(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 994:
Lão thái gia và Đỗ Phụ Công đưa mắt nhìn nhau. Lão thái gia tuổi tác đã cao, trải qua vô số chuyện đời. Đỗ Phụ Công đầy bụng kinh luân, kiến thức uyên bác, song vẫn thật sự khó lòng lý giải nổi Sở Hoan.
– Tôn Tử Không, mang lên đi!
Sở Hoan ra hiệu cho Tôn Tử Không. Trước mặt hai vị này, Sở Hoan cũng không muốn che giấu điều gì.
Tôn Tử Không bước ra ngoài chốc lát, chẳng mấy chốc đã quay lại, trong tay cầm một khối đá màu trắng, chính là khối hàn thạch kia.
Khóe miệng lão thái gia khẽ run rẩy, biểu cảm càng thêm hoang mang. Sở Hoan lại cười nói:
– Lão thái gia đương nhiên biết đây là vật gì rồi.
– Đây là hàn thạch.
Lão thái gia đáp.
– Nó vốn được coi là đặc sản của Tây Bắc. Vậy khối hàn thạch này có mối liên hệ nào với muối mới của ngươi?
Vào lúc này, Sở Hoan để Tôn Tử Không đem một khối hàn thạch vào. Lão thái gia đương nhiên biết rõ hàn thạch và muối mới có mối liên hệ nào đó, nhưng lại không thể ngờ rằng hàn thạch có thể chế thành muối.
Vì không thể nghĩ tới phương diện này, vẻ mặt ông hiện lên sự nghi hoặc vô cùng.
Đỗ Phụ Công khẽ vuốt chòm râu suy tư, đột nhiên thân thể chấn động, dường như nghĩ tới điều gì đó, hai hàng lông mày nhíu chặt, buột miệng nói ra với vẻ không thể tin nổi:
– Đại nhân, người… Chẳng lẽ người muốn nói, muối mới… Đây chính là muối mới ư?
Hắn chỉ cảm thấy khó mà tin nổi, không thể nói hết câu.
Sở Hoan mỉm cười gật đầu nói: – Đỗ tiên sinh, ngươi đoán đúng rồi đấy. Muối mới tinh luyện ra từ chính khối hàn thạch này!
Đỗ Phụ Công há hốc mồm kinh ngạc. Lão thái gia tuy nghe thấy nhưng cũng tưởng mình nghe lầm, không kìm được bèn hỏi:
– Đại nhân, người nói… Người nói cái gì? Người nói muối mới tinh luyện ra từ hàn thạch sao?
Sắc mặt Sở Hoan trở nên nghiêm túc, nghiêm nghị đáp: – Đúng vậy. Muối mới quả thật được tinh luyện ra từ hàn thạch!
Lần này lão thái gia đã nghe rõ ràng, không nhịn được cất lời: – Đại nhân, người cũng đừng trêu đùa lão già này. Lão đã sống nửa đời người, sắp bước vào quan tài rồi. Lão sống ở Tây Bắc này cả đời, chưa từng nghe nói hàn thạch có thể chế thành muối ăn bao giờ!
Lão thái gia chỉ cảm thấy chuyện này quá đỗi hoang đường. Ông thà tin rằng Sở Hoan đang đùa mình còn hơn tin hàn th���ch có thể biến thành muối ăn.
Sở Hoan nghiêm nghị nói: – Lão thái gia, người là trưởng bối của ta, đức cao vọng trọng, ta sao dám nói đùa với ngài chứ?
Tôn Tử Không đứng bên cạnh cũng nói: – Lão thái gia, sư gia, Tổng đốc đại nhân không đùa đâu. Muối ăn này đúng là được tinh luyện từ trong hàn thạch, do chính Tổng đốc đại nhân tự mình ra tay, tiểu nhân chỉ là trợ giúp bên cạnh. Tiểu nhân tận mắt nhìn thấy đại nhân tinh luyện ra muối ăn từ trong tảng đá này.
Hắn nói với Đỗ Phụ Công: – Đỗ tiên sinh, đại nhân dặn trước tiên chưa cần nói ra, muốn xác định xem liệu có thể thành công hay không. Thức ăn tối qua đều dùng muối mới nấu, chính vì thế mà mùi vị không giống bình thường.
Lão thái gia còn hơi không tin, nhưng Đỗ Phụ Công nhìn thấy biểu cảm nghiêm túc của Sở Hoan, hơn nữa biết trong trường hợp này Tôn Tử Không tuyệt đối không dám ăn nói bừa bãi. Tuy chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi, nhưng hắn lại tin Sở Hoan không nói đùa.
Hắn có hiểu biết rộng, nhưng chưa hề nghe nói hàn thạch Tây Bắc có thể chế thành muối ăn.
Hắn hiểu rõ ý nghĩa của việc này, biết đây không phải một phát hiện nhỏ bé. Đây là một đại sự liên quan tới đại kế dân sinh, liên quan tới sinh hoạt của con cháu đời sau. Tinh luyện muối ăn ra từ đá, từ xưa tới nay chưa ai từng phát hiện ra, thậm chí từ xưa tới nay chưa ai từng nghĩ tới.
Đỗ Phụ Công đột nhiên cảm thấy từ trước tới giờ mình vẫn còn coi thường Sở Hoan. Vị Tổng đốc trẻ tuổi này dường như còn hiểu biết nhiều hơn mình rất nhiều.
Tay lão thái gia đã hơi run. Trong đại sảnh đột nhiên tĩnh lặng không một tiếng động. Một lúc lâu sau, lão thái gia mới thở dài một tiếng nói:
– Đại nhân, người mới tới Tây Bắc mà đã mang tới cho toàn bộ Tây Bắc một món quà to lớn rồi!
Vành mắt lão thái gia ửng hồng.
– Lão phu chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày được ăn muối do chính Tây Bắc sản xuất.
Hắn kích động dị thường. Đỗ Phụ Công hiểu rõ ý nghĩa của lợi ích thiên thu khi sản xuất muối từ hàn thạch. Mà lão thái gia cũng hiểu rõ ý nghĩa của việc này đối với tình thế trước mắt của Tây Quan.
M���c dù lão thái gia là thương nhân, thuộc hàng thân hào địa phương, nhưng cũng không mơ hồ trước tình thế thiên hạ. Thật ra hắn cũng hiểu rõ rất nhiều chuyện. Triều đình điều binh ở Đông Nam, mãi vẫn không thể bình định loạn Thiên Môn, ngược lại tình hình nơi đó lại càng ngày càng phức tạp.
Trong lòng hắn cũng hiểu rất rõ, tâm tư triều đình đặt ở phía bên kia, sẽ không trợ giúp quá nhiều cho Tây Quan. Muốn phục hưng Tây Quan thì chỉ có thể dựa vào chính người Tây Quan mà thôi.
Hơn nữa hắn cũng biết, theo tình thế hiện giờ, nguồn muối từ Đông Hải và Giang Hoài cuối cùng rồi cũng sẽ bị cắt đứt hoàn toàn. Đế quốc chỉ còn có thể dựa vào muối ăn của Phúc Hải để cung cấp cho toàn quốc. Như vậy thì nhất định sẽ xuất hiện tình trạng thiếu muối trầm trọng.
Tây Bắc và Phúc Hải cách xa nhau. Muối ăn cung ứng cho quan nội còn chẳng đủ, chớ nói chi đến việc vận chuyển tới Tây Bắc. Lão thái gia vẫn luôn lo lắng chuyện này. Nếu như thực sự có chuyện đó xảy ra thì Tây Bắc tất nhiên sẽ gặp tai họa lớn. Tai họa này thậm chí còn không kém hơn việc bị Tây Lương binh xâm lấn. Cũng bởi lo lắng như vậy nên lão thái gia thậm chí còn âm thầm cho người bí mật tìm kiếm muối tư, cố gắng dự trữ muối ăn.
Thế nhưng lúc này Sở Hoan giống như biết phép thuật, lại biến hàn thạch thành muối ăn. Hơn nữa số lượng hàn thạch ở đây lại rất khổng lồ.
Lão thái gia giống như đang ở trên một con thuyền nát có thể chìm bất cứ lúc nào giữa biển rộng, đột nhiên nhìn thấy một con thuyền rồng tráng lệ, trong lòng sao có thể không kích động cơ chứ? Hơn nữa hắn hiểu rõ muối ăn chính là b��c. Khi Tây Quan nắm được mạch máu kinh tế quan trọng như vậy, chuyện phục hưng Tây Quan ắt sẽ nằm trong tầm tay.
Lão thái gia bởi kích động mà đầu hoa mắt choáng váng, thân thể lung lay. Đỗ Phụ Công bên cạnh vội vàng đỡ lấy ông.
Sở Hoan cũng đứng dậy, đi tới nói: – Lão thái gia, người không sao chứ?
Đỗ Phụ Công đỡ lão thái gia ngồi xuống ghế. Lão thái gia đã trấn tĩnh lại, xua tay cười nói:
– Đại nhân, người đúng là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn. Một biện pháp bậc này mà người lại có thể nghĩ ra được!
Trong lòng hắn càng cảm thấy rõ ràng, chẳng lẽ Sở Hoan quả thật là Bồ Tát được trời cao phái xuống cứu vớt Tây Quan hay sao.
Sở Hoan cười nói: – Là do trước kia nghe một vị cao nhân nói về chuyện này. Lúc đó chỉ cho rằng chuyện này chỉ là trò đùa, muốn thử một lần xem, không ngờ lại thành công thật. Thật đúng là may mắn.
Đương nhiên hắn không thể nói là mình xuyên không tới đây. Ở hậu thế xa xôi, luyện chế muối mỏ là chuyện mà mọi người đều biết. Hơn nữa, nếu nói thêm, việc mình có thể luyện chế muối ăn là nhờ khi học hóa học ở trường. Thầy giáo dạy hóa là người rất cao, quả thật là một cao nhân.
Đỗ Phụ Công kinh ngạc, cũng hết sức kích động. Hắn biết đây là một kỳ ngộ, liền nói: – Đại nhân, muốn làm chút chuyện ở nơi này cũng không hề dễ dàng. Người ta thường nói, đồng tiền làm khó anh hùng hảo hán. Không có bạc, phục hưng Tây Quan chỉ là lời nói suông. Nếu đại nhân có phát hiện động trời như vậy thì phải lập tức bắt tay vào chuẩn bị ngay.
Sở Hoan nói: – Đỗ tiên sinh có đề nghị gì chăng?
– Điểm đầu tiên là nhất định phải thu hồi toàn bộ sơn mạch tại Tây Quan về tay quan phủ.
Đỗ Phụ Công nghiêm mặt nói: – Không ít hồ nước núi non thuộc về tài sản riêng của thân sĩ địa phương. Nếu hàn thạch có thể chế thành muối, hơn nữa muối sắt vốn thuộc quyền kinh doanh của quan phủ, thì vùng mỏ hàn thạch cũng không thể giao cho tư nhân khai thác.
Hắn liếc nhìn lão thái gia một cái, nói: – Lão thái gia, Đỗ mỗ nói thẳng thắn. Dù là núi tư của bảy họ Tây Quan cũng phải bán lại cho quan phủ!
Lão thái gia nhíu mày. Tây Bắc núi non trùng điệp, trong đó có không ít dãy núi thuộc quyền sở hữu của tư nhân. Bảy họ Tây Quan đúng là những thân hào thế tộc hàng đầu ở Tây Quan, mỗi họ đều có không ít núi.
Nếu bán lại hết cho quan phủ, chắc chắn sẽ chạm tới quyền lợi của rất nhiều người.
– Tô gia chúng ta cũng có mấy ngọn núi đấy.
Lão thái gia trầm ngâm chốc lát, rốt cuộc cũng nói: – Chuyện của Tô gia, lão phu có thể quyết định, giao mỏ đá ra cũng không phải chuyện khó. Cho dù trong tộc có tiếng oán giận thì lão phu cũng có thể trấn áp được. Chẳng qua…
Dừng lại một chút, hắn rốt cuộc nói: – Danh gia vọng tộc nắm giữ núi tư cũng không ít. Bốn châu Tây Quan đều có núi tư của danh gia vọng tộc. Lão phu chỉ lo là nếu đại nhân mạnh mẽ thu lại hết núi tư về quan phủ thì sẽ khiến lòng người không phục, sinh ra oán hận!
Sở Hoan vuốt cằm nói: – Lời lão thái gia nói rất đúng. Ta mới tới, căn cơ còn chưa vững, còn cần dựa vào danh gia vọng tộc Tây Quan hỗ trợ. Thế nhưng muối, sắt vốn là do quan phủ bán. Mở trường muối chế muối, phương pháp sẽ không che giấu được lâu, sớm muộn gì cũng sẽ tiết lộ ra ngoài. Nếu tất cả mỏ không thuộc về quan phủ thì như vậy sẽ có rất nhiều người khai thác núi tư của mình, âm thầm chế muối. Đến thời điểm đó thì chỉ sợ sẽ xuất hiện rất nhiều giao dịch muối tư, toàn bộ thị trường muối sẽ đại loạn!
Dừng lại một chút, hắn lại nói: – Đỗ tiên sinh nói cần thu núi, đây là một chuyện không thể tránh khỏi. Ta cũng quyết định phải thu hồi, nhưng ngược lại ta lại nghĩ ra một biện pháp. Hai vị thử xem liệu có thể thực hiện được chăng?
Lão thái gia hỏi: – Là biện pháp gì?
– Nói cho cùng thì thu núi sẽ đụng chạm tới lợi ích của danh gia vọng tộc, nhưng bây giờ danh gia vọng tộc đa số chỉ còn khế đất trong tay. Khế đất cũng chẳng đáng giá là bao.
Sở Hoan chậm rãi nói: – Ta nghe nói có nhiều gia tộc một thời hiển hách nay còn chẳng có cơm ăn. Đã như vậy, ta thấy nên dùng biện pháp lưỡng toàn kỳ mỹ. Quan phủ thu núi là chuyện bắt buộc phải làm, nhưng cũng bồi thường thích đáng cho họ. Dựa theo diện tích lớn nhỏ của mỏ đá mà sẽ có bồi thường tương ứng. Lão thái gia, người cảm thấy biện pháp này ra sao?
Lão thái gia hơi trầm ngâm, gật đầu nói: – Nếu như vậy thì cũng có thể thử một lần. Đại nhân nói không sai. Thật ra rất nhiều gia tộc từng là danh gia vọng tộc giờ đã không thể so với trước đây. Nếu bồi thường thỏa đáng cho họ thì sẽ không có oán hận quá lớn. Hơn nữa Muối sắt vốn là do quan bán, đây đã là vương pháp xưa nay.
Lão nghĩ bọn họ phải biết đạo lý đó.
Sở Hoan nhìn về phía Đỗ Phụ Công, hỏi: – Đỗ tiên sinh, ngoài thu núi ra thì còn có đề nghị gì khác không?
– Vừa sản xuất, vừa bán.
Đỗ Phụ Công nói. – Nếu muốn phát triển muối, không thể không mở trường muối. Trường muối chế muối, cũng cần con đường buôn bán để biến muối ăn thành bạc.
Hắn chắp tay với lão thái gia, tiếp tục nói: – Có bảy họ Tây Quan hỗ trợ, chuyện xây dựng trường muối hẳn không có gì khó khăn. Thế nhưng muốn bán muối ăn đi lại là chuyện không đơn giản chút nào.
Lão thái gia lập tức nói: – Tổng đốc đại nhân, Đỗ tiên sinh. Bảy họ Tây Quan chúng ta đều buôn bán trong quan nội, có thể giúp bán muối ăn này!
Đỗ Phụ Công lắc đầu nói: – Đầu tiên, muối sắt vốn là do quan bán. Bảy họ Tây Quan đều không phải là nghiệp quan, nếu do các người bán muối ăn thì đã vi phạm vương pháp rồi, chỉ sợ sẽ có loại người rắp tâm gây bất lợi cho chúng ta. Ngoài ra đại nhân là Tổng đốc Tây Quan, có thể lợi dụng đường quan để mua muối. Nếu muối Tây Quan tự ý vận nhập vào quan nội thì nhất định trong triều sẽ có người kết tội đại nhân.
Sở Hoan dựa vào ghế, vuốt cằm nói: – Đỗ tiên sinh có ý gì?
– Không thể tránh khỏi việc phải tấu lên trên, khẩn cầu Thánh Thượng ban chỉ, cho phép muối ăn tiến vào quan nội. Quan nội giờ cũng thiếu muối, Tây Quan có muối nhập quan cũng đã giải quyết một chuyện lớn gây vướng tay vướng chân cho triều đình.
Đỗ Phụ Công nói: – Trường muối có thể dựng lên nhanh chóng, đợi ý chỉ của triều đình truyền tới thì đại nhân có thể bán muối ở Tây Quan trước. Tất nhiên đại nhân có thể ban hành một mệnh lệnh, chỉ định nghiệp quan kinh doanh muối ăn. Đại nhân quả thật có quyền lợi này.
Sở Hoan nói: – Chuyện này cũng không hề khó. Lão thái gia có thể chọn nhân tài trong tộc, mở cửa hàng muối. Ta sẽ ra lệnh, chỉ định đó là nghiệp quan kinh doanh muối ăn.
Lão thái gia biết đây là sự tín nhiệm của Sở Hoan đối với Tô gia, lập tức nói: – Đại nhân yên tâm. Lão phu sẽ chọn những người tốt nhất trong tộc ra để chuẩn bị việc này.
Dừng lại một chút, hắn lại hơi lo lắng: – Chẳng qua đại nhân xác định triều đình sẽ đồng ý để đại nhân cho muối nhập quan sao? Lão phu nói thẳng thắn, đây là một tảng mỡ dày, triều đình sao có thể dễ dàng để đại nhân đạt được quyền đưa muối nhập quan như vậy chứ?
Bản dịch này, với tất cả tâm huyết, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.