(Đã dịch) Sân Trường Thanh Xuân Chi Lẫn Vào Những Năm Kia - Chương 35: Gặp lại tóc vàng 1V3
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến. Muốn tóc vàng, tóc vàng liền đến.
Lúc này, thằng tóc vàng đang cùng sáu bảy tên du côn ngồi xổm trên bệ đá, đứa nào đứa nấy ngậm thuốc lá phì phèo, rõ ràng là đang đợi tôi đến nộp mạng. Hóa ra là hôm qua bị đánh, hôm nay đến chặn đường trả thù.
“Cuối cùng cũng tóm được mày rồi, đồ chó chết! Hôm qua mấy anh em tao không có mặt nên mày mới dám làm càn. Hôm nay thì cả bọn tao ở đây, mày chết chắc!”
Vừa dứt lời, hắn ra hiệu cho đám du côn xung quanh, tất cả liền xông về phía tôi và sư huynh.
“Chuyện gì thế, Lão Cửu? Muốn Tam ca ra tay xử lý tụi nó không?”
Tam sư huynh đối mặt tình huống này không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn rất hưng phấn, y như Linh tỷ, đúng là loại người hiếu chiến bẩm sinh. Anh ấy chỉ chờ tôi ra hiệu là sẽ lập tức xông vào.
Tôi giải thích: “Hôm qua thằng tóc vàng này chặn đường đòi tiền tôi, tôi không đưa nên đánh cho nó và một thằng đồng bọn khác một trận. Hôm nay chắc là nó dẫn người đến chặn tôi trả thù.”
“Ha ha ha, hay thật! Còn dám chặn đường đòi tiền người của võ quán chúng ta. Đúng là đáng bị đánh cho chưa chừa!” Tam sư huynh siết chặt tay thủ thế, rõ ràng chân đã sẵn sàng cho trận chiến.
Thấy cả hai chúng tôi chẳng thèm để ý đến mình, thằng tóc vàng sốt ruột: “Đừng có lảm nhảm nữa! Chuyện hôm qua giải quyết thế nào đây? Tao lăn lộn ở khu này bao lâu nay, chưa từng bị thiệt thòi bao giờ. Mày kh��ng phải giỏi đánh nhau lắm sao? Mẹ kiếp, hôm nay để anh em tao chơi với mày một trận ra trò!”
Rồi nó lại chỉ vào Tam sư huynh: “Mày từ đâu chui ra thì biến về đó đi, không có chuyện của mày ở đây. Không biến thì tao xử lý cả mày luôn thể.”
Dứt lời, chúng xông lên, vây lấy cả hai chúng tôi.
Chà, tính nóng nảy của Tam sư huynh nổi lên ngay lập tức. Đám du côn nhãi nhép này vốn dĩ còn nhỏ hơn Tam sư huynh mấy tuổi, mà lại dám xưng “gia” (ông đây) trước mặt anh ấy!
Đúng là chuột liếm mông mèo, không có việc gì đi tìm cái chết!
Tam sư huynh đâu thể chịu nổi bọn chúng, liền tung một cú đá thẳng cẳng hất văng thằng tóc vàng. Đám lưu manh đối diện phản ứng rất nhanh, lập tức xông về phía chúng tôi.
Tôi và sư huynh vì đều đã được huấn luyện chuyên nghiệp nên đương nhiên hiểu rõ không thể đánh giáp lá cà với bọn chúng, như vậy chúng tôi sẽ mất đi lợi thế.
Ngay lập tức, cả hai chúng tôi cùng thủ thế phòng thủ, lùi về sau, trao đổi ánh mắt, anh ấy chặn bên trái còn tôi bên phải, phân công rõ ràng.
Dù vậy, mỗi người chúng tôi vẫn phải đối đầu với ba tên. Với ba tên đồng loạt tấn công, tôi vẫn có chút không chống đỡ nổi, rất nhanh đã rơi vào thế yếu.
Nhưng nhìn sang phía sư huynh, anh ấy đá ngang rồi tung cú đá sau quét chân, động tác dứt khoát không hề rườm rà. Mỗi cú đá hạ gục một tên, mấy tên lưu manh đều nằm vật vã dưới đất.
Anh ấy giải quyết xong đám du côn trước mặt mà không hề có ý định qua giúp tôi.
Rất nhanh, tôi bị ba tên trước mắt dồn ép, phải vung quyền loạn xạ như kiểu “vương bát quyền”, bước chân cũng lộn xộn cả. Dù sao tôi cũng mới học, chưa hình thành được phản xạ tự nhiên.
Thấy tôi dần không chống đỡ nổi, Tam sư huynh hô lớn: “Giãn khoảng cách, giữ thế phòng thủ, vừa đánh vừa tránh, tìm cơ hội hạ gục từng tên một!”
May mắn là nhờ tiếng hô lớn đó, tôi không bị hoảng loạn hoàn toàn, nhanh chóng giãn khoảng cách, tiếp tục giữ thế phòng thủ, lùi lại để phòng vệ.
Bởi vì khi đánh nhau, thể lực con người là có hạn, ba tên lưu manh không thể nào cứ như ba con sói đói mà xông vào cắn xé không ngừng.
Sau khi giãn khoảng cách, rất nhanh đối thủ của tôi như xếp hàng lần lượt xông vào.
Tên đầu tiên lao tới vung hai cú đấm mạnh, nhưng tôi đều dùng cánh tay đỡ được.
Ngay lập tức, tôi tặng hắn một đòn liên hoàn quyền: một cú móc trái mở màn, rồi cúi thấp người giáng hữu quyền vào bụng, sau đó tung một cú uppercut vào cằm và má phải hắn!
Hắn đau điếng, không chống đỡ nổi. Tôi lại tìm đúng cơ hội, tung một cú quật ngã đơn giản nhất, khiến hắn ngã vật xuống đất.
Vừa quật hắn xuống, hai tên còn lại liền xông tới. Một tên quấn lấy ôm chặt tôi, muốn làm tôi mất thăng bằng, còn tên kia thì điên cuồng vung nắm đấm vào người tôi.
Tôi càng đánh càng sốt ruột, nhưng lúc này cũng hoàn toàn không có cách nào thoát ra. Dứt khoát, tôi tìm đúng cơ hội tung ra tuyệt kỹ của mình: ôm lấy cổ tên đang quấn chặt tôi, thực hiện một cú quật cổ khiến hắn ngã lăn xuống đất, rồi đá thêm cho hắn hai cú, suýt nữa thì chính tôi cũng trượt chân theo.
Cuối cùng chỉ còn lại cái tên lợi dụng lúc hỗn loạn mà điên cuồng đánh tôi, lúc nãy hắn là đứa đánh hăng nhất!
May mà lực đánh của hắn tương đối yếu, cũng không dùng gậy gộc gì, tôi chịu đựng được. Nhưng bị đánh vào người thì chắc chắn là đau rồi.
Hắn thấy đồng bọn đều nằm bẹp dưới đất, không dám đánh nữa, lập tức chuồn thẳng, ba chân bốn cẳng bỏ chạy. Mẹ kiếp! Đánh tôi bao nhiêu đấm như thế, bây giờ đến lượt mày thì mày lại muốn chạy à?
Tôi lao nhanh như tên bắn, tung cú bay đạp thẳng vào lưng hắn. Tên này lập tức lảo đảo ngã sấp mặt như chó vồ cứt. Sau đó, tôi tiến đến trước mặt hắn, túm lấy cổ áo, táng cho hai cái bạt tai rõ kêu.
Tôi là người có thù ắt báo! Vừa rồi hắn đánh tôi hăng hái như vậy! Nếu thật sự để hắn chạy thoát, đêm nay tôi khó mà ngủ yên được!
Cuối cùng, vẫn chưa hả dạ, tôi đá thêm cho hắn mấy cú nữa.
Lúc này, Tam ca như diều hâu vồ gà con, xách cổ thằng tóc vàng đến trước mặt tôi. Đám còn lại thì thằng nào bò dậy được đã sớm chạy mất dép rồi.
“Hôm qua tôi đã tha cho mày rồi, còn tốt bụng cho mày hai mươi nghìn mua băng cá nhân các thứ, thế mà mày vẫn chứng nào tật nấy, hết lần này đến lần khác muốn chặn đường tôi hả?”
Tôi thật sự hết chịu nổi cái thằng tóc vàng này, bây giờ thiên hạ chẳng coi trọng chữ tín nữa sao?
“Đại ca, đại ca, em sai rồi, em không dám nữa đâu. Đại ca rộng lượng tha cho tiểu đệ đi. Về sau có đánh chết em cũng không dám gây sự nữa đâu.” Thằng tóc v��ng vừa nói vừa tự vả vào miệng mình.
“Thôi được rồi, tính, tính. Biến nhanh đi. Một lần hai lần thì tha, chứ không có lần thứ ba đâu, lần sau không may mắn như vậy nữa đâu!”
Dù sao cũng chẳng có thù hằn sâu đậm gì, đâu thể đánh cho hắn tàn phế được, phải không? Thế là tôi lại tha cho hắn một lần nữa.
Sau đó, tôi và Tam sư huynh tiếp tục đi đường. Tam sư huynh hỏi: “Sao mày không hỏi tao vì sao lúc nãy không qua giúp?”
Tôi cười đáp: “Cái này còn phải hỏi hả Tam ca? Anh chắc chắn muốn em nhân cơ hội này mà rèn luyện một chút. Nếu anh chỉ thoáng cái đã xông vào giúp em, mỗi cú đấm, mỗi đòn đánh đều mất hết ý nghĩa, làm sao em tích lũy kinh nghiệm được?”
Tam ca cười, gật đầu.
Thực chiến luôn là cách hiệu quả nhất để nâng cao năng lực. Tập luyện ngàn quyền dưới đài không bằng một quyền thực chiến trên đài, chân lý này muôn đời không sai.
Sau đó, Tam ca lại chỉ ra cho tôi rất nhiều thiếu sót vừa rồi.
Ví dụ như ngay từ đầu đã quá nóng vội quên giữ khoảng cách, hay khi quật ngã người khác lại không chú ý đ���n động tác chân, suýt nữa thì chính mình cũng trượt ngã.
Anh ấy còn khuyên bảo tôi ra đòn phải có chừng mực, những bộ phận hiểm yếu tuyệt đối không được đánh tới, và một loạt những điều khác nữa. Những chỉ dẫn đó giúp tôi được lợi không nhỏ.
Nhưng đường nào rồi cũng đến lúc phải chia tay thôi. Tam ca cũng đã đạt được mục đích, tôi liền cáo biệt anh ấy.
Bởi vì ngày mai Tam ca có việc phải đi, có lẽ sẽ một thời gian dài không gặp được anh ấy, tôi liền thêm tài khoản QQ của anh để tiện liên lạc.
Và rồi sau này, tôi coi Tam sư huynh như Đại sư huynh vậy, anh ấy cũng luôn quan tâm, dạy bảo cho tôi rất nhiều điều...
Đây là ấn phẩm được biên tập riêng bởi truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.