Steampunk 1999 - Chương 2: Chapter 2: Những đứa trẻ tọc mạch.
Đã vài ngày trôi qua từ khi Merry lần đầu gặp Erica, một quý tộc bị truất quyền và trở thành dân thường. Tuy là Merry đã giúp làm dịu đi bầu không khí của mọi người nhưng thái độ thù địch của những người xung quanh đối với Erica khó mà thay đổi được. Dù gì thì chế độ phân biệt giai cấp cũng đã thấm nhuần trong tư tưởng của cả bên quý tộc lẫn dân thường.
Erica bị trục xuất khỏi Eden vì nghiên cứu về nguồn năng lượng khác ngoài Steampunk, thứ vốn bị nghiêm cấm. Dù là vậy nhưng từ đầu đó đã là mục đích của Erica khi bây giờ cô đã có thể tự do nghiên cứu mà không bị theo dõi. Tuy là nguyên vật liệu sẽ được bí mật chuyển đến chỗ cô nhờ ơn ngài Elein nhưng vì là bí mật nên không thể chuyển đi một lúc quá nhiều, mỗi tháng chỉ có một đợt thôi. Chính vì vậy mà thi thoảng cô sẽ bị thiếu một vài mảnh ốc vít hay đại loại vậy. Sau vài ngày tìm hiểu thì cô biết có một tiệm bán và sửa chữa dụng cụ nên đã ghé qua thử. Erica từ đầu đã chuẩn bị tinh thần là mình sẽ không được chào đón nhưng vì đang thiếu nguyên liệu nên cô chỉ đành thử.
Xét vị trí thì cửa tiệm này cũng khá gần, chỉ cách có vài căn nhà, chừng năm phút đi bộ thôi. Bước tới nơi, trước mắt Erica là một cửa tiệm trông khá xập xệ, thậm chí là so với những ngôi nhà ở gần. Không phải vì từng là quý tộc nên Erica khắt khe về vẻ bề ngoài nhưng thật sự thì nhìn từ bên ngoài đây không phải là một nơi tốt để có thể mua những món đồ chất lượng. Đến cả cái bảng hiệu “Tiệm mua bán sửa chữa phụ tùng The Train” cũng giống như sắp rơi ra ngoài.
Dĩ nhiên vì từng ở trong một môi trường sống hoàn toàn khác biệt nên cái nhìn của Erica về nhà cửa sẽ khác biệt. Trước đây cô chỉ toàn được thấy những tòa lâu đài rộng lớn và tránh lệ ở Eden, nhưng giờ đây khi trở thành dân thường, cô đã được chứng kiến những kiểu kiến trúc mà mình chưa từng thấy bao giờ.
-Cho hỏi…
Khi Erica tiến tới cửa chính chuẩn bị gõ cái cửa bất ngờ mở toang làm cô không kịp phản ứng mà bị nó đập trúng phần mũi và trán. Trong khi Erica còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì giọng nói của một cô gái có vẻ đang hoảng hốt cất lên.
-Chết toi, mình muộn mất rồi!
Không để ý tới người mà mình đâm phải, cô gái chạy ra ngoài rồi bằng một tốc độ đáng kinh ngạc, cô biến mất hút như chưa hề có chuyện gì xảy ra bỏ lại Erica, người đang ôm mặt vì đau.
-Uggg
-Lily, cậu quên đồ này…đi từ từ thôi cẩn thận đấy!
Theo sau cô gái là một giọng nói quen thuộc phát ra từ bên trong nhà. Một lúc sau, một người khác bước ra.
-Cậu ta chạy đi mất rồi…ủa mà…
Là Merry, người đã lên tiếng bảo vệ cô trong cuộc ẩu đả vài ngày trước.
-Không ngờ nha, cô tới đây có chuyện gì à?
Nhận ra người quen, nói đúng hơn là người đã lơ mình sau khi được giúp đỡ, Merry không có vẻ gì là giận chuyện đó. Cô đưa tay ra với ý định đỡ Emma dậy nhưng một lần nữa lại bị từ chối.
-Tôi tự đứng được.
Nói rồi Erica gạt tay Merry rồi tự mình đứng lên, khi bàn tay đang ôm mặt được bỏ xuống thì một vết thương từ phần trán hiện ra, có lẽ là từ cú mở cửa mạnh bạo lúc nãy của Lily.
-Trán cô…không sao chứ ?
Nó đã trở thành một vết bầm tím trên vầng trán khá cao, tuy bị tóc che đi nhưng Merry vẫn thấy được dòng máu đang chảy xuống.
-Tôi ổn…
Nói rồi Emma lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, cô lau đi vết máu, từ nãy đến giờ không rõ là có đau hay không nhưng sắc mặt của Emma vẫn cứ lạnh lẽo như không có gì.
