Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 953:

Sở Hoan ngẩng đầu nhìn tới. Dù khoảng cách vẫn còn khá xa, nhưng Sở Hoan vừa thoáng nhìn đã nhận ra ngay đó chính là Bùi Tích, người nghĩa huynh đã kết bái với hắn. Gần hai năm không gặp, hôm nay gặp lại, lòng Sở Hoan dâng lên chút kích động, không kìm được bước nhanh ra đón. Hắn dừng lại cách chừng bảy tám bước, Bùi Tích cũng dừng chân, nhìn Sở Hoan, hai người lặng lẽ nhìn nhau. Cổ họng Sở Hoan khẽ động, cuối cùng hắn bước nhanh tới. Khi đã tới gần, hắn mới phát hiện Bùi Tích trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng thần thái trong mắt vẫn rạng rỡ. Hắn không kìm được cất tiếng gọi:

– Đại ca!

Hắn đưa tay ra, Bùi Tích cũng vươn tay đón lấy, hai bàn tay nắm chặt. Trên khuôn mặt Bùi Tích nở nụ cười tươi, nhưng Sở Hoan vẫn cảm nhận được bàn tay Bùi Tích khẽ run, biết lòng huynh ấy cũng vô cùng kích động, chỉ là Bùi Tích giỏi kiềm chế cảm xúc của mình mà thôi.

– Ta biết sớm muộn gì đệ cũng sẽ tới, chỉ là không ngờ đệ lại đến nhanh đến vậy.

Bùi Tích ôn hòa nói, rồi lại cười:

– Hai huynh đệ ta đã lâu không gặp, nhưng ta biết đệ vẫn sống rất tốt.

Sở Hoan cười khổ:

– Nhưng kể từ khi từ biệt ở kinh thành, đại ca không hề có tin tức gì, tiểu đệ làm sao biết đại ca và Lôi nhi sống thế nào.

– Duyên phận huynh đệ ta là do trời định, đương nhiên sẽ có ngày gặp lại.

Bùi Tích đáp:

– Đệ đi sứ Tây Lương, tuần tra An Ấp, ta vẫn luôn nghe ngóng tin tức của đệ. Hai năm qua đệ sống rất tốt, ta vô cùng mừng rỡ.

Sở Hoan gỡ chiếc giỏ trúc trên lưng Bùi Tích xuống, nâng trên tay và hỏi:

– Đại ca, huynh vẫn luôn ở nơi đây sao?

– Cũng không phải lúc nào cũng ở đây.

Bùi Tích lại cười nói:

– Chúng ta vào nhà nói chuyện đi, ta còn muốn giới thiệu hai người với đệ.

Y ngẩng đầu nhìn về phía Tần Lôi, nói:

– Lôi nhi, con lại đây.

Tần Lôi vẫn đang giơ cao Cừu Như Huyết, liền bước tới. Lúc này Bùi Tích mới nói:

– Sở thúc của con bảo con buông vị tráng sĩ này xuống, vì sao con không nghe lời?

Tần Lôi có vẻ ủy khuất nói:

– Hắn… hắn không xin lỗi con. Tích phụ, ngài nói, biết sai có thể sửa, đó mới là người tốt, hắn biết sai không sửa, cũng… cũng không phải người tốt!

Bùi Tích chăm chú nhìn Tần Lôi, hỏi:

– Hắn đã phạm lỗi gì?

– Hắn không cho con vào phòng.

– Không cho con vào phòng, sẽ là người xấu sao?

Bùi Tích bình tĩnh nói:

– Sở thúc con đang ở trong phòng, họ là bộ hạ của Sở thúc con. Con muốn vào phòng, họ không biết con, ngăn con lại là để bảo vệ Sở thúc con. Con nói họ làm vậy có đúng không?

Tần Lôi lắc đầu:

– Con không biết.

– Nếu như ta đang ngủ trong phòng, để con trông chừng ngoài cửa, có một người con không quen biết muốn xông vào, vậy con có ngăn cản hắn không?

Bùi Tích hỏi lại lần nữa.

