(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 944:
Ngô Phong thấy Sở Hoan có vẻ hoài nghi, cũng không có vẻ không vui mà chỉ nói:
“Không nắm chắc nhưng cũng nên thử một lần mới biết được, thưa đại nhân. Đại nhân có muốn Ngô mỗ khám bệnh cho phu nhân nữa chăng?”
Nếu Tố Nương bị những chứng bệnh khác, không nguy hiểm tới tính mạng, Sở Hoan dù thế nào cũng không để một lương y như thế này ra tay chữa trị. Một y sĩ lang băm lang thang khắp nơi, thậm chí là loại thầy lang chỉ biết giả danh lừa bịp, không có chút bản lĩnh nào, Sở Hoan tuyệt đối sẽ không cho phép hắn chữa trị. Nhưng hôm nay bệnh tình Tố Nương đã nguy kịch, đã không còn nhiều thời gian nữa. Nói lời khó nghe thì dù Ngô Phong thật sự không chắc chắn nhưng hắn đã dám đứng ra, Sở Hoan cũng đành lấy ngựa chết làm ngựa sống.
Tố Nương bị dịch bệnh, trong tình thế hiện tại, thời gian không còn đủ để Sở Hoan tìm danh y nữa. Không có lương y, chỉ đành ngồi chờ chết. Mà Ngô Phong xuất hiện, mang theo một chút hy vọng, tuy rằng hy vọng chỉ rất nhỏ.
Tôn Bác Liễu dù coi thường Ngô Phong nhưng cân nhắc tình huống thực tế, nếu đổi lại là bệnh khác, với y đức muốn trị bệnh cứu người, hắn nhất định sẽ khuyên Sở Hoan không nên để người này khám chữa bệnh. Nhưng trong loại tình huống này, trong lòng dù khinh thường Ngô Phong nhưng hắn cũng không tiện lên tiếng, chỉ đợi Sở Hoan quyết định.
Sở Hoan thấy Ngô Phong nhìn mình, do dự một chút, rốt cục gật đầu nói:
“Ngô tiên sinh. Nếu quả thật ngươi chữa tốt cho phu nhân thì Bổn đốc sẽ dùng một số tiền lớn để tạ ơn, để ngài không phải lo lắng về hậu vận nữa.”
Tất nhiên Sở Hoan không nói dối.
Sở Hoan chẳng những lo lắng cho bệnh của Tố Nương, hơn nữa cũng rất sầu lo đối với nạn dịch bệnh sắp tới của Tây Quan Đạo. Hắn biết dịch bệnh không phải chuyện đùa, ngay cả ở thời đại của mình, với khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc nhưng gặp phải bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng thì cũng sẽ khiến xã hội khủng hoảng, đe dọa tính mạng con người và sự ổn định của xã hội.
Ngô Phong với vẻ ngoài bình thường này nếu có thể cứu chữa cho Tố Nương thì cũng có phương pháp để hóa giải nạn dịch bệnh tại Tây Quan Đạo. Nếu thật như vậy, Ngô Phong chính là anh hùng lập công lớn, Sở Hoan đương nhiên không thể bạc đãi bậc này.
Ngô Phong nghe Sở Hoan nói như vậy, th���n sắc vốn hơi khẩn trương lập tức biến thành tươi cười, nói:
“Đã vậy thì mời đại nhân dẫn đường!”
Hắn nhìn Tôn Bác Liễu rồi nói:
“Đúng rồi, ngươi cũng là lương y chăng?”
Tôn Bác Liễu chắp tay sau lưng nói:
“Học y mười lăm năm, hành y gần ba mươi năm!”
Ngô Phong gật đầu nói:
“Như vậy nhất định y thuật của ngươi chắc hẳn rất cao minh.”
Tôn Bác Liễu nhíu mày. Hắn tất nhiên không thể nói y thuật của mình cao minh được, chỉ có thể nói:
“Bệnh tật thông thường thì trong tay ta có thể giải quyết một cách dễ dàng. Lời ấy của ngươi là sao?”
“Ngươi đã học được nhiều năm như vậy, tất nhiên biết châm cứu rồi.”
Ngô Phong tựa như đang muốn khẳng định điều gì.
“Ngươi có biết châm cứu không chăng?”
“Châm cứu sao?”
Tôn Bác Liễu hỏi ngược lại:
“Thế ngươi có biết châm cứu không?”
