(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 24: Kịch chiến
Ngọc Hoa thở ra một hơi, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết, quát lớn: "Khai mở bí pháp Sinh Thế Công!"
Một luồng khí tức kinh khủng, bức người từ trong Ngọc Hoa bất chợt bùng nổ, chấn động cả không gian xung quanh.
Cảnh giới của Ngọc Hoa cũng nhanh chóng tăng vọt với tốc độ kinh người.
Từ 'Tinh Ám Cảnh' trung kỳ, chỉ trong chớp mắt nàng đã thăng lên 'Tinh Tử Cảnh' tiền kỳ, một hơi đột phá ba đại cảnh giới.
Cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến tất cả những người có mặt đều kinh hãi tột độ.
Một tiểu cô nương mà lại sở hữu một môn bí pháp vô cùng cao thâm như vậy, dường như còn mạnh hơn rất nhiều so với bất kỳ cuốn Linh Quyết tứ phẩm nào, dù đó là loại cao cấp nhất trong thế giới này.
Vân Mộc Phàm cũng kinh ngạc trợn tròn mắt, bởi hắn không hề hay biết cô gái này lại sở hữu một bí pháp cao siêu đến vậy.
Tuy nhiên, hắn cũng không quá bận tâm, bởi bí pháp dù sao cũng chỉ là bí pháp, chỉ có thể tăng sức mạnh tạm thời chứ không thể duy trì lâu dài. Việc hắn cần làm chính là đánh tiêu hao, chờ đợi bí pháp hết tác dụng.
"Cho dù ngươi có dùng bí pháp tăng lên tới 'Tinh Tử Cảnh' tiền kỳ thì sao chứ?"
"Cùng cảnh giới, e rằng ta chưa từng sợ bất kỳ ai đâu." Vân Mộc Phàm híp mắt, nhăn mày nói.
"Vậy thì phải thử mới biết, Vân gia chủ. Mong rằng ngươi sẽ không khiến bản cô nương thất vọng." Ngọc Hoa khinh thường đáp.
"Tiểu nhi nữ ngông cuồng! Mau đỡ một chưởng này của ta!" Vân Mộc Phàm cười dữ tợn, rồi tung ra một chưởng mang theo kình phong khổng lồ.
Ngọc Hoa giờ đã khác xưa, nàng chỉ đứng yên tại chỗ nhìn cự chưởng vỗ tới mà không hề tránh né. Ngọc thủ trắng ngần nhẹ nhàng vươn ra, trực diện va chạm với cự chưởng.
Cự chưởng va chạm với ngọc thủ, cứ như trứng chọi đá, lập tức bị ngọc thủ chặn đứng rồi bóp nát thành khói bụi.
Vân Mộc Phàm khẽ nhăn mày nhìn cảnh tượng này. Chưởng vừa rồi tuy chỉ có tám phần công lực của hắn, nhưng hắn hiểu rõ sức mạnh của nó chí ít cũng đủ khiến một cường giả 'Tinh Tử Cảnh' tiền kỳ bình thường dù không chết cũng phải trọng thương. Vậy mà Ngọc Hoa lại nhẹ nhàng chấn vỡ chưởng kình, không hề tốn chút sức lực nào.
Điều này khiến thực lực của Ngọc Hoa trong mắt Vân Mộc Phàm chỉ có thể dùng hai từ để hình dung... ĐÁNG SỢ!
"Xem ra ta vẫn đã quá khinh thường bí pháp này của ngươi."
"Không ngờ ngươi có thể dễ dàng đỡ được chưởng vừa rồi, thật khiến ta vô cùng ngạc nhiên đấy."
"Nhưng tiếp theo đây, mong rằng ngươi vẫn còn may mắn như vậy." Vân Mộc Phàm cười khẩy, nói: "Nhị Trọng Lập Phát Chưởng!"
"Vậy thì phải xem thử mới biết." Ngọc Hoa đáp lại hờ hững: "Hám Lôi Chưởng!"