-Chắc là tại Lily rồi, lát nữa về tôi sẽ bảo cậu ấy xin lỗi…cơ mà hôm nay cô tới đây có gì không?
-Tôi tới mua ít đồ thôi, đây là tiệm phụ tùng đúng chứ ?
-Có thể nói là tiệm duy nhất đấy, nào, muốn mua gì thì vào trong lựa nhé, xong rồi cứ lại cái quầy đó thanh toán.
Đây là một cửa tiệm khá nhỏ nên không gian bày bán không được quá nhiều tuy vậy vật liệu và những dụng cụ thành phẩm vẫn được chia ra và sắp xếp gọn gàng. Lâu lâu cũng có một vài người khách đến hỏi mua hoặc bán với Merry, người đang đứng quầy. Có vẻ mặc dù khá tồi tàn và nhỏ nhưng đây là tiệm phụ tùng duy nhất ở thị trấn này nên khách ra vào cũng không ít. Và vì Merry có vẻ khá nổi tiếng ở đây nên cũng có nhiều người đến chỉ để tán chuyện với cô.
Sau một lúc lựa chọn thì Erica cũng mua vài món, đa phần chỉ là những vật liệu như mảnh thép, ốc vít và một ít dầu. Sau khi lấy đủ những món mình cần, Emma quay lại quầy thanh toán.
-Cho tôi tính tiền.
Với sự tò mò, Merry hiếu kì nhìn chiếc giỏ đựng hàng rồi lại nhìn sang Emma, cô hỏi.
-Bộ cô cần sửa gì sao ? Có cần tôi giúp không ?
Những lời của Merry không chỉ là đề nghị, nó còn mang tính thăm dò. Có lẽ cô nàng tò mò một cựu quý tộc, người luôn sống trong nhung lụa, không phải động tay động chân tới bất cứ thứ gì giờ đây lại chạm vào những thứ như dụng cụ sửa chữa, thứ dầu nhớt có thể dễ dàng làm bẩn đôi tay xinh đẹp đó. Nghĩ đến như vậy, Merry không khỏi nổi tính hiếu kì muốn biết cô nàng đang định làm gì.
-Không cần, tôi tự lo được.
Vẫn là chất giọng lạnh lùng đó, Emma thản nhiên từ chối Merry, có lẽ vì cô cho rằng một thường dân thì chẳng đủ kiến thức để có thể giúp mình.
Merry tỏ ra không quá ngạc nhiên khi bị từ chối, mà thật ra cô nàng cũng đã bị từ chối hai lần rồi.
-Vậy à? Cơ mà ít nhất thì cậu cho tôi biết tên được chứ ?
Merry vừa hỏi trong khi tính tiền từng món đồ, cô thành thạo tính nhẩm rồi viết ra từng món đồ và số tiền, sau đó đưa cho Emma như một tờ hóa đơn.
-…
Nhận lấy tờ giấy, Emma không định trả lời mà chỉ lấy tiền từ trong túi đặt trên bàn, cô định quay người rời đi thì bị Merry nắm lấy cổ tay.
-Cái…buông ra!
Tức giận khi bị chạm vào là cảm xúc của Emma lúc này. Cô vùng vẫy cánh tay toang định thoát ra thì Merry nở một cười vui vẻ rồi lên tiếng đề nghị.
-Cuối tuần này ở quảng trường thị trấn có lễ hội đấy, tôi không biết là cô có ai đi cùng không nên muốn rủ cô đi cùng với mọi người.
Sắc mặt của Erica từ tức giận chuyển sang ngạc nhiên, cô đơ ra một lúc, có lẽ vì đây là lần đầu cô được ai đó rủ đi tới những nơi như lễ hội nên mới có cảm xúc như vậy. Nhưng sau đó Erica nhanh chóng trở lại với chế độ lạnh nhạt, cô thẳng thừng từ chối.
-Đến lễ hội của thường dân à? Tôi không nghĩ mình có thời gian để tới những nơi như thế.
Đáp lại sự khó chịu của Erica, Merry vẫn vui vẻ nói như thể cô chẳng hề bị tổn thương bởi thái độ có phần hống hách của cô nàng kiêu kì này.
-Nào, đừng nói vậy chứ, nó sẽ rất vui đó, tôi không nghĩ lễ hội của giới quý tộc có thể vui như ở đây đâu.
Sau khi nghe thấy những lời đó, Erica trưng ra nụ cười chế diễu, cô nhìn Merry, người vốn cao hơn mình một chút bằng ánh mắt coi thường.
-Đừng nói nhảm, thường dân các người thì biết gì về quý tộc? Đừng tự cho rằng các người ngang hàng họ, đồ ngạo mạng.
Không để những lời quá đáng đó làm mình lay động, Merry càng hăng hái.
