(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 978:
Tô Trọng Khuê vội giải thích: – Mã Tiên Cô là một thần bà, nghe nói phụ thân của bà ta là thầy bói, mẹ của bà ta cũng là bà cốt. Trước đây họ chỉ kiếm miếng cơm qua ngày chứ không có danh tiếng gì. Sau khi cha mẹ bà ta qua đời, Mã Tiên Cô vẫn ngụ tại một góc thành Sóc Tuyền, ngơ ngẩn lảm nhảm như một người điên, ăn xin mà sống qua ngày…
Sở Hoan lại càng cảm thấy nghi ngờ, tại sao Tô Trọng Khuê lại tôn sùng một bà cốt từng đi ăn xin lên cao như vậy, nhưng hắn vẫn không để lộ điều gì ra ngoài.
Tô Trọng Ngạn nhìn ra sự nghi ngờ của hắn, bèn giải thích: – Nhưng mười hai năm trước, Tổng đốc đại nhân hồi đó có một thiếp thất mắc bệnh nặng. Ngài đã mời rất nhiều danh y, nhưng không ai có thể chữa khỏi. Tổng đốc bất đắc dĩ, chỉ có thể dán bảng cáo thị treo giải thưởng hậu hĩnh để cầu y. Nghe nói rất nhiều danh y cũng không thể trị, nên chẳng ai dám thử…
Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: – Chẳng lẽ vị Mã Tiên Cô kia dám xé bảng cáo thị?
Tô Trọng Khuê đáp: – Đúng vậy. Khi Mã Tiên Cô xé bảng cáo thị, rất nhiều người chê cười nói bà ta phát điên… Vốn dĩ lúc ấy, Tổng đốc đại nhân cũng cho rằng Mã Tiên Cô đang hồ đồ, muốn trị tội. Nhưng vị Mã Tiên Cô thích lảm nhảm lẩm bẩm này lại nói rằng mình có thể thông thần, thiếp thất của Tổng đốc không phải là mang bệnh, mà là bị quỷ nhập thân, chỉ có cầu thần mới có thể trị hết…
Sở Hoan cười lạnh: – Toàn nói nhảm nhí!
Tô Trọng Khuê sững sờ, Sở Hoan cười nói: – Bổn đốc nói là mụ bà cốt kia chỉ toàn nói nhảm nhí!
Tô Trọng Khuê mới nói: – Tiểu thiếp kia đã đang hấp hối, xem chừng cũng chỉ còn có nửa hơi thở. Bà cốt còn nói, nếu không cứu được tiểu thiếp, chính mình cũng sẽ nhảy từ đầu thành Sóc Tuyền xuống. Lúc ấy có lẽ Tổng đốc cũng cảm thấy tiểu thiếp của mình khó qua khỏi, thôi thì có bệnh vái tứ phương, cho nên… cũng đồng ý để cho Mã Tiên Cô thử một lần!
Mã Tiên Cô kia đến với sự chuẩn bị kỹ càng, mọi việc đương nhiên đều đã được tính toán.
Cũng từ lần đó, mọi người mới biết chuyện Thần Xà dẫn lộ.
Tô Trọng Khuê giải thích: – Mã Tiên Cô kia có nuôi một con rắn, cũng không biết từ đâu tìm tới. Bà ta nói rằng con rắn đó là do thần linh trên trời ban cho mình, là rắn thần, có thể trừ tà tránh hung, lại có thể hàng yêu trừ ma. Lúc ấy cũng không ai dám tin bà ta… ai cũng cảm thấy bà ta đang nói nhảm, ai nấy đều chờ xem bà ta có nhảy từ đầu thành xuống không.
Sở Hoan vui vẻ hỏi: – Bà ta còn có thể sống tới hôm nay, xem ra tiểu thiếp của vị Tổng đốc kia quả thực đã được cứu sống.
Tô Trọng Khuê lập tức gật đầu nói: – Đúng vậy. Rắn thần được Mã Tiên Cô thả xuống đất, sẽ tự mình tìm đường. Theo như lời Mã Tiên Cô nói, rắn thần xuống đất sẽ đi tìm yêu ma quỷ quái, được gọi là Thần Xà dẫn lộ. Một lần, bà ta thả con rắn thần xuống, con rắn bò vòng vo qua vài con phố, lại tới một căn nhà bỏ hoang. Trong đó nó tìm thấy một tấm linh bài bị vỡ nát. Mã Tiên Cô nói chính là oán khí của cái linh bài đó quấy phá, bèn thi pháp, đốt linh bài, sau đó cho vị tiểu thiếp kia uống thuốc, nghe nói là Thần Tiên Thủy do thần tiên ban cho. Nói đến cũng lạ, căn bệnh nặng mà rất nhiều danh y trị không khỏi, rất nhanh đã khỏi hẳn.
Sở Hoan sờ sờ cằm, như thể đang suy nghĩ gì đó. Đương nhiên hắn sẽ không thật sự tin rằng chuyện đó là ma quỷ quấy phá gì cả, nhưng trong lòng thầm nghĩ, có lẽ Mã Tiên Cô kia cũng biết một chút y thuật, có lẽ trời xui đất khiến mà bà ta chữa được bệnh, hoặc có một duyên cơ nào đó.
Cũng vì chuyện này nên danh tiếng của bà ta lại càng vang xa hơn.
Tô Trọng Khuê nói tiếp: – Tổng đốc cảm động và ghi nhớ ân tình bà ta đã cứu tiểu thiếp của mình, đặc biệt xây cho bà ta một căn nhà, chỗ đó liền được gọi là thần miếu. Về sau, không ít người bị bệnh không đi tìm thầy thuốc trước mà đi tìm Mã Tiên Cô. Cũng có một ít người không có tiền đi xem bệnh cũng đi tìm Mã Tiên Cô. Bà ta không tùy tiện chữa bệnh cho nhiều người, mà chỉ ngẫu nhiên ra tay, đều là người trừ tà. Nhưng rất nhiều người từ đó khỏi hẳn, cũng vô cùng kính nể bà ta, danh tiếng của bà ta cũng càng lúc càng lớn.
Sở Hoan thầm buồn cười. Thực ra hắn cũng không phải không biết trò hề này, đời sau cũng không thiếu thần côn bà cốt chuyên niệm chú làm phép có thể chữa bách bệnh. Nhưng thực ra nguyên nhân chính mà rất nhiều người bệnh có thể khỏi hẳn không phải là vì bà cốt, mà là vì vốn bệnh cũng không quá nặng, chỉ đợi một thời gian là sẽ tự khỏi. Chỉ là từ sau khi được bà cốt xem cho thì khỏi, nên lại giống như là nhờ công lao của bà cốt.
Sở Hoan biết rõ, trong chuyện này, thực ra cũng có tác dụng của tâm lý tự ám thị. Truyền thuyết bà cốt có thể trị bách bệnh đã lan truyền khắp nơi, người bệnh liền cảm thấy đương nhiên bà cốt có thể trị bệnh của mình. Như vậy, tâm lý cũng đã tràn ngập hy vọng, đây là một điều vô cùng có ích đối với việc trị bệnh. Mà khi bà cốt thường cũng sẽ chọn những người bệnh nhẹ, những người thực sự mắc nan y trọng chứng sẽ thoái thác.
Bách tính vốn mê tín thần phật, chuyện truyền ra ngoài, càng truyền lại càng trở nên huyền diệu.
– Ngoài chữa bệnh, bà ta còn có năng lực kỳ lạ gì nữa không?
Sở Hoan hỏi: – Chỉ vẻn vẹn chữa được mấy người mà đã dám tự xưng là Tiên Cô một cách hồ đồ sao?
Tô Trọng Khuê đáp: – Đại nhân, chữa bệnh không phải khả năng lớn nhất của bà ta đâu. Khả năng lớn nhất của bà ta là có thể cầu thần ban mưa… Vùng Tây Bắc thiên nhiên khắc nghiệt thường xuyên không mưa, khắp nơi thiếu nước. Trong thời gian nghiêm trọng, dân chúng đều sống không nổi, ai nấy đều nói Mã Tiên Cô có thần thông, cầu xin bà ta cầu thần xin mưa.
Mã Tiên Cô cũng đã đồng ý mấy lần, hơn nữa đều là khi đã rất lâu không có mưa. Bà ta nói rằng có yêu quái tác oai tác quái, trời giáng tai họa. Mấy lần đều nhờ Thần Xà dẫn đường mà tìm ra nguồn gốc tai họa rồi tiêu trừ đi. Nhắc tới cũng lạ, mấy lần bà ta cầu mưa, nhanh nhất ba tới năm ngày, chậm nhất gần nửa tháng liền có mưa to rào rào. Cho nên ai nấy đều rất tin tưởng Mã Tiên Cô có thể thông thần.
– Thì ra là thế.
Sở Hoan cười nhạt một tiếng. Xem ra vị Mã Tiên Cô kia có thể mê hoặc mọi người không phải tất cả đều là lừa gạt, ít nhất cũng am hiểu thiên văn.
– Ngươi vừa nói hôm nay bà ta lại để Thần Xà dẫn đường lần nữa sao? Chẳng lẽ lại có tai họa gì sao?
– Đại nhân, Mã Tiên Cô rời thần miếu, thả rắn dẫn đường, đương nhiên là vì muốn tìm yêu quái.
Tô Trọng Khuê giải thích: – Tuổi bà ta cũng đã lớn, sống tại thần miếu cũng có tiền cúng bái, nhang đèn, không dễ dàng rời đi. Đã đi ra, tất nhiên có tai họa xuất hiện… Hôm nay bà ta ra khỏi miếu đương nhiên là muốn làm lớn chuyện đấy. Lão thái gia nói rồi, rất có thể hôm nay Mã Tiên Cô tới phủ Tổng đốc. Lão thái gia muốn nhắc để đại nhân sớm có sự chuẩn bị, cẩn thận đề phòng…
– Tới phủ Tổng đốc?
Sở Hoan dựa vào lưng ghế: – Xem chừng vị trí Tổng đốc thật không dễ ngồi. Chính sự còn chưa bắt tay vào làm, mỗi ngày mở mắt ra đã có bao nhiêu chuyện phiền toái như vậy. Ngư��i về nói với lão thái gia trước, bổn đốc vô cùng cảm kích lời nhắc nhở. Phủ Tổng đốc này không có ma quỷ thần thánh nào, bọn tép riu muốn tới phủ Tổng đốc này gây rối loạn thì cũng nên xem kỹ lại xem mình có đủ bản lĩnh để làm điều đó hay không đã.
Tô Trọng Khuê do dự một lát, nhưng vẫn nói: – Đại nhân, lão thái gia còn bảo tiểu nhân chuyển lời tới ngài, Mã Tiên Cô này có rất nhiều tín đồ, đặc biệt là dân chúng bên ngoài, rất nhiều người tin tưởng Mã Tiên Cô thông thần, tin tưởng bà ta vô điều kiện. Hôm nay bà ta đã dẫn theo một trăm người đi ra, thanh thế không nhỏ. Mặc dù thủ hạ đại nhân là tinh binh, nhưng mà… Nhưng lão thái gia vẫn bảo tiểu nhân chuyển lời tới ngài, nếu không rơi vào tình thế bất đắc dĩ, tuyệt đối không được… tuyệt đối không được phát sinh xung đột với Mã Tiên Cô. Càng không thể dễ dàng động binh. Nếu không,… chỉ sợ hậu quả khó lường….
Sở Hoan biết rõ Tô gia có ý tốt, lại cười nói: – Ngươi báo lại cho lão thái gia yên tâm, bổn đốc biết phải ứng phó ra sao…
Lúc này Tô Trọng Khuê mới cáo từ đi ra ngoài. Y vừa ra, Đỗ Phụ Công đã từ sau bình phong bước ra, Sở Hoan hỏi: – Đỗ tiên sinh, ngài cảm thấy bà cốt kia thực sự muốn tới phủ Tổng đốc?
– Tám chín phần mười!
Đỗ Phụ Công đáp: – Không sớm không muộn, đại nhân vừa tới Sóc Tuyền, gần như còn chưa kịp thở, Mã Tiên Cô này đã lập tức xuất hiện. Khẳng định có vấn đề lớn.