Một chưởng nhẹ tựa mây bay nhưng ẩn chứa uy lực cường đại, một chưởng khác lại mang theo lôi điện hủy diệt.
RẦM...
Hai chưởng va chạm, tinh lực lập tức bùng n���, lan tỏa khắp xung quanh, khiến cảnh tượng không khác gì một bình địa hoang vu, từng công trình kiến trúc dần dần biến mất.
Trong làn khói mù mịt của vụ nổ, hai thân ảnh bay ra, cấp tốc lùi lại năm trượng. Trên khóe miệng dính một chút tiên huyết, thân áo bào cũng đã rách tả tơi.
Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra rằng tay phải của cả hai đều đang chảy từng dòng tiên huyết đỏ đậm, và một người trong số đó thậm chí còn nát cả cánh tay.
Hai thân ảnh đó đương nhiên chính là Ngọc Hoa và Vân Mộc Phàm.
Điều đáng ngạc nhiên là người bị nát cả cánh tay phải, lại chính là Vân Mộc Phàm, gia chủ Vân gia.
Một già một trẻ giao chiến, vậy mà người chịu thiệt hơn lại là kẻ lớn tuổi hơn.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người xung quanh, đang chiến đấu kịch liệt, đều dừng lại, hướng mắt về đây. Tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh.
"Thiếu nữ này thật quá đáng sợ, ngay cả gia chủ cũng phải chịu thiệt lớn như vậy." Đại trưởng lão khẽ nhăn mày, khó tin thốt lên: "Chẳng lẽ ngay cả một người trẻ tuổi của Tinh Môn mà Vân gia ta cũng không thể chống lại nổi sao? Nếu vậy thì ngày sau Vân gia ta sao còn có chỗ đứng ở Cổ Thành nữa?"
Vân Mộc Phàm ổn định lại thân hình, chậm rãi nhìn thoáng qua cánh tay bị đánh nát của mình, sau đó mỉm cười dữ tợn, ánh mắt sắc bén liếc về phía Ngọc Hoa, nói:
"Ngươi quả thật không tồi chút nào, nhưng ngươi chỉ có thể tới đây thôi. Chịu chết đi!"
Vân Mộc Phàm hùng hổ xông tới trước Ngọc Hoa, một quyền đấm ra khiến nàng không kịp trở tay, đành hứng chịu toàn bộ công kích.
Thân ảnh nàng văng xa ba dặm, nện xuống nền đất mà thổ huyết, khuôn mặt cũng tái nhợt hẳn đi.
Vừa nãy khi dùng Sinh Thế Công, tinh lực của Ngọc Hoa gần như cạn kiệt. Ngoài ra, do chịu áp lực phản phệ của bí pháp, nàng không còn đủ tỉnh táo nên mới bị Vân Mộc Phàm chớp thời cơ tấn công.
Sắc mặt Ngọc Hoa trở nên trắng bệt, thân hình chật vật vô cùng.
Ngọc Hoa cố gắng gượng đứng dậy, thở dốc liên tục, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng nhìn về phía Vân Mộc Phàm, cắn răng nghiến lợi nói:
"Lão cẩu nhà ngươi vậy mà cũng mạnh đến vậy, thật không uổng công bản cô nương dùng bí pháp kia." "Nhưng có vẻ như vậy vẫn không đủ. Công sức ta dày công khổ luyện bấy lâu nay cũng vẫn không đủ."
"Xem ra ta không thể báo thù được cho Ngọc gia rồi, ta cũng đã khiến môn chủ thất vọng rồi."
"Nha đầu, hôm nay ngươi sẽ phải bỏ mạng tại đây. Có trách thì trách sự ngông cuồng này của ngươi, trách ngươi muốn vì Ngọc gia mà báo thù đi." Vân Mộc Phàm hai mắt lóe lên hung quang, nhìn chằm chằm vào Ngọc Hoa, cười lớn: "Ha ha ha, tất cả kết thúc rồi, Ngọc Hoa. Tuy ta rất tiếc phải ra tay giết một thiên tài tiểu bối như ngươi, nhưng..."
