Steampunk 1999 - Chương 1: Chapter 1: Xét xử
Vùng Eden, thành phố Larna, thủ đô của Union, tại hội đồng tối cao của học viện Varica đang diễn ra một cuộc xét xử.
Trên một chiếc bàn tròn, có chín người đang ngồi là những lãnh đạo của học viện Varica, nơi dạy dỗ và đào tạo những đứa trẻ được gọi là tương lai của thế giới. Ở ngay khoảng giữa của chiếc bàn được đặt một vòng móng ngựa, thứ thường được thấy ở những tòa án. Người đứng ở vị trí đó là một cô gái trẻ có dung mạo xinh đẹp hút hồn. Mái tóc dài ngang lưng màu vàng kim, đôi mắt xanh thẳm như màu của đại dương và gương mặt thanh tú làm cô trở nên thật nổi bật. Sự quý phái và tao nhã được thể hiện rõ ràng dù rằng cô chẳng cần đeo trang sức và đang ăn mặc hết sức dản dị.
Không tính cô gái trẻ, những người ngồi quanh hầu hết đều chiếc bàn đều đã đứng tuổi, họ đều tỏ ra cực kì sang trọng và thái độ rất nghiêm nghị chứng tỏ đây đều là những thành viên cấp cao. Ta có thể nhận thấy những người này đang xét xử cô gái đang đứng tại vành móng ngựa.
-Học viên Edward, em bị cáo buộc về hành vi nghiên cứu những kiến thức và tàn trữ trái phép nguyên vật liệu vốn bị học viện cấm, em có thừa nhận không?
Giọng nói đến từ một ông lão ngồi ở giữa, một vị trí trung tâm và đối diện với Edward, cô gái đang bị xét xử. Từ thái độ và giọng điệu của ông ta cho thấy đây là một việc làm rất nghiêm trọng.
-Em thừa nhận.
Không chút do dự, Edward ngay lập tức khẳng định hành vi của mình với giọng lạnh nhạt nhưng lại rất đanh thép.
-Vậy là em đã thừa nhận, em có hiểu việc làm đó có thể gây ra hậu quả gì không ?
-Tất nhiên là em hiểu nhưng em sẽ không phủ nhận những nghiên cứu của mình.
Edward trả lời với giọng nhạt nhẽo, như thể là cô không quan tâm nhưng ánh mắt lại cho thấy sự chắc chắn của cô về những lời nói của mình.
-Edward Erica, em vốn là một học viên ưu tú luôn đạt thành tích tốt trong học tập và nghiên cứu. Gia đình em cũng đã giúp đỡ học viện rất nhiều. Chỉ cần những điều đó em thừa sức tốt nghiệp và trở thành một quan chức cấp cao. Thế nhưng em lại đi quá xa, nghiên cứu về những kiến thức cấm không còn là một tội chỉ nằm trong khuôn viên học viện, hẳn em phải hiểu điều đó là một việc làm ngu ngốc.
Edward thở dài, cô tỏ ra ngán ngẫm rồi trả lời.
-Em thấy sự ngu ngốc duy nhất ở đây là việc đất nước này không chấp nhận thứ gì khác ngoài Steampunk, cho dù nó có là thứ năng lượng vĩ đại như thế nào thì sớm muộn cũng sẽ cạn, rõ ràng là chúng ta cần những thứ gì đó mới mẻ.
Khi Edward vừa dứt lời, một tiếng đập bàn phát ra từ đằng sau, một người đàn ông giận giữ thốt lên.
-Thật ngông cuồng, em nghĩ Steampunk, thứ năng lượng đã cứu rỗi cả thế giới này có thể thay thế bởi những học thuyết của em à ? Em chẳng biết gì hết, em thậm chí còn không hiểu tại sao những thứ đó bị cấm!
Xung quanh bắt đầu vang lên những tiếng xì xầm, bàn tán về Edward. Tuy nhiên dường như không để chúng vào tai, cô vẫn giữ vẻ thờ ơ nhưng lần này có một chút cười cợt.
-Tất nhiên là em biết, các người chỉ muốn kiểm soát Steampunk cho riêng giới quý tộc. Việc tìm ra một nguồn năng lượng khác để thay thế sẽ khiến khoảng cách giữ dân thường và quý tộc giảm đi đáng kể, đó là lý do các người cấm những nghiên cứu về năng lượng.
-Em dám..!
Như bị nói trúng tim đen, gã đàn ông giận giữ nhưng không thể nói gì hơn, có lẽ Edward hoàn toàn nắm thóp tâm lý của những vị lãnh đạo này. Tuy ở vị trí người bị xét xử nhưng có cảm giác họ mới là những người bị Edward đọc vị.
