(Đã dịch) Sự Bí Ẩn Của Không Gian - Chương 4: Hoa Hồng Địa Ngục
Chiếc xe của Natas bỗng nhiên bị nhấc bổng lên. Hắn quyết định phóng thẳng xe, định phá vỡ tấm kính chắn phía trước, nhưng kỳ lạ thay, tấm kính chẳng hề hấn gì, ngược lại, đầu xe hắn lại móp méo hoàn toàn.
Đến lúc này, Natas mới vỡ lẽ. Khi xe dừng lại, tấm chắn này đã được dựng lên, nhưng hắn không tài nào phát hiện ra. Chiếc xe của hắn đã được kiểm tra kỹ lưỡng, đủ sức xuyên thủng cả kính cường lực, vậy mà bây giờ lại chịu thua một tấm kính vô danh.
Hiện tại, hắn đã hiểu tại sao cả thế giới không dám động vào hai thế lực bí ẩn kia, và hắn cũng chẳng biết mình đã vướng vào chúng từ lúc nào.
Cùng lúc đó, tại nơi Khaza bị bắt, trận chiến đã kết thúc. Hai kẻ định mang Khaza đi đã bị bắn chết tại chỗ. Một người phụ nữ tiến đến, đổ một loại hợp chất lạ lên các thi thể, khiến chúng phân hủy hoàn toàn, đến cả xương cốt cũng không còn.
Sau đó, cả đội đưa Khaza đi. Cảnh sát và quân đội đều phải tránh đường. Chẳng mấy chốc, họ đã đứng trước một căn cứ trên biển, với dòng chữ PATRIC nổi bật.
“Thưa Phó thủ lĩnh, ngài yêu cầu đưa Khaza đến khu vực số 3,” một người bảo vệ tiến đến chiếc xe thông báo.
“Cảm ơn, tôi sẽ đến ngay,” Phó thủ lĩnh đáp lời.
Lúc này, Khaza đã tỉnh. Loại thuốc chúng tiêm cho hắn là một hợp chất có tác dụng phục hồi sức khỏe.
Nhưng hắn vẫn giả vờ bất tỉnh. Sau khi vào căn cứ, một đội y tế đưa hắn lên xe đẩy, thẳng tiến đến khu vực số 3.
“Ngủ đủ chưa? Tỉnh dậy được rồi.” Khaza mở mắt. Trước mặt hắn chính là người đã đưa cho hắn tấm bản đồ và thân phận mới.
Ngay lập tức, hắn nhận ra mình đã bước chân lên một con đường không thể quay lại.
“Ngươi có rất nhiều câu hỏi phải không?” người phụ nữ mỉm cười nói.
“Ta tên Yan, lão đại của tổ chức Hoa Hồng và Địa Ngục. Ngay khi ngươi kết nối với phi thuyền, chúng ta đã nhận được lệnh hỗ trợ ngươi.” Yan giải thích với nụ cười.
Khaza chợt hiểu ra, việc hắn tiếp cận phi thuyền đã bị nhiều tổ chức nắm rõ, và rất có thể đây là một kế hoạch đã được sắp đặt từ lâu.
“Ta sẽ tóm tắt cho ngươi những thông tin cơ bản nhất, và hãy đeo cái này vào,” Yan ném cho hắn một chiếc nhẫn.
“A!” chiếc nhẫn phóng ra một chiếc kim nhỏ, hút lấy một giọt máu của hắn.
“Ngươi là một trong những tàn hồn của vị lão đại năm xưa. Nhiệm vụ của ngươi bây giờ là cố gắng trở nên mạnh mẽ, đừng làm bọn ta thất vọng.”
“Ngươi khá đặc biệt vì tính cách gần giống vị lão đại nhất. Nhiệm vụ của ngươi hiện tại là cố gắng tu luyện thật mạnh. Sau này ngươi sẽ hiểu lý do.” Yan nói.
“Ngày mai sẽ có người đưa ngươi tới địa điểm được đánh dấu trên bản đồ. Giờ ngươi nghỉ ngơi đi. Kể từ nay, ngươi sẽ được thông báo là đã chết vì nhiệm vụ. Và hãy cố gắng tránh mặt gia đình, vì ngươi còn quá y���u, không thể bảo vệ họ, chỉ gây nguy hiểm cho họ mà thôi.” Nói xong, cô ta rời đi.
“Mong là hắn không làm chúng ta thất vọng như những kẻ khác,” Yan lẩm bẩm.
Cùng lúc đó, tại Amedican, đã hai ngày trôi qua. Quân đội đã chọn một người mới thay thế Natas vì không tìm thấy hắn.
“Xin chào hỡi người dân Amedican! Giờ chúng ta sẽ có một trò chơi với Natas và quân đội của các người.”
“Trong vòng ba tiếng, nếu quân đội và Natas có thể tìm thấy nhau, hắn sẽ sống. Nếu không, cả kẻ đi cứu lẫn người chạy trốn đều sẽ phải chết. Thả hắn ra đi! Trò chơi bắt đầu!”
Tất cả các kênh truyền hình trên thế giới đồng loạt chiếu đoạn clip này, khiến cả thế giới phải ngỡ ngàng: tổ chức Hoa Hồng và Địa Ngục dám làm điều này!
Liên Hợp Quốc lập tức triệu tập một cuộc họp bất thường với sự tham gia của tất cả các nước trên thế giới.
“Đây là lời khiêu chiến công khai đối với cả thế giới! Hãy ra tay diệt trừ chúng!” một thành viên hội đồng Liên Hợp Quốc gay gắt nói.
