Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Steampunk 1999 - Chương 3: Chapter 3: Sến quá đấy.

Trong một quán bar vắng vẻ chỉ có một vài vị khách. Có lẽ vì đang là ban ngày nên người ta vẫn chưa tụ tập. Ở một bàn hai người nằm trong góc khuất tầm nhìn, Merry và một người đàn ông đang ngồi với nhau.

-Có hơi ít không thế ?

Merry bĩu môi nói trong khi lắc lắc chiếc túi nhỏ đựng những đồng xu bạc.

-Bình tĩnh, tôi đã đưa hết đâu?

Nói rồi người đàn ông lấy trong túi áo ra một viên đá có màu đen tuyền như than nhưng nó lại có thể phản quang. Nhìn thấy viên đá, Merry ngay lập tức phản ứng, cô dùng hai tay chộp lấy thứ đó khi nó vẫn còn đang nằm trên tay người đàn ông.

-Đồ điên, đây không phải thứ anh có thể tùy tiện đưa ra đâu!

-Có gì đâu, ở đây cũng chả có ai, với cả cô quên là quán này thường tụ tập “dân chuyên” và đám Nosy Kids à?

Sau khi nghe nói như vậy, Merry ngó nghiên xung quanh thì thấy đúng là trong quán chỉ có le ngoe vài mống, cô cũng quen mặt vài người. Sau đó Merry thở dài rồi ngồi xuống ghế, cô nhấp một ngụm bia từ chiếc cốc của mình.

-Dù là vậy nhưng cách anh cầm nó vẫn có vấn đề quá đấy.

Người đàn ông bật cười khi thấy sự lo lắng của Merry.

-Đừng có đùa, cô nghĩ tôi là ai cơ chứ ?

-Một gã khốn tự luyến ?

-Ác thế…

Merry chìa tay về phía người đàn ông, hiểu ý, người đó đặt viên đá lên tay cô.

-Khá lớn đấy, bao nhiêu mm đây?

-Cỡ ba mươi hai mm, cộng thêm chỗ Silver đó nữa thì tôi nghĩ là đủ rồi.

Merry nhặt dưới chân mình lên một chiếc balo, bên trong là những thứ như linh kiện máy móc. Đây là chiến lợi phẩm của ngày hôm đó sau khi chạy thoát khỏi cảnh vệ.

-Hàng đây, cơ mà anh có phiền không khi tôi hỏi tại sao lần này trả bằng Steamstone?

Nghe thấy thế, người đàn ông trả lời trong khi châm điếu thuốc. Anh ta nhìn vào bên trong cái túi, lục lọi rồi tỏ ra hài lòng.

-Đợt hàng lần trước tôi nhập về đã có khách nhưng vẫn chưa bán, hiện tại thì tôi đang thiếu tiền mặt.

-Dù vậy thì không phải lúc nào tôi cũng nhận đâu, chứa thứ này trong nhà phiền lắm.

-Không phải lúc nào cũng có sẵn đâu mà lo.

Khi cả hai còn đang mãi nói chuyện thì một tiếng động lớn vang lên, giống như một kẻ nào đó đập mạnh vào cái cửa gỗ vậy. Merry nhanh chóng cất viên Steamstone vào túi, quay sang nhìn thì thấy đó là một đám đàn ông có vẻ ngoài khá bặm trợn. Chúng có bốn người và đều mang theo những vật giống như vũ khí lạnh. Những tên đó hăm hăm tiến tới quầy pha chế, nơi nhân viên duy nhất cũng là ông chủ của quán đang khá run rẫy.

-Này ông chủ, tôi đến để báo cho ông biết nếu muốn làm ăn thì từ nay phải đóng phí bảo kê cho Crimson Skull, nhìn cho kĩ đây.

Sau khi lớn tiếng hăm dọa, hắn chỉ vào hình xăm trên vai mình, đó là một cái đầu lâu được buộc quanh bởi sợi xích màu đỏ, xung quanh nó là một ngọn lửa cháy bừng.

-Cái bọn quái nào vậy ? Lần đầu nghe đấy, cái tên cũng sến chết mất thôi.

Merry dù là một người đã ở thị trấn này khá lâu nhưng thật sự thì cô chưa bao giờ nghe tới cái tên Crimson Skull nên cũng khá bất ngờ.