Sở Hoan cười nhạt: – Nếu quả thật là tới phủ Tổng đốc, tất nhiên là đã có toan tính từ trước… Nghe nói bà ta tập trung hơn trăm người, vừa rồi, người của Tô gia còn nói, mụ bà cốt này không dễ dàng rời thần miếu. Tòa thần miếu kia vốn không phải nơi dễ dàng tụ tập đông người. Bà ta không rời thần miếu, vậy làm sao tập hợp được cả trăm người?
Đỗ Phụ Công vuốt râu: – Đỗ mỗ lại hiếu kỳ nếu mục tiêu của bọn họ thực sự là phủ Tổng đốc, thì lý do là gì? Nếu là vô cớ động binh, chỉ cần một tội mạo phạm phủ Tổng đốc đã chẳng khác nào làm phản… Nếu không có lý do chính đáng, bọn họ sẽ không dám hành động nông nổi như thế…
– Người của Tô gia nói bọn họ mang cả thi thể đến.
Sở Hoan nhíu mày: – Sáu bảy cỗ thi thể đặt trên cáng khiêng đến. Chẳng lẽ bọn họ muốn mang thi thể đến phủ Tổng đốc?
Đỗ Phụ Công còn muốn nói gì đó, chợt nghe có tiếng đệ tử gọi: – Sư phụ, xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi…
Y hớt hải vọt vào đại sảnh, sau lưng còn có một người, chính là Tô Trọng Khuê quay lại.
Sở Hoan đứng lên hỏi: – Làm sao vậy?
Tô Trọng Khuê lau lau mồ hôi trán: – Đại nhân, quả đúng là… Quả nhiên là đến phủ Tổng đốc. Bọn họ… bọn họ đã đến đầu phố. Chính là… chính là đến phủ Tổng đốc!
– Ta đã bảo bọn họ đóng cửa lớn lại, còn phái người đi báo cho Doanh Hộ vệ.
Đệ tử cũng không hề bối rối: – Bọn họ kéo đến đông nghẹt cả đám, sư phụ, kẻ này muốn làm phản sao?
Sở Hoan và Đỗ Phụ Công nhìn nhau. Đỗ Phụ Công lên tiếng: – Đại nhân, Tô lão thái gia nói rất đúng. Trước khi có thể hiểu rõ ngọn ngành, ngàn vạn lần không thể động binh đao. Doanh Hộ vệ là tinh binh cường tướng, đương nhiên có thể dễ dàng trấn áp đám người gây rối kia, nhưng Đỗ mỗ lo lắng có người muốn mượn cớ chuyện đó để thực hiện âm mưu lớn…
Sở Hoan cười nói: – Tiên sinh lo lắng có kẻ nói ta bạo ngược tàn nhẫn, vừa đến đã tự tiện dùng binh đao tàn sát dân chúng?
Đỗ Phụ Công gật đầu: – Đúng vậy. Đại nhân vừa nhậm chức ở Tây Quan, bách tính còn chưa biết đại nhân là người thế nào. Nếu hôm nay tùy tiện ra tay, chẳng mấy chốc sẽ lan truyền ra. Mã Tiên Cô kia vốn đã có một chút danh tiếng ở Sóc Tuyền này, đến lúc đó, dân chúng sẽ không cần biết nguyên nhân đại nhân ra tay, chỉ nghĩ rằng đại nhân đang ra tay với dân chúng. Kể từ đó, thanh danh của đại nhân sẽ bị tổn hại nghiêm trọng. Tổn hại thanh danh thì dễ, chứ gây dựng thanh danh mới khó.
Sở Hoan biết rõ Đỗ Phụ Công không nói sai. Dân chúng là những người dễ bị kích động nhất. Nếu quả thực hôm nay có kẻ ở phía sau cố ý sắp đặt, có lẽ đối phương chỉ đang chờ hắn ra tay. Như vậy, tin này sẽ được truyền đi nhanh chóng, bách tính nghe được chính là tin tức Tân Tổng đốc tàn sát dân chúng. Nếu như vậy, Sở Hoan còn chưa ngồi ấm chỗ đã mang tiếng xấu muôn đời ở Tây Quan.
Bạn đang đọc bản dịch duy nhất được thực hiện bởi truyen.free.