho ngươi đi làm.
Lúc này Niên Tân Lam quỳ rạp xuống đất, cung kính nói:
- Hạ quan tuân lệnh!
Niên Tân Lam theo Sở Hoan trở về Huyện nha. Mọi người trên đường dường như còn chưa hoàn hồn. Đội ngũ của Sở Hoan biến mất, mới nghe có người không nhịn được nói:
- Chuyện này… vị Tổng đốc đại nhân này muốn làm gì? Sao có thể… sao có thể để cho tú tài làm Huyện lệnh, chuyện này… quả thực là xưa nay chưa từng thấy…!
- Có phải Hà cử nhân muốn nói, Sở Tổng đốc cần phải để lão nhân gia ngài tới làm Huyện lệnh hay không?
Bên cạnh có ngư��i đùa cợt nói.
- Lão phu làm cử nhân nhiều năm, chẳng lẽ Niên tú tài đó tốt hơn ta?
Vị cử nhân già phát ra lời oán hận kêu lên:
- Một tú tài làm Huyện lệnh, huyện Bắc Nguyên này còn có thể quản lý tốt sao?
- Hà cử nhân, đây là Tổng đốc đại nhân xem xét kỹ càng, quan lớn như vậy, sẽ không nhìn lầm.
Bên cạnh có người nói:
- Niên tú tài làm Huyện lệnh cũng không có gì không tốt, hắn cũng nói thật, sau này chắc sẽ xử lý công việc thành thật… Hà cử nhân, nếu như ngươi đứng ra trước, không chừng Tổng đốc đại nhân sẽ ném vị trí Huyện lệnh này cho ngươi, nhưng tiếc là lão nhân gia ngài chưa thành thục, không đứng ra, để Niên tú tài trẻ tuổi nhanh chân cướp mất, điều này chẳng trách được người khác.
- Các ngươi nói xem, Tổng đốc đại nhân này hành sự thật kỳ lạ.
Lại có người bàn tán:
- Tào Huyện lệnh là người Chu Tổng đốc bổ nhiệm, trước đây Chu Tổng đốc vẫn luôn ở lại huyện Bắc Nguyên chúng ta, cho dù hắn là Tổng đốc Thiên Sơn Đạo, thế nhưng nghe nói hắn có thể quản chuyện ba Đạo Tây Bắc. Sở Tổng đốc này bãi miễn Tào Huyện lệnh, có thể kết thù với Chu Tổng đốc hay không?
- Chu Tổng đốc là Tổng đốc, Sở Tổng đốc này cũng là Tổng đốc.
Bên cạnh có người nói:
- Các ngươi chưa từng nghe nói tới ư, vị Sở Tổng đốc này trước kia là Phó sứ đi sứ Tây Lương. Lúc sứ đoàn rời quan, tất cả mọi người nói cho dù họ không bị người Tây Lương làm hại, cũng sẽ chết trong sa mạc rộng lớn, không mấy người nghĩ tới bọn họ có thể còn sống trở về. Thế nhưng ngươi xem sau này thế nào, Sở đại nhân người ta mang theo sứ đoàn êm xuôi trở về từ Tây Lương, Sở đại nhân này rất lợi hại…!
Một người bên cạnh chen lên, thấp giọng nói:
- Trước đó ta còn nghe nói, triều đình sẽ phái Tổng đốc mới tới, thế nhưng không nghĩ tới sẽ phái Sở Tổng đốc tới. Các ngươi biết được lai lịch Sở Tổng đốc không?
- Chúng ta không biết, chẳng lẽ ngươi biết?
- Ta đương nhiên biết rõ.
Người kia dương dương tự đắc nói:
- Vị Sở Tổng đốc này, nghe nói là học cùng với một vị Hoàng tử. "Học cùng" các ngươi có hiểu hay không? Chính là từ nhỏ đi theo bên cạnh Hoàng tử, trưởng thành chắc chắn làm quan lớn. Vị Sở đại nhân này có Hoàng tử bảo vệ, hiện giờ danh tiếng đang lên trên triều đình, đó là đại hồng nhân. Hắn chưa hẳn sợ Chu Tổng đốc.
- Nói hươu nói vượn, trong triều đình căn bản không có nhân vật như thế.
Một lão nho tuổi trên năm mươi chậm rãi nói:
- Nghe nói xuất thân của Sở đại nhân này cũng rất ly kỳ, là cứu được tính mạng Hoàng đế, cho nên mới vào triều làm quan…!
- Các ngươi nói hắn là đại hồng nhân, nhưng nếu thật sự là đại hồng nhân trong triều đình, tại sao bị phái tới Tây Bắc làm quan?