Ở Union vấn đề phân biệt giai cấp là thứ vốn bị đặt nặng. Nguyên nhân là vì từ thời xa xưa khi động cơ hơi nước được phát minh và khi Steampunk được tìm thấy, những con người có đóng góp to lớn nghiễm nhiên được tôn trọng và bước tới đỉnh cao của xã hội. Theo thời gian, con cháu của họ cũng được đối xử tương tự và giai cấp quý tộc cũng từ đó mà hình thành. Thấp hơn quý tộc ta có thường dân, hậu duệ của những người bình thường không có đóng góp gì nhiều cho Steampunk. Cuối cùng, phía dưới đáy là những kẻ ngoại lai, sống ở nơi xa xôi bên ngoài rìa, vùng Outer, tổ tiên của họ có thể là dân nhập cư hoặc vốn đã là những thành phần ở dưới đáy từ trước. Những kẻ ngoại lai không thể nhận được bất cứ một sự tôn trọng nào kể cả là từ thường dân. Họ sống cuộc đời phiêu bạc, chịu sự khinh bỉ và đối với quý tộc, có khi họ còn không được xem là con người.
Trở lại với cuộc xét xử, dường như hầu hết những người có mặt đều không hài lòng với thái độ của Edward. Cô đã thẳng thắng chỉ ra mặt xấu của Union ngay trước mặt những quý tộc danh giá.
-Để tôi nói điều này. Union, à không, thế giới này cần một nguồn năng lượng khác nếu vẫn muốn tiếp tục phát triển. Steampunk đến một lúc nào đó sẽ không còn đủ cho tất cả, minh chứng rõ ràng nhất là những cuộc nổi loạn gần đây ngày một tăng. Không chỉ ở Outer, mà cả Liner cũng bắt đầu có những dấu hiệu phản loạn.
Union, đất nước thuộc lục địa Haza được chia thành ba phần. The Eden, nơi của giới quý tộc sinh sống, The Liner thuộc về thường dân và cuối cùng, The Outer, cái “ổ” của những kẻ ngoại lai.
Steampunk là nguồn cung cấp năng lượng chính cho Union nói riêng và nhân loại nói chung. Tuy nhiên nó lại không được phân chia đồng đều. Con người sống trong Eden có thể thoải mái sử dụng Steampunk vì quý tộc là những người kiểm soát nguồn năng lượng này, tiếp theo đó, Liner được chia sẻ một phần nhỏ từ Eden và thường chỉ ở mức đủ sống hoặc thiếu. Cuối cùng, tất nhiên là Outer rất ít hoặc gần như không được tiếp cận với Steampunk. Vì sự phân biệt này mà theo thời gian, người dân dần trở nên bất mãn và những cuộc nổi loạn cứ thế mà được hình thành.
-Kể cả là vậy thì thật ngu ngốc khi để thường dân có thể đứng ngang hàng với quý tộc, chúng đã làm được gì để có thể leo đến vị trí của chúng ta?
Một giọng nói của phụ nữ vang lên cắt lời Edward. Không nao núng, cô lập tức đáp trả.
-Vậy thì việc ngăn cản sự phát triển của thế giới chỉ để bảo vệ cái tôi thượng đẳng của các người không phải là còn tệ hơn hay sao?
-Nói hay lắm, em căn cứ vào điều gì để nói những học thuyết của cô có thể đưa thế giới phát triển?
Như nắm được đuôi của người phụ nữ, Edward nhếch miệng cười khẩy, thái độ như trêu ngươi làm bà ta không kìm được mà tỏ ra khó chịu.
-Không phải vì biết chúng có thể nên các người mới cấm sao?
Như một con mèo bị đạp trúng đuôi, người phụ nữ đập bàn và đứng hẳn dậy, cô ta rõ ràng là rất tức tối khi bị Edward làm cho cạn lời.
-Cái…ngươi…đồ ngoại lai, ngươi không xứng đáng làm quý tộc!
-Đủ rồi!
Ông lão ở vị trí trung tâm một lần nữa lên tiếng. Cảm nhận được áp lực toát ra từ ông, người phụ nữ chỉ có thể ngồi xuống, cố gắng làm dịu cái đầu mình.
-Edward Erica, em đang không hiểu vị trí của mình thì phải, ở đây không phải là nơi để em thích nói gì thì nói đâu.
Nghe thấy thế, Edward nhận ra mình cũng đã đi hơi xa nhưng rồi cô cũng chỉ cười nhạt, giơ hai tay biểu thị đầu hàng.
-Bây giờ, phán quyết dành cho kẻ có tội.
Nói rồi ông lão dùng cây búa nhỏ của thẩm phán gõ nhẹ một phát.
Bầu không khí trở nên im ắng, những tiếng xì xào cũng đã dừng lại, tất cả đều chăm chú chờ đợi quyết định của vị thẩm phán.
