Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 44: Nhất kiếm trảm 'sứ giả'?

Thẩm Thiên Thu lúc này cũng rơi vào trạng thái suy nhược, thở dốc liên hồi, gương mặt trắng toát, hai mắt khẽ nhắm rồi ngã xuống sàn đấu.

Nhưng may mắn thay, trước khi Thẩm Thiên Thu ngã xuống đất, một thân ảnh bỗng xuất hiện đỡ lấy hắn, cất lên một giọng nói đầy tự hào.

"Thu nhi, con làm rất tốt, ta rất tự hào."

"Trước mắt con cứ nghỉ ngơi đi, thân thể và tinh lực của con đã hao tổn rất nhiều rồi."

"Yên tâm, có vi sư ở đây."

Chủ nhân của giọng nói ấy không ai khác ngoài Băng Thanh Nhật, sư tôn của Thẩm Thiên Thu.

Thẩm Thiên Thu cố gắng mở mắt nhìn sư tôn mình, khẽ gật đầu rồi thiếp đi.

Băng Thanh Nhật khéo léo dùng linh lực bao bọc cơ thể Thẩm Thiên Thu, sau đó chuyển hắn về phía chỗ ngồi của 'Tinh Môn'.

Thân thể Thẩm Thiên Thu vừa tới khu vực 'Tinh Môn' thì đã được các cao tầng cốt cán đón tiếp.

Thấy đồ nhi duy nhất của mình đã an ổn, Băng Thanh Nhật chậm rãi chuyển sự chú ý về phía 'Kiếm Môn', nhìn chằm chằm nam nhân trung niên mặc kim bào đang tỏa ra vô tận sát khí nồng đậm kia.

Không ai khác chính là môn chủ của 'Kiếm Môn', người được mệnh danh 'Kiếm chủ', Kiếm Nam Vân.

Băng Thanh Nhật khẽ mở miệng nói: "Nam Vân 'Kiếm chủ', ngài với sát khí ngùn ngụt thế này nhìn đồ nhi của ta là có ý gì? Chẳng hay ngài có thể cho Băng mỗ một lời giải thích không?"

Kiếm Nam Vân khẽ nhướng mày, hai mắt tối sầm lại, sắc mặt nghiêm trang nói: "Băng môn chủ, ngươi muốn biết vì sao ta lại như vậy sao? Vậy thì để bản 'Kiếm chủ' này nói cho ngươi rõ."

"Đồ nhi của ngươi giết người đó lại là đứa con trai duy nhất của ta, hơn nữa còn là một 'Tinh kim' cảnh chưa đến tuổi."

"Ngươi nói xem, bản 'Kiếm chủ' ta làm sao mà không tức giận cho được!"

Tiếng gầm giận dữ của Kiếm Nam Vân vang vọng toàn trường, khiến mọi người nghe thấy đều kinh hãi.

'Kiếm chủ' đúng là đã nổi trận lôi đình rồi!

"Chỉ là chết một 'Kiếm tử' nhỏ nhoi mà thôi, cần gì phải tức giận đến thế." Băng Thanh Nhật bình tĩnh, lãnh đạm đáp: "Ngài đường đường là 'Kiếm chủ' được mọi người tung hô, ta tin chắc ngài chỉ cần thông báo muốn có thêm một nhi tử, đảm bảo sẽ có vô số nữ tử tranh nhau đến vì ngài mà hạ sinh."

"Khi đó ngài lại tài bồi đứa trẻ đó, chẳng phải nó sẽ trở thành 'Kiếm tử' sao?"

"Không chừng đứa trẻ đó thiên phú còn tốt hơn cả 'Kiếm tử' trước đó của ngài ấy chứ."

Toàn trường nghe toàn bộ những lời Băng Thanh Nhật vừa nói ra mà không khỏi rùng mình run rẩy.

Mẹ kiếp!

Vị Băng môn chủ này bị điên rồi sao?

Trong tình thế hiện tại mà còn dám nói ra những lời như vậy để chọc tức Kiếm Nam Vân.

Đó là một vị 'Tinh Linh sứ giả' cảnh giới hậu kỳ hàng thật giá thật đấy chứ.

Đây là đang không cần mạng sao?

Kiếm Nam Vân lúc này sắc mặt cũng ngày càng đen sạm lại.

