Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 42: Trận chiến thiên kiêu thật sự!

Sau ba ngày chiến đấu căng thẳng, vòng tái đấu thứ hai đã chọn lọc ra mười cái tên xuất sắc nhất, từ hạng 1 đến hạng 10.

Lần lượt là:

Đệ nhất: Lý Vân Nam Đệ nhị: Âm Ninh Thanh Đệ tam: Thẩm Thiên Thu Đệ tứ: Kiếm Nam Thiên Đệ ngũ: Nghê Mạn Thiên Đệ lục: Thạch Lưu Vũ Đệ thất: Thạch Thông Đệ bát: Thiên Kình Thư Đệ cửu: Băng Tấn Đệ thập: Mộng Nhu Mị

Top 10 đã lộ diện, khiến không khí càng thêm náo nhiệt bởi vòng ba chính là cơ hội cuối cùng để những người trẻ tuổi này khẳng định vị thế và nâng cao thứ hạng của bản thân. Chỉ khi lọt vào top 5, họ mới thực sự được xem là những thiên tài kiệt xuất nhất trong thế hệ đồng lứa ở "Tam giới" này.

Mọi người bàn tán xôn xao, sôi nổi bình luận xem ai sẽ là thiên tài chói mắt nhất lần này. Ba cái tên được xướng lên nhiều nhất trong lòng mọi người là:

Chính là Lý Vân Nam; Thẩm Thiên Thu; Âm Ninh Thanh!

Từ hai vòng đấu trước có thể thấy được sự cường đại của những người trẻ tuổi này.

Ngay lúc này đây, không khí xung quanh chợt rung chuyển, ba thân ảnh mang khí thế uy nghiêm, mạnh mẽ đột ngột xuất hiện. Đó không phải ai xa lạ, mà chính là ba vị vương giả đang cai trị "Tam giới".

Thiên Đế mỉm cười, giọng nói vang vọng khắp nơi:

"Hôm nay, chúng ta sẽ chính thức tiến hành vòng cuối cùng của đại điển tộc hội."

"Mong rằng các vị tài tuấn trẻ tuổi sẽ dốc hết khả năng và bản lĩnh của mình để thách đấu những người có thứ hạng cao hơn."

"Bởi đây có thể là cơ hội duy nhất để các ngươi tự vượt qua giới hạn của bản thân, tiến xa hơn trên con đường trở thành cường giả."

"Ta xin tuyên bố, vòng cuối tộc hội chính thức bắt đầu!"

Toàn trường phấn khích, hô hào không ngớt...

-Tại vị trí ngồi của 'Tinh Môn'-

Băng Thanh Nhật thư thái lắng nghe bài diễn văn của Thiên Đế, ghi nhớ từng lời. Ánh mắt y hờ hững lướt qua các thế lực xung quanh, rồi trầm tư suy nghĩ.

Thấy vẻ đăm chiêu trên gương mặt Thanh Nhật, Lê Tú Ngọc cất tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của y.

"Môn chủ à, sao huynh lại bày ra vẻ mặt lo lắng đó vậy?"

"Có chuyện gì sao?"

Băng Thanh Nhật thở dài: "Ta đúng là có dự cảm không lành, cả từ bài diễn văn vừa rồi lẫn thông tin Địa Vương nói trước đó. Nhưng ta không rõ biến cố sẽ xảy ra là gì, nên cần phải thận trọng đề phòng."

Phụng Bàng nghe vậy bèn nói: "Huynh thật sự tin những lời Địa Vương nói sao? Ta nghĩ có lẽ sẽ không có việc gì đâu, huynh đừng quá lo lắng mà tự dọa mình."

"Cho dù thật có biến cố đi nữa, bên cạnh huynh vẫn còn bọn muội cùng gánh vác, nên không cần giữ vẻ mặt nặng nề đó đâu."

"Hiện giờ, với tư cách là một môn chủ, một vị sư tôn, huynh nên tập trung theo dõi những trận chiến sắp tới của các thiên tài Tinh Môn, cũng như của đồ đệ duy nhất của huynh."

Những người còn lại cũng gật đầu đồng tình với lời Phụng Bàng. Biến cố có xảy ra hay không thì họ không biết, nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần bảy người bọn họ luôn đoàn kết, thì cho dù trời có sập xuống cũng không làm họ lùi bước.

Băng Thanh Nhật bất giác mỉm cười đáp:

"Đúng vậy nhỉ, dù có ra sao chúng ta đều sẽ vượt qua được, bởi nguyện vọng của chúng ta chính là vươn tới đỉnh cao của con đường tu luyện."

"Cảm ơn mọi người. Vậy thì chúng ta tiếp tục theo dõi những trận chiến này thôi."

"Có lẽ hôm nay sẽ là ngày đệ tử Tinh Môn ta vang danh thiên hạ."

Mọi người thấy Băng Thanh Nhật đã trở lại bình thường cũng nhất trí gật đầu đồng tình.

-Tại võ đài-

Một thanh niên với vẻ mặt dữ tợn, toàn thân vận lam bào, bước lên võ đài, lớn tiếng nói:

"Thẩm Thiên Thu, cái đồ con rùa chuyên lo chuyện bao đồng kia, ngươi có dám lên đấu với ta một trận không?!"