Ngô Phong không đáp Tôn Bác Liễu nhưng lại nói với Sở Hoan:
“Đại nhân, nếu muốn chữa bệnh cho phu nhân thì cần chuẩn bị một số vật dụng!”
Tựa như thấy lời mình nói có phần quá mềm mỏng, hắn ho khan hai tiếng, nghiêm mặt nói:
“Đại nhân, nếu ngươi muốn bệnh tình của phu nhân thuyên giảm thì trong vòng một canh giờ tới, Ngô mỗ có dặn dò gì, chư vị cũng phải chuẩn bị theo, hơn nữa tuyệt đối đừng hỏi han gì thêm.”
Sở Hoan và Tôn Bác Liễu liếc nhau, hỏi:
“Ngô tiên sinh cần chúng ta chuẩn bị những gì?”
“Đầu tiên là cần một lương y giỏi châm cứu.”
Ngô Phong ho khan nói:
“Không phải là Ngô mỗ không tinh thông châm cứu, chẳng qua mấy hôm nay thân thể Ngô mỗ không ổn lắm, không nắm chắc được lực đạo, cho nên...”
Tôn Bác Liễu đã hiểu ra, hỏi:
“Ngươi muốn ta châm cứu giúp ngươi sao?”
Sở Hoan thấy Ngô Phong dù hơi lo lắng nhưng lúc nói chuyện lại rất bình tĩnh, không giống kẻ giả danh lừa bịp, trong lòng cũng mong Tố Nương thoát khỏi bệnh hiểm nghèo, hỏi Tôn Bác Liễu:
“Tôn tiên sinh sẽ châm giúp chứ?”
Tôn Bác Liễu vội nói:
“Đại nhân, nếu đổi lại là lương y khác thì chưa chắc có thể làm được nhưng Tôn mỗ lúc trước đã học châm cứu tới sáu năm, thực hiện thì không thành vấn đề.”
Châm cứu là kỹ thuật đắc ý nhất của Tôn Bác Liễu. Cũng không phải tất cả lương y đều có bản lĩnh châm cứu. Trong mười vị lương y, nếu có hai ba người làm được đã là khá lắm rồi. Mà Tôn Bác Liễu được vinh danh là lương y tốt nhất Thanh Đường huyện, cũng bởi hắn có phương pháp châm cứu thuần thục. Trước kia hắn bó tay trước dịch bệnh của Tố Nương, trong lòng vô cùng hổ thẹn, lúc này nhắc tới châm cứu, lập tức tinh thần chấn động, trên mặt ánh lên chút kiêu ngạo.
Ngô Phong nghe vậy, gật đầu nói:
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Đại nhân, giờ chúng ta đi mau.”
Sở Hoan chỉ mong Tố Nương sớm khỏi bệnh, càng chữa sớm càng tốt, cũng thoát khỏi đau đớn càng sớm càng hay, trong lòng dù vẫn thấp thỏm không yên, thậm chí là hoài nghi nhưng vẫn chắp tay, giơ tay làm hiệu nói:
“Mời tiên sinh!”
Sở Hoan và hai lương y tiến vào phòng Tố Nương. Tôn Tử Không mang theo hai người chờ bên ngoài. Như Liên vốn đang tụng kinh cầu phúc cho Tố Nương, nghe nói có lương y đến chữa bệnh cho Tố Nương thì lập tức tới, đi theo Tôn Tử Không ở bên ngoài, trong lòng vô cùng sốt ruột, chỉ mong đây là một vị thần y thật sự, có thể cứu Tố Nương thoát khỏi bệnh hiểm nghèo.
Vào trong phòng, Ngô Phong lấy túi vải vẫn đeo trên vai xuống, nhìn xung quanh, lập tức thấy Tố Nương đang nằm trên giường, tiến đến gần quan sát kỹ càng.
Sở Hoan thấy khăn lụa che mặt của Tố Nương đã ướt đẫm hoàn toàn, chăn đệm khẽ rung, biết toàn thân Tố Nương đang run rẩy, lại càng yêu thương nàng hơn, nói khẽ:
“Tố Nương, nàng ngủ chưa?”
Tố Nương sốt cao không ngừng, hoa mắt chóng mặt, trong mơ màng nghe Sở Hoan gọi mình, miễn cưỡng mở mắt ra, thấy quanh giường có nhiều người đứng, cất giọng khàn khàn hỏi:
“Nhị Lang, chàng gọi ta sao?”