"Tiểu bối ngông cuồng! Dám nói năng như thế với môn chủ của chúng ta sao?" Một lão giả mặt mũi già nua, toàn thân mặc bạch bào đứng cạnh Kiếm Nam Vân, quát lớn: "Đồ nhi ngươi giết 'Kiếm tử' của chúng ta, mà ngươi, vị sư tôn này, lại dám sỉ nhục môn chủ của chúng ta đến vậy."

"Tội của các ngươi không thể tha thứ."

"Để ta cho các ngươi biết hậu quả của việc xúc phạm 'Kiếm Môn' chúng ta là như thế nào!"

Nói đoạn, lão giả đó biến mất tại chỗ, giây lát sau đã xuất hiện trước mặt Băng Thanh Nhật, tay phải nắm chặt một thanh đoản kiếm.

"Chịu chết đi, đồ tiểu bối ngu si ngạo mạn!"

Đoản kiếm trong tay trực tiếp dung hợp một luồng năng lượng đặc biệt, lập tức đâm thẳng vào lồng ngực của Băng Thanh Nhật.

Luồng năng lượng đó chính là *Kiếm Thế*!

Nhìn lão giả kia vừa dứt lời đã ra tay muốn giết người, Băng Thanh Nhật chỉ khẽ cười thầm, rồi khẽ một ngón tay điểm ra, chặn lấy lực lượng của một kiếm kia.

Lão giả bạch bào khẽ nhíu mày kinh hãi, lão không ngờ tiểu bối trước mắt vậy mà chỉ dùng một ngón tay đã chặn được một kiếm của lão.

Kiếm này, lão đã dung nhập *Kiếm Thế* vào đó mà...

Làm sao lại bị một ngón tay của thanh niên cản lại?

"Lão già à, ngươi cái tính tình này vẫn còn khá xấu đó." Băng Thanh Nhật lên tiếng: "Một câu không hợp đã ra tay đánh lén ta rồi."

"Ngươi nghĩ dùng chút thực lực ít ỏi này đến trước mặt ta mà dương oai sao?"

"Ngay cả môn chủ của ngươi còn không dám ra tay với ta, ngươi một kẻ mới bước vào cảnh giới 'Tinh Linh sứ giả' sơ kỳ lại dám xông lên."

"Nếu đã có ý đồ đánh lén thì phải hiểu rằng, đánh lén không thành chính là phải để mạng lại."

"ĐỊNH!"

Lập tức, thân thể lão giả kia bị cố định bất động tại chỗ, không thể nhúc nhích mà khụy gối quỳ xuống.

"Ngươi đừng hòng uy hiếp ta, ta đường đường là trưởng lão cốt cán trong môn, 'Kiếm chủ' nhất định sẽ không tha cho ngươi nếu ngươi giết ta!" Lão giả 'Kiếm Môn' không ngừng gào hét.

"Vậy thì ta sẽ thử một lần, xem thử nếu ngươi mất mạng, 'Kiếm chủ' có thật sự dám đem 'Kiếm Môn' đến gây chuyện với 'Tinh Môn' ta không." Băng Thanh Nhật hờ hững đáp.

"Môn chủ đại nhân, xin hãy cứu ta!" Lão giả lúc này liền hoảng loạn nhìn về phía 'Kiếm chủ' mà nói.

"Băng môn chủ, ngươi thật sự muốn làm lớn chuyện giữa chúng ta sao?" Kiếm Nam Vân hung tợn đáp.

"Này nhé, 'Kiếm chủ' đại nhân, ta đây vốn rất dễ sợ hãi mà." Băng Thanh Nhật giễu cợt nói: "Ngài cứ hùng hổ đe dọa như thế, nhỡ ta lỡ tay trong lúc sợ hãi mà đánh chết lão ta thì không thể trách ta được đâu nhé."

Dễ sợ hãi?

Ngươi mà dễ sợ hãi sao?

Ta tin ngươi cái rắm!

"Được rồi, ngươi mau nói điều kiện của ngươi đi." Kiếm Nam Vân cố nén lửa giận trong lòng nói: "Ngươi muốn gì thì mới thả hắn ra?"

"Việc này dễ nói... dễ nói..." Băng Thanh Nhật cười cợt nhã nói: "Chỉ cần các ngươi chịu bỏ qua tất cả hiềm khích trước đây, không động đến 'Tinh Môn' ta nữa và hắn phải tiếp ta một kiếm."