Thanh âm hùng hồn mang đầy sự khiêu khích, người phát ra không ai khác ngoài Kiếm Nam Thiên của Kiếm Môn. Sau lần trước, khi hắn giết chết Âm Cương Trực rồi muốn mang đi Hắc Ngục kiếm, nhưng lại bị Thẩm Thiên Thu ngăn cản, thậm chí còn đe dọa hắn trước toàn võ trường, khiến hắn nhục nhã và ôm hận. Nhưng do quy tắc ở vòng hai không cho phép khiêu chiến với những người đã thắng ở vòng một, nên hắn đã quyết tâm phải trả thù Thẩm Thiên Thu ở vòng cuối cùng này. Bởi vòng này có thể là vòng duy nhất đem lại cho hắn cơ hội báo thù rửa nhục.

Thanh âm vang vọng toàn võ trường, truyền thẳng đến vị trí của đám người Tinh Môn.

Người của Tinh Môn lúc này cũng đang máu huyết sục sôi, tức giận hừng hực. Đây rõ ràng là khiêu khích trắng trợn!

Thiên Kình Thư lúc này cũng khẽ nhướng mày nói:

"Cái tên này mà lại dám khiêu chiến Thẩm sư huynh, hắn nghĩ mình là ai mà có tư cách đó?"

"Muốn khiêu chiến, ít nhất cũng phải cỡ Lý Vân Nam kia thì mới đúng. Tên này cảm thấy bản thân mạnh hơn Lý Vân Nam sao?"

"Tên tiểu tử này cũng quá ngông cuồng! Thiếu môn chủ của chúng ta đâu phải hạng người như hắn có thể tùy tiện khiêu chiến." Một số trưởng lão lúc này cũng tức giận lên tiếng.

Băng Thanh Nhật khẽ nhắc nhở: "Xin chư vị hãy bình tĩnh." Rồi y quay sang đệ tử duy nhất của mình hỏi: "Thu nhi, con muốn chiến hay không đều tùy ý con quyết định."

"Không cần câu nệ gì cả, cứ thoải mái mà làm là được. Sư tôn và mọi người sẽ luôn là chỗ dựa cho con."

Suy nghĩ hồi lâu...

Thẩm Thiên Thu chắp tay cúi đầu nói với Băng Thanh Nhật: "Sư tôn, con quyết định lên ứng chiến, bởi nếu trận chiến này con rút lui thì không có tư cách tiếp tục truy cầu đạo của mình nữa..." Sau đó, y quay sang Âm Ninh Thanh: "Ninh Thanh muội, ta biết kẻ này là người muội muốn tự tay hủy diệt. Có thể trận chiến này ta không thể không nhận, cho nên sư muội cứ yên tâm, ta sẽ thay muội hủy diệt hắn."

Âm Ninh Thanh lẳng lặng gật đầu đáp: "Thẩm sư huynh, vậy việc trả thù cho Cương Trực đành giao phó cho huynh rồi."

Thẩm Thiên Thu gật đầu, sau đó nhảy lên võ đài.

Thẩm Thiên Thu tự tin cất giọng hùng hồn: "Ta chấp nhận lời khiêu chiến của Kiếm Tử ngươi. Chỉ là không biết Kiếm Tử còn nhớ lời ta nói ngày hôm đó không?"

Câu hỏi của Thẩm Thiên Thu vừa dứt, mọi người dưới và xung quanh võ đài đều náo động.

Lời Thẩm Thiên Thu nói ngày hôm đó? Không phải lời giao ước rằng chỉ cần Kiếm Tử Kiếm Nam Thi��n của Kiếm Môn đánh bại được Thẩm Thiên Thu thì có thể đoạt được thanh Hắc Ngục kiếm trước đó, cùng với thanh lợi kiếm trong tay Thẩm Thiên Thu hay sao? Tên này vậy mà thật sự muốn giao ước như thế!

Kiếm Nam Thiên gương mặt tối sầm lại, tràn đầy giận dữ và hung tợn nói: "Tốt, tốt lắm! Nếu ngươi vẫn nghĩ ta hôm nay cũng giống như khi đánh với tên đệ tử phế vật của Tinh Môn các ngươi, thì ngươi lầm to rồi! Bổn Kiếm Tử trước đó chỉ bộc lộ một chút thực lực mà thôi, nhưng hôm nay ta sẽ dốc hết sức đánh bại ngươi, để cho ngươi biết rằng cho dù ngươi có là kẻ đã sáng lập kỷ lục mới trên Thiên Bia, thì trong mắt của bổn Kiếm Tử, ngươi cũng chỉ là một con kiến cỏ, một hòn đá lót đường cho ta mà thôi."

"Chuẩn bị đi Thẩm Thiên Thu!"

Thẩm Thiên Thu hờ hững đáp:

"Vậy thì hôm nay ta phải lĩnh giáo một phen thực lực thật sự của Kiếm Nam Thiên ngươi rồi."

