(Đã dịch) Sống Lại Làm Anime Đế Quốc - Chương 212: Tỷ phu? (2)
Sau khi tắm rửa, chỉnh trang sạch sẽ, Diệp Khinh Ngữ thay bộ y phục do thị nữ chuẩn bị.
Bộ y phục lụa dệt thủ công, thêu họa tiết vân màu đỏ sậm, có phần rộng rãi nên mặc rất thoải mái.
Sau khi trở về phòng và dùng xong bữa sáng thịnh soạn do thị nữ mang tới, Diệp Khinh Ngữ cảm thấy đôi chút nhàn rỗi, bèn quyết định ra vườn dạo chơi, thưởng ngoạn cảnh sắc.
Trong đình viện, cây cối xanh tốt, kỳ hoa dị thảo đua nhau khoe sắc. Không khí ngập tràn hương thơm ngát của hoa cỏ hòa quyện với sương mai, những dòng suối trong vắt chảy róc rách từ sâu trong bụi hoa, len lỏi qua kẽ đá. Bước dọc theo con đường nhỏ u tịch, nên thơ dẫn vào sâu bên trong, Diệp Khinh Ngữ có cảm giác như đang lạc vào một thế giới khác.
Nhìn quanh, những phi lâu, lầu gác chạm trổ tinh xảo, rực rỡ, ẩn hiện giữa núi non, cây cối um tùm, tạo nên một cảnh sắc như thể cả đất trời đều thu nhỏ lại trong khuôn viên này.
Nhưng vào lúc này, từ nơi không xa có một người vội vã chạy tới, nhìn thấy Diệp Khinh Ngữ đang đứng giữa đình viện, liền hứng khởi reo lên: "Diệp! Ở đây này! Ở đây này!"
Diệp Khinh Ngữ giật mình lấy lại tinh thần, ánh mắt dõi theo, chỉ thấy một thiếu nữ đang hăm hở vẫy tay về phía mình, vừa chạy nhanh đến.
Đó là? Lạc Thiên Y? Diệp Khinh Ngữ có chút khó mà tin được.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản – cô bé như biến thành người khác vậy.
Khoác lên mình bộ váy dài màu xanh nhạt, trên tà váy thêu những điểm hồng mai trắng tinh, chiếc đai lưng gấm trắng thắt gọn vòng eo nhỏ nhắn, thon dài.
Mái tóc xanh vấn thành búi cao gọn gàng, chỉ cài một cây trâm ngọc hình hoa mai; dù đơn giản, vẫn toát lên vẻ tươi mát, thanh nhã.
Gương mặt trái xoan trắng như tuyết dù không trang điểm vẫn rạng rỡ lạ thường, dưới hàng lông mày thanh tú là đôi mắt to tròn, lấp lánh tỏa sáng.
Nàng thướt tha bước đi trong đình viện, mỗi bước chân tựa như mang theo làn gió thoảng hương thơm. Dù là những loài hoa muôn hồng nghìn tía đang nở rộ trong sân, trước mặt nàng cũng trở nên ảm đạm, lu mờ.
Nếu nói, lúc trước Diệp Khinh Ngữ gặp nàng ở sân bay có phần tầm thường thì bây giờ nàng, như lột xác hoàn toàn, bừng sáng vẻ đẹp vốn có.
"Diệp?" Khi hắn còn đang thất thần, Lạc Thiên Y đã đến bên cạnh anh, khẽ nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh, đôi mắt vẫn trong veo như thuở nào.
Diệp Khinh Ngữ khẽ thở dài một tiếng, thốt lên từ đáy lòng: "Hôm nay em đẹp lắm."
Lúc mới gặp lại Lạc Thiên Y, anh không hề có cảm giác vui sướng như trong tưởng tượng, mà thay vào đó là chút xa l��, mơ hồ.
Đúng vậy, gia tộc của nàng bối cảnh hùng hậu, Lạc Lân Thành lại càng sủng ái nàng cực kỳ. Từ nay về sau, nàng chính là đại tiểu thư Lạc gia, không còn là cô bé ham ăn vô tư lự ở nhà mình nữa.
Nghĩ được như vậy, nội tâm hắn không hiểu sao dâng lên một tâm trạng thương cảm, một cảm giác khó diễn tả bằng lời.
"Diệp, anh sao thế?" Lạc Thiên Y chú ý tới sự khác thường của anh, lại gần anh, có chút lo lắng hỏi.
"Không có việc gì, sao em lại đến đây tìm anh?" Diệp Khinh Ngữ nói xong, vô thức muốn đưa tay xoa đầu cô.