-Chắc là đám ất ơ nào đó thôi, mấy kiểu như này ta gặp suốt còn gì.

Người đàn ông chỉ bình tĩnh uống một ngụm bia.

-Tôi…tôi thật sự là đang rất khó khăn mới đủ sống, dạo này cũng vắng khách lắm nên không kham nổi đâu, mong mấy cậu bỏ qua cho…

Đứng trước bốn kẻ to con bặm trợn còn mang theo vũ khí, một ông chú khá đứng tuổi chỉ biết run rẫy cầu xin. Được nước lấn tới, tên to con nhất đập mạnh tay xuống bàn rồi lớn tiếng.

-Tôi không quan tâm ông già, nếu không trả đủ thì đừng mơ mà mở tiệm, phí là ba trăm silver mỗi tháng.

-Ba…ba trăm…làm sao tôi có ba trăm silver mỗi tháng chứ? Còn nhiều thứ tiền phải lo nữa…

-Đừng nói nhiều nữa, không trả thì tôi phá quán!

Tên to con có vẻ đã nổi điên, hắn nhấc cao cái vũ khí của mình là một chiếc búa to lớn định phá nát quầy rượu thì một giọng nói cất lên giải vây.

-Nào nào, đừng nóng thế, bia ở đây ngon cực, các anh mà phá thì tiếc lắm

Merry là người đứng ra ngăn cản, như muốn chứng minh lời mình nói, cô uống một hơi rồi tỏ ra cực kì sảng khoái. Tên to con thấy thế cũng dừng lại, hạ búa xuống.

-Em gái này là…Merry nổi tiếng đó đúng không nhỉ?

-Vinh hạnh quá, mấy anh trai biết em à?

-Biết chứ, em nổi tiếng khắp cái thành phố Lulucia này, ai mà chả biết, cơ mà tai tiếng thì nhiều hơn là nổi tiếng đấy.

Merry tỏ ra ngượng ngùng rồi gãi đầu.

-Thế cơ á? Làm gì đến nỗi…

-Vậy cô em nổi tiếng có chuyện gì với bọn anh à?

Sắc mặt của Merry thay đổi sau khi nghe câu hỏi, ánh mắt của cô toát ra đầy sự thù địch trong khi trên môi vẫn nở nụ cười.

-Em thấy tình hình kinh tế của quán này cũng đang không ổn lắm nên chắc cũng không có tiền để đóng đâu, mấy anh cảm phiền “biến” giúp em được không ạ?

Cảm thấy bị xúc phạm, một tên đằng sau định bước lên tính xổ với Merry nhưng lại bị tên cầm đầu ngăn lại.

-Cô em cũng cứng đấy chứ, nhưng để anh…

Không để tên đó nói hết câu, Merry thở dài rồi nói với giọng chán nản. Thái độ của cô thay đổi hoàn toàn khác hẳn với giọng điệu chảy nhớt lúc nãy.

-Nói thật, tao chẳng quan tâm chúng mày là ai đâu, chỉ là cái đám ất ơ nào đấy kiếm đại một cái tên cực sến rồi đi đòi tiền kiếm ăn…quê mùa quá đấy. Trò này xưa rồi, dừng đi thì hơn trước khi bị đám cảnh vệ còng đầu.

Cô lườm cả bốn tên bằng ánh mắt sắt lạnh. Tên cầm đầu ban nãy còn bình tĩnh giờ đây đã nổi đóa, mặt hắn đỏ như cắn phải ớt, hắn hét lớn rồi giơ cao cây búa về phía Merry.

-Trước khi cảnh vệ tới thì tao đã cho mày bẹp dí rồi con nhãi.

Vẫn cực kì bình tĩnh, Merry dễ dàng tránh đòn đánh bằng cách nhảy lùi về sau, cây búa nặng nề đập xuống sàn tạo ra âm thanh chói tai, mặt sàn cũng bị lủng một lỗ to. Vì trọng lượng của cây búa có vẻ cũng khá nặng nên tên to con có vẻ không thể nhấc lên ngay được dù là dùng hai tay. Thấy thế Merry chộp lấy chai thủy tinh trên bàn, cô bước tới dùng một chân đạp lên phần đầu của cây búa làm hắn không thể nhấc lên rồi thẳng tay ném chai rượu vào mặt hắn.