"Hãy trở về với cát bụi đi!"
Lần này, hắn thật sự hạ quyết tâm giết chết Ngọc Hoa, cho dù phải đắc tội Tinh Môn.
Dùng chút tinh lực còn sót lại, Vân Mộc Phàm tung một quyền thẳng xuống Ngọc Hoa, với sát khí tràn ngập.
Nhìn thấy quyền pháp sắp rơi xuống, hai mắt Ngọc Hoa khép lại. Trên khóe mắt, một dòng lệ nóng ấm lăn dài.
Nàng ấm ức vì bản thân vẫn còn quá yếu, không đủ sức giết lão cẩu này. Không những không báo được thù, mà còn sắp bỏ mạng tại đây.
"Phụ thân, mẫu thân, nhi nữ bất hiếu không thể giúp hai người báo thù, không thể giúp mọi người trong Ngọc gia ta báo thù rửa hận!" Ngọc Hoa gào thét lên trời: "Ta không cam tâm! Lão thiên nếu người có mắt thì hãy ban cho ta sức mạnh giết chết lão cẩu kia!"
"Cho dù phải trả cái giá đắt thế nào cũng được, cho dù là lấy đi mạng này của ta cũng không sao cả!"
"Ta muốn có sức mạnh!"
"Vô ích thôi! Chịu chết đi, Ngọc Hoa!" Vân Mộc Phàm ánh mắt dữ tợn quát lên.
"Ngọc Hoa sư tỷ!" Nhìn thấy Vân Mộc Phàm đấm một quyền toàn lực về phía Ngọc Hoa, cả đám đệ tử Tinh Môn trong quân đoàn đang chiến đấu với đệ tử Vân gia đều hét lên với vẻ mặt bất an.
"Vân Mộc Phàm, nhà ngươi mau dừng tay!" Những trưởng lão khác nhìn thấy cảnh tượng này cũng gào thét giận dữ, muốn xông tới ngăn lại... Nhưng bọn họ đều bị các trưởng lão của Vân gia ngăn cản, không thể thoát ra để tiến tới giúp đỡ.
Ngay lúc tất cả mọi người đều bất lực nhìn quyền pháp giáng xuống thân Ngọc Hoa thì một biến cố đột ngột xảy ra, khiến Vân Mộc Phàm, người đang vui vẻ, chợt căng cứng người lại.
Không chỉ vậy, hắn bất tri bất giác lại bị một luồng lực lượng lạ kỳ đánh bay ra xa, đâm sầm vào tường thành của đại điện Vân gia, thổ huyết liên tục khiến cả người hắn nhuốm một màu đỏ.
Trong đại điện của Vân gia, một chiếc bạch phiến tỏa ra ánh sáng, chiếu thẳng tới mi tâm Ngọc Hoa.
Sau đó, bạch phiến biến mất trong đại điện, ít lâu sau lại xuất hiện trong tay Ngọc Hoa.
Từ mi tâm của Ngọc Hoa bỗng phát ra một luồng quang mang sáng chói lọi, kèm theo khí tức khủng bố và một luồng lực lượng kỳ lạ, mạnh mẽ đến mức đủ để làm sập cả vùng thiên địa của thế giới này.
Quang mang chợt tắt, ngay tại vị trí mi tâm của Ngọc Hoa xuất hiện một ấn ký hình thù kỳ lạ.
Một ấn ký hình cánh cổng lớn màu đen, ở giữa cánh cổng có một vòng xoáy nhỏ màu trắng nhìn vô cùng kỳ quái.
Nhưng khi ấn ký xuất hiện, thân thể Ngọc Hoa cũng bay lên không trung, mang theo một uy áp khủng bố lan tỏa ra mọi phía.