"Cách đây không lâu ta cảm thấy bản thân sắp đột phá nhưng vẫn chưa thành công."

"Cho n��n ta muốn mượn hắn làm bia cho ta, chỉ cần sau một kiếm hắn có thể sống sót thì ta đảm bảo sẽ tặng cho các ngươi một thanh linh khí tam phẩm."

"Còn nếu hắn chết dưới kiếm đó thì các ngươi liền làm theo ước định, không được gây chuyện với 'Tinh Môn' ta."

"Thế nào, cảm thấy hứng thú chứ?"

Kiếm Nam Vân khẽ nhíu mày, trầm tư suy nghĩ.

Việc xóa bỏ mâu thuẫn giữa hai môn phái thì không cần phải bàn.

Hơn nữa, nếu bọn họ thắng thì sẽ được một thanh linh khí tam phẩm; linh khí phẩm cấp như thế hiện trong môn của hắn cũng không quá năm kiện, có thể nói linh khí này bọn họ rất muốn có.

Thế nhưng, nếu thua, cái giá bọn họ phải bỏ ra lại quá lớn; lão giả kia đường đường là 'Tinh Linh sứ giả' cảnh giới mà, nếu thật sự chết ở đây thì chiến lực của môn phái sẽ bị suy giảm đáng kể.

Nhìn một màn này, mọi người xung quanh võ trường cũng bàn tán xôn xao.

Ván cược này đúng là quá lớn.

Một bên là linh khí tam phẩm, một bên là một cao thủ 'Tinh Linh sứ giả'.

Dù là bên nào thua cũng sẽ chịu tổn thất không nhỏ.

Mọi người đều tập trung ánh mắt nhìn về phía vị 'Kiếm chủ' kia để xem lần cược này hắn sẽ đồng ý hay từ chối.

'Hải Hoàng' lúc này cũng sắc mặt tối sầm lại, hắn không thể tin được Băng Thanh Nhật thế mà lại dám đánh chủ ý lên thế lực dưới trướng hắn.

Đây là thật sự muốn đánh vào mặt hắn.

Khẽ mở miệng, tiếng của 'Hải Hoàng' truyền đến tai Kiếm Nam Vân: "Nam Vân, ngươi cứ chấp nhận vụ này đi, yên tâm ta sẽ giúp các ngươi một phần sức lực."

"Dù thế nào thì các ngươi cũng là phục vụ dưới trướng ta, ta không thể để kẻ khác sỉ nhục các ngươi được."

"Ta bây giờ sẽ truyền một phần lực lượng cho ngươi, ngươi cứ đem luồng lực lượng này truyền cho tên kia đi."

"Lực lượng này của ta sẽ bảo vệ tính mạng hắn trong lúc nguy cấp, giúp các ngươi thắng trận."

"Vâng thưa 'Hải Hoàng' bệ hạ." Kiếm Nam Vân kính cẩn đáp.

Kết thúc truyền âm, 'Hải Hoàng' khẽ nhếch môi mỉm cười, một nụ cười khiến người khác nhìn vào mà sởn cả gai ốc.

'Địa Vương' nhìn một màn vừa rồi, tuy hắn không biết 'Hải Hoàng' nói gì với Kiếm Nam Vân nhưng hắn chắc chắn đó không phải là chuyện gì tốt đẹp khi nhìn thấy nụ cười kia trên môi 'Hải Hoàng'.

Ánh mắt 'Địa Vương' nhìn về thân ảnh thanh niên trên sàn đấu mà nói nhỏ: "Mong rằng ngươi sẽ không khiến ta thất vọng mà sẽ mang đến thêm bất ngờ cho ta..."

Trở về sàn đấu.

Kiếm Nam Vân nhìn Băng Thanh Nhật đáp: "Được, chúng ta đồng ý, bây giờ ngươi mau thả người."

"Tốt thôi." Băng Thanh Nhật khẽ nói: "Tản!"

Lập tức, lực áp bức biến mất, thân thể lão giả liền cử động được, thở dốc.

Kiếm Nam Vân bỗng hạ xuống võ trường, đỡ lấy lão giả đó mà nói nhỏ vào tai lão: "Đây là lực lượng của 'Hải Hoàng' đại nhân ban cho, ngươi hãy cứ an tâm mà tiếp một kiếm kia đi."