Một người bên cạnh thản nhiên nói:
- Cảnh tượng Tây Bắc hiện giờ, có quan ở kinh thành nào nguyện ý tới nơi này chịu khổ? Ta thấy hắn căn bản không phải đại hồng nhân gì, chỉ sợ đắc tội trong triều đình, bị giáng chức tới Tây Quan này. Nếu thật sự như vậy, hắn cũng không phải đối thủ của Chu Tổng đốc. Hiện giờ bãi miễn Tào Huyện lệnh, nói không chừng chẳng mấy chốc sẽ bị Chu Tổng đốc ép rời khỏi Tây Bắc.
- Ta thấy vị Sở đại nhân này là người rất hiền hòa, không giống người xấu.
Một người trẻ tuổi nói:
- Dường như hắn thật sự để dân chúng chúng ta trong lòng. Nếu thật sự là quan tốt như vậy, là phúc phận của Tây Quan chúng ta. Thật sự bị Chu Tổng đốc bức đi, đối với Tây Quan chúng ta cũng không phải chuyện gì tốt.
- Quan trường vốn lắm mưu mô.
Hà cử nhân dường như còn không cam lòng:
- Đừng thấy Sở đại nhân này tuổi còn trẻ, giống như ông cụ non. Lão phu thấy tâm cơ của hắn cực kỳ sâu, hắn là quan tốt hay quan xấu, cũng không phải hôm nay có thể nhìn ra được. Chẳng lẽ sửa trị Tào Huyện lệnh, hắn chính là quan tốt sao?
- Hà cử nhân, ngươi nói chúng ta nghe không rõ rồi. Tào Huyện lệnh là tham quan, Sở đại nhân bãi miễn tham quan, không phải quan tốt thì là gì?
Một người thanh niên bất bình thay Sở Hoan.
- Người trẻ tuổi, ngươi ra đời còn chưa lâu, kiến thức nông cạn.
Hà cử nhân thần thái khinh thường:
- Đối phó tham quan chính là quan tốt sao? Đạo lý kia nói không thể thông. Quan viên triều đình, có tranh đấu phe phái, họ cũng không bàn tới nhân phẩm tốt xấu, cùng đảng giúp đỡ, khác đảng giết nhau. Sở đại nhân là quan từ kinh thành ra ngoài, Chu Tổng đốc cùng Tào Huyện lệnh đều là quan viên địa phương, đây là hai phe phái. Sở đại nhân này bãi miễn Tào Huyện lệnh, nói không chừng là nhắm vào Chu Tổng đốc đấy, dùng Tào Huyện lệnh cho Chu Tổng đốc một cái hạ mã uy.
Người trung niên bên cạnh Hà cử nhân nói:
- Lão cử nhân nói lời này cũng không phải không có lý. Thường nói rất hay, quan mới đến đốt ba đống lửa. Đống lửa của Sở Tổng đốc hôm nay, xem chừng chính là đốt cho Chu Tổng đốc xem đấy.
Nghe được có người phụ họa, Hà cử nhân càng đắc ý, rung đùi nói:
- Chẳng qua tuổi trẻ chính là tuổi trẻ, mặc dù có chút tâm cơ, thế nhưng còn thiếu thành thục. Sở đại nhân vừa đến Tây Quan, đốt mồi lửa cho Chu Tổng đốc nhìn xem, đó là lập uy, nhưng cũng nhận lấy một địch thủ lớn. Thân trong quan trường, kết giao bạn bè, tránh gây thù chuốc oán. S��� đại nhân không hiểu đạo lý này, lúc này còn chưa đáng nói. Ngươi xem chuyện hắn làm, đề bạt một tú tài làm Huyện lệnh, vô cùng vớ vẩn, đây không phải đạo dùng người… Các ngươi nhìn đi, Sở đại nhân vừa mới tới đã đối địch với Chu Tổng đốc, cuộc sống sau này khổ có hắn chịu.
- Đừng bàn tán nữa, là ngựa chết hay là lừa chết, cũng phải lôi ra để xem thực lực thế nào.
Một người nói:
- Sở đại nhân là quan tốt hay là quan xấu, là tài trí bình thường hay là nhân tài, hiện giờ chúng ta bình luận hơi sớm. Ta lại muốn xem một cái, Sở đại nhân này sẽ khiến Tây Quan chúng ta trở nên thế nào… Ai, cuối cùng hi vọng là một vị quan tốt!
Chương truyện này được dịch và phát hành duy nhất trên truyen.free, kính mời độc giả thưởng lãm.