Tần Lôi lập tức đáp:

– Sẽ không ạ, Tích phụ để con trông cửa, con sẽ không cho người khác vào. Nếu ai xông vào, con sẽ đánh người đó.

Bùi Tích thở dài:

– Đứa nhỏ, con biết bảo vệ Tích phụ, họ đương nhiên cũng biết bảo vệ Sở thúc con. Vậy con nói, họ có sai hay không?

Tần Lôi cúi đầu xuống, suy nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên nói:

– Tích phụ, Lôi nhi hiểu rồi, họ là người tốt, họ muốn bảo vệ Sở thúc…!

Cuối cùng y buông Cừu Như Huyết ra. Sau khi Cừu Như Huyết rơi xuống đất, cuối cùng cũng mở mắt, mặt không biểu tình nhưng trong mắt lại tràn đầy phẫn nộ. Bùi Tích nói:

– L��i nhi, họ đã không sai, vậy con có sai hay không?

Tần Lôi hỏi:

– Lôi nhi có lỗi gì?

– Con không hỏi rõ nguyên do, mạo phạm bộ hạ của Sở thúc con, con nói con có sai hay không?

Tần Lôi suy nghĩ, cuối cùng nói:

– Tích phụ, con sai rồi, nhưng con không phải người xấu.

– Lôi nhi là người tốt, nhưng người tốt thì phải hiểu được thị phi.

Bùi Tích bắt đầu dạy bảo:

– Biết sai có thể sửa, đó mới là người tốt. Con đã sai rồi, vậy nên làm thế nào?

Tần Lôi đối mặt với Cừu Như Huyết, hai tay ôm quyền, khom người nói:

– Ngươi là người tốt, Lôi nhi sai rồi, ta xin lỗi ngươi. Ta biết sai có thể sửa!

Đôi mắt Cừu Như Huyết vốn ngập tràn phẫn nộ, nhưng giờ phút này chứng kiến Tần Lôi như vậy, vẻ phẫn nộ đã giảm đi rất nhiều, thay vào đó là sự kinh ngạc. Hắn thấy thần sắc Tần Lôi chân thành, lời xin lỗi đều không chút giả dối.

Lúc này Bùi Tích chắp tay nói với Cừu Như Huyết:

– Tráng sĩ, đứa nhỏ này ngây thơ, không hiểu chuyện đời, đã đắc tội rồi, mong ngài lượng thứ.

Sở Hoan biết Bùi Tích nói vậy với Cừu Như Huyết hoàn toàn là vì giữ thể diện cho mình, trong lòng hắn vô cùng cảm kích.

Cừu Như Huyết vừa nãy cũng nghe thấy Sở Hoan gọi Bùi Tích là đại ca, biết rõ quan hệ giữa hai người chắc chắn không hề tầm thường. Hắn rõ ràng Sở Hoan vốn là một nhân vật cực kỳ lợi hại, mà một nhân vật như vậy lại có một vị đại ca chân thọt. Vậy thì người chân thọt này hiển nhiên cũng không phải kẻ đơn giản. Có thể nói như vậy đã là cho hắn đủ thể diện rồi, phẫn nộ trong lòng giảm đi rất nhiều. Hắn cũng chắp tay một cái, không nói gì thêm.

Lang Oa Tử ở bên kia thấy Tần Lôi buông Cừu Như Huyết ra, lúc này mới thu cung tên lại.

– Nhị đệ, vào nhà nói chuyện đi, ta còn phải giới thiệu bọn họ cho đệ.

Bùi Tích giơ tay lên, mỉm cười nói với mấy người Cừu Như Huyết:

– Các vị có muốn vào ngồi một lát không?

Mấy người Cừu Như Huyết đương nhiên không phải kẻ ngốc, biết Bùi Tích nói vậy chỉ là khách sáo, Bạch Hạt Tử liền đáp:

– Bên ngoài mát mẻ hơn, chúng ta xin đợi ở ngoài.

