Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 952:

Lúc này Cừu Như Huyết bị một bóng người khống chế giữa không trung, dưới ánh trăng lộ vẻ kỳ dị bất thường. Ngay cách đó không xa, Lang Oa Tử đã giương cung, cài tên, mũi tên chĩa thẳng vào bóng người kia.

Lang Oa Tử vốn đã tháo dây trường cung, cuộn vào túi vải, nhưng sau khi Sở Hoan vào sân nhỏ thì Lang Oa Tử vì muốn ứng phó với những biến cố bất ngờ nên đã buộc lại dây cung. Hắn hiểu rõ cung tiễn như lòng bàn tay, việc tháo buộc tất nhiên vô cùng thành thạo. Tiễn pháp của hắn dù không thể so được với thần tiễn Hiên Viên Thiệu nhưng cũng không thua Hiên Viên Thắng Tài. Lúc này mũi tên chĩa vào bóng người kia cũng không quá xa, chỉ cần buông dây, dù bóng người kia muốn né tránh cũng vô cùng khó khăn.

Thế nhưng vì Cừu Như Huyết bị người nọ khống chế trong tay, Lang Oa Tử cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Sở Hoan ra khỏi sân nhỏ, thấy bóng người kia, sắc mặt đại biến, kinh hãi kêu lên: – Lôi Nhi, mau dừng tay!

Vừa dứt lời, đám người Bạch Hạt Tử hơi giật mình, không rõ Lôi Nhi mà Sở Hoan gọi rốt cuộc là ai.

Ngược lại, bóng người kia nghe tiếng nói, khuôn mặt vốn đang thịnh nộ khi nhìn về phía Sở Hoan, ánh giận dữ lập tức biến thành vẻ vui mừng, kêu lớn: – Sở thúc, Sở thúc!

Người này chừng mười lăm, mười sáu tuổi, trông vô cùng non nớt, làn da ngăm đen, vóc dáng gầy yếu nhưng lại rất lanh lợi. Đôi mắt to tròn, lông mi dày rậm, mày đậm mắt sáng. Hắn mặc một bộ y phục xám, thoạt nhìn như một đứa trẻ nhà thôn quê. Hai tay hắn cầm Cừu Như Huyết như thể không hề tốn sức. Một vị đao khách với đao pháp cao minh bậc nhất trong tay hắn lại hóa ra như một khúc gỗ.

Sở Hoan không chỉ kinh ngạc mà còn như bừng tỉnh đại ngộ, mọi băn khoăn trong lòng rốt cuộc được giải tỏa.

Hắn giật mình đơn giản là bởi người xuất hiện trước mặt chính là Phong Tử Tần Lôi. Tần Lôi vẫn đi theo nghĩa huynh Bùi Tích. Phụ thân Tần Lôi lại là sư huynh đệ của Bùi Tích. Ngày trước, Tần Lôi bị bắt nạt ở phủ đệ kinh thành, Bùi Tích liền đưa y theo cùng.

Đã hơn năm năm trôi qua, Bùi Tích mang theo Tần Lôi rời khỏi kinh thành, đi về Tây Bắc, từ đó về sau bặt vô âm tín. Sở Hoan đã từng dò hỏi vài lần nhưng không có tin tức gì. Nghìn vạn lần hắn không ngờ hôm nay lại gặp được Tần Lôi. Tần Lôi đã xuất hiện, nếu không có gì ngoài ý muốn, Bùi Tích tất nhiên cũng đang ở gần đây.

Ngô Phong đến huyện nha cứu trị cho Tố Nương, khi đó Sở Hoan vẫn hoài nghi có cao nhân đứng sau Ngô Phong. Tìm hiểu đến cùng, Diêm Bình Sĩ vài lần nhắc nhở Sở Hoan rằng có cố nhân tương trợ. Sở Hoan cũng từng nghĩ đến Bùi Tích nhưng cảm thấy khả năng này quá thấp. Hắn thật không ngờ Bùi Tích và thần y Diêm Bình Sĩ lại có mối quan hệ. Hơn nữa, dù trước đây Bùi Tích từng nói sẽ đưa Tần Lôi đến Tây Bắc nhưng sau đó hắn không hề nhận được tin tức gì về hai người. Sở Hoan thậm chí còn cảm thấy có thể hai người vì duyên cớ khác mà cuối cùng không đến được Tây Bắc.