Lão giả nghe lời nói kia, gương mặt liền nở một nụ cười hung ác, nhìn về phía Băng Thanh Nhật.

Băng Thanh Nhật nhìn thấy một màn này, vẫn giữ vẻ mặt không quan tâm, thầm nghĩ: "Mượn lực lượng của 'Hải Hoàng' để ngạnh kháng sao, tiếc là các ngươi đã đánh giá thấp ta rồi."

"Chuẩn bị xong chưa?" Băng Thanh Nhật lên tiếng hỏi.

Lão giả nhìn Kiếm Nam Vân gật đầu rồi nhìn sang Băng Thanh Nhật nói: "Băng môn chủ cứ việc dốc hết sức, ta đã chuẩn bị xong rồi."

"Được, vậy ngươi hãy cẩn thận."

"Bộ kiếm pháp này có tên là [Phần Thiên kiếm pháp]." Băng Thanh Nhật hội tụ linh lực hóa thành một thanh trường kiếm lộng lẫy nói: "[Phần Thiên kiếm pháp] đệ nhất kiếm, 'Thiên Diễm Tế'."

Trường kiếm bỗng rực lửa tựa như mặt trời, thiêu đốt vạn vật xung quanh.

Băng Thanh Nhật mũi chân khẽ nhón, trường kiếm nương theo đó mà ầm ầm chém tới.

Một luồng kiếm khí nóng rực lướt đến chém về phía lão giả kia.

Lão giả nhìn thấy lực lượng khủng bố của một kiếm này mà đổ mồ hôi hột, hoảng hốt vận dụng linh lực được ban cho, hóa thành thủy thuẫn bao bọc cơ thể, chống lại kiếm khí.

Kiếm khí chém lên thủy thuẫn liền bị chặn lại, không thể xuyên thủng, lão giả thấy thế liền phá lên cười: "Băng môn chủ, lần này có lẽ ta thắng rồi, ha ha ha!"

"Thật sự là các ngươi thắng sao?" Băng Thanh Nhật khẽ mỉm cười nói: "Phần cốt lõi của kiếm này không phải ở sự sắc bén, không phải ở lực lượng, cũng không phải ở tốc độ."

"Cốt lõi của một kiếm này nằm ở hỏa diễm và chữ 'Tế'."

"Ý nói hỏa diễm thiêu đốt, tế tất cả thành tro tàn."

"Để ta cho ngươi thấy cốt lõi thực sự của kiếm này... TẾ!"

Kiếm khí bỗng hóa thành hỏa diễm khổng lồ, nuốt lấy thủy thuẫn, hóa nó thành tro bụi, sau đó nhiệt độ tiếp tục tăng lên, lao về phía lão giả kia.

Lão giả bị hỏa diễm thiêu đốt với nhiệt lượng khổng lồ mà không thể chống chọi lại, chỉ có thể gào hét trong đau đớn, quằn quại.

"A...a... nóng quá... nóng quá!"

"Môn chủ cứu ta, 'Hải Hoàng' đại nhân cứu ta!"

"Ta không muốn chết... ta không thể chết a..."

Cuối cùng, tiếng gào thét của lão chợt tắt, hỏa diễm biến mất, ở trung tâm hỏa diễm khi nãy chỉ còn lại một nắm tro tàn màu đen.

Mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, cả người lạnh buốt.

Một cường giả 'Tinh Linh sứ giả' sơ kỳ cứ thế hóa thành tro bụi mà chết rồi sao?

Tuy 'sứ giả' không mạnh bằng 'vương giả' nhưng ở vùng 'Tam giới' này cũng là một cường giả được xem như cự phách một phương.

Vậy mà giờ lại chết dễ dàng như vậy.

Mọi người quay sang nhìn Băng Thanh Nhật mà khẽ tặc lưỡi.

Thanh niên kia rốt cuộc có thực lực khủng bố đến mức nào chứ.

Chỉ một kiếm liền trảm sát một vị 'sứ giả'.

Về sau, khi nhìn thấy Băng Thanh Nhật, vị môn chủ 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' này.

Cả 'Tam giới' đều sẽ nhớ đến sự việc ngày hôm nay mà rung động thốt lên câu:

Nhất kiếm diệt 'sứ giả'!

Mọi bản quyền đối với phần nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng quên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free