-Học viên Edward Erica, với tội danh nghiên cứu và tàn trữ trái phép nguyên vật liệu bị cấm, dựa theo điều luật thứ hai mươi ba của Union cũng như điều thứ tư của học viện Varica, ta thẩm phán tối cao Elein phán em bị trục xuất vĩnh viễn khỏi The Eden, tất nhiên danh hiệu quý tộc cũng sẽ bị tước bỏ, toàn bộ nghiên cứu cũng sẽ bị tịch thu và tiêu hủy.
Sau khi tuyên bố hình phạt, thẩm phán Elein gõ chiếc búa thêm một lần nữa như để khẳng định quyết định của mình.
-Tôi phản đối, nghiên cứu tài liệu cấm là trọng tội, ít nhất cũng nên bị bắt giam hoặc đẩy ra Outer chứ!
Giọng nói đến từ người phụ nữ mà lúc nãy đã bị Edward chọc cho tức điên, cô ta tỏ vẻ không hài lòng với phán quyết. Số đông những người còn lại cũng hưởng ứng.
-Đúng vậy, đẩy ra ngoài Liner vẫn còn quá nhẹ…
-Không có gì chắc chắn cô ta sẽ dừng việc nghiên cứu.
-Tôi nghĩ là nên bỏ vào ngục thì hơn.
Vị thẩm phán cắt lời đám đông bằng một tiếng búa. Chỉ một âm thanh nhỏ đã có thể khiến tất cả yên lặng, rõ ràng đây là một người đầy uy quyền.
-Đúng, việc nghiên cứu về năng lượng ngoài Steampunk là trọng tội và giam vào ngục có lẽ là một bản án hợp lý, nhưng như tôi đã nói, gia tộc Edward đã giúp đỡ học viện rất nhiều, bản thân Edward Erica cũng có những đóng góp đáng kể cho học viện, không thể coi như là chưa có gì được. Bản thân con bé vẫn dưới tuổi vị thành niên nên chưa thể khép vào tội phản quốc.
Dù mang trong mình tài năng và suy nghĩ trưởng thành cùng những lời nói đanh thép nhưng suy cho cùng Edward Erica mới chỉ là một học sinh mười bảy tuổi, vẫn chưa thể khép vào tội phản quốc do luật pháp cho rằng đó là độ tuổi mà suy nghĩ vẫn chưa được chín chắn. Dù có ghét tư tưởng của Erica như thế nào thì họ cũng không thể làm gì hơn.
-Dù vậy việc tìm hiểu về tài liệu cấm là vi phạm chính sách, có thể khép vào tội phản động đấy. Mà kể cả là đẩy ra Liner thì lấy gì để chắc chắn con bé sẽ dừng việc nghiên cứu.
Lần này lên tiếng phản đối là một người khác, một người thanh niên độ ba mươi tuổi, mái tóc vàng được vuốt ngược ra sau trông giống như một gã ăn chơi. Dù vậy thì vẻ ngoài vẫn cho thấy anh ta là một nhà tài phiệt khi mắt kính đang đeo được làm từ vàng, cả cổ và những ngón tay đều được trang hoàng bằng nhẫn và vòng cổ vàng.
-Sau khi tịch thu toàn bộ nghiên cứu trước đó thì tôi không nghĩ có cơ hội nào để con bé có thể tìm tài liệu, vật tư để tiếp tục tiến trình ở Liner, dù sao thì đó không phải là những thứ có thể dễ dàng tìm được ở ngoài vùng Eden.
Người đàn ông bật cười chế giễu.
-Hah, ý kiến của cô ở đây là không uy tín nhất đấy cô Edward Aurora.
-Ý anh là sao Paztor?
Aurora ném cho Paztor một cái lườm đầy nặng nề nhưng có vẻ anh ta còn chẳng để tâm.
-Rõ ràng mà, người nhà thì kiểu gì chẳng hiện hộ giúp nhau?
-Tôi chỉ đang nói sự thật thôi.
Aurora không phủ nhận việc cô ấy đang cố nói giúp Erica, vì hai người vốn cũng là dì cháu.
-Thôi đủ rồi.
Tiếng búa gõ vang cả hội trường khiến tất cả phải chìm trong sự im lặng.
-Như cô Edward đã nói, toàn bộ tài liệu bị tịch thu sẽ được tiêu huỷ, không còn gì để Erica có thể tiếp tục những nghiên cứu về năng lượng. Tôi cho rằng quyết định trục xuất là hợp lý, xét cho cùng thì Erica cũng chỉ đang dưới tuổi vị thành niên.
Sau lời tuyên bố của lão thẩm phán, không ai lên tiếng phản đối gì thêm. Cả những kẻ bị Erica chọc ngoáy cũng chỉ có thể cố gắng giữ cái đầu lạnh mà ngồi xuống, thế nhưng sự tức tối vẫn được thể hiện trên gương mặt của họ.
Còn gã tài phiệt Paztor chỉ cười nhếch mép như thể chẳng thèm quan tâm. Còn Aurora dù tỏ ra bình tĩnh nhưng cô vẫn không khỏi để lộ vẻ nhẹ nhõm của mình.
Rõ ràng “dưới tuổi vị thành niên” vẫn là tấm khiên vững chắc để bảo vệ Erica khỏi tội phản quốc. Dù vậy thì hình phạt trục xuất vẫn được xem là khá nặng đối với một học sinh. Thế nhưng nhìn nét mặt của Erica cho thấy cô hài lòng với bản án này.
-Được rồi, phiên toà kết thúc ở đây thôi.
Tiếng búa quyền lực được cất lên lần cuối cùng, mọi thứ đã được quyết định.
————————————————————————
Thành phố Lulucia, vùng Liner.
-Chạy mau lên…!
-Tôi đang chạy đây cậu bị mù à?
-Tôi không thích chuyện này ?
-Đừng nói nữa, lo mà chạy đi, bị bắt là cút luôn đấy.
Trên đường của một con phố, có bốn thanh niên đang cắm mặt chạy trốn, tất cả đều đeo những chiếc mặt nạ có hình thù khá kì lạ. Ngay phía sau là một toán người mặc giáp, tay cầm vũ khí cố gắng đuổi theo.
Cuộc đuổi bắt diễn ra làm náo loạn khu phố khi họ vô tình quẹt phải người khác, làm hỏng các sạp hàng. Có thể nghe thấy những tiếng la ó khắp nơi của người dân. Đường phố ở Liner thường đông đúc vào buổi sáng, ngoài những người đi đường thì còn có những gã hát rong và những sạp hàng bày bán nhiều thứ đồ.
-Lối này!
Cô gái dẫn đầu kéo cả đám vào một con hẻm nhỏ. Tuy bên trong chỉ có đường cụt nhưng xem ra cô biết mình đang làm gì. Ở đằng trước là một bức tường cao khoảng độ bốn mét, một người bình thường không thể đơn thuần leo qua được , ngay bức tường có một cái thang leo gỗ giống như đã được sắp xếp ở đó từ trước.
-Mau lên đi!
Lần lượt bốn người leo lên bức tường bằng cái thang gỗ, khi những người mặc giáp đuổi tới, họ kéo thang lên rồi nhanh chóng bỏ chạy. Khi những kẻ truy đuổi tới nơi thì chẳng còn ai nữa, cái thang cũng đã được đem đi, tất cả chỉ biết bất lực chửi bới.
-Mãi cũng thoát…
Sau khi cắt đuôi được những kẻ truy đuổi, nhóm bốn người dừng lại, họ thở dốc sau khi chạy liên tục với tốc độ cao. Phía bên kia bức tường là một đường đi dẫn ra khu vực khác của thành phố. Cả bốn người cởi bỏ mặt nạ rồi bước ra ngoài.
-Woaa hôm nay bội thu rồi.
Người đi đầu tiên là Merry, một cô gái có mái tóc xanh dương được buộc đuôi ngựa, cô cao chừng 1m7 và trông khá trẻ, độ mười bảy tuổi . Merry cởi chiếc balo trên vai và nhìn vào trong sau đó dùng tay lục lọi rồi lấy ra những món đồ gì đó giống như linh kiện máy móc.
-Chạy mệt chết đi được, đúng ra tôi nên ở nhà
Người vừa lên tiếng là Lily, một cô gái khác có mái tóc vàng ngắn ngang vai, nhỏ con hơn Merry, chiều cao khiêm tốn và cơ thể nhỏ nhắn làm cô trông thật dễ thương.
-Đừng càm ràm nữa, càng nhiều người thì càng lấy được nhiều chứ sao.
-Hả, vì Merry năn nỉ nên tôi mới đi thôi đấy, giờ cậu lại nói chuyện với tôi cái kiểu đó à ?
Một người khác là David, một cậu trai trông trạc tuổi Merry. Cậu ta mang mái tóc màu đen đơn giản nhưng cơ thể thì có vẻ rất cứng rắn, cơ tay và bề rộng của vai được thể hiện rõ ràng, bằng chứng cho thấy cậu ta đã tập luyện như thế nào.
-Thôi, bớt nóng đi Lily, dù sao thì ta cũng thoát rồi.
Và cuối cùng, người đứng ra hòa giải LiLy và David là Roll, một cậu trai khác cũng bằng tuổi với những người còn lại. Cơ thể tuy không được như David nhưng cũng có thể nói là săn chắc.
-Được rồi, về nhà thôi, với đống này chúng ta sẽ có thêm một bước tiến lớn đấy.
Merry vui vẻ nói trong khi đeo chiếc túi lên vai. Ba người đồng đội của cô cũng bước đi theo sau.
Cả bốn người cùng hướng tới một con phố, nơi này cũng tương tự như chỗ lúc nãy nhưng nhỏ hơn khá nhiều, cũng có những ngôi nhà mọc sát nhau và nó kết thúc bằng một bức tường. Điều khác biệt là khi Merry đi ngang qua thì mọi người đều có vẻ biết cô.
-Này Merry, lại đi ăn trộm ở đâu à ?
Một ông chú vẫy tay với cô và nói bằng giọng vui vẻ
-Chú Glad cứ đùa, cháu đã bao giờ thế đâu.
Đáp lại lời trêu chọc, Merry cười nói.
-Merry, cảm ơn cháu vì giúp bác sửa cái máy nhé.
-Không có gì ạ, lần sau cứ gọi cháu tiếp nhé.
Phía bên kia, một bác gái cũng chào Merry một cách thân thiện.
Có vẻ như cô rất nổi tiếng ở đây, những người đồng đội theo sau chắc cũng đã quen với chuyện này. Cứ như vậy, hầu hết những người có mặt ở đó đều bắt chuyện với Merry, cứ như thể cô ấy là một hoa hậu hay gì đó, mặc dù nếu không tính gương mặt xinh đẹp thì bề ngoài trông chẳng có gì là như thế.
-Merry đằng kia có kìa.
Đi thêm một lúc thì phía trước có một đám đông đang làm gì đó khá ồn ào. Vì tò mò, bốn người chạy tới để xem chuyện gì.
-Xin lỗi, cho qua…
Khi Merry cố gắng len qua đám đông thì trước mắt nhìn thấy một cô gái. Cô ấy thật sự xinh đẹp đến nỗi Merry đứng hình trong vài giây, cô mang mái tóc màu vàng óng dài ngang lưng, đôi mắt to tròn có màu xanh dương nhạt, sống mũi cao, nói chung từng đường nét trên khuôn mặt tạo nên một mĩ nhân. Xung quanh cô tỏa ra màu không khí khác hoàn toàn với những người xung quanh.
-Xinh ghê ấy…mà khoan, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô gái xinh đẹp đó bị một đám người bao vây, nhìn kĩ thì tóc, quần áo của cô dính những thứ gì đó giống như trứng gà và cà chua. Có thể nghe thấy những tiếng chửi bới của mọi người vang lên, tất nhiên là nhắm vào nhân vật đang ở trung tâm.
-Chính lũ quý tộc chúng mày, giết con trai tao!
-Trả vợ tôi lại đây!
-Chắc lúc chà đạp người khác chúng mày hả hê lắm nhỉ ? Sao không thử cái cảm giác bị chà đạp đi!
Những tiếng chửi bới thậm tệ nhắm vào cô gái ngày càng nhiều, Merry có thể dễ dàng cảm thấy sự tức giận của những người này đổ lên lên đầu cô gái là kinh khủng tới mức nào. Rốt cuộc người này đã làm gì khiến bản thân rơi vào tình thế kia. Với thắc mắc như vậy, Merry hỏi thăm một người gần đó.
-Chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy ?
-Nghe nói cô ta là quý tộc nhưng bị truất quyền, bây giờ trở thành người thường rồi.
-Vậy nên họ mới đổ hết những gì quý tộc đã làm lên người cô ấy?
Bởi vì sự phân biệt giai cấp quá nặng nề khiến quý tộc ngày càng trở nên ngạo mạng, một số bộ phận còn tiêu cực đến nỗi không coi dân thường là con người. Từ đó sinh ra một thứ gọi là nô lệ. Vì quý tộc nắm trong tay quyền lực tuyệt đối nên cho dù chúng có bắt ai về làm nô lệ thì chính phủ cũng sẽ làm ngơ, không một ai có thể phản kháng. Cho dù chúng có giết ai đó chỉ vì ngứa mắt thì cũng chỉ có thể xem như người đó kém may mắn.
Từ trong đám đông, bất ngờ có một người đàn ông, tay cầm một chai thủy tinh bị vỡ, người đó lao thẳng đến cô gái với một vật có thể gọi là vũ khí, mục đích rõ ràng là gây sát thương.
-Mày! trả con trai tao lại đây! Đồ quái vật!
Bằng tất cả sự giận dữ như bị kìm nén đã lâu, người đàn ông lao thẳng vào cô gái. Khi phần nhọn của chai thủy tinh sắp đâm vào thì một bàn tay bất ngờ nắm chặt cổ tay của ông ta.
-Tránh ra, tao phải trả thù cho Naugh!
Người đó là Merry, cô nhẹ nhàng giật lấy chai thủy tinh rồi đập thẳng xuống đất làm nó vỡ tan nát. Cô nhìn người đàn ông, gằn giọng nói.
-Bình tĩnh lại đi, bộ chú muốn bản thân mình cũng giống như họ à ?
Giọng của ông ta từ giận dữ dần trở nên run rẫy và nhẹ đi rất nhiều.
-Cái gì…mày thì biết cái gì? Bọn nó…bọn nó đã giết một đứa bé năm tuổi chỉ vì nó đi trước mặt chúng!
Sau đó ông ta nắm cổ áo Merry rồi đau khổ gào lên.
-Là con trai tao đó! Thằng bé chỉ vừa vui vẻ khi biết nó sắp đi học một ngày…vậy mà…
Như cảm nhận được nỗi đau hơn cả xác thịt đó, Merry dịu dàng nắm lấy đôi bàn tay đang run run tội nghiệp kia. Cô nhẹ nhàng nói.
-Chú phải bình tĩnh lại đã…nếu bây giờ chú giết cô ta ở đây thì chú cũng sẽ trở thành những kẻ mà chú căm hận thôi, Naugh cũng không muốn thấy điều đó đâu.
Những giọt nước mắt dần rơi trên đôi gò má vốn đã hao gầy của một người cha đã vĩnh viễn mất đi đứa con thân yêu của ông.
-Kể cả là vậy…
Merry đặt tay phải lên vai của ông ấy.
-Naugh đã nói chuyện với cháu rất nhiều, thằng bé luôn kể cha của nó tuyệt vời như thế nào và nó chỉ luôn mong muốn cha mình là một người tốt, một con người mà nó luôn có thể tự hào khi kể cho mọi người. Thằng bé lúc nào trông cũng hạnh phúc khi nó như thế…vậy nên cháu xin chú…dù Naugh đã không còn nhưng chú cũng đừng tước đi niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đó…
Dù là rất đau đớn nhưng những lời Merry vừa nói đã chạm đến trái tim người cha của ông. Nghe thì giống như những lời dạy đời, an ủi nửa vời nhưng thật sự ông hoàn toàn không muốn trở thành con người mà con trai ông sẽ ghét bỏ, kể cả là khi cậu bé đã không còn.
-…
Hiểu được điều đó, người đàn ông chỉ quay đầu, lủi thủi rời khỏi đám đông hiện trường. Merry thì nhìn vào cô gái, nét mặt của cô ấy lạnh như băng, không bộc lộ bất cứ cảm xúc gì, trông có vẻ như dù bị ném nhiều thứ vào người, bị chửi bới hay bị đe dọa thì cô vẫn cứ không quan tâm.
-Này mọi người, dù có là quý tộc thì cháu không nghĩ một cô gái ở tuổi này có thể làm ra những gì kinh khủng đâu. Quý tộc chỉ thật sự có quyền lực khi họ ở tuổi hai mươi và những đứa trẻ dưới độ tuổi đó thường sẽ không được ra khỏi vùng
Eden.
Merry lên tiếng bênh vực cô gái, cô cho rằng việc một cựu quý tộc trạc tuổi cô là điều khó xảy ra, nhất là khi người này đã bị trục xuất, chắc hẳn cô ấy đã làm điều đó trái với những điều luật của quý tộc.
-Dù Merry có nói như thế thì…
-Nhưng những đứa trẻ bị quý tộc sát hại cũng đâu có tội gì chứ ?
-Phải đó…
-Có là cháu thì bọn tôi cũng không nể nang đâu!
Dù vậy, ác ý của những người này với cô gái là không thể dừng lại. Quý tộc đã gây ra quá nhiều mất mát cho thường dân nên thái độ này là có thể hiểu được.
-Nếu nói vậy thì mọi người cũng muốn trở thành giống như bọn chúng à ? Những kẻ máu lạnh giết người vô tội, phải không ?
Giọng nói của Merry hoàn toàn trở nên khác biệt, sự nghiêm túc và đanh thép được thể hiện rất rõ thông qua thái độ và ánh mắt của cô. Như một người có tiếng nói, cô dễ dàng làm cho bầu không khí chỉ tập trung về phía mình, những lời xì xào bàn tán cũng tắt lịm đi.
-Cháu hiểu cảm giác của mọi người, bản thân cháu cũng là nạn nhân của đám quý tộc đó, và cháu không nói việc hận thù là sai. Tuy nhiên chỉ vì hận thù mà biến chất, trở thành những kẻ mà mọi người căm ghét thì có đáng không ạ?
-…
Những lời của Merry hoàn toàn nắm được tâm lý của những người ở đó. Họ nhận ra việc mình ra tay với một cô bé vô tội là điều sai trái và bản thân sẽ trở thành giống như đám quý tộc ghê tởm đó. Vì vậy mà không một ai còn ý kiến gì nữa, tất cả đều yên lặng và suy ngẫm. Nhận ra bầu không khí đã thay đổi, Merry vỗ tay hai cái rồi tươi tắn nói.