Nhưng Tần Lôi vừa xuất hiện, mọi nghi ngờ trong lòng Sở Hoan liền tan biến hết. Lúc này hắn rốt cuộc đã hiểu rõ, Diêm Bình Sĩ phái Ngô Phong đến cứu Tố Nương, nguyên nhân chính là bởi sự hiện diện của Bùi Tích. Không nghi ngờ gì nữa, Bùi Tích đã thuyết phục Diêm Bình Sĩ, nhờ đó Ngô Phong mới có thể ra tay.

Lúc này hắn vẫn chưa biết Bùi Tích và Diêm Bình Sĩ đã kết bái huynh đệ ra sao, nhưng Tần Lôi trước mặt vẫn khiến Sở Hoan kinh ngạc. Hắn biết rõ Tần Lôi tuy nhìn chỉ mười lăm mười sáu tuổi nhưng trí tuệ hơi kém, không hiểu sự đời, hành xử hoàn toàn theo bản năng. Song phương đã ra tay, như vậy tất nhiên là đã có hiểu lầm. Trong mắt Tần Lôi, kẻ nào không làm hắn vui lòng thì chính là kẻ địch. Mà hắn chưa bao giờ nương tay với kẻ địch. Đêm Sở Hoan ám sát phò mã, Tần Lôi cũng theo cùng, nửa đường xé xác quan binh truy đuổi Sở Hoan thành hai mảnh.

Tần Lôi có thần lực trời sinh, hiếm có trên đời. Đối với hắn mà nói, hiện giờ muốn xé Cừu Như Huyết làm đôi là chuyện vô cùng dễ dàng. Sở Hoan không rõ rốt cuộc vì sao họ lại hiểu lầm. Hắn chỉ lo Tần Lôi nổi giận, thật sự xé Cừu Như Huyết ra làm đôi. Trong lòng hắn cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Hắn biết rõ Tần Lôi có thần lực hiếm ai trong thế gian địch nổi. Đây không phải do tu luyện hay uống linh dược mà là trời sinh. Đây là thần thông trời ban cho y. Nhưng hắn cũng biết rằng thần lực của Tần Lôi tuy mạnh nhưng lại không biết võ công, thuộc về nhân vật mang tính phá hoại. Cừu Như Huyết là một đao khách nổi danh giang hồ, đao pháp chẳng những cao minh mà thân thủ cũng cực kỳ nhanh nhẹn. Sở Hoan hiện giờ lại không hiểu vì sao Tần Lôi có thể tiếp cận Cừu Như Huyết, thậm chí bắt được hắn. Đao pháp Cừu Như Huyết cao thâm, muốn đến gần hắn là chuyện cực kỳ khó khăn. Còn muốn nhấc bổng hắn lên trời như thế thì lại càng là chuyện không tưởng.

– Lôi Nhi, con mau buông hắn xuống trước đã.

Sở Hoan cảm thấy tim đập hơi mạnh, hỏi: – Sao con lại ở đây?

Tần Lôi vẫn giơ Cừu Như Huyết, bước về phía này hai bước. Xa cách Sở Hoan lâu ngày, hiển nhiên Tần Lôi đang vô cùng phấn khích.

– Sở thúc, Lôi Nhi cùng Tích phụ đi ra ngoài tìm đồ, giờ mới về nhà. Sở thúc có mang đồ ăn ngon cho Lôi Nhi không?

Sở Hoan sững sờ nhưng trong nháy mắt liền hiểu ra. "Tích phụ" trong miệng Tần Lôi tất nhiên chính là Bùi Tích. Hắn mừng rỡ hỏi Tần Lôi: – Tích phụ của con đâu rồi, Lôi Nhi?

