(Đã dịch) Thần Thú Tiệm (Siêu Thần Sủng Thú Điếm) - Chương 128: Đồng hành
Tô Bình ngồi xe taxi rời đi khu Thượng thành.
Lái xe chỉ chịu đem hắn đưa đến khu Thượng thành biên giới, chết sống không chịu tiến vào khu bình dân, Tô Bình chỉ có thể lại chuyển một chiếc xe taxi.
Hắn không nghĩ tới vào thành phố khó, ra khỏi thành cũng khó như vậy.
Tô Bình không có trực tiếp về nhà, mà là về thẳng cửa hàng.
Bây giờ trong tiệm tích góp đơn hàng đào tạo rất nhiều, có thừa thời gian, Tô Bình phải nắm chắc bồi dưỡng.
Hắn thậm chí cân nhắc, ngày nào đó có phải nên chào hỏi người nhà, mình trực tiếp ngủ lại trong tiệm?
Trong tiệm dùng ảnh phân thân đào tạo một đêm, có thể bồi dưỡng ra hơn mười nhóm thú cưng, mà những thú cưng này sau khi bồi dưỡng xong, liền đưa ra không gian, có thể đón thêm nhiều đơn hàng.
Hôm nay làm gia sư vừa đi vừa về mất 4-5 tiếng, Tô Bình nghĩ lại có chút đau lòng và hối hận, chút thời gian này, hắn có thể bồi dưỡng ra bốn năm nhóm thú cưng, kiếm được tiền cũng không kém dạy kèm.
Mà lại, số tiền này đều có thể chuyển thành năng lượng.
"Xem ra, chuyện làm gia sư phải cân nhắc lại một chút." Tô Bình thầm nghĩ trong lòng.
Chờ khởi động ảnh phân thân đào tạo xong, Tô Bình rời khỏi cửa hàng, bắt xe về nhà.
Vừa về đến nhà, Tô Bình thấy mẹ đang ngồi xem tivi, đồng thời cũng đang chờ mình.
"Về rồi à?" Lý Thanh Như thấy Tô Bình, cũng mất hứng thú xem TV, "Mẹ hâm lại thức ăn cho con."
Tô Bình ừ một tiếng, đi rửa tay.
Chờ hắn ngồi vào bàn ăn chờ đợi bữa tối, nơi thang lầu truyền đến tiếng bước chân, Tô Lăng Nguyệt bưng chén trà đi xuống, tựa hồ xuống lầu rót nước uống.
Tô Lăng Nguyệt liếc mắt nhìn Tô Bình đang ngồi ở bàn ăn, tự lo bưng chén trà đi tới, nói: "Ngày nào cũng về muộn như vậy, việc làm ăn trong tiệm tốt lắm à?" Ngữ khí hời hợt, tựa hồ thuận miệng hỏi một chút.
Tô Bình cũng thuận miệng trả lời, "Tạm được."
Tô Lăng Nguyệt khóe miệng hơi nhếch lên, tạm được? Nếu không phải hôm nay tận mắt nhìn thấy, nàng mới không tin Tô Bình nói cái gì tạm được.
Nàng lại liếc Tô Bình một chút, hơn bảy giờ tối Tô Bình rời khỏi cửa hàng, nàng đi xe điện đuổi theo, kết quả Tô Bình ngồi xe taxi trực tiếp tiến vào khu Thượng thành.
Nàng không có chứng nhận cư trú khu Thượng thành, trên người cũng không mang tiền gì, tại kiểm tra an ninh bị ngăn lại, chỉ có thể bực bội về nhà.
Mà bây giờ đã muộn như vậy, Tô Bình mới vừa về, ở giữa thời gian dài như vậy, đã đi làm gì?
Trong lòng nàng hiếu kỳ như mèo cào, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, nghĩ nghĩ, lạnh nhạt nói: "Hôm nay trong tiệm kiếm được bao nhiêu?"
Tô Bình nhíu mày, kỳ quái nhìn nàng, bình thường tên này chẳng bao giờ hỏi chuyện trong tiệm, hôm nay suy nghĩ gì lạ vậy?