“Ngô thần y tới chữa bệnh cho nàng. Hắn là thần y, có thể chữa khỏi bệnh cho nàng.”
Tuy trong lòng Sở Hoan cực kỳ hoài nghi về Ngô Phong nhưng vì để Tố Nương tin tưởng nên chỉ có thể gọi Ngô Phong là thần y.
“Hắn lập tức sẽ khám và chữa bệnh cho nàng. Nàng đừng sợ, nàng hãy nghe theo lời thần y, được không?”
Tố Nương trong mơ màng khẽ “ừ” một tiếng, thân thể vẫn còn run rẩy.
Sở Hoan giờ mới hỏi Ngô Phong:
“Ngô tiên sinh. Chúng ta còn phải chuẩn bị cái gì nữa?”
“Chuẩn bị một cái chén sạch sẽ.”
Ngô Phong vuốt lại chòm râu lởm chởm, nói:
“Tốt nhất là đồ cổ, tuổi càng cao càng tốt!”
Tôn Bác Liễu khó hiểu hỏi:
“Chữa bệnh còn cần đồ cổ sao?”
Ngô Phong nghiêm túc nói:
“Ngô mỗ đã từng nói rồi, Ngô mỗ dặn chuẩn bị vật gì, chư vị cứ chuẩn bị vật đó, đừng hỏi han gì thêm.”
Hắn lại nói:
“Sau đó chuẩn bị một chậu than đi!”
Tôn Bác Liễu nhịn không đư��c hỏi:
“Chậu than có cần đồ cổ không?”
“Tốt nhất là đồ cổ, càng cổ càng tốt.”
Ngô Phong đáp.
Sở Hoan ngược lại chẳng bận tâm gì cả. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho Tố Nương thì chén ngọc chén vàng cũng được, chẳng hỏi làm gì. Ngô Phong vừa dứt lời, hắn lập tức ra lệnh chuẩn bị ngay. Lúc này Sở Hoan liền ra ngoài nói Tôn Tử Không mau chóng đi chuẩn bị.
Cũng may thời điểm Sở Hoan trục xuất Huyện lệnh Tào cũng không để hắn mang đi bất kỳ vật gì. Trước khi Huyện lệnh Tào đi, gia quyến đều ở trong hậu đường huyện nha. Dù thời gian hắn giữ chức không lâu nhưng cũng vơ vét không ít tài vật, trong đó không thiếu đồ cổ. Chén cổ trăm năm rất dễ tìm, nhưng chậu than thì hơi mất thời gian hơn, cuối cùng cũng tìm được một cái chậu đồng lớn, bên trong để sẵn than củi tốt đưa tới.
Trong lúc Tôn Tử Không chuẩn bị, Ngô Phong lại lấy từ trong túi mình ra hai viên thuốc, giao cho Sở Hoan, để cho Sở Hoan giúp Tố Nương ăn. Tôn Bác Liễu thân là một lương y, tất nhiên rất nhạy cảm với thuốc men, nhịn không được liền dò hỏi:
“Viên thuốc này có tác dụng gì thế?”
Ngô Phong lại không hề giấu giếm, nói:
“Đó là linh dược an thần giảm đau, hiệu quả rất tốt, ngàn vàng khó kiếm.”
Hắn nhấn thật mạnh hai chữ ngàn vàng khó kiếm, lại nói:
“Phu nhân mang bệnh hiểm nghèo, thần trí hoảng loạn, hơn nữa thân thể đau đớn. Dùng thuốc này, chẳng mấy chốc nàng sẽ bình ổn để chúng ta châm cứu. Nếu thân thể nàng vẫn run rẩy, châm cứu có chút sai sót sẽ thành họa lớn.”
Sở Hoan nghe thấy những lời này, trong lòng lại nổi lên một tia hy vọng. Ngô Phong có tính toán đến việc thân thể Tố Nương run rẩy, châm cứu không hiệu quả thì chứng tỏ cũng có chút kiến thức. Có thể chú ý tới những chi tiết nhỏ này thì xem ra cũng có thể tin cậy được.