Trong không gian bỗng chấn động, hiện lên ba thân ảnh với vẻ mặt căng thẳng, chính là Thiên Đế, Hải Hoàng, Địa Vương.
Ba người họ, vì cảm nhận được khí tức khủng bố của cường giả, nên lập tức xuất quan chạy tới.
Thiên Đế cúi người, mở miệng nói: "Không biết là vị tiền bối nào đã đến thế giới này của chúng ta?"
"Cảm phiền tiền bối thu hồi uy áp, bởi uy áp của ngài quá cường đại, vùng thiên địa này sắp sụp đổ rồi."
Hải Hoàng cũng cất tiếng: "Tiền bối đại nhân đại lượng, mong rằng ngài thu lại uy áp. Nếu không, chúng ta e rằng phải ngăn cản ngài, dù có phải dùng vũ lực."
Địa Vương cũng trầm ngâm nói: "Tiền bối, nhưng vì sao lại tức giận như vậy? Nếu có việc gì, xin cứ nói cho bọn ta, bọn ta sẽ giúp ngài."
Ngọc Hoa ánh mắt lạnh băng, lạnh lùng nhìn về phía ba người Thiên Đế, giọng nói vô hồn thốt lên:
"Ta là ai ư? Các ngươi còn không đủ tư cách để biết, cũng không có tư cách để nhận ra ta."
"Còn về lý do tại sao ta lại tức giận thật ra... chính ta cũng không biết rõ ràng."
"Thế nhưng trong lòng ta lại muốn diệt kẻ này cùng gia tộc này."
Hải Hoàng cúi đầu cung kính đáp: "Không biết tiền bối có thể cho tại hạ lý do được không, dù sao gia tộc này cũng là một trong những thế lực dưới trướng tại hạ."
Ngọc Hoa không để ý, chỉ vỏn vẹn nói vài chữ:
"Bởi vì ta muốn diệt bọn hắn, đây chính là lý do."
Hải Hoàng nghe vậy cũng ngơ ngẩn một lúc, mày khẽ nhăn lại nhưng rồi lại giãn ra, bởi hắn biết bản thân không phải đối thủ của nữ tử trước mắt này. Nếu giao chiến, e rằng sẽ kéo cả Hải giới đi vào tuyệt địa.
Thiên Đế và Địa Vương nghe vậy thì cũng chợt vui thầm trong lòng. Vân gia thuộc về Hải giới, mà dạo gần đây Vân gia tiến bộ thần tốc khiến bọn họ cũng đã chú ý. Nếu tiếp tục để mặc, tương lai Vân gia sẽ trở thành một thế lực cấp Thượng, đến lúc đó Hải giới sẽ có thực lực đại tăng.
Nhưng giờ đây không cần động tay mà Vân gia cũng đã định sẽ bị diệt, khiến họ không khỏi vui mừng.
Lời vừa dứt, Ngọc Hoa động một ngón tay, chỉ về phía Vân Mộc Phàm đang bất tỉnh ngay giữa đại điện Vân gia, điểm một chỉ xuống.
Lập tức, thân thể Vân Mộc Phàm nổ tung, hóa thành huyết vụ. Cùng lúc đó, toàn bộ gia viên Vân gia lập tức bị nghiền nát, sụp đổ, hóa thành tro bụi, trở thành một bình nguyên hoang vu.
Nhìn cảnh tượng này, ba người Thiên Đế hai con ngươi căng cứng lại, trán đổ lấm tấm mồ hôi.
Đây là sức mạnh của cảnh giới gì cơ chứ?
Chỉ một động tác nhỏ đã diệt một cao thủ 'Tinh Tử Cảnh', hơn nữa còn xóa sổ cả gia viên, biến mất không một dấu vết, cứ như... chưa từng có Vân gia tồn tại vậy.
Người phụ nữ này rốt cuộc là ai? Thần sao? truyen.free là nơi cất giữ những câu chuyện hay, hy vọng bạn sẽ thích.