-Vậy thì, chúng ta cho qua chuyện này nhé? Ai về nhà nấy thôi, tụ tập đông quá cảnh vệ tới thì phiền lắm.
Sau một lúc, đám đông đã hoàn toàn giải tán, chỉ còn lại Merry và ba người bạn là Lily, David và Roll cùng với cô gái quý tộc lúc nãy.
-Cậu lại tạo nét nữa rồi Merry.
Đứng cạnh bên Merry là Lily, cô liên tục dí cù chỏ vào tay Merry và trêu chọc.
-Tạo nét gì cơ? Tớ chỉ không muốn có án mạng thôi…
-Đừng quậy nữa coi Lily!
David nhấc bổng Lily lên từ đằng sau trong khi cô nàng liên tục giãy dụa.
-Này cậu đang làm cái quái…
Dù là mới được giúp đỡ nhưng cô gái đó vẫn không có vẻ gì là biết ơn, cô mặc kệ nhóm bốn người, phủi đi những thứ dính trên người mình rồi lặng lẽ bước qua họ.
-Này…cô có sao không?
Merry đặt tay lên vai cô gái định hỏi thăm thì bị hất ra.
-Đừng chạm vào tôi, dân thường.
Bằng giọng nói lạnh lẽo như tuyết, cô thẳng thừng cự tuyệt sự quan tâm làm Merry có hơi sốc, tuy nhiên cô không tức giận gì cả.
-Nếu cần giúp gì thì cứ nói thử đi, bọn tôi có thể nghe.
-Đừng bắt chuyện với tôi.
Cứ như thế, cô gái ấy tiếp tục bước đi.
-Này, cái thái độ đó của cô là sao vậy ? Cô bây giờ cũng chỉ là dân thường thôi, đừng có mà hống hách, đồ con rơi!
Không kìm được sự khó chịu, Lily chạy đến trước mặt cô gái rồi thẳng tay mắng một tràn. Đáp lại những lời đó, cô gái tặng lại Lily một cái lườm đủ sức để đóng băng mọi thứ khiến người bắt đầu là Lily cũng có phần nao núng.
-Cô…nhìn vậy là ý gì!
-Thôi nào bình tĩnh đi Lily…
Roll nhanh chóng chạy tới để ngăn Lily lại, cậu thừa biết cứ để yên một hồi thì cái con người này sẽ làm ra chuyện gì đó mất kiểm soát.
-Dù cho là đã bị trục xuất nhưng tôi vốn vẫn là con cháu của quý tộc, các người là thường dân, chúng ta khác nhau, vấn đề cũng khác nhau. Đám thường dân thì không thể giúp giải quyết vấn đề của tôi đâu vậy nên mau tránh ra giùm.
Sau khi nói những lời khó nghe, cô gái tránh một Lily đang giận dữ nhưng bị giữ lại bởi Roll. Cô cứ như thế đi khuất tầm nhìn của bọn họ, Merry cũng không ngăn cản.
-Đúng là tôi chẳng thể nào ưa nổi chúng! Đám quý tộc chết bầm.
Lily sau khi được Roll thả ra không nhịn được mà dậm chân liên tục xuống mặt đường. Có lẽ vì đã quen rồi nên Roll và David chẳng buồn nói gì nữa.
-Mà, nếu cô ấy đã nói vậy thì chịu thôi.
Merry thở dài.
-Vậy giờ về luôn hay làm gì đây ?
Roll hỏi.
-Tôi muốn đi uống!
David thì lớn tiếng nói, cậu ta tỏ ra như một đứa trẻ đang đòi đồ chơi.
-Tôi thì sao cũng được.
Phía bên kia, người có vẻ đã bình tĩnh lại là Lily nhưng có vẻ vẫn còn khó chịu.
-Dù sao cũng nên ăn mừng chứ nhỉ ? Ta đi uống thôi, cơ mà phải về cất đống này đã.
Merry nói rồi lắc lắc chiếc túi chứa chiến lợi phẩm. Cô đeo nó lên vai rồi tiến bước, cả ba người kia cũng theo sau, họ vừa đi vừa trò chuyện, đùa giỡn thân thiết như một gia đình.
————————————————————————-
Trở về thời gian buổi tối ngay sau phiên toà.
Vào buổi tối sau cuộc xét xử Edward Erica. Tại một căn phòng nhỏ bí mật, có hai người đang cùng dùng bữa trên bàn ăn. Cả hai bên dĩa đều là một phần bít tết còn nóng hổi được rưới lên thứ nước sốt đỏ đặc sệt toả ra mùi hương rất hấp dẫn. Erica thành thục dùng dĩa và dao trên tay, bằng một phong cách cực kì quý phái, cô cắt ra một miếng nhỏ rồi đưa lên miệng.