-Nói vậy thì cậu cũng đâu biết gì về thường dân đúng chứ ? Sao không thử trải nghiệm xem sao? Tin tôi đi, nó thật sự sẽ vui…
Không đợi Merry nói hết câu, Erica mạnh bạo giật tay mình ra khỏi bàn tay đang tùy tiện nắm lấy mình. Cô tiến tới cửa mà không mảy may quay đầu, đang tính một đi không trở lại thì…
-Steamstone…
Chỉ một từ phát ra từ Merry đã khiến Emma chững lại một nhịp. Thấy có vẻ hiệu quả, Merry tiếp tục.
-Nó vốn là một thứ khó tìm ở Liner nhưng tôi biết có một chợ đen, nơi cô có thể mua chúng đấy…
Steamstone là thứ khoáng thạch giúp tạo ra nguồn năng lượng duy nhất trên thế giới, Steampunk, thứ khoáng thạch mà bao nhiêu người khao khát có được vốn chỉ dành cho quý tộc sinh sống ở Eden. Thường dân ở Liner chỉ được chia sẻ một lượng nhỏ năng lượng Steampunk đủ để sinh hoạt, và vì steamstone chỉ được kiểm soát bởi quý tộc nên thường dân sẽ không được tiếp xúc với nó. Tuy là vậy nhưng vẫn có những gã thương nhân tài tình có thể tuồng được chúng ra ngoài bằng một cách nào đó và bán lại cho dân thường, tất nhiên là những người đủ điều kiện để mua.
-Làm sao mà cô biết…
Dù rằng đang nghiên cứu về một thứ năng lượng khác nhưng Erica vẫn rất cần Steampunk cho việc nghiên cứu, ví dụ như là để chạy máy móc. Dù rằng ngài Elein sẽ đều đặn gửi Steamstone kèm nguyên vật liệu cần thiết nhưng vì là bí mật nên không thể tuồng ra quá nhiều. Đây cũng là một vấn đề khá đau đầu đối với Erica.
Như bị nắm thóp, Erica dừng những bước chân của cô ngay trước khi mở cửa rời khỏi tiệm. Vốn dĩ từ đầu Erica chẳng hề nhắc tới Steampunk nhưng làm sao Merry có thể biết là cô đang cần thứ đó ? Với suy nghĩ như vậy, Erica không kìm được mà lên tiếng hỏi. Thấy cá đã cắn câu, Merry cười nhạt.
-Nhìn vậy thôi chứ tôi từng tiếp xúc với Steamstone khá nhiều đấy. Mùi của nó khá đặc trưng và dai dẳng, không thể rửa trôi chỉ bằng cách tắm đâu. Tuy vậy thứ mùi này không gây khó chịu và cũng không dễ nhận ra, trừ khi là dân chuyên.
-…
-Không biết ở Eden như thế nào chứ ở Liner dân chuyên gọi những kẻ mang thứ mùi này là “Nosy Kids”.
Tuy cũng là người tiếp xúc nhiều với Steamstone và Steampunk nhưng Erica không thể ngửi thấy thứ mùi đó trên người mình hay người Merry. Có vẻ là vì bản thân cô rất ít tiếp xúc với người khác, thường xuyên ở một mình nên những chuyện để ý như thế này Erica hoàn toàn mù tịt. Còn về phần Merry có thể nhìn ra Erica tiếp xúc với Steamstone dù là dân thường thì cô không nghĩ Merry nói dối. Dù sao thì cô ấy cũng không có lý do để bịa ra là những gì mà Erica đang nghĩ.
-Cô đang tính làm gì ?
Emma hỏi.
-Hứng thú rồi à? Chà, bây giờ nếu cô có thể cho tôi biết tên thì hay biết mấy…
Ngập ngừng một lúc, Erica bằng giọng miễn cưỡng khó chịu nói ra tên mình.
-Erica Edward.
Merry hào hứng khi nghe thấy câu trả lời, hai mắt cô sáng lên thấy rõ làm người vốn lạnh nhạt như Emma cũng cảm thấy hơi khó xử.
-Erica…hmm tên đẹp lắm…
Dù rằng bất ngờ khi có người gọi thẳng tên mình
nhưng cô vẫn tỏ ra không quan tâm mà chờ Merry nói tiếp.
-Tôi là Merry…cứ gọi là Merry thôi. Xem nào…Erica, nếu cô chịu đi lễ hội với chúng tôi thì biết đâu tôi sẽ giới thiệu cô với gã thương buôn đó.
Dù rằng có thể đoán dễ dàng đoán được Erica cần Steamstone nhưng cô không chắc rằng Merry sẽ gạt mình hay không nên vẫn tỏ ra nghi ngờ.
Được nước lấn tới, Merry ghé lại gần tai Erica, cô thì thầm.