Sở Hoan cho Tố Nương ăn viên thuốc, Ngô Phong lại lấy một hộp gỗ nhỏ từ trong túi ra. Hộp gỗ này tuy không lớn, nhưng lại được chế tác rất tinh xảo, trái ngược hẳn với chiếc túi vải cũ kỹ, lôi thôi kia. Tôn Bác Liễu nhìn có vẻ kỳ quái, không biết trong hồ lô bán thuốc gì.
Ngô Phong buông hộp gỗ, ngồi xu���ng, không nói chuyện mà nhắm mắt dưỡng thần, ra vẻ một vị cao nhân. Sở Hoan và Tôn Bác Liễu dù hơi nghi hoặc nhưng cũng không quấy rầy hắn.
Sau một lát, Ngô Phong bỗng mở mắt, nói:
“Đến giờ rồi. Phu nhân chắc đã ngủ rồi nhỉ?”
Sở Hoan hơi giật mình, vội vàng đi qua xem, phát hiện Tố Nương không còn run rẩy nữa, tuy trên mặt vẫn còn mồ hôi nhưng dường như đã ngủ thật, có vẻ rất yên tĩnh. Tiếng hít thở tuy yếu ớt nhưng cũng đã đều đặn hơn rất nhiều.
Sở Hoan cảm thấy kỳ lạ, lập tức lại càng thêm kỳ vọng vào Ngô Phong. Lại thấy Ngô Phong bảo Tôn Tử Không:
“Đốt than.”
Hắn cầm hộp gỗ trên bàn, đưa cho Tôn Bác Liễu nói:
“Đây là ngân châm. Ngươi kiểm tra một chút xem, huyệt vị gì nên dùng châm gì thì ngươi hẳn tinh tường rồi chứ?”
Tôn Bác Liễu nhận hộp gỗ, mở ra, thấy bên trong hộp được lót một lớp tơ lụa màu vàng, có hơn hai mươi cây ngân châm được xếp dày đặc, cảm thấy hơi kinh ngạc. Ngô Phong này trông như một lang trung giang hồ nhếch nhác, có vẻ thiếu ăn thiếu mặc nhưng trên người lại có một bộ ngân châm tốt. Tôn Bác Liễu là người trong nghề, trong lòng hiểu rõ bộ ngân châm này có giá trị không nhỏ. Hắn hành châm mấy chục năm, cũng chưa từng dùng bộ châm nào tốt hơn bộ này.
Trong lòng hắn thầm kêu kỳ lạ nhưng vẫn nói:
“Ngô đại phu nói đùa rồi. Huyệt vị gì dùng châm nào, lúc hành châm cũng không có gì đặc biệt. Dùng một châm châm mười huyệt cũng không sao, làm gì có cách nói dùng châm nào để châm huyệt vị gì chứ.”
Ngô Phong khẽ giật mình, lộ vẻ lúng túng nhưng nét xấu hổ lập tức tan biến, ho khan hai tiếng nói:
“Ngươi nói không sai. Ta chỉ là sợ ngươi không hiểu châm cứu nên mới dò hỏi một chút mà thôi. Hiện giờ ngươi đã thông qua kiểm tra của ta, có thể tham gia vào việc trị liệu lần này rồi.”
Sở Hoan nhìn Ngô Phong, ánh mắt như có điều suy nghĩ, trong ánh mắt lóe lên tia sáng khác lạ, cũng không nói gì thêm. Tôn Bác Liễu cảm thấy không vui nhưng cũng không tiện nói thêm điều gì, chỉ cầm hộp gỗ xem xét mấy cây châm.
Tôn Tử Không nhóm lửa vào chậu than. Ngô Phong lại lấy ra hai cọng cỏ non từ trong túi vải. Cỏ xanh biếc, dáng vẻ vô cùng kỳ lạ. Tôn Bác Liễu nhìn thấy, trên mặt lộ vẻ ngờ vực, nhìn một lúc không nhịn được hỏi:
“Ngươi dùng cỏ lác sao?”
“Không sai.”
Ngô Phong gật đầu cười:
“Đúng là cỏ lác. Hóa ra ngươi cũng biết nó à?”
Tôn Bác Liễu hừ lạnh một tiếng, nói:
“Ngay cả trẻ con ba tuổi ở Tây Bắc cũng biết cỏ lác. Đây là loại cỏ dùng cho trâu bò ăn.”
Độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền, tác phẩm này được dịch và đăng tải duy nhất tại Truyen.free.