"Không có nhiều, cũng chỉ có chút vậy thôi." Tô Bình qua loa nói.
Nói dối!
Tô Lăng Nguyệt trong lòng giận dữ.
Hôm nay người xếp hàng suýt chút nữa đạp sập cửa, Tô Bình lại còn nói kiếm không được bao nhiêu?
Hắn muốn nuốt riêng?
Hai bên răng hàm của Tô Lăng Nguyệt hơi cắn chặt, tay nắm chén cũng đang dùng sức, nàng mặt ngoài vẫn bình tĩnh vô cùng, lạnh nhạt nói: "Thật sao, vừa vặn ngày mai ta rảnh, đến lúc đó dẫn ta cùng đi trong tiệm xem một chút đi."
"Có rảnh?" Tô Bình sững sờ, lúc này mới nhớ ra hôm nay là chủ nhật.
Khó trách việc làm ăn tốt như vậy.
Hắn bừng tỉnh trong lòng, lập tức nhìn thoáng qua cô em gái này, lập tức phát giác ra mánh khóe, tên này... Chắc không phải hôm nay đã đến tiệm rồi chứ?
Nếu không thì, sao nàng lại bỗng nhiên quan tâm vấn đề thu nhập của cửa hàng?
Nghĩ đến khả năng này, Tô Bình rất nhanh liền chắc chắn, nhưng hắn không hề khẩn trương, lạnh nhạt nói: "Tùy cô."
Việc làm ăn của cửa hàng thế nào, kiếm được bao nhiêu, đều là chuyện của hắn, là thành quả cố gắng của hệ thống và hắn, tiền kiếm được vào túi của hắn, hắn cũng không thấy có lỗi với ai trong nhà, đến lúc đó cho dù bị Tô Lăng Nguyệt biết được thu nhập thực tế của cửa hàng, hắn cũng không có gì đáng lo lắng.
Tiền là do hắn kiếm.
Cũng toàn là của riêng hắn.
Thì sao?
Thấy Tô Bình không có vẻ sợ hãi, Tô Lăng Nguyệt sững sờ, trong lòng càng thêm khó chịu, tên này vậy mà khó chơi.
Bất quá, nàng thật sự không thể làm gì Tô Bình, dù sao cửa hàng là giao cho Tô Bình kinh doanh, kiếm được tiền cũng là công lao của Tô Bình, đương nhiên thua lỗ vốn là Tô Bình chịu, nàng chỉ tức Tô Bình thế mà dự định nuốt riêng tiền.
Xem ra, chuyện này phải nói với mẹ?
Nghĩ tới đây, nàng lại bỏ đi ý niệm này.
Ban ngày Tô Bình trấn áp Dực Vương Thú trong tiệm, lại còn có thân phận đạo sư cao cấp của học viện... Thực lực như vậy, không thể nào tự nhiên tu luyện mà có được, mà là dựa vào tiền chất đống!
Tô Bình nuốt riêng tiền, phần lớn dùng để tăng lên thực lực của hắn.
Cũng coi như dùng vào việc chính.
"Chẳng lẽ nói, con Luyện Ngục Chúc Long Thú kia cũng là do hắn kiếm tiền mua?"
Trong đầu hiện ra ý niệm này, Tô Lăng Nguyệt giật mình, Luyện Ngục Chúc Long Thú là sủng vật rồng cấp bậc gì, có tiền cũng không mua được, đừng nói chi là dù có bán, cũng là giá trên trời, với thu nhập của cái cửa hàng nhỏ nhà bọn họ, coi như kiếm một trăm năm, cũng chưa chắc mua nổi Luyện Ngục Chúc Long Thú.
Nàng nhìn về phía Tô Bình, cảm giác tên này trên người giấu rất nhiều bí mật, ngay cả nàng cũng cảm thấy có chút xa lạ.
Lúc này, Lý Thanh Như bưng đồ ăn tới.
Thấy Tô Lăng Nguyệt cũng ở đó, nói: "Sao con cũng xuống lầu?"