Tần Lôi quay đầu nhìn một cái rồi nói: – Tích phụ ở ngay đằng sau thôi. Y đi chậm. Lôi Nhi đói bụng rồi, muốn ăn cơm, về nhà ăn gì đó... Sở thúc, người có đói không? Chúng ta cùng đi ăn đi...

Sở Hoan nói: – Vậy con thả hắn ra đi. Chúng ta đợi Tích phụ của con về rồi cùng ăn ngon. Con có chịu không?

Khuôn mặt Tần Lôi vốn đang phấn khích, nghe Sở Hoan nói vậy, sắc mặt liền hơi lộ vẻ giận dữ, lập tức nói: – Bọn họ là người xấu. Lôi Nhi muốn ăn, bọn họ lại không cho Lôi Nhi về nhà. Lôi Nhi ghét người xấu, ta muốn xé hắn...

Bạch Hạt Tử và Lang Oa Tử không thể ngờ Sở Hoan lại quen biết một đứa trẻ cổ quái đến vậy.

Trên mặt Bạch Hạt Tử vẫn lộ vẻ kinh hãi, thấp giọng nói: – Đại nhân, chuyện này... Gã này rất lợi hại, hắn...

Trong mắt hắn tràn đầy vẻ e ngại. Tại Diêm Bình Sơn, đối mặt với mười mấy tên thích khách, Bạch Hạt Tử không hề có một tia sợ hãi. Nhưng lúc này đối mặt với một đứa trẻ chừng mười lăm mười sáu tuổi, trong mắt Bạch Hạt Tử lại lộ rõ một tia sợ hãi không thể che giấu.

– Lôi Nhi, con không được càn quấy!

Sở Hoan sa sầm mặt, hỏi: – Lôi Nhi, con nói ta là người tốt hay người xấu?

Tần Lôi nói: – Sở thúc đương nhiên là người tốt.

�� Bọn họ là bằng hữu của Sở thúc. Nếu Sở thúc là người tốt thì tất nhiên bọn họ cũng không phải là người xấu.

Sở Hoan nói: – Giữa các con chỉ là hiểu lầm thôi. Tất cả mọi người đều là người tốt, cũng đều là người một nhà. Nghe Sở thúc nói đi, mau buông hắn xuống, nếu không Sở thúc có thể sẽ tức giận đấy.

Tần Lôi hơi khó xử nói: – Sở thúc, Lôi Nhi không muốn làm Sở thúc tức giận. Nhưng bọn họ vừa rồi ngăn Lôi Nhi về nhà, còn muốn đánh Lôi Nhi. Bọn họ... bọn họ không giống người tốt...

Sở Hoan lườm Bạch Hạt Tử một cái. Bạch Hạt Tử liền giải thích: – Người này vừa rồi xông vào bên trong, chúng ta không biết y muốn làm gì, đành phải ngăn y lại, sợ y quấy rầy đại nhân... Đại nhân, ta tuyệt đối không đánh y, chỉ thò tay kéo bả vai y, không cho y đi vào. Y... Y liền nắm lấy ta, ném ta vào trong sân... Kẻ này... kẻ này khí lực lớn quá.

Lúc này, Sở Hoan mới nói với Tần Lôi: – Lôi Nhi, Sở thúc cam đoan với con, bọn họ đều là người tốt. Sở thúc không lừa con đâu. Các con chỉ có hiểu lầm thôi. Bọn họ tuyệt đ��i không gây thương tổn cho con!

Tần Lôi mở trừng hai mắt, cuối cùng nói: – Bọn họ dù là người tốt nhưng đã làm sai. Tích phụ từng nói, biết sai có thể sửa, mọi chuyện đều tốt. Nếu người tốt làm sai, có thể hối cải thì vẫn là người tốt. Sở thúc, nếu bọn họ là người tốt nhưng làm sai chuyện thì phải xin lỗi ta, thế mới là người tốt...

