(Đã dịch) Sự Bí Ẩn Của Không Gian - Chương 7: Tìm Kiếm Nhất Quỷ
"Phi thuyền XCA VAS#3 sắp đến chỗ ngươi rồi, liệu lời mà ăn nói." Một giọng nói vang lên từ chiếc điện thoại không gian.
Lúc này, tại một hành tinh xa xôi không thuộc hệ mặt trời của chúng ta, một chiếc phi thuyền khổng lồ đột ngột hạ cánh xuống khu vực đậu.
Từ một căn biệt thự gần đó, một đoàn bảo tiêu bước ra, theo sau là hai người đàn ông trung niên đang tươi cười rạng rỡ, dường như họ đã nhận được tin phi thuyền này sẽ đến.
"Két... cộp cộp..." Cánh cửa phi thuyền từ từ mở ra. Hai bóng người bước xuống, một người mang đặc điểm của loài chim, người còn lại của loài rắn.
"Chào mừng tuần tra sứ đã ghé thăm!" Makhas cười nói, "Tôi là Makhas, trưởng quản hành tinh Macalopzaba. Chúng tôi đã chuẩn bị yến tiệc, mong các ngài không chê."
"Lần này ta đến đây để áp giải tên đó và lấy thông tin từ ngươi," người rắn gằn giọng, "Sau khi bọn chúng đến đây, chúng đã đi hướng nào?"
Lần trước, Nhất Quỷ đã đến đây làm nhiệm vụ truy bắt tội phạm cách đây nửa năm. Nhưng sau khi nhận bàn giao tù nhân từ hành tinh này, anh ta đã bặt vô âm tín.
Khi cố gắng liên lạc với Nhất Quỷ, mọi tín hiệu đều hoàn toàn biến mất, buộc họ phải triệu tập một đội đặc nhiệm đến đây điều tra khẩn cấp. Nhưng khi đặt chân đến, những gì đội đặc nhiệm nhìn thấy đã khiến họ kinh hoàng.
Trước mắt họ là một cuộc sống cùng cực: đàn ông gầy nhom, xơ xác; phụ nữ bị đánh số và bị ép làm việc trong nhà thổ; trẻ em không được đến trường mà chỉ bị tập trung tại các xưởng để làm công nhân.
Điều này hoàn toàn trái ngược với những thông tin họ nhận được về hành tinh này hai năm trước. Vì vậy, trước khi xuống tàu, các thành viên trong đội đã tản ra khắp nơi để tìm hiểu nguyện vọng của người dân và những gì đã xảy ra sau khi Nhất Quỷ đến đây.
"Thưa ngài," Makhas lập tức đáp lời, "Sau khi đến đây, họ đã đi về phía Bắc để tới hành tinh Batratta rồi ạ. Trước khi khởi hành, chúng tôi còn tiếp thêm nhiên liệu và kiểm tra tàu cho họ."
Lúc này, Makhas mồ hôi đầm đìa, tay chân run lẩy bẩy. Nỗi sợ hãi toát ra từ ánh mắt và sát khí lạnh lẽo của vị tuần sát sứ khiến hắn khó mà thở nổi.
"Được rồi, ta chỉ hỏi cho phải phép thôi," người rắn nói, "Hiện tại ta còn phải áp giải tội phạm về nơi đó nên không rảnh ăn tiệc của ngươi." Nói xong, hắn quay người bước vào phi thuyền rồi rời đi.
Nhưng Makhas không hề hay biết, những thành viên khác trong đội tuần tra sứ đã bí mật thâm nhập vào thành phố, thu thập thông tin và truyền về cho phi thuyền.
"Nghe nói bọn chúng là tuần sát sứ mà lại ngu ng��c đến thế sao?" Makhas cười khẩy. