Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 57: Cửa ải cuối cùng - Truyền thừa 'Tiên đế'

Tình hình bên ngoài Lục Lam tinh cầu lúc này đang vô cùng rối ren. Thế nhưng, trên những bậc thang của Vô Cấu Tiên Sơn, một bóng hình vẫn miệt mài tiến bước. Dường như, không một biến cố nào có thể lay chuyển ý chí sắt đá của hắn, quyết tâm chinh phục đỉnh núi.

Cứ sau mỗi đoạn đường ngắn, khi hắn ngồi xuống tịnh tâm nghỉ ngơi, Sơn linh lại xuất hiện, thông báo tình hình bên ngoài. Mỗi lần tiếp nhận thông tin, nét mặt hắn đều có chút biến đổi: đôi lông mày khẽ nhíu lại không tự chủ, nhưng rồi nhanh chóng giãn ra, trở lại vẻ bình thản.

Người đó chính là Băng Thanh Nhật, Môn chủ danh tiếng lẫy lừng của Nhật Nguyệt Tinh Môn, người vẫn luôn khiến Sơn linh kinh ngạc khi vượt qua hai cửa ải trước đó bằng tâm trí và nghị lực phi thường. Địa vị của hắn ngang hàng với ba vị vương giả hùng mạnh nhất Lục Lam tinh cầu.

Đó là Băng Thanh Nhật!

Sau khi điều hòa cơ thể, Băng Thanh Nhật tiếp tục leo từng bậc thang, mỗi bước đều vững chãi, uy nghiêm, không hề nao núng.

Thông tin Sơn linh cung cấp cho biết Nhật Nguyệt Tinh Môn vẫn đang ra sức chống đỡ. Dù có phần yếu thế trước Thiên Đình, nhưng toàn môn vẫn được giữ vững nhờ trận pháp mà hắn và Lê Tú Ngọc đã cải tiến trước đó. Tuy có chút lo lắng, song Băng Thanh Nhật vẫn tin tưởng vào những bằng hữu của mình. Hắn biết không ai trong số họ là người tầm thường, và tin rằng họ sẽ trụ vững cho đến khi hắn thuận lợi xuất sơn.

Chỉ cần Băng Thanh Nhật thu được truyền thừa thành công, phần thắng của bọn họ sẽ cao hơn một phần.

Với suy nghĩ ấy, Băng Thanh Nhật càng thêm quyết tâm và kiên nghị tiến bước, chinh phục nốt những bậc thang cuối cùng để lên đến đỉnh núi.

Ẩn mình trong bóng tối, Sơn linh chứng kiến từng biến đổi trên biểu cảm của Băng Thanh Nhật mà không khỏi vừa lòng xen lẫn khâm phục. Một người một mình gánh vác trọng trách lớn, không nửa lời than trách, với bằng hữu tin tưởng hỗ trợ phía sau. Một người luôn quan tâm, giúp đỡ, có tình có nghĩa và tin tưởng vào bằng hữu của mình. Một người như thế, thế gian hiếm thấy.

Băng Thanh Nhật như được tiếp thêm sức mạnh, tiếp tục tiến bước. Sau bao nỗ lực, cuối cùng hắn cũng đã đặt chân lên đỉnh Vô Cấu Tiên Sơn, cấm địa thần thánh của Lục Lam tinh cầu.

Sau khi lên tới đỉnh núi, Băng Thanh Nhật thở phì một hơi trọc khí. Áp lực từ ba vạn bậc thang và hai cửa ải trước đó đã rèn luyện thân thể hắn đạt đến độ rắn chắc ngang với linh khí ngũ phẩm mà các hoàng giả sử dụng. Có thể nói, tố chất thân thể, linh hồn và tinh thần lực của hắn đều đã chuyển biến về chất một cách rõ rệt và vượt trội.

“Ti���u hữu, chúc mừng cậu đã vượt qua khảo hạch của bản đế, danh chính ngôn thuận trở thành truyền nhân tiếp nhận truyền thừa của ta… ha ha ha.” Một thanh âm trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm vang vọng khắp tòa tiên sơn.

Băng Thanh Nhật không khỏi đưa mắt nhìn lên. Tại nơi phát ra thanh âm, hắn thấy một lão già khoác bạch bào trắng xóa xuất hiện, tay cầm trường kiếm xanh ngọc phát quang rực rỡ, đôi mắt nhắm nghiền, miệng nở nụ cười liên tục.