Chỉ là, tay anh lại treo lơ lửng giữa không trung, lúng túng dừng lại.
Bây giờ sờ đầu em nữa, có vẻ không còn hợp lúc nữa không?
"A ~ Em đến tìm anh thì có sao đâu chứ? Dù sao ông cũng đồng ý rồi." Lạc Thiên Y bĩu môi tỏ vẻ bất mãn, liếc nhìn bàn tay anh, sau đó kiễng mũi chân, để đỉnh đầu mình chạm vào lòng bàn tay anh.
Thậm chí không cần anh vuốt ve, cô bé tựa như một chú mèo nhỏ, dụi dụi vào lòng bàn tay anh, khẽ nheo mắt lại, thỉnh thoảng còn khe khẽ "hừ hừ", trông có vẻ rất vui vẻ.
Hành động nhỏ này của cô bé khiến lòng Diệp Khinh Ngữ khẽ rung động, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.
Đúng vậy, mặc kệ cô bé đã thay đổi ra sao.
Nàng mãi mãi vẫn chỉ là cô bé có chút vụng về kia, cô bé cần được anh chăm sóc, và luôn nghe lời anh.
Anh còn có gì mà phải bận tâm nữa chứ?
"Được rồi được rồi, về sau cũng phải giữ ý tứ một chút. Nếu để người khác nhìn thấy cảnh này, thì người ta sẽ chê cười em đấy." Diệp Khinh Ngữ xoa xoa đầu cô, cưng chiều nói.
"Có sao đâu chứ? Em biết rồi mà." Lạc Thiên Y bất mãn lẩm bẩm.
"Đường tỷ! Đường tỷ! Chờ em một chút ạ!" Nhưng vào lúc này, một cậu bé khoảng mười hai, mười ba tuổi thở hồng hộc chạy tới.
Nhìn thấy hai người đang đứng cạnh nhau, cậu bé nhất thời ngừng lại, vẻ mặt có chút căng thẳng.
Nội tâm cậu sớm đã ầm thầm hối hận, biết thế đã chẳng đi theo, lẽ ra mình nên để ý xem đây là đâu…
Diệp Khinh Ngữ nhớ cậu bé này, Lạc Tuấn Ngạn, con trai Lạc Hoành Khang, cũng chính là đường đệ của Lạc Thiên Y.
"Chào em." Diệp Khinh Ngữ lịch sự chào hỏi cậu bé.
"Dạ, chào anh!" Lạc Tuấn Ngạn miệng còn hôi sữa, thấp hơn Diệp Khinh Ngữ tới một cái đầu rưỡi, bởi vậy cảm thấy rất khẩn trương.
"Tuấn Ngạn, phải dùng tôn xưng! Tôn xưng!" Lạc Thiên Y chu môi, nhắc nhở cậu bé.
Thiếu nữ tựa hồ vô cùng để ý thái độ người khác đối xử với Diệp Khinh Ngữ.
"Tôn, tôn xưng… Chị, anh rể khỏe không ạ?" Lạc Tuấn Ngạn nói lắp bắp.
Cái quái gì là "anh rể" cơ chứ? Diệp Khinh Ngữ suýt bật cười thành tiếng.
Cái thằng nhóc này… Bất quá mình thích đấy, khéo mồm thật.
"Được rồi được rồi. Hôm nào anh rể sẽ dẫn em đi chơi." Anh nói theo lời Lạc Tuấn Ngạn.
"Có thật không ạ?" Lạc Tuấn Ngạn không khỏi mở to mắt, trông có vẻ rất thích thú.
Các công tử, tiểu thư dòng chính của đại gia tộc không hề được thoải mái như tưởng tượng. Mỗi ngày đều phải học hành hàng tá thứ khác nhau, để không bị thời đại đào thải, có thể nói là cực kỳ bận rộn và mệt mỏi. Ngược lại, những người bà con xa không phải gánh vác việc kế thừa gia nghiệp thì lại sống vô tư, không lo nghĩ.
"Ừm, hay là chiều nay luôn nhé? Anh sẽ hỏi ông em." Diệp Khinh Ngữ cười cười, đề nghị.
"Tốt! Anh rể thật tốt!" Lạc Tuấn Ngạn mới mười hai tuổi, đúng vào tuổi ham chơi, nghe anh nói vậy liền không chút do dự đồng ý.
Đương nhiên, Diệp Khinh Ngữ cũng có chút tính toán riêng.
Giao hảo với cậu bé, đối với anh mà nói thì trăm lợi mà không một hại.
Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.