"Cứ việc xông lên!"

Lời vừa dứt, Thẩm Thiên Thu rút bảo kiếm của mình ra, chĩa thẳng vào Kiếm Nam Thiên với vẻ mặt nghiêm nghị. Hồng Trường kiếm thoát vỏ!

Mà bên phía Kiếm Nam Thiên, tay phải hắn vươn ra, một lượng lớn huyết khí lập tức tập trung vào lòng bàn tay, sau đó không ngừng bành trướng, tạo thành một thanh huyết kiếm tà ác.

Huyết Sát kiếm hiện!

Cả hai trong giây lát đã cầm kiếm của mình, xông lên phía trước với tốc độ mắt thường khó có thể nhìn thấy được, liên tục chém ra vô số đường kiếm khí đánh về phía đối phương.

Chỉ vẻn vẹn trong hơn mười hơi thở, cả hai đã xuất ra hơn trăm đạo kiếm khí, khiến toàn trường đều phải hít vào một ngụm khí lạnh. Những thanh niên này thật sự quá biến thái! Không hổ là những thiên kiêu hàng đầu!

Ở phía trên, tại chỗ ngồi của mình, tam đại vương giả cũng trầm ngâm nhìn hai thanh thiếu niên trẻ tuổi đang đối kiếm với nhau.

Địa Vương là người đầu tiên mở miệng tán thưởng: "Hai tên tiểu bối này quả thực không tệ, tuổi còn nhỏ mà đã có kiếm thuật siêu việt và Kiếm Ý cao minh như vậy. Đây có lẽ mới là... trận chiến thiên kiêu thật sự!"

Thiên Đế từ tốn nói khẽ: "Quả đúng là hạt giống tốt. Nếu Thiên giới của ta cũng có nhiều người trẻ tuổi thiên phú bậc này thì tốt, nhất là một người như Thẩm Thiên Thu thì càng tốt."

"Tiểu bối này, thiên phú tu luyện, nhân phẩm lẫn tâm cảnh đều rất tốt."

"Như vậy có thể thấy được, tương lai sau khi đại điển lần này kết thúc, Hải giới sẽ có thêm một thiên kiêu để bồi dưỡng."

"Ta xin chúc mừng Hải Hoàng trước nhé."

Địa Vương ở một bên nghe thấy câu cuối của Thiên Đế nói với Hải Hoàng, chỉ cảm thấy... lão Thiên Đế này thật sự quá vô sỉ! Ai cũng biết mâu thuẫn giữa Tinh Môn và Hải Cung. Hơn nữa trước đó tại ải đầu tiên, hai bên người đứng đầu đã cãi vã một trận lớn rồi sao? Vậy mà bây giờ hắn lại lên tiếng chúc mừng Hải Hoàng sắp có nhân tài mới để bồi dưỡng. Chúc mừng ngươi cái nỗi gì... Ngươi đây còn không phải muốn đổ thêm dầu vào lửa sao? Thật quá nham hiểm!

Hải Hoàng lúc này mới lên tiếng đáp với đôi mắt ánh lên một tia sát khí nồng đậm:

"Tên nhóc họ Thẩm đó đúng là thiên tài có thiên phú nổi bật, nhưng đáng tiếc hắn lại không có cơ hội trưởng thành."

"Nếu hắn đã không thể cống hiến thiên phú đó, trở thành lợi khí cho Hải Hoàng ta sử dụng, vậy thì... tốt nhất là hủy diệt hắn!"

Địa Vương nghe thấy lời nói của Hải Hoàng cũng phải động lòng... Hải Hoàng đây là đã động sát tâm với một thiên tài tiểu bối mà chuẩn bị ra tay sao?

Thiên Đế cũng ngạc nhiên: "Hải Hoàng, ngươi lại có thể nhẫn tâm muốn phế bỏ một thiên tài tiểu bối sao?" Hắn thật sự muốn đẩy Hải Cung và Tinh Môn vào cuộc chiến, nhưng có thể hắn không ngờ Hải Hoàng lại cam tâm thà giết chết Thẩm Thiên Thu chứ không lôi kéo.

Hải Hoàng kiên định đáp: "Thà diệt sát từ đầu, nếu không để hắn phát triển lớn mạnh thì chính là một mầm tai họa lớn. Ngươi nói xem ta có dám không?"

Địa Vương lẫn Thiên Đế đều im lặng...

Trong lúc tam đại vương giả đang trao đổi, thì trên sàn đấu, Thẩm Thiên Thu và Kiếm Nam Thiên đã giao đấu không dưới trăm hiệp. Cả hai lúc này đều như điên dại, không ngừng gia tăng tốc độ của mình, né tránh kiếm khí của đối phương. Đồng thời, tốc độ xuất kiếm của bọn họ cũng ngày càng nhanh.

Inh... inh... inh... ình!

Toàn sân đấu bây giờ gió bụi mịt mù, kèm theo đó là tiếng kiếm khí gào thét, va chạm vào nhau, tạo ra những đợt sóng năng lượng cuồn cuộn lan ra xung quanh.

Bản dịch này là tài sản quý giá được bảo hộ bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free