(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 987:
Lúc Sở Hoan bảo thứ trong bát là muối ăn, Tôn Tử Không cơ bản không thể tin nổi. Hắn biết rõ quá trình chế tác, biết thứ ấy được nấu ra từ tảng đá. Đá sao có thể biến thành muối được?
Nếu đá có thể luyện thành muối ăn, vậy vì sao người Tây Bắc lại không tự chế, cứ đời đời phải chịu cảnh khan hiếm muối? Nếu muối ăn có thể dễ dàng luyện từ đá như vậy, lịch sử thế gian ắt sẽ thay đổi từ đây. Tôn Tử Không rất khó tin rằng mình lại là người được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử biến chuyển này.
Đầu óc hắn hơi choáng váng. Hắn vừa không thể tin đá lại luyện ra muối ăn, nhưng thái độ Sở Hoan lại vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa, điều quan trọng nhất là sau khi hắn cho mẩu tinh thể màu xanh vào miệng, trong miệng quả thực có vị mặn. Vị mặn ấy không chỉ cực kỳ rõ ràng mà còn rất thuần khiết. Muối ăn lấy từ trong bếp ra chẳng những có vị mặn mà còn lẫn mùi vị lạ khác. Thế nhưng thứ muối mà Sở Hoan chế ra lại khiến Tôn Tử Không không cảm thấy mùi vị lạ nào khác, chỉ đơn thuần là vị mặn mà thôi.
Mấy đầu bếp lúc này cũng nhìn nhau. Bọn họ không biết quá trình chế tác muối ăn này, cũng không cảm nhận được sự chấn động trong lòng Tôn Tử Không. Bọn họ chỉ kinh ngạc trước độ thuần khiết của loại muối này mà thôi.
Phun số muối ăn còn chưa tan hết ra khỏi miệng vào lòng bàn tay, mấy người đầu bếp quanh năm gắn bó với dầu muối tất nhiên rất quen thuộc với thứ này. Vừa nãy, bọn họ nhìn thấy thứ này còn hơi hoài nghi liệu nó có liên quan gì đến muối ăn không, bởi lẽ, dù đã nếm đủ loại dầu muối tương thố, họ quả thực chưa từng thấy loại tinh thể ngoài xanh trong trắng này bao giờ. Cũng không ai dám khẳng định đây là muối ăn. Nhưng khi loại tinh thể này tan trong miệng, cảm giác đầu tiên của họ là mặn. Đây tuyệt đối là vị muối.
Đầu bếp đương nhiên biết vị mặn càng đậm thì muối càng nguyên chất. Cầm muối ăn trong tay, mấy đầu bếp này đều nhận ra, loại tinh thể màu trắng này rất sạch. Một đầu bếp nắm chặt trong tay, khi mở ra thì khối muối ăn đã vỡ tan. Hắn trợn to hai mắt, cuối cùng thở dài nói:
- Đại nhân, đây đúng là muối tinh chân chính sao? Tiểu nhân trước kia từng thấy muối tinh ở Đông Nam, nhưng khác biệt rất lớn so với loại muối ăn này!
Cầm muối tinh trong tay, tên đầu bếp cảm thấy hô hấp của mình cũng trở nên dồn dập.
- So với muối tinh ngươi từng thấy trước đây thì sao?
Thật ra Sở Hoan cũng không chắc chắn lắm. Hắn biết Đông Nam là cái nôi của muối ăn, và trước khi hắn chế ra muối mỏ, muối tinh tốt nhất thiên hạ chính là từ muối biển mà ra. Hôm nay, muối mỏ là thứ muối ăn hắn tốn bao công phu mới chế ra được, cũng là phương pháp hữu hiệu nhất mà hắn thí nghiệm. Trong lòng hắn cũng không biết loại muối mỏ mình tinh luyện ra so với muối biển thông thường thì cái nào tốt hơn.
Vào thời điểm Sở Hoan phát hiện ra hàn thạch trong thủy động ở Diêm Bình Sơn, hắn liền biết tác dụng của nó. Ở đời sau, hàn thạch có một cái tên rất thông dụng, gọi là Lỗ Diêm. Đây là một loại khoáng vật hóa học, chứa rất nhiều thành phần NaCl. Mà người đời sau gọi thứ đó chính là muối ăn. Đương nhiên, nếu hàn thạch không trải qua tinh luyện thì ngoài NaCl ra còn có rất nhiều hóa chất khác; không tinh luyện thì tất nhiên không thể ăn được, nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng. Tạp chất trong đó có rất nhiều chất hóa học độc hại.
Qua việc Sở Hoan tinh lọc khử độc, sau vài lần lọc, các thành phần hóa học khác trong hàn thạch đã được loại bỏ, chỉ còn lại đơn thuần là muối ăn. Bây giờ, tinh thể trong tay mấy đầu bếp này đã là loại muối ăn thuần túy màu lục. Tác dụng của nó đã hoàn toàn giống muối biển, chỉ có màu sắc khác biệt mà thôi.