Bùi Tích cũng không nói nhiều, dẫn Sở Hoan vào sân nhỏ. Tần Lôi đã sớm chạy vào phòng. Chờ lúc Sở Hoan vào phòng, không biết Tần Lôi tìm được hai cái bánh bao nguội từ đâu, đang ngồi trên chiếc giường gỗ ở góc phòng, trông quả thực đã rất đói, một tay cầm bánh, ăn một cách ngon lành.

Sở Hoan đặt giỏ trúc xuống, đi qua rót chén nước cho Bùi Tích. Nếu đây là nơi nghĩa huynh mình ở, Sở Hoan không còn câu nệ nữa. Bùi Tích nhận chén nước, uống một ngụm lớn, lúc này mới để Sở Hoan ngồi xuống, cười hỏi:

– Thân thể đệ muội đã chuyển biến tốt hơn chưa?

Sở Hoan lập tức đáp:

– Nếu như không nhờ đại ca phái người đi, chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Cũng may đại ca phái người tới, Tố Nương đã chuyển nguy thành an.

– Chỗ ta nhận được tin tức đã muộn một chút. Đệ vào Quan Tây liền có tin tức đến, lúc đầu ta cũng không biết đệ muội lây nhiễm dịch bệnh. Sau này nghe nói Nhị đệ tìm không ít đại phu chữa bệnh cho đệ muội, liền biết rõ nàng bị lây nhiễm bệnh dịch, cho nên mới phái người qua.

Bùi Tích mỉm cười nói:

– Chẳng qua bọn họ không đi được, vi huynh cũng có chuyện quan trọng trong người, cho nên mới phái Ngô Phong tới trước.

Sở Hoan khẽ gật đầu, hỏi:

– Đại ca, từ biệt tại kinh thành, hai người vẫn sống tốt chứ? Ta vẫn luôn tìm hai người, nhưng lại không có chút tin tức nào. Trước khi đi sứ Tây Lương, qua Tây Bắc, ta còn nhờ lão Tướng quân Dư Bất Khuất phái người tìm hộ, nhưng Dư lão Tướng quân cũng không có tin tức của đại ca... Hơn một năm nay, hai người vẫn ở Tây Bắc sao?

Bùi Tích cười lắc đầu:

– Sau khi rời kinh, ta mang theo Lôi nhi tới Tây Bắc. Khi đó quân Tây Lương còn chưa rút lui, lúc ấy ta quả thực muốn đi tìm Dư Bất Khuất, góp một phần sức lực cho đất nước. Thế nhưng khi tới Tây Bắc rồi, còn chưa kịp gặp Dư Bất Khuất, ta liền gặp phải một chuyện. Ta và Lôi nhi nhìn thấy một người hấp hối ven đường, vốn định chữa trị, nhưng toàn thân hắn hư thối, vô cùng thê thảm. Khi đó ta biết ngay, so với quân Tây Lương, Tây Bắc còn có tai họa lớn hơn sắp xảy ra.

Sở Hoan kinh ngạc nói:

– Chẳng lẽ đại ca muốn nói, dịch bệnh đã xuất hiện từ hơn một năm trước?

– Kỳ thực b��nh tật thời điểm đó cũng không nghiêm trọng như hiện giờ, chỉ mới bắt đầu xuất hiện manh mối.

Bùi Tích nói:

– So với người bệnh gặp phải khi đó, bệnh dịch bắt đầu lan tràn hiện giờ mới thật sự đáng sợ. Lúc trước chỉ nhìn thấy bệnh trạng của người kia, ta đã đoán được có thể Tây Bắc sẽ xảy ra bệnh dịch quy mô lớn. Khi đó vốn định nương tựa Dư Bất Khuất, nhưng bởi vì chuyện này, ta liền rời khỏi Tây Bắc, trở về quan nội.

– Thế nhưng đại ca cũng không trở về kinh thành.

Sở Hoan hỏi:

– Vì sao đại ca không trở về kinh thành? Hai huynh đệ ta gặp nhau, nếu khi đó đại ca nhắc tới chuyện lo lắng, chưa hẳn tiểu đệ không thể thông báo triều đình chuẩn bị sẵn sàng.