“Ngươi làm đi! Amedican sẽ điều động năm mươi ngàn quân. Quốc gia nào muốn hỗ trợ, chúng tôi sẽ ủng hộ!” đại diện của Amedican hùng hồn tuyên bố.
“Ruso không tham gia.” Nói xong, hắn rời cuộc họp.
Những nước theo phe Ruso cũng lần lượt rời đi, vì họ hiểu rằng nếu không cẩn thận, những kẻ đứng đầu có thể biến mất không rõ lý do.
Trước đây cũng từng có một chuyện xảy ra: trên thế giới bỗng nhiên xuất hiện một quốc gia mới. Các quốc gia khác không chấp nhận sự tồn tại của quốc gia này vì không thể hợp tác, và vì họ thấy khoa học kỹ thuật của quốc gia mới quá cao siêu, nên muốn đàn áp và cướp đoạt để nghiên cứu.
Nhưng chỉ trong vòng ba ngày, những quốc gia đồng ý tham gia đàn áp đã lần lượt biến mất và bị bắt đến tổng hành dinh của Địa Ngục. Đến nay, số phận của họ vẫn chưa rõ sống chết.
“Vậy thì, các nước còn lại chúng ta hãy hợp quân đánh vào sào huyệt của chúng!” đại diện Amedican cười nói.
Nhưng hắn không biết rằng, thứ đang chờ hắn là một cái chết không hề nhẹ nhàng.
“Cuộc họp kết thúc. Một tháng sau, hợp quân sẽ tiến về thành phố Daza và Natras ở châu Âu.” Trên thế giới lan truyền tin tức rằng căn cứ chính của Hoa Hồng và Địa Ngục nằm ở châu Âu.
Sau khi cuộc họp kết thúc, tất cả mọi người rời đi. “Ngài King Ton, có một bức thư gửi cho ngài.”
“Cảm ơn cô nhé.” Hắn cầm bức thư và lên phòng.
Vừa vào phòng, hắn mở bức thư ra. Một tiếng “Rầm” vang lên, hắn chưa kịp đọc nội dung bức thư đã ngã gục xuống.
“Kẹt…” Tiếng cửa mở, người tiếp tân vừa đưa thư cho hắn bước vào. Cô ta chính là người đã đưa Khaza về và cũng là phó thủ lĩnh, tên cô ta là Milk. “Chào ngài King Ton. Quân lính có vẻ nhiều đó. Cảm ơn đã giúp chúng tôi huấn luyện quân đội.”
Cô ta đặt bức thư trước mặt King Ton. Trong đó chỉ có duy nhất một chữ, khiến hắn xanh mặt: “DIE.” Hắn đã hiểu rõ tình thế của mình lúc này.
“Độp!” Một tiếng động dứt khoát vang lên, Milk đánh hắn ngất xỉu rồi đưa ra khỏi khách sạn. Cô ta ra lệnh: “Đưa hắn đến khu vực số 3 của Địa Ngục, thiết đãi hắn thật tốt.”
“Rõ!” Sau đó, King Ton bị đưa tới châu Phi. Châu Âu chỉ là tin giả được tung ra ngoài, địa bàn thật sự của chúng là châu Phi.
Nước Ruso biết rõ điều này, nên khi nghe tin muốn tấn công châu Âu, họ lập tức rời đi, vì đã bị dẫn dắt ngay từ đầu, nên việc tấn công chỉ vô ích.
“Bây giờ ngươi có ba tiếng để rời khỏi đây. Nói trước, có rất nhiều bẫy, ngươi hãy cẩn thận.” Nói xong, Milk ném Natas xuống một cái hố sâu.
Cái hố này chứa rất nhiều bộ xương, minh chứng cho những sinh mạng đã bỏ mình tại đây.
Sau mười phút, Natas đã tỉnh lại. Nhìn đồng hồ, chỉ còn 2 giờ 50 phút.
“Mong là mình may mắn,” hắn lẩm bẩm rồi lập tức chạy đi.
Hắn chạy vào một đường hầm, bên trong có một khẩu súng lục và năm băng đạn. Hắn nhặt lấy rồi đi tiếp. Sau năm phút, hắn thấy hai cánh cửa.
“Cạch.” Natas mở cánh cửa bên trái.
Hắn thấy một lão già đang dựa lưng vào tường. Hiểu ra rằng phải đối đầu với lão ta, Natas cất khẩu súng, quyết định đánh tay đôi.
“Lâu rồi chưa thấy ai vào đây. Tên này là số 500, sẽ chết trong tay ta!” Lão già vừa dứt lời, đã đứng bên cạnh Natas.
“Binh! Ruỳnh!” Natas bị đánh văng vào tường, máu trên đầu chảy ròng.
“Tách tách!”
Cùng lúc đó, quân đội Amedican đã đến được khu vực của Natas.
“Chào mừng những người chơi mới! Chúng ta sẽ có hai trò chơi ở đây!” Tên MC vừa nói xong, một tiếng “Ruỳnh” lớn vang lên, những chiếc thuyền của quân đội đã bị tên lửa bắn cháy.
“Cá cược bắt đầu!” Tên MC hét lên.
“Không biết bên nào thắng đây? Ta cược bên Địa Ngục!” một người xem trực tiếp bình luận.
Tổ chức Địa Ngục đã mở một trang web cá cược trên toàn thế giới về phe nào thắng thua. Tỉ lệ cược cho quân đội là 5 ăn 1, trong khi Địa Ngục chỉ là 1 ăn 1.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.