(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 971:
Đỗ Phụ Công chăm chú nhìn Sở Hoan, nghiêm nghị nói:
- Đại nhân muốn trừ loạn phỉ, trừ Chu đảng, dựa vào điều gì?
Rồi ông ta không hề khách khí nói:
- Không thể phủ nhận, tâm trí đại nhân kiên định, dù là trí tuệ hay võ công đều phi phàm, nhưng hiện giờ trong tay đại nhân có gì để đối đầu với bọn họ? Ngoài chức Tổng đốc và thanh kim kiếm miễn tử do hoàng đế ban tặng, trong tay đại nhân chỉ có hai trăm quân hộ vệ. Chẳng lẽ đại nhân định dựa vào những thứ này để đối phó với loạn phỉ và Chu đảng ư? Đỗ mỗ mạo muội nói thẳng, với lực lượng hiện tại của đại nhân, thậm chí còn không cách nào tranh chấp nổi với đám thân sĩ ngoại lai Cao Liêm kia.
Sở Hoan hiểu rõ những lời Đỗ Phụ Công nói, từng câu đều là sự thật. Bản thân hắn tuy văn võ song toàn, nhưng trong tình thế hiện tại, thực lực quả thực quá yếu.
- Triều đình phái đại nhân tới, tuy rất mực tín nhiệm đại nhân, nhưng cũng không thể hiện sự bất tín nhiệm đối với Chu Lăng Nhạc.
Đỗ Phụ Công chậm rãi nói:
- Chu Lăng Nhạc trong mắt triều đình là công thần, trong mắt dân chúng là anh hùng. Thời chiến loạn, hắn được xưng là Tổng đốc ba Đạo, ảnh hưởng của hắn đối với Tây Bắc sẽ không dễ dàng biến mất. Bởi vậy, muốn ứng phó với loại nhân vật này, không thể gấp gáp, chỉ có thể chậm rãi tính toán mà thôi.
Sở Hoan cười khổ một tiếng, hắn vốn không nghĩ rằng ngồi trên vị trí này lại phải tham dự vào chuyện tranh đấu ở Tây Bắc. Nhưng vận mệnh đã đưa hắn đến đây, hắn lại không thể không chống đỡ. Hắn không thể giữ được quyền chủ động, cũng không thể thực sự nắm giữ quyền lực, chỉ có thể mặc người ta ức hiếp. Điều Sở Hoan không thích nhất chính là cảm giác mặc người ta ức hiếp mình.
- Lúc nãy tiên sinh có nói, ngoài ba thứ phải trừ ra, còn có ba thứ phải thu. Không biết đó là chuyện gì?
Sở Hoan trầm mặc một hồi, cuối cùng dò hỏi.
Đỗ Phụ Công ngồi thẳng người, nói:
- Ba điều phải trừ mà ta đã nói lúc trước, là ba ngọn núi đè nặng trên đầu đại nhân. Nếu muốn di chuyển ba ngọn núi này, chỉ dựa vào thực lực hiện tại của đại nhân, chắc chắn khó như lên trời. Nhưng điều này không có nghĩa đại nhân chỉ có thể ngồi chờ chết, mà ngược lại, với tình hình nhìn như hỗn loạn của Tây Quan hiện nay, lại có nhiều cơ hội giúp sức cho đại nhân.
Sở Hoan nghe Đỗ Phụ Công chậm rãi nói, lập luận rõ ràng, trong lòng âm thầm khâm phục. Hắn chăm chú nhìn Đỗ Phụ Công, cẩn thận lắng nghe.
- Ba điều phải thu mà Đỗ mỗ nói, xét đến cùng, kỳ thực chính là thu phục lòng người.
Đỗ Phụ Công nghiêm mặt nói:
- Ba lòng cần thu, điều đầu tiên, Đỗ mỗ không cần nói nhiều, dĩ nhiên chính là dân tâm ở Tây Quan này.
Sở Hoan lập tức nói:
- Dân tâm không thể lừa gạt, không thể làm trái. Mất dân tâm, cho dù có khả năng thông thiên triệt địa, cũng không làm nổi chuyện gì.
- Đại nhân anh minh.
Đỗ Phụ Công gật đầu nói:
- Dân chúng Tây Quan chịu đựng cực khổ, họ cần một trụ cột. Trụ cột này phải vì họ mà che chắn mưa gió, ai làm được điều đó thì lòng họ sẽ hướng về người ấy. Hiện nay đại nhân đã là Tổng đốc Tây Quan, bách tính trên dưới đều trông đợi vào đại nhân. Kỳ thực, từ cổ chí kim, lòng dân vừa là thứ khó thu phục nhất, lại vừa là thứ dễ thu phục nhất.