Sơn linh không biết từ đâu hiện ra, chắp tay cúi đầu nói: “Chủ nhân.”

“Hóa ra là ngươi à, Tiểu Sơn. Đã lâu lắm rồi ta mới lại nhìn thấy ngươi…”

Chứng kiến hai người trước mặt trò chuyện đối đáp, Băng Thanh Nhật chỉ im lặng lắng nghe chứ không hề kinh ngạc, bởi hắn đã gặp hình ảnh bạch bào lão giả kia ở cửa ải thứ nhất rồi. Bạch bào lão giả kia chính là Vấn Hải Tiên đế, chủ nhân của tòa Vô Cấu Tiên Sơn này.

Vấn Hải Tiên đế trò chuyện với Sơn linh một lúc lâu, sau đó mới quay sang nhìn Băng Thanh Nhật nói:

“Xin lỗi tiểu hữu, hai người bọn ta đã lâu rồi không gặp. Bởi quy định ta đặt ra cho Tiểu Sơn là chỉ khi có người thành công lên tới ải cuối cùng – cũng là đỉnh núi này – thì hắn mới có thể hiện thân ở đây.”

“Tiền bối không cần khách sáo như vậy. Hai vị lâu ngày gặp mặt, khó tránh khỏi có nhiều chuyện cần nói, vãn bối hoàn toàn có thể hiểu được.” Băng Thanh Nhật cúi đầu đáp lễ.

“Ha ha, tốt… tốt lắm! Không hổ là người có thể đặt chân đến nơi đây. Cửa ải cuối cùng này, chúc mừng tiểu hữu đã thành công vượt qua, ha ha…” Vấn Hải Tiên đế cười đáp.

Băng Thanh Nhật không khỏi ngạc nhiên nhìn Vấn Hải Tiên đế.

Như thấu rõ tâm tư của người thanh niên trước mặt, Vấn Hải Tiên đế nói:

“Cửa ải cuối cùng chính là khảo nghiệm tâm tính của tiểu hữu. Nếu vừa nãy, khi ta và Tiểu Sơn trò chuyện, mà ngươi xen vào đòi lấy truyền thừa thì sẽ bị tính là vượt ải thất bại. Thậm chí, nếu cần thiết, có nguy cơ bị ta đánh cho trọng thương.”

“Dù ta hiện nay chỉ còn lại một tia tàn linh thức trú ngụ tại đây, nhưng nếu vận dụng hết sức mượn nhờ lực lượng của ngọn núi này thì vẫn có khả năng đánh ra một kích ngang với sức mạnh toàn lực của cao thủ Tinh Linh đế…”

“Nhưng tiểu hữu phẩm tính lại vô cùng tốt đẹp, cộng thêm những gì Tiểu Sơn đã kể cho ta về biểu hiện của ngươi, tất cả đều rất hợp ý lão phu, ha ha ha… Cho nên, ngươi đã được tính là vượt ải thành công.”

“Đa tạ tiền bối chiếu cố!” Băng Thanh Nhật chắp tay nói.

“Đây đều là những điều ngươi xứng đáng nhận được từ nỗ lực của bản thân, không liên quan gì đến ta cả.” Vấn Hải đáp.

“Được rồi, nếu ngươi đã thành công vượt tam ải và được ta công nhận thì đây chính là phần thưởng của ngươi.” Vấn Hải Tiên đế nói rồi phẩy tay giữa không trung, lập tức xuất hiện ba món đồ vật lơ lửng trước mặt.

Vấn Hải Tiên đế đẩy từng món về phía Băng Thanh Nhật rồi nói:

“Truyền thừa của ta gồm có ba món lễ vật…”

“Thứ nhất chính là một viên tinh thạch linh thú thuộc linh thú nhất phẩm.”

“Món kế tiếp chính là một bộ kiếm quyết thuộc hàng tiên pháp thượng phẩm – [Thiên Hàng Minh Kiếm Pháp]. Đây chính là tuyệt học cả đời của bản đế ta, uy lực của bộ kiếm pháp này đủ để sánh ngang với một s��� tiên pháp cực phẩm.”

“Cuối cùng là một tấm ngọc bài. Tiểu hữu đừng vội chê tấm bài này, bởi nếu xét về độ trân quý thật sự, tấm ngọc bài này có giá trị còn lớn hơn cả hai món đồ vật kia.”