"Con xuống rót nước sôi." Tô Lăng Nguyệt thuận miệng nói.
"Trong phòng con không phải có bình nước sôi à?"
"..."
Tô Lăng Nguyệt không ngờ người đánh bại mình không phải Tô Bình, mà là mẹ.
Khó chịu vì cảm nhận được ánh mắt ghê tởm bắn tới bên cạnh, nàng quay đầu, khẽ hừ một tiếng, nói: "Nước sôi trong phòng bị con uống hết rồi." Nói xong, không ngồi nữa, đứng dậy lên lầu.
Lý Thanh Như nghi ngờ nói: "Uống hết? Nhưng mẹ vừa đun đầy một bình cho con mà."
"..."
Thình thịch thình!
Tô Lăng Nguyệt lên lầu nhanh hơn!
Tô Bình thấy bóng lưng đối phương chạy trốn, lập tức biết chuyện cửa hàng của mình đã bị đối phương biết được, bất quá Tô Bình không biết, Tô Lăng Nguyệt chỉ biết việc làm ăn của hắn tốt, chứ không rõ thu nhập thực tế của cửa hàng.
Lắc đầu, Tô Bình lười nghĩ nhiều về vấn đề này, biết hay không cũng không đáng kể, hắn cũng không định che giấu gì, mà lại cũng rất khó che giấu.
Đồ ăn hôm nay vẫn rất nhiều, Tô Bình nhanh chóng ăn xong, chào mẹ rồi lên lầu.
Vào phòng, Tô Bình vẫn như cũ nằm tu luyện.
"Gần đây phải cân nhắc làm xong nhiệm vụ bồi dưỡng chuyên nghiệp kia, mình sẽ bồi dưỡng ở vị diện trung đẳng, hay là... Kệ nó, đến vị diện cao cấp bồi dưỡng?" Tô Bình vừa tu luyện, vừa suy nghĩ.
Bồi dưỡng ở vị diện trung đẳng, tiết kiệm tiền, nhưng tốn thời gian, phải bồi dưỡng rất nhiều lần mới đạt yêu cầu.
Bồi dưỡng ở vị diện cao cấp, tốn tiền, nhưng tiết kiệm thời gian, một lần là xong.
Đây là lựa chọn khó khăn, trước kia hắn còn nghèo khó, tự nhiên chọn bồi dưỡng ở vị diện trung cấp, nhưng bây giờ việc làm ăn của cửa hàng tốt, thời gian của hắn cũng trở nên đáng giá.
Trong suy tư cân nhắc, Tô Bình dần dần thiếp đi.
Hôm sau trời vừa sáng.
Tô Bình tỉnh lại, xuống lầu ăn điểm tâm, cũng thấy Tô Lăng Nguyệt.
"Khó trách hôm qua không thấy cô ta, đoán chừng là bị theo dõi." Biết hôm nay là chủ nhật, Tô Bình lập tức đoán ra tâm tư của đối phương.
Ăn xong mấy bát cháo, Tô Bình ngậm bánh bao rồi chuẩn bị ra ngoài.
"Tôi cũng đi." Tô Lăng Nguyệt lập tức đuổi theo.
Tô Bình nhíu mày, không ngờ nàng thật sự muốn đi.
"Tùy cô." Tô Bình lười nói nhiều với nàng, càng ngăn cản ngược lại càng kích thích lòng hiếu kỳ của phụ nữ, dù sao trong cửa hàng, không có hắn cho phép, đối phương đến phòng thú cưng cũng không vào được, cũng không thấy gì.
Hôm nay Tô Lăng Nguyệt đi theo Tô Bình đến tiệm, thuần túy là muốn nhìn lại xem, hôm nay việc làm ăn có còn tốt như hôm qua không.
Hai người đi ra ngoài.
Tô Lăng Nguyệt vẫn đi xe điện chở đồ ăn mẹ mua, đi sau Tô Bình.
Đến cửa tiệm, Tô Bình từ xa đã thấy hàng dài người, hôm nay số người có vẻ còn đông hơn hôm qua một chút.
Hắn khẽ nhíu mày, hôm qua bồi dưỡng ra không nhiều thú cưng, hôm nay e rằng chỗ trống không gian đào tạo không đủ.
Nhìn hàng dài trước cửa, Tô Lăng Nguyệt có chút mừng rỡ, không ngờ hôm nay việc làm ăn vẫn tốt như vậy, xem ra hôm qua không phải là trường hợp riêng.
Chờ Tô Bình đi đến ngoài tiệm, đám người lập tức chú ý tới Tô Bình, lập tức vây quanh.
Tô Bình đã quen với cảnh tượng này, khóa xe đạp cẩn thận, móc chìa khóa ra, giữa đám người đang vây quanh, mở khóa cửa tiệm, không đợi hắn xoay người, đã có người giúp kéo cửa cuốn lên.
Tô Bình nhìn người kéo cửa cuốn, mặt có chút quen, hình như mấy lần trước cũng là người này.
Gật đầu, tỏ vẻ cảm ơn.
Tô Bình vào tiệm, xoay người nói: "Quy tắc cũ, vẫn xếp hàng như trước, mặt khác, hôm nay đến nhận thú cưng xếp bên trái, tới đào tạo xếp bên phải."
Đám người nghe Tô Bình nói, lập tức tách ra hai hàng.
Bên trái ít người, ngoại trừ số ít người có kinh nghiệm, phần lớn đều mang vẻ nghi hoặc.
Khi bị Tô Bình báo tin đến nhận thú cưng, bọn họ còn tưởng mình nghe nhầm, ngắn ngủi một ngày, Tô Bình đã nói thú cưng đã được bồi dưỡng xong?
Có nhanh vậy không?
Bọn họ có cảm giác bị lừa, nếu không phải xung quanh có rất nhiều học viên khác, Tô Bình lại mang danh đạo sư cao cấp của học viện, bọn họ đã muốn trực tiếp tìm Tô Bình nói lý lẽ.
"Ai nhận thú cưng thì tới trước, trả chỗ trống, bên này cứ yên tâm, đừng vội." Tô Bình nói.
Người xếp hàng chờ đào tạo bên phải nghe Tô Bình nói muốn trả chỗ trống, cũng lập tức hiểu ra, đồng loạt nói không vội.
"Đến, tính danh, thú cưng đào tạo lúc trước là gì?" Tô Bình bắt đầu hỏi.
Người xếp đầu tiên là một thiếu niên tên Nhiếp Triển.
Hôm qua cậu ta lần đầu tiên đến chỗ Tô Bình đào tạo thú cưng, gia đình cậu ta điều kiện bình thường, mười vạn tệ là số tiền cậu ta tích góp rất lâu mới có.
Nếu không thấy Tô Bình có thân phận đạo sư cao cấp, cậu ta cũng không hạ được quyết tâm lớn đến vậy.
Hôm qua nghe Tô Bình báo tin đến nhận thú cưng, lúc ấy cậu ta đã ngây người, cũng sợ hãi, nếu Tô Bình qua loa cho xong rồi nói đã bồi dưỡng tốt, thì mười vạn tệ vất vả lắm mới góp được của cậu ta sẽ đổ sông đổ biển.
Sau một đêm trằn trọc không ngủ được, trời còn chưa sáng cậu ta đã bò dậy, chạy tới, cho nên xếp đầu tiên.
Đợi mấy tiếng đồng hồ, trong đầu cậu ta đấu tranh tư tưởng các kiểu, tâm trạng càng lúc càng tệ, thậm chí muốn chửi người, nếu không thấy phía sau có nhiều học viên cùng trường, cậu ta đã định vừa lên là chất vấn Tô Bình, bắt cậu ta trả lại tiền.
"Nham Diệp Trùng cấp bốn?" Tô Bình nhìn thú cưng đăng ký của đối phương, khẽ gật đầu, bảo cậu ta chờ, rồi xoay người vào trong lấy thú cưng.
Bản dịch thuộc quyền phát hành duy nhất của truyen.free.