(Đã dịch) Siêu Cấp Y Thánh - Chương 387: Có phải hay không ở bên ngoài có nữ nhân?
Chị Hân, chị không sao chứ?
Đi đến xe, Hạ vội cởi trói dây thừng trên tay bà chủ Hân, rồi gỡ miếng băng dính đen dán trên môi chị ấy ra.
"Tôi không sao, cám ơn cậu đã cứu tôi lần nữa!" Bà chủ Hân nhìn Hạ, mỉm cười nói, trong lúc nói chuyện, một vệt hồng dần ửng lên trên gương mặt chị ấy.
Sau khi Hạ Lưu nhận thấy bà chủ Hân không sao nữa, anh liền dẫn chị trở lại đư���ng cũ.
Dù sao thì, Hoàng Hiểu Hưng vẫn còn ở trong sàn đêm.
Mặc dù Hạ Lưu đã ra tay xử lý hết bọn tay chân trong sàn đêm, và dặn Hoàng Hiểu Hưng báo cảnh sát, nhưng anh vẫn lo sợ có điều gì bất trắc xảy ra.
Khi Hạ Lưu và Hân vừa quay trở lại cửa sàn đêm, anh đã thấy Hoàng Hiểu Hưng đang dìu Tiểu Khiết, cùng một đám cô gái khác đang chạy từ bên trong ra ngoài.
Chẳng cần nghĩ ngợi, Hạ Lưu cũng biết đây đều là những cô gái vừa bị nhốt trong phòng tối.
Hạ Lưu tiến đến gần, hỏi Hoàng Hiểu Hưng: "Mọi người ra hết rồi chứ?"
"Ừm, đều đã ra hết rồi, lát nữa cảnh sát sẽ đến ngay thôi!" Hoàng Hiểu Hưng gật đầu nói.
Nghe vậy, Hạ Lưu vỗ vai Hoàng Hiểu Hưng, rồi nhìn những cô gái vừa được giải thoát, lên tiếng nói: "Bây giờ mọi người đã an toàn, có thể tự mình rời đi, hoặc ở lại chờ cảnh sát đưa về nhà!"
Nghe Hạ Lưu nói vậy, các cô gái nhìn nhau, đại đa số sau khi bày tỏ lòng cảm ơn với Hạ Lưu và những người khác thì tự mình rời đi, còn vài người ở lại chờ cảnh sát đến.
Sau đó, Hạ Lưu dặn dò mấy cô gái ở lại vài câu, liền quay sang nói với Hoàng Hiểu Hưng và bà chủ Hân: "Chúng ta rời khỏi đây thôi!"
Hạ Lưu cũng không muốn ở lại đây chờ cảnh sát đến, chẳng vì lẽ gì, chỉ là anh biết cảnh sát đến chắc chắn sẽ có không ít rắc rối.
"Ừm!"
Hoàng Hiểu Hưng và chị Hân không có ý kiến gì với lời Hạ Lưu nói, chỉ gật đầu đồng ý.
Ngay sau đó, mấy người đi ra đầu đường, ra đến giao lộ, đón một chiếc taxi, trước tiên đi đến quán đồ nướng của bà chủ Hân.
Khoảng nửa giờ sau, taxi dừng trước cửa quán đồ nướng của bà chủ Hân. Trên đường trở về vừa rồi, Tiểu Khiết, người được Hoàng Hiểu Hưng ôm trong lòng, đã tỉnh lại sau cơn ngất.
Giờ phút này, Tiểu Khiết trông yếu ớt không chịu nổi, tựa vào lòng Hoàng Hiểu Hưng, với vẻ đẹp mong manh khiến người gặp phải cũng phải động lòng thương xót. Cũng trách không được Hoàng Hiểu Hưng mê mẩn đến thần hồn điên đảo, vì cô ấy mà không màng đến an nguy của bản thân.
Vào trong tiệm, chị Hân dẫn Hoàng Hiểu Hưng và Tiểu Khiết vào phòng ngủ. Sau khi thu xếp ổn thỏa, để bà chủ Hân chăm sóc Tiểu Khiết, Hoàng Hiểu Hưng liền đưa Hạ Lưu ra ngoài.
Đi ra cửa tiệm, liếc nhìn Hoàng Hiểu Hưng bên cạnh, Hạ Lưu mở miệng nói: "Hiểu Hưng, cậu có tính toán gì không?"
"Tối nay tôi định ở lại chỗ chị Hân đây, ở bên Tiểu Khiết một đêm!" Hoàng Hiểu Hưng đáp lại Hạ Lưu.
"Cũng được. Chân cậu trên xe vừa rồi tôi đã giúp cậu nắn lại tốt rồi, hai ngày này đừng để chân đi cà nhắc nữa!"
Thấy Hoàng Hiểu Hưng ở lại, Hạ Lưu cũng không nói thêm gì, chỉ dặn dò anh.
"Lão đại, tối nay cám ơn anh!"
Hoàng Hiểu Hưng cảm kích nói. Nếu không có Hạ Lưu kịp thời đến giúp, thì tối nay anh đã không thể ôm lấy một Tiểu Khiết lành lặn, mà có lẽ là một thi thể.
"Nếu là anh em, đừng khách sáo như vậy!"
Hạ Lưu vươn tay vỗ vai Hoàng Hiểu Hưng nói.
Vốn dĩ anh muốn hỏi thêm một câu, liệu Hoàng Hiểu Hưng có thật lòng yêu Tiểu Khiết, cô gái làm nghề đèn đỏ này không. Nhưng thấy Hoàng Hiểu Hưng như vậy, lời đến miệng lại thôi.
Dù sao thì, con đường là do Hoàng Hiểu Hưng tự chọn, anh ta muốn đi thế nào thì rõ hơn ai hết.
Sau đó, Hạ nói Hoàng Hiểu Hưng không cần tiễn, liền quay người đi ra ngoài, chìm vào màn đêm.
Lúc này, trời đã về khuya, gió đêm lướt qua hai gò má, mang theo một tia hơi lạnh, khiến người ta cảm thấy sảng khoái lạ thường.
Đứng ở đầu đường, Hạ Lưu chuẩn bị đợi một chiếc taxi, trở về tiểu khu Thiên Hòa phủ đệ.
Bây giờ còn chưa đến ba giờ nữa là bình minh, anh không thể lại đến nhà Viên Băng Ngưng tìm Tần Uyển Dung.
Dù sao thì, Hạ Lưu cũng đâu phải là "tay súng tốc độ"...
Ngày hôm sau, Hạ Lưu đang chìm trong giấc ngủ mơ màng thì bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức.
"Này, cậu còn định đi học không đấy?"
Tiếp đó là một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài cửa.
Nghe vậy, Hạ Lưu ngáp một cái, quay đầu nhìn đồng hồ, thấy đã hơn bảy giờ, đành phải ngồi dậy khỏi giường.
Khi Hạ Lưu sửa soạn xong, đi ra khỏi phòng ngủ thì không thấy Tưởng Mộng Lâm và Vương Nhạc Nhạc đâu cả.
Anh nhìn quanh một lượt, thấy trên bàn ăn có để hai lát bánh mì và một ly sữa bò, liền bước tới, uống cạn ly sữa bò, rồi cầm bánh mì đi ra cửa biệt thự.
Vừa ra đến cổng biệt thự, Hạ Lưu đã thấy Tưởng Mộng Lâm và Vương Nhạc Nhạc đã ngồi đợi sẵn trong xe từ lâu. Tưởng Mộng Lâm nhìn đồng hồ, vẻ mặt có chút không vui nói: "Hạ Lưu, cậu bị làm sao thế, muộn giờ rồi!"
Vương Nhạc Nhạc cũng ở bên cạnh, chớp chớp mắt hỏi: "Anh Hạ Lưu, dạo này anh hành động lạ lắm, tối qua lại không thấy anh ở biệt thự, có phải anh lại có người phụ nữ khác bên ngoài không?"
Ách...
Nghe vậy, Hạ Lưu sững người, trong lòng toát mồ hôi lạnh, giải thích: "Có chút việc nên bị chậm trễ một lát!"
Nghe Hạ Lưu giải thích, Tưởng Mộng Lâm bĩu môi nói, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa một tia oán giận: "Nếu có lần sau nữa thì tôi và Nhạc Nhạc có thể sẽ không chờ cậu đâu, tôi cũng không muốn bị người khác nói là ngày nào cũng đi học muộn!" Sau đó, cô ra hiệu cho chú Liên khởi động xe.
Hạ Lưu nhún vai, liếc nhìn kính chiếu hậu, nói: "Chỉ lần này thôi, sẽ không có ngoại lệ đâu!"
Tưởng Mộng Lâm và Hạ Lưu chạm mắt nhau qua kính chiếu hậu. Cô nhẹ nhàng hừ một tiếng: "Cậu biết là được rồi! Lần này bỏ qua vậy." nhưng giọng điệu lại có phần dịu dàng.
Nghe vậy, Hạ Lưu hơi ngạc nhiên, tự nhủ, đây mà là giọng điệu của Tưởng Mộng Lâm sao, chẳng lẽ hôm nay cô ấy uống nhầm thuốc à.
Bất quá, thấy Tưởng Mộng Lâm không nói gì nữa, Hạ Lưu cũng không đáp lời, liền tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc này, Vương Nhạc Nhạc nhìn Hạ Lưu ở phía trước, rồi quay đầu nhìn Tưởng Mộng Lâm, ghé vào tai cô thì thầm: "Chị Lâm Lâm, sao em thấy chị đối với anh Hạ Lưu tính khí tốt hơn hẳn vậy?"
"Có sao?" Tưởng Mộng Lâm nhíu mày hỏi.
"Ừm!" Vương Nhạc Nhạc nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của Tưởng Mộng Lâm, trịnh trọng gật đầu.
Vương Nhạc Nhạc chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn Tưởng Mộng Lâm, cười hì hì nói: "Chị Lâm Lâm, em nghe người ta nói rằng, khi một người dần dần thích một người khác thì trong lời nói lẫn hành động đều sẽ dần trở nên tốt đẹp hơn đối với người đó. Vừa nãy chị còn chừa bữa sáng cho anh Hạ Lưu nữa mà! Có phải chị cũng đang có sự thay đ��i này không?"
Nghe Vương Nhạc Nhạc nói vậy, Tưởng Mộng Lâm thẫn thờ một lát, sau đó lườm Vương Nhạc Nhạc một cái: "Vui thật đấy, em đúng là rảnh rỗi quá mà. Chị nghe nhạc đây, em tự mà rảnh rỗi một mình đi!" Nói rồi, Tưởng Mộng Lâm lấy tai nghe trong túi xách ra đeo lên, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ xe, nghe nhạc.
Vương Nhạc Nhạc nhìn Tưởng Mộng Lâm một lúc, không nói gì thêm, cười hì hì, vươn tay giật lấy một bên tai nghe từ Tưởng Mộng Lâm, đeo vào tai mình: "Em cũng muốn nghe!"
Nội dung này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.