Miếng thịt bò mềm mại như tan ra trong khoang miệng, cộng với hương thơm từ sốt tràn vào mũi khiến Erica không khỏi tỏ ra thoã mãn khi cắn vào.
-Phán quyết đã được đưa ra, bây giờ em sẽ trở thành dân thường, em thật sự ổn đúng chứ ?
Người vừa lên tiếng là thẩm phán Elein, người đưa ra phán quyết trục xuất dành cho Erica.
-Vâng, vậy thì em có thể nghiên cứu mà không bị làm phiền nữa.
Người trả lời là bị cáo Edward Erica. Thẩm phán và bị cáo của phiên tòa vừa diễn ra lại đang ngồi cùng bàn và cùng ăn bữa tối.
-Dù vậy thì sẽ rất nguy hiểm khi quý tộc trở thành dân thường, em sẽ trở thành mục tiêu đấy.
-Không thể để cứ giữ bí mật ạ ?
-Ta cũng muốn lắm nhưng không thể, khi một quý tộc bị thoái vị, vì để tuyên bố chính thức người này không còn là quý tộc nữa, em sẽ bị áp giải đi đến nơi ở mới như một tội phạm, tất cả mọi người ở nơi đó đều sẽ biết thôi.
-Tuy sẽ phiền lắm nhưng em sẽ cố lơ đi.
Erica thở dài ngán ngẫm. Cô biết mình sẽ bị nhắm tới như một cái bao cát trút giận của dân thường lên quý tộc, vì quyền lực đã không còn nên sẽ không ai đứng ra bảo vệ cô nữa.
-Ta thật sự cảm kích việc em làm, từ bỏ danh phận quý tộc để tiếp tục nghiên cứu. Bản thân ta cũng chỉ có thể dùng quyền hạn để giúp em được tới đó thôi.
Erica nói trong lúc vẫn đang tận hưởng phần bít tết của mình, dường như việc nghiêm trọng mà ngài Elein nói tới còn không đáng để cô bận tâm.
-Không sao đâu, cứ nghiên cứu ở Eden sớm muộn cũng bị phát hiện thôi, thà rằng bị lộ rồi chuyển đi luôn cho xong.
-Tài liệu, vật dụng và nghiên cứu của em sẽ được bí mật chuyển tới nơi ở mới ở Liner, ta sẽ cho người bí mật gửi những tài nguyên em cần.
Nghiên cứu về năng lượng ngoài Steampunk vốn là điều cấm kị nhưng gần đây, những lãnh đạo cấp cao giới quý tộc đang dần có những người chống đối chính sách này. Họ cho rằng Union cần nhiều hơn là chỉ Steampunk để có thể phát triển và rồi từ đó chia ra hai phe, bên ủng hộ và bên phản đối. Tuy nhiên nghiên cứu vẫn nằm trong luật cấm nên nếu bị bắt thì sẽ bị trục xuất, những nghiên cứu cũng bị tiêu hủy sau đó. Dù là vậy, những cuộc nghiên cứu bí mật vẫn cứ diễn ra, một số bị phát hiện và một số thì không nhưng thật sự thì rất rủi ro. Sự việc nghiêm trọng đến mức chính phủ còn treo thưởng cho những ai bắt được và báo cáo lại những cuộc nghiên cứu ngầm. Vì để tránh bị phát hiện, Edward Erica, cô cũng là một trong những người đang bí mật nghiên cứu về năng lượng đã chủ động nói chuyện với thẩm phán Elein, người vốn thuộc phe ủng hộ nhưng vẫn nó là giữ bí mật để có thể tiện bề giúp đỡ những người cũng thuộc phe ủng hộ. Cả hai người hợp tác, bằng cách trục xuất Erica, cô có thể nghiên cứu ở vùng Liner, tránh khỏi tai mắt của những kẻ phản đối ở Eden. Vốn dĩ quý tộc cho rằng người thường chỉ là những kẻ ngu ngốc chỉ biết nhận chia sẻ Steampunk mà chẳng biết gì nên như vậy sẽ dễ dàng đánh lạc hướng chúng hơn.
-Nếu nghiên cứu này sớm thành công, ta sẽ tìm cách khôi phục vị trí quý tộc cho em.
Elein đưa ra lời đề nghị nhưng Erica tỏ ra không mấy hứng thú.
-Thật sự thì em chẳng quan tâm cái địa vị này lắm, em chỉ muốn hoàn thành tâm niệm của cha mẹ thôi.
Erica trầm ngâm nhìn chiếc nĩa trên tay, cô hẳn có rất nhiều tâm sự không thể giãi bày.
-Ta hiểu.
Và rồi sáng hôm sau, Edward Erica chính thức bị tước đi danh hiệu quý tộc và được áp giải đến vùng Liner, nơi ở của cô lại cùng khu vực với nơi Merry và những người bạn của cô đang sinh sống.
————————————————————————-