Sở Hoan biết rõ Tần Lôi là đứa trẻ cứng đầu. Đặc biệt đi theo Bùi Tích đã hai năm, Sở Hoan tin rằng Bùi Tích nhất định đã dạy Tần Lôi rất nhiều điều. Tần Lôi tất nhiên coi những lời Bùi Tích dạy dỗ như khuôn vàng thước ngọc. Y đã nói muốn đám người Cừu Như Huyết, Bạch Hạt Tử xin lỗi, e rằng mình có khuyên cũng chẳng được.

Sở Hoan thở dài, quay sang nhìn Bạch Hạt Tử. Lúc này, bảo vệ tính mạng Cừu Như Huyết mới là điều quan trọng nhất.

Bạch Hạt Tử cũng hiểu rõ điều này, dù trong lòng không tình nguyện chút nào nhưng biết không thể làm gì khác, đành tiến lên chắp tay nói: – Tiểu huynh đệ, chúng ta là bộ hạ của Sở đại nhân, không phải người xấu. Lúc trước chúng ta đã đắc tội nhiều rồi. Mọi người đều là người một nhà, tiểu huynh đệ đừng để trong lòng.

Cừu Như Huyết bị Tần Lôi giơ lên, sắc mặt tái xanh, miệng ngậm chặt không nói được lời nào.

Tần Lôi gật đầu nhìn Bạch Hạt Tử rồi nói: – Sở thúc, hắn là người tốt. Ta không trách hắn... Ngẩng đầu nhìn Cừu Như Huyết đang bị mình giơ lên, y ngạc nhiên nói: – Vì sao hắn lại không xin lỗi? Hắn không phải là người tốt sao?

Trong lòng Sở Hoan lúc này cũng vô cùng bất đắc dĩ. Hắn biết Cừu Như Huyết là đao khách nổi danh trên giang hồ, mặt mũi còn cao hơn trời. Dù mình là đại tướng nơi biên cương, ngày thường đối với Cừu Như Huyết cũng phải nể nang vài phần. Thế nhưng hôm nay, đường đường là một đao khách giang hồ lại bị một đứa trẻ mười mấy tuổi giơ lên, không thể tự quyết sinh tử. Cừu Như Huyết làm sao có thể chấp nhận điều này? Chuyện này đã vô cùng nhục nhã, lại bắt hắn xin lỗi một đứa trẻ mười mấy tuổi mũi xanh dãi vàng thì Sở Hoan cũng cảm thấy Cừu Như Huyết tuyệt đối không thể làm được.

Quả nhiên Cừu Như Huyết nhắm mắt lại, sắc mặt tái xanh, môi mím chặt, không nói một lời, hiển nhiên đã quyết tâm chết cũng không xin lỗi tiểu quái vật này.

Sở Hoan chỉ cảm thấy chuyện này thực sự hơi khó giải quyết. Tần Lôi quá đơn thuần, cứng đầu, không thể dùng lời nói mà thuyết phục được. Cừu Như Huyết lại là một nam nhân cương trực, thà chết chứ không chịu khuất phục. Nhưng Cừu Như Huyết là bộ hạ của mình, sinh mâu thuẫn với Tần Lôi chính là vì bảo vệ mình. Vốn dĩ nhìn thấy Tần Lôi là một chuyện khiến Sở Hoan vô cùng vui mừng, nhưng đứa trẻ này tính tình cổ quái, lại có lực lượng lớn vô cùng. Tính mạng của Cừu Như Huyết đang nằm trong tay y, điều này khiến Sở Hoan cảm thấy rất đau đầu.

Ngay lúc này, từ cách đó không xa truyền đến một tiếng nói: – Lôi Nhi, con gặp Sở thúc mà lại không biết lễ nghĩa sao? Còn không mau bái kiến Sở thúc của con đi!

Vừa dứt lời, một người chậm rãi đi tới trên đường, chân trái bước, chân phải lại kéo lê trên mặt đất, tốc độ không nhanh, lưng cõng một cái giỏ trúc, tay phải cầm một cây gậy gỗ. Dưới ��nh trăng, tư thế đi của hắn hơi gượng gạo nhưng khí chất lại trầm tĩnh như nước.

Truyện này được bản quyền dịch bởi truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free