-Aggg…con chó!

Vì không kịp phản ứng mà hắn ăn trọn chai thuỷ tinh vào mặt, nó vỡ ra và hắn đã được uống rượu trộn với máu của bản thân.

Ngay sau đó Merry bồi thêm một cú sút thẳng vào mặt hắn làm tên cầm đầu bật ngửa ra sau.

-Nằm nghỉ chút đi nhé…anh trai.

Thấy thế đám theo sau cũng sấn tới định tấn công Merry bằng những cây gậy sắt.

-Mày chết chắc!

Merry nhanh chóng tránh né tên đầu tên sau đó cô xoay người thực hiện một động tác vật qua vai, nhẹ nhàng vứt phăng tên đó vào những kẻ còn lại.

-Đi chết đi!

Không biết từ lúc nào, một tên đã lẻn ra phía sau nhưng dường như không bị bất ngờ, Merry đã định phản công thì hắn bị một thứ gì đó ném chính xác vào đầu và rồi ngã xuống. Khi Merry phản ứng lại thì cô thấy đó là một chiếc cốc và người ném nó là người nãy giờ đang cùng mình bàn chuyện làm ăn.

-Cô nợ tôi.

-Đồ nhiều chuyện, đây đâu có nhờ.

Tên vừa bị ném cốc vào đầu sôi máu, hắn đứng dậy rồi lao đến chỗ người đàn ông nhưng nhanh chóng bị cho một tràn đấm và đá mạnh đến mức hắn văng ra xa. Quay lại thì thấy Merry đã giải quyết xong những tên khác.

-Giờ tính sao đây?

Người đàn ông hỏi Merry trong khi ung dung ngồi lên người của tên côn đồ bị anh đánh cho bất tỉnh.

-Gọi cảnh vệ thôi.

Phía bên kia Merry đang trói chúng lại bằng dây thừng mà ông chủ quán đưa cho. Sau khi tất cả bọn chúng được xử lý, ông lão rối rít cảm ơn hai người, cả hai cũng thanh toán rồi nhanh chóng rời đi.

-Giống như hồi đó, cô lúc nào cũng thích lo chuyện bao đồng nhỉ?

Người đàn ông nói với giọng điệu trêu chọc, đáp lại anh, Merry chỉ cười nhạt.

-Đồ uống ở quán đó ngon cực, bị phá thì tiếc lắm, hơn nữa…

Nói đến đây, Merry đột ngột dừng bước chân.

-Tôi cứ có cảm giác mình đã thấy cái biểu tượng hình xăm đó ở đâu rồi…

Giọng của Merry có phần lo lắng khi cô cố nhớ lại hình xăm của gã côn đồ và cái tên mà cô cho là sến súa, Crimson Skull. Thấy gương mặt lo lắng của Merry, anh ta lên tiếng trấn an.

-Chỉ là một đám ất ơ thôi mà, chúng ta ngày trước cũng gặp suốt còn gì ?

Ngập ngừng suy nghĩ một lúc, Merry cũng tỏ ra nhẹ nhõm.

-Có lẽ anh đúng. Cơ mà John, lần này anh về ở đây bao lâu ?

-Tôi không chắc nữa, cho đến khi đống hàng mới nhập bán được thì tôi chưa muốn đi.

-Cuối tuần này có lễ hội đấy, muốn đi cùng không ? Tôi đang tính rủ đám LiLy và một người nữa…

Merry nhớ về gương mặt mà mình vừa gặp hôm qua, cô gái cựu quý tộc bị trục xuất khỏi Eden mà cô còn chưa kịp hỏi tên. Dù là bị phũ như thế nhưng có vẻ Merry vẫn sẽ tìm cách tiếp cận cô gái đó.

-Một người nữa?

John không khỏi tò mò trước người mà Merry đề cập đến.

-Hmm, một cô gái có xuất thân thú vị…

Vì còn chưa biết tên đối phương nên Merry chỉ có thể miêu tả với trí nhớ của mình. Dù rằng cái sự miêu tả này cũng chẳng rõ ràng cho lắm.

-Vậy là cô còn chưa biết tên cô ta à?

Merry ngẫm nghĩ một hồi, cô lấy ra bên trong túi áo một vật gì đó mỏng nhẹ, giống như một lá thư.