Đầu bếp suy nghĩ một lát, rồi nói:
- Đúng là muối ăn, chẳng qua màu sắc hơi không giống thôi. Loại muối ăn này của đại nhân còn có mùi vị ngon hơn loại muối tinh tốt nhất mà ta từng gặp từ trước đến nay.
Sở Hoan thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật sự cũng không nghĩ loại muối ăn mình chế ra là loại đứng đầu thiên hạ hiện nay, có lẽ mấy đầu bếp này còn chưa từng gặp muối tinh cao cấp nhất. Hoặc là kỹ thuật tinh luyện của thời đại này tương đối lạc hậu, dù là muối biển cũng không thể tinh luyện ra được muối ăn thượng đẳng. Thế nhưng hắn có thể nhận ra từ ánh mắt của mấy đầu bếp, muối mỏ mình tinh luyện ra cũng là hàng thượng đẳng.
- Đêm nay dùng muối này nấu ăn một bữa, trước tiên đừng nói là trong phủ đã đổi muối.
Sở Hoan suy nghĩ một chút: - Sau khi mọi người ăn xong thì xem cảm giác của mọi người ra sao.
Lúc ăn cơm tối, Sở Hoan tự mình mang hộp cơm đến sân của Lâm Đại Nhi. Cổng sân đã đóng, Sở Hoan gõ cửa, sau đó nhìn xuyên qua khe cửa. Lần này không mất bao lâu, rất nhanh đã thấy Lâm Đại Nhi khoác áo đi từ trong nhà ra. Sau khi nàng đi tới cửa viện, không cần Lâm Đại Nhi nói gì thì Sở Hoan đã lên tiếng:
- Đại Nhi, ta đây. Ta mang cơm tới cho nàng.
Lâm Đại Nhi do dự một chút, cuối cùng cũng mở cửa. Sau khi mở cửa, nàng xoay người vào trong phòng. Sở Hoan đóng then cửa, bước nhanh theo sau, vừa đi vừa hỏi:
- Thân thể hôm nay thế nào? Tôn Bác Liễu có qua đây không? Hắn có nói gì không?
Lâm Đại Nhi cũng không nói nhiều, đi vào trong nhà, ngồi xuống bàn.
Sở Hoan đặt hộp cơm lên bàn, rồi lấy thức ăn bên trong ra, vừa mang ra vừa cười nói:
- Cũng không biết nàng có thích ăn những món này không, chẳng qua đều là vật bổ huyết. Ta đã dặn đầu bếp nấu riêng cho nàng. Nàng nếm thử xem có thích không. Nếu thích thì sau này ta sẽ bảo bọn họ nấu cho nàng. Nếu không thích thì chúng ta lại đổi món khác!
Lâm Đại Nhi khoác áo, hơi nghiêng đầu, đánh giá vẻ mặt tươi cười của Sở Hoan, bất chợt hỏi:
- Tr��ớc đây chàng từng tặng đồ ăn cho người khác chưa?
Sở Hoan dọn xong chén đũa, bỏ hộp cơm sang một bên, bày hai bộ chén đũa lên bàn, nhìn dáng vẻ thì rõ ràng là muốn ăn cơm cùng với Lâm Đại Nhi. Nghe Lâm Đại Nhi hỏi vậy, hắn liền thuận miệng nói:
- Không đâu, trước đây chưa tặng cho ai bao giờ. Nàng là người đầu tiên!
Soạn chén đũa sẵn cho Lâm Đại Nhi xong, hắn liền nhìn mấy món ăn, nói nhỏ: - Vừa tới nơi này nên mọi việc còn chưa sắp xếp đâu vào đâu. Đồ ăn bên này thiếu nhiều, cũng có rất nhiều thứ chưa mua được. Đây là những thứ bọn họ mang tới, còn có mấy con gà. Chúng ta cứ từ từ ăn thôi. Đây là canh gà, món ngon nhất đấy. Nàng xem, đùi gà lớn thế này mà. Mau tới ăn đi!
Sở Hoan gắp một cái đùi gà lớn đặt vào bát của Lâm Đại Nhi.
Lâm Đại Nhi nhíu mày nói: - Bọn họ? Chàng nói những thứ này đều là đồ của người khác sao?