“Bởi trong ngọc bài này chứa đựng tinh túy lĩnh ngộ kiếm đạo của bản thân ta. Thu nhận hết những tinh túy đó, ngươi hẳn sẽ đạt được lợi ích rất lớn cho con đường kiếm đạo của mình. Dù sao ngươi cũng là một Kiếm Tu, hẳn phải hiểu rõ giá trị của vật này.”

“Hơn nữa, ngọc bài này còn là vật biểu thị cho thân phận người truyền thừa của ta. Có bài này trong tay, sau này nếu ngươi vũ hóa thành tiên, tiến vào Tiên giới, thì sẽ chính thức trở thành tông chủ tiếp theo của Vấn Hải Kiếm Tông ta. Bất kể ai có dị nghị, đều tùy ngươi xử lý.”

“Ta chỉ mong nếu có ngày đó, ngươi hãy giúp cho tông môn chấn chỉnh và phát triển lớn mạnh hơn trước. Nhưng hãy nhớ lượng sức mình mà làm. Ngọc bài này, ngươi cũng chỉ nên đeo khi đã có đủ thực lực tự thân.”

“Cảm tạ ơn tri ngộ này của tiền bối. Chỉ cần ngày sau ta đủ thực lực, nhất định sẽ giúp ngài thống lĩnh, vực dậy Vấn Hải Kiếm Tông; thậm chí là khiến những kẻ từng tính kế hại ngài phải trả giá đắt.” Băng Thanh Nhật ôm quyền, nói năng trịnh trọng.

Hắn biết thứ gọi là tinh túy lĩnh ngộ kia có giá trị lớn đến nhường nào. Huống chi, đây còn là tinh túy lĩnh ngộ của một vị Tiên đế để lại, ắt là giá trị liên thành, khó có thể đo đếm được. Cái gọi là tinh túy lĩnh ngộ chính là sự thông hiểu thấu đáo hay là tâm đắc của những cường giả đã đi đến một độ cao nhất định trên đạo của riêng mình. Đây là một thứ có thể cầu nhưng lại rất khó để có được.

Bản thân Băng Thanh Nhật lại là Kiếm Tu, vũ khí cận thân chính là trường kiếm, cho nên có thể nói phần tinh túy lĩnh ngộ của Vấn Hải Tiên đế là phù hợp nhất để giúp hắn trên con đường kiếm đạo.

“Ha ha ha, ta tin là tiểu hữu rồi sẽ có một ngày thật sự làm được.” Vấn Hải Tiên đế điềm đạm cười nói, hiền hậu nhìn lên bầu trời: “Cũng đã tới lúc rồi. Truyền thừa đã có chủ, thời gian của ta… cũng phải dừng lại rồi.”

“Tiểu Sơn, từ nay về sau hắn chính là chủ nhân của ngươi. Ngươi hãy chăm sóc, bảo vệ và trung thành với hắn như với ta trước đây vậy.” Vấn Hải xoay sang căn dặn Sơn linh: “Ta cũng xin lỗi ngươi vì đã nhốt ngươi tại núi này hơn ngàn năm, mong rằng sau này ngươi theo hắn sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn khi theo ta lúc trước.”

“Chủ nhân, thuộc hạ tình nguyện canh giữ núi này. Huống hồ nếu không phải nhờ người thì Tiểu Sơn ta cũng chẳng thể có được tình trạng như hiện nay, vừa có thể suy nghĩ, nói chuyện, cười đùa, lại còn có cảm xúc thuộc về riêng mình.” Sơn linh khụy một chân xuống đất, ôm quyền nói: “Thuộc hạ không hề trách cứ người, thuộc hạ sẽ cẩn tuân theo yêu cầu của người, phò trợ chủ nhân mới.”

“Như thế rất… rất tốt.” Vấn Hải Tiên đế gật nhẹ đầu, nói thì thào trong miệng với một hàng lệ chảy dài trên má. Sau đó, ông dần dần tan biến, hóa thành linh lực hòa quyện vào thiên địa.

Từ nay về sau, một trong Thập Đại Tiên đế – Vấn Hải Tiên đế – chính thức bị xóa nhòa trong dòng thời gian.

Băng Thanh Nhật chắp hai tay lại, cúi đầu thành khẩn nói: “Cung tiễn Vấn Hải tiền bối!”

Những dòng suy nghĩ cứ liên tục vận chuyển trong đầu khiến Băng Thanh Nhật không khỏi lẩm bẩm trong lòng:

“Đúng là Thiên quy luật đạo bất nhân, coi vạn vật như cỏ rác. Dù cho có tu luyện đến cảnh giới Tiên đế như Vấn Hải tiền bối cũng không thể thoát khỏi nanh vuốt của Thiên quy luật đạo.”

“Mình phải cố gắng tu hành trở nên lớn mạnh hơn nữa, phải đạt tới độ cao cuối cùng của võ đạo. Chỉ có vậy mới đủ khả năng đi ngược lại Thiên quy luật đạo, mà phá hủy nó. Như vậy mới có thể bảo hộ người thân, bằng hữu tốt hơn nữa.”

“Băng Thanh Nhật ta phải nhanh chóng mạnh hơn!”

Thoát khỏi dòng suy nghĩ của bản thân, Băng Thanh Nhật lấy ra khối tinh hạch của món đồ vật thứ nhất. Hắn chuẩn bị bắt đầu hấp thụ linh lực từ viên tinh thạch này để củng cố cũng như đột phá nút thắt của cảnh giới Tinh Linh sứ giả. Với linh lực thuần khiết dồi dào từ viên tinh thạch linh thú nhất phẩm này, đã đủ để hắn tiến thêm một bước trên con đường võ đạo.

Phải biết rằng, một tinh thạch linh thú nhất phẩm chính là rơi ra từ linh thú có tu vi ngang với những cao thủ Cổ thánh Tinh Linh từ Nhất Tinh đến Thập Tinh cảnh giới. Những cao thủ bậc này ở Tinh Vực cũng được xem là tông chủ của một số tông môn khá nổi tiếng. Hơn nữa, để săn giết được những con linh thú này, chỉ có những tông môn đỉnh cấp mới dám thực hiện. Bởi vì, những linh thú này thường sẽ được Yêu thú tộc xem như tinh anh, chú trọng bao bọc, vì bọn chúng rất có khả năng tiến cảnh thành Bảo thú, đạt tu vi Tinh hạch cảnh.

Băng Thanh Nhật quay sang Tiểu Sơn bên cạnh nói: “Sơn linh tiền bối, mong ngài hộ pháp cho ta hấp thu tinh thạch linh thú này.”

“Ngươi bây giờ đã được công nhận là tân chủ nhân của Vô Cấu Tiên Sơn rồi thì cũng chính là chủ nhân của ta, không cần phải khách sáo gọi tiền bối nữa. Cứ gọi ta là Tiểu Sơn như chủ nhân trước đây đi.” Sơn linh bên cạnh đáp: “Hơn nữa, ta đã đáp ứng chủ nhân sẽ chiếu cố ngươi. Sau này dù có chuyện gì, ta cũng sẽ chắn trước ngươi, giúp ngươi dọn sạch chướng ngại vật cản đường cũng như là tấm khiên sẽ đỡ đòn chí mạng cho ngươi.”

“Được, Tiểu Sơn, mong ngươi hộ pháp giúp ta. Còn nữa, sau này đừng gọi ta là chủ nhân, cứ gọi ta là thiếu chủ đi.” Băng Thanh Nhật cũng điềm đạm đáp lại. Sau đó, hắn ngồi xuống, bắt đầu tịnh tâm hấp thu linh lực từ tinh thạch đang lơ lửng trên đầu để tiến hành tu luyện.

Tiểu Sơn cũng ngồi xuống bên cạnh, sử dụng mây mù quanh đỉnh núi tạo thành vách ngăn, không để linh lực tràn ra ngoài. Cứ như thế, y thủ hộ bên cạnh Băng Thanh Nhật, một bước cũng không rời.

Để có thể hấp thu hết linh lực trong viên tinh thạch cấp bậc này, không thể thành công trong ngày một, ngày hai hay một sớm một chiều. Tốc độ hấp thu của Băng Thanh Nhật rất nhanh, tuy nhiên việc này cũng tốn của hắn không ít thời gian.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi đi như dòng nước, thoáng chốc mà việc tu luyện của Băng Thanh Nhật đã kéo dài tận hai năm.

Những dòng văn này, tinh hoa của truyen.free, sẽ tiếp tục kể câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free