- Vì sao tiên sinh lại nói như vậy?
- Bởi vì từ xưa đến nay, rất nhiều người cầm quyền muốn mua chuộc lòng dân, nhưng thật sự làm được điều này lại có mấy ai?
Đỗ Phụ Công thở dài:
- Quyền thế vinh hoa vẫn luôn dễ khiến người ta sa vào. Bản tính con người ích kỷ, có thể nghĩ đến người ngoài đã khó, nghĩ đến ngàn vạn bách tính, vì lợi ích của họ mà lo lắng, điều đó lại càng khó hơn. Bởi vậy, lòng dân khó mà thu phục được. Nhưng nếu mọi việc đều nghĩ đến dân trước hết, để họ ăn no mặc ấm, yên ổn sinh sống, thì lòng dân tất nhiên sẽ hướng theo, điều đó lại cực kỳ dễ dàng thu phục.
Sở Hoan nói:
- Thật ra những điều bách tính mong muốn vốn không nhiều. Đúng như lời tiên sinh nói, có thể khiến họ an tâm sản xuất, ăn no mặc ấm, thì họ đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
- Chỉ cần đại nhân thi hành nền chính trị nhân từ, lấy nhân dân làm trọng, vậy lòng dân sẽ có thể thu phục, và cũng là nhất định phải thu phục.
Đỗ Phụ Công giơ tay lên, hai ngón tay dựng thẳng:
- Điều thứ hai phải thu phục, chính là thân sĩ bản địa Tây Quan.
Đôi mày Sở Hoan nhướng lên, gật đầu cười nói:
- Điểm này, ta cũng từng nghĩ tới. Không có sự ủng hộ của thân sĩ địa phương, quan phủ muốn làm việc sẽ vô cùng khó khăn.
Đỗ Phụ Công lại cười nói:
- Đại nhân đã hiểu rõ tầm quan trọng của việc thu nạp thân sĩ, Đỗ mỗ cũng không nói nhiều thêm. Nhưng hiện nay xem ra, đại nhân đã có thiên thời địa lợi nhân hòa trong lòng đám thân sĩ này. Thân sĩ Tây Quan hiện giờ thực lực suy yếu, Chu đảng và thân sĩ ngoại lai đang muốn nuốt chửng họ. Về điểm này, thân sĩ Tây Quan đều tự biết rõ trong lòng. Họ muốn tiếp tục chống đỡ thì nhất định phải có người trong quan phủ ủng hộ, và đại nhân hiện tại chính là đối tượng họ đang trông ngóng. Dường như đại nhân từng có ân huệ với họ, cho nên xét về công về tư, họ đều sẽ là một trợ lực lớn của đại nhân. Đại nhân cần thu phục họ, nhưng không thể để họ khống chế.
- Mặc dù rất nhiều thân sĩ Tây Quan đã lụi bại, rất nhiều gia tộc cũng đã một nghèo hai trắng, nhưng các mối quan hệ của thân sĩ Tây Quan ở các châu phủ huyện vẫn còn đó, uy vọng của họ vẫn còn.
Sở Hoan vuốt cằm nói:
- Theo ta thấy, đám thân sĩ ngoại lai Cao Liêm này tiến vào Tây Quan trong thời gian ngắn ngủi, chưa hình thành được mối quan hệ nào. Hơn nữa, quan dân bản địa ở đây hẳn là vô cùng bài xích đám người ngoại lai này.
Đỗ Phụ Công cười ha ha nói:
- Đúng là như vậy, đặc biệt là vào thời điểm hiện tại. Tất cả các nha môn ở Sóc Tuyền chưa hẳn đã tuân theo sự sai bảo của đại nhân, nhưng chỉ cần thân sĩ Tây Quan nghe theo đại nhân sai đâu đánh đó, thì rất nhiều mệnh lệnh của đại nhân vẫn có thể thông qua họ để thực thi. Chỉ cần dùng đám người này một cách thích hợp, họ sẽ là trợ lực lớn nhất của đại nhân.
Dừng một chút, ông ta không tiếp tục nói nữa, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Sở Hoan thấy vậy, liền hỏi:
- Tiên sinh đang nghĩ gì vậy?