-Tôi biết là cô cần nó đúng không? Ngửi mùi là tôi hiểu ngay, cô cũng là một “đứa trẻ tọc mạch” nhỉ?
Emma sau phản ứng lại thì khó chịu đẩy vai Merry ra xa.
-Cô đang nghĩ gì vậy? Mà làm sao tôi có thể tin cô ? Cô được lợi gì trong việc này?
Nhìn thấy sự phòng vệ của Erica, Merry chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vài rồi nói với một gương mặt chân thành.
-Hmm, để xem… tôi muốn được thấy một cô gái dễ thương vui vẻ…
Câu trả lời kì quặc đến mức Erica trưng ra vẻ mặt khó hiểu, cái nét mặt kiểu như chưa load được và sự lành lùng không cảm xúc tạo ra một biểu cảm khá hài hước. Nhìn thấy bộ mặt đó, Merry không kìm được mà cười thành tiếng.
-Haha, cô dễ thương thật đấy…mà dù sao thì để chứng minh tôi có thể giúp cô tiếp cận Steamstone thì…
Nói rồi Merry lấy trong túi áo khoác thứ gì đó giống như viên đá nhỏ bằng một đốt tay, nó màu đen tuyền có một chút giống than đá nhưng lại có một chút phản quang.
-Steamstone!? Một hạt lớn như vậy…nhiêu đây là đủ để máy chạy trong một tuần…!
Erica nhận ra vật đó ngay lập tức, cô không kìm được mà thốt lên kinh ngạc. Có lẽ là vì ngạc nhiên khi một dân thường lại có được một viên Steamstone cỡ như vậy. Thấy thế Merry cười tinh nghịch dùng ngón trỏ để lên môi ra hiệu Emma nhỏ tiếng.
-Suỵt, hàng phi pháp đấy, chừng này mà bị bắt thì bỏ tù là còn nhẹ…
Vốn dĩ luật pháp của Union có nghiêm cấm dân thường tiếp xúc với Steamstone nên việc Merry có một viên có thể gọi là cỡ lớn là chuyện thật sự nghiêm trọng.
-Coi như là đặt cọc nhé, nếu cô không tới đây vào tám giờ tối thứ bảy thì tôi sẽ báo cảnh vệ đấy.
Merry vui vẻ nói rồi dúi viên đá vào tay Erica, khác với những lần trước, cô không hất tay Merry ra mà thật thà nhận lấy.
-Tôi vẫn không hiểu…cô đang tính làm gì vậy ?
Có lẽ vẫn còn nghi hoặc, Erica thừa hiểu động cơ thật sự của Merry không phải là những gì cô nàng vừa nói, bản thân cũng không chắc là mình sẽ bị lừa hay không.
-Tôi chỉ muốn vui vẻ thôi, tất nhiên là cũng muốn cô vui vẻ nữa. Thật sự thì giúp một ai đó có cần lý do không ?
Merry đáp lại sự nghi ngờ bằng một nét mặt mà mãi về sau Erica không thể nào quên được. Một nụ cười thánh thiện, xinh đẹp đến nỗi đủ sức hớp hồn một cựu quý tộc như Erica, đủ sức khiến cô dừng suy nghĩ trong giây lát, và đủ sức làm mọi sự nghi ngờ trong cô biến mất, có lẽ từ trước đến giờ ngoài mẹ ra chưa ai nở nụ cười như thế với cô, có lẽ trái tim từ lâu đã bị đóng băng của Erica Edward đang dần được sưởi ấm bởi con người này. Trên gương mặt vốn luôn lạnh lẽo, vô cảm đó cuối cùng cũng vẽ nên một nụ cười. Nụ cười thật sự chứ không giả tạo hay cố gắng nặn ra.
-Đồ kì quặc…
Erica, tuy chỉ là một cô bé ở tuổi mười bảy nhưng đã trải qua đủ đau khổ để hiểu rằng ở cái thế giới khắc nghiệt này việc dễ dàng tin lời một ai đó là điều ngu ngốc. Tuy nhiên không hiểu sao, trực giác mách bảo cô là có thể tin tưởng Merry, trước giờ cô chưa bao từng cảm thấy như thế với bất cứ ai, chỉ riêng con người này.
Thấy được nụ cười chân thật đó, Merry dịu dàng nói.
-Gì chứ ? Rõ ràng là cô có thể cười mà…
Nói rồi Merry đưa tay ra hướng về phía Erica. Hiểu ý Merry, lần này cô không cự tuyệt mà cũng đưa bàn tay của mình ra. Cả hai người bắt tay nhau như thể vừa lập ra một giao ước.
Và rồi từ giây phút đó, Merry và Erica, hai con người này đã bị quấn lấy bởi sợi xích định mệnh, một khởi đầu cho câu truyện của hai số phận trái ngược nhau hoàn toàn.
———————————————————————-