Sở Hoan ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Đại Nhi, lúc này hai hàng lông mày đang nhíu lại, lập tức hiểu rõ tâm tư nàng, cười nói: - Nàng đừng suy nghĩ nhiều. Cho rằng ta vừa tới đã bóc lột bách tính sao? Nàng yên tâm đi. Đây đúng là đồ thân hào Tây Quan mang tới thật, nhưng cũng không phải bọn họ hối lộ ta, chỉ là một chút tình nghĩa cũ thôi. Trước đây ta giúp bọn họ một việc nhỏ, giờ họ trả lại ân tình. Đồ vật của bọn họ cũng chỉ là mượn tạm. Cuộc sống nơi này còn chưa quen, cần bọn họ giúp đỡ trước, nếu không thì ăn uống cũng đã gặp vấn đề rồi. Mượn đồ của bọn họ thì đợi ta dàn xếp xong ở đây, từ từ sẽ trả lại bọn họ sau.
- Chàng có quan hệ với thân hào Tây Quan từ trước sao?
Lâm Đại Nhi hứng thú hỏi: - Chẳng lẽ trước đây chàng từng ở Tây Quan?
Sở Hoan cũng không che giấu, lập tức kể lại chuyện trước đây hắn bày mưu tính kế giúp bảy họ Tây Quan, cũng như việc khi còn ở Hộ bộ đã cố gắng kéo dài thời gian cho thân hào Tây Quan để họ có thể chuẩn bị kịp lương thực. Tất nhiên, những chuyện liên quan đến việc riêng của hắn thì hắn chẳng hề đề cập với Lâm Đại Nhi. Trong lúc nói chuyện, lòng hắn thầm nghĩ, vốn trước kia mình không muốn cuộc sống phải dây dưa với nhiều nữ nhân, nhưng thời gian qua đi, dường như lại không thể không dính líu tới họ. Dù là chủ động hay bị động, trong cuộc sống của hắn đều có sự tồn tại của họ.
Vừa nghĩ tới nữ tử kia, trong lòng hắn không kìm được lại nhớ đến tiểu công chúa và Liễu Mỵ Nương, dù không phải là nhớ các nàng sâu sắc nhất. Nhưng hiện giờ tiểu công chúa và Liễu Mỵ Nương vẫn bặt vô âm tín, sinh tử chưa rõ nên sâu trong nội tâm Sở Hoan cũng khó tránh khỏi lo lắng nhiều hơn một chút.
Mặt Lâm Đại Nhi bình thản, đợi Sở Hoan nói xong hết mới nói: - Nói như vậy thì vận may của chàng cũng không tệ lắm, đến chỗ này còn có một đám người phất cờ hò reo. Nếu không nhờ bọn họ thì căn bản chàng không ở nổi chỗ này phải không?
- Vì sao nàng lại nói như vậy?
- Không phải tự chàng đã nói sao?
Con ngươi Lâm Đại Nhi trong veo như nước, trong mắt không hề có chút nhan sắc nào, đảo mắt liền hờ hững nói: - Chàng tới nơi này đúng là nhậm chức tổng đốc một đạo, nếu không phải có bọn họ thì chàng còn phải lo lắng đến vấn đề ăn uống của mình. Đây chẳng phải nói chàng căn bản không có bất cứ quyền lực khống chế nào sao? Nếu đã như vậy thì chàng còn làm sao ở lại nơi này được chứ?
Sở Hoan suy nghĩ một chút, gật đầu cười nói: - Nàng nói không sai. Xem ra vận khí của ta quả thật không tồi, được thân hào Tây Quan hỗ trợ. Tuy rằng không ít người muốn ta rời khỏi nơi này sớm nhưng trong thời gian ngắn lại không đuổi nổi ta.
Hắn bĩu môi nói: - Thôi ăn đi, món ăn nguội cả rồi!
- Ta không đói!
Lâm Đại Nhi nhíu mày nói.
- Thế thì không được.
Sở Hoan nghiêm mặt đáp: - Hiện tại nàng không phải một mình. Nàng không ăn thì không chỉ nàng bị đói mà đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ bị đói.
Lâm Đại Nhi hừ lạnh một tiếng, như bị quỷ thần xui khiến nói: - Hóa ra chàng chỉ quan tâm tới đứa nhỏ trong bụng, cũng không phải quan tâm tới ta.
Nàng vừa thốt ra lời này thì lập tức cảm thấy có vấn đề, dường như rất để tâm đến việc Sở Hoan có quan tâm tới mình hay không. Tuy nàng có sự sảng khoái của người giang hồ, không câu nệ tiểu tiết nhưng cũng không phải là hoàn toàn hào hiệp, nói xong gò má nàng hơi ửng hồng, dưới ánh nến trông lại vô cùng diễm lệ, lại ẩn chứa phong tình của thiếu phụ.
Sở Hoan cũng không ngờ Lâm Đại Nhi lại nói ra những lời này, tâm trạng ngược lại rất vui. Nhưng hắn biết da mặt Lâm Đại Nhi rất mỏng, mình mừng thầm thì được chứ không thể thuận thế trêu đùa. Nếu là cô nương khác, dù là ai thì hắn cũng phải trêu chọc vài câu.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền được thực hiện bởi truyen.free.