-Edward Erica thì phải.

John liếc sang nhìn Merry, đôi mắt anh như một tấm gương phản chiếu nỗi lòng của chính mình. Trước mắt là một cô gái xinh đẹp, mái tóc xanh biếc tựa như bầu trời tạo ra cảm giác dễ chịu khi nhìn vào, đôi của cô tuy không to tròn nhưng lại rất sắc xảo, bờ môi hồng hào cuốn hút người ta một cách lạ kì. Nếu nói vẻ đẹp đó như một bức tranh thì ánh hoàng hôn là nét màu tô điểm cho một tác phẩm nghệ thuật hoàn thiện.

-John? Anh có nghe tôi nói không?

Mãi mê ngắm nhìn sự xinh đẹp đó mà John như đã lỡ mất một nhịp, cũng may giọng nói của Merry đã đưa anh trở lại thực tại.

-Xin lỗi, cô vừa nói gì à?

Merry tuy thở dài nhưng vẫn giải thích lại lời mình nói.

-Tôi nhận được lá thư này từ Elein.

John tỏ ra hơi bất ngờ khi nghe thấy cái tên đó.

-Cô vẫn làm việc cho lão ta à?

Merry cười khẩy khi nghe câu hỏi của John.

-John, anh là dân kinh doanh nên cũng hiểu mà, như “chúng ta” thì chỉ có ai kêu gì làm nấy thôi.

John tỏ ra không mấy vui vẻ khi nghe điều đó, anh chỉ cười trừ.

-Vậy lần này là gì đây?

John hỏi.

-Đơn giản là tôi phải bảo vệ một quý tộc bị trục xuất, không để cô ta gặp nguy hiểm về tính mạng.

Merry vừa nói vừa mở phong thư, bên trong là một tờ giấy có ghi nội dung, kèm theo đó là một đồng xu vàng.

Merry búng đồng xu lên cao sau đó đưa cho John bức thư, anh cũng nhanh chóng nhận lấy và đồng xu cũng vừa lúc rơi về lại tay Merry.

Bức thư có nội dung ngắn gọn.

-Elien đây, tôi biết là cô đang cần việc, sắp tới sẽ có một cô gái quý tộc tên là Edward Erica bị trục xuất ra khỏi Eden, tôi đã sắp xếp chỗ ở cho con bé gần chỗ cô sống. Hãy bảo vệ con bé tránh để nó bị tấn công cho đến khi sự thù địch được giảm bớt. Đây là một phần năm thù lao, khi nào cảm thấy mọi thứ ổn thoả, tôi sẽ gửi thêm.

John sau khi đọc xong bức thư thì gấp lại rồi trả cho Merry, anh tỏ ra không mấy hứng thú nhưng vẫn hỏi một câu.

-Cô định nhận à?

Merry thở dài.

-Lão còn chưa thèm hỏi ý kiến của tôi mà đã gửi thù lao rồi, giờ không làm thì phí lắm.

Merry mân mê đồng xu vàng trong tay mình như một món đồ chơi.

-Cô…vẫn muốn đạt được ước mơ đó sao?

John nhìn Merry, gương mặt anh tỏ ra một thứ cảm xúc phức tạp vì một lý do nào đó.

Hiểu được ý của John, Merry mỉm cười đáp.

-Phải, một lúc nào đó tôi sẽ với tới nó, đỉnh cao của Eden…

Dù đang cười nhưng nét mặt của Merry lại thoáng có chút trầm tư. Mặt trời cũng đang lặn dần, màu đỏ của ánh chiều tà như phản chiếu một nỗi tâm sự khó diễn tả thành lời của Merry.

Nghe thấy lời cô nói, John chỉ có thể cười trừ, anh như muốn nói điều gì đó nhưng đã kịp thời ngăn bản thân lại. Anh có cảm giác nếu mình nói ra điều đó thì Merry sẽ tổn thương nên lại thôi.

-Đến lúc tôi phải đi rồi, chào.

John tiến về phía trước, vẫy bàn tay của mình về hướng Merry ở phía sau.

-Ơ thế còn lễ hội?

-Hên xui thôi, nếu được thì tôi sẽ tới.

-Heh, chắc chắn đi chứ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free