Đỗ Phụ Công do dự một chút, định nói rồi lại thôi, như có đôi lời không tiện nói ra. Sở Hoan biết Đỗ Phụ Công còn có điều băn khoăn, liền chân thành nói:
- Tiên sinh từ kinh thành xa xôi ngàn dặm cùng Sở Hoan đến Tây Bắc, vận mệnh hai chúng ta đã buộc chặt vào nhau. Ta kính trọng tiên sinh, đối đãi tiên sinh như người nhà. Xin tiên sinh đừng có bất cứ điều gì kiêng dè trước mặt Sở Hoan ta. Nếu có gì suy nghĩ, xin cứ nói thẳng. Sở Hoan tuy không thông minh, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, mọi tính toán của tiên sinh đều là vì tốt cho Sở Hoan, cho nên bất luận tiên sinh nói điều gì, ta cũng sẽ không để bụng.
Đỗ Phụ Công thở dài, nói:
- Đại nhân lòng dạ cởi mở, luôn dùng lễ nghĩa đối đãi Đỗ mỗ. Tính mạng Đỗ mỗ lúc trước cũng là đại nhân cứu. Cái gọi là sĩ vi tri kỷ giả tử, Đỗ mỗ tuy tài sơ học thiển, nhưng nếu có thể vì đại nhân mà tận một phần sức lực, cho dù chết vạn lần cũng không từ chối.
Sở Hoan ôn hòa cười cười, dùng sức gật đầu.
- Kỳ thực Đỗ mỗ muốn nói, mặc dù hiện nay bảy họ Tây Quan chủ động tới nương nhờ đại nhân, nhưng điều này không chứng minh họ thật sự coi đại nhân là người một nhà.
Đỗ Phụ Công chậm rãi nói:
- Cái gọi là thân sĩ, dân chúng gọi là thổ hào, là gia tộc quyền thế tại bản địa. Để được gọi là thân sĩ, gia tộc này phải trải qua ít nhất ba đời ở bản địa, dung hợp với các gia tộc bản địa, có nhân mạch vững chắc. Đối với thân sĩ các nơi mà nói, thứ họ coi trọng nhất chính là địa vực.
Dừng một chút, ông ta giải thích:
- Giống như so sánh giữa Tây Quan Đạo và Bắc Sơn Đạo. Trong mắt thân sĩ Tây Quan Đạo, Bắc Sơn Đạo là người ngoài. Thân sĩ Bắc Sơn Đạo muốn dung hợp vào Tây Quan và được thân sĩ Tây Quan Đạo chấp nhận, trừ phi họ chuyển đến Tây Quan, thiết lập mối quan hệ vững chắc với thân sĩ Tây Quan, hơn nữa phải trải qua vài đời, mới có thể được Tây Quan chính thức xem là người một nhà. Lần này, đám thân sĩ ngoại lai Cao Liêm tiến vào Tây Quan, mua ruộng mua đất. Nếu không phải Tây Quan vừa trải qua tai họa ngập đầu, lại thêm có Chu đảng giúp đỡ, thì ngày trước, đây quả thực là một chuyện không dám tưởng tượng nổi.
Sở Hoan nói:
- Ta hiểu rồi. Nếu không có loạt tai họa này, thân sĩ ngoại lai nhiều như vậy tiến vào Tây Quan, các gia tộc thân sĩ ở đây nhất định sẽ liên hợp lại để đuổi bọn chúng ra. Nhưng nói đi nói lại, nếu không phải thân sĩ Tây Quan chịu tổn thất nặng nề, đám Cao Liêm cũng không có gan to tát mà tiến vào Tây Quan như vậy.
- Đỗ mỗ nói những điều này, chỉ là muốn thưa với đại nhân rằng hiện tại họ đang dựa vào đại nhân, chỉ vì họ cần đại nhân đến bảo vệ. Kỳ thực, mặc dù thân sĩ Tây Quan tổn thất nặng, nhưng họ đã thâm căn cố đế, nhân mạch vững mạnh ở Tây Quan. Chỉ cần có thời gian, việc khôi phục lại nguyên khí không phải là chuyện quá khó khăn.
Đỗ Phụ Công nói:
- Nếu đại nhân muốn khiến họ thật lòng vì ngài mà làm việc, cũng chỉ có một cách, đó chính là trở thành cái gọi là người một nhà trong lòng họ mà thôi.
- Người một nhà?
Sở Hoan cười khổ nói:
- Tiên sinh từng nói, muốn để họ xem ta là người một nhà, ít nhất phải trải qua sự dung hợp của mấy đời cơ mà.
- Đại nhân nghe chưa hiểu ý ta. Ta không phải muốn ngài trở thành thân sĩ Tây Quan.
Đỗ Phụ Công giải thích:
- Địa vị của đại nhân ở đây, đương nhiên không giống với người ngoại lai bình thường. Đại nhân muốn làm vững chắc mối quan hệ với họ, để họ xem ngài như người một nhà, kỳ thực có một đường tắt. Đường tắt này đủ để đảm bảo họ sẽ lập tức xem ngài là người nhà.
Sở Hoan cau mày hỏi:
- Đường tắt của tiên sinh là gì?
Đỗ Phụ Công thở dài, khẽ trầm ngâm, cuối cùng nói:
- Quan hệ thông gia.
- Quan hệ thông gia?
Sở Hoan khẽ giật mình.
Đỗ Phụ Công hơi lúng túng nói:
- Đây chỉ là biện pháp tốt nhất trước mắt của Đỗ mỗ, cái này…
Nghĩ tới Sở Hoan đã có Tố Nương, bản thân là gia bộc của Sở gia, lại đi khuyên nhủ lão gia kết duyên với nhà khác, mặc dù là vì đại cục, nhưng Đỗ Phụ Công vẫn cảm thấy có chút không yên lòng.
Tròng mắt Sở Hoan khẽ chuyển động, sau đó đột nhiên cười ha hả. Đỗ Phụ Công sững sờ, thấy Sở Hoan như vậy, nhất thời không rõ vì sao Sở Hoan lại bật cười lớn tiếng.
Sở Hoan thấy Đỗ Phụ Công sững sờ, vội nói:
- Lời tiên sinh nói rất đúng. Không giấu gì tiên sinh, thật ra… thật ra ta còn có một nhân duyên, liên quan cực kỳ sâu đậm với bảy họ Tây Quan.
Đỗ Phụ Công ngạc nhiên hỏi:
- Ý đại nhân là gì?
Sở Hoan ngại ngùng nói:
- Không giấu gì tiên sinh, ngoài Tố Nương, ở Vân Sơn ta còn có một thê tử đã định hôn ước, chỉ là chưa thành thân.
Nhớ tới Lâm Lang ở Vân Sơn xa xôi, trong lòng hắn lại dâng lên một tình cảm ấm áp.
- Gia mẫu qua đời, trong vòng hai năm không thể có hôn sự. Kỳ hạn hai năm đã gần kề, đợi đến lúc đó, ta sẽ cưới nàng về.
Dừng một chút, hắn lại cười nói:
- Tiên sinh chắc cũng đã nghe qua tên nàng, nàng là Đông Gia của Hòa Thịnh Tuyền.
Đỗ Phụ Công vốn biết Sở Hoan ở phủ Vân Sơn rất có thế lực, Hòa Thịnh Tuyền ở kinh thành có mở một phân hiệu, chuyện này cũng do tay Đỗ Phụ Công xử lý. Ông ta biết rõ Sở Hoan có mối quan hệ không tầm thường với Đông Gia Hòa Thịnh Tuyền ở Vân Sơn, nhưng ông ta thật không ngờ Sở Hoan và Lâm Lang đã sớm ngầm định trọn đời. Thật ra người biết chuyện này vốn không nhiều, lúc này Sở Hoan đột nhiên nói ra, Đỗ Phụ Công vẫn không khỏi kinh ngạc.
- Tiên sinh có điều không biết, nguyên quán của Lâm Lang vốn là Việt Châu, Tây Quan, là một nhánh của Tô gia, một trong bảy họ Tây Quan.
Sở Hoan giải thích:
- Phụ thân nàng từ nhỏ đã đi buôn bán. Mặc dù đã qua đời, nhưng hiện nay Lâm Lang vẫn là người của Tô gia.
Đỗ Phụ Công là người thông minh, chỉ trong vài giây đã hiểu rõ nguyên do trong đó, vuốt râu cười nói:
- Có nhân tất có quả. Đại nhân gieo thiện nhân, hôm nay ắt gặt thiện quả. Tô Đông gia cùng đại nhân có hôn ước, vậy là cùng Tô Đông gia kết thành quan hệ thông gia, cũng chính là kết thân với Tô gia. Từ đó, đại nhân giống như con rể của thân sĩ Tây Quan vậy. Có được mối quan hệ này, họ tự nhiên sẽ xem đại nhân là người nhà thôi.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
- Ta cưới Lâm Lang, chỉ vì ta và nàng tình đầu ý hợp, cùng nhau ái mộ, vốn không hề có nguyên do gì khác.
Đỗ Phụ Công cười nói:
- Đây là điều đương nhiên. Thật ra đây lại là chuyện tốt cực kỳ. Lúc trước còn lo lắng việc đại nhân thiết lập quan hệ thông gia với thân sĩ Tây Quan sẽ khiến đại nhân khó xử. Hôm nay đã có đoạn nhân duyên này, vậy thì tất cả đều vui vẻ, việc hôn sự này ắt thành giai thoại.
Xin chớ quên, bản dịch kỳ diệu này, chỉ có mặt độc nhất tại truyen.free.