Bùi Tích khoát tay nói:

– Dịch bệnh tai ương, không thể tránh khỏi. Cho dù có nói cho triều đình, cũng không có khả năng ngăn ngừa. Hơn nữa khi đó quân Tây Lương đã rút lui, Thiên Môn Đạo ở Đông Nam còn đang gây loạn, trong loạn ngoài giặc, triều đình cũng chưa hẳn sẽ coi trọng chuyện này... Ta cũng liên tục cân nhắc, đã là không cách nào tránh khỏi dịch bệnh, vậy cũng đành tìm người phá giải dịch bệnh này.

Sở Hoan nhìn quanh một cái, cửa phòng Diêm Bình Sĩ đã đóng, hắn nhẹ giọng hỏi:

– Đại ca nói là hai vị thần y này?

Bùi Tích lại cười:

– Thật ra ta chỉ tìm được một vị, vị còn lại là do vị ta tìm được mời tới. Dịch bệnh lần này quá mức hung ác, thêm một người, cũng sẽ thêm một phần sức lực.

Sở Hoan hỏi:

– Đại ca tìm được, là vị Diêm Bình Sĩ lão tiền bối sao?

Bùi Tích khẽ gật đầu, rồi cười nói:

– Diêm Bình Sĩ chỉ là hiệu tự xưng của hắn, xem ra Nhị đệ cũng không biết tên tuổi thật sự của hắn...!

Y nhìn cửa phòng Diêm Bình Sĩ một cái, nhẹ giọng cười nói:

– Xưa nay sư huynh đều ít khi xuất hiện, vào nam ra bắc, người biết mặt hắn không có mấy, nhưng người từng nghe danh hắn chỉ sợ trải rộng khắp đại giang nam bắc.

– Sư huynh? Đại ca nói vị lão thần y là sư huynh của huynh?

Lòng Sở Hoan tràn đầy hiếu kỳ, hỏi:

– Đại ca, vị lão thần y này rốt cuộc là ai? Huynh và hắn… có mối quan hệ sâu xa gì?

– Thật ra sớm muộn gì đệ cũng sẽ biết. Vốn muốn để hắn tự nói cho đệ, nhưng hắn đã không nói, vậy để ta nói cho đệ hay.

Bùi Tích đặt chén nước trong tay xuống:

– Nhị đệ, đệ có từng nghe nói tới Dược Vương Trương Trọng Cảnh không?

– Đương nhiên từng nghe qua rồi.

Sở Hoan lập tức gật đầu:

– Tiểu đệ biết rõ, Trương Dược Vương hành y tế thế, là thần y hiếm thấy. "Thương hàn tạp bệnh luận" của ông ta là kinh điển trong y học...!

Đột nhiên hắn ý thức được điều gì đó, nhìn cửa phòng Diêm Bình Sĩ một cái, trong đôi mắt lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt chậm rãi chuyển về phía Bùi Tích:

– Đại ca, vị lão thần y này, chẳng lẽ… chẳng lẽ có liên quan tới Dược Vương thế gia?

Trước đây không lâu, Đỗ Phụ Công từng nhắc tới Dược Vương thế gia, đó là hậu nhân truyền thừa của Dược Vương Trương Trọng Cảnh, từng hiển hách một thời. Dược Vương thế gia nhân tài xuất hiện lớp lớp, chính là danh gia thần y số một. Chẳng qua sau khi Thiên Thục Quốc bị Đại Tần tiêu diệt, Dược Vương thế gia không còn dấu tích. Hơn hai mươi năm qua, rất ít người biết được Dược Vương thế gia ở nơi đâu.

– Không phải có quan hệ dây mơ rễ má gì.

Bùi Tích lại cười nói:

– Diêm Bình Sĩ chính là Trương Nhất Dương, Trương Nhất Dương chính là Diêm Bình Sĩ. Gia chủ Dược Vương thế gia, chính là vị Trương Nhất Dương này, mà hắn chính là Dược Vương đương thời!

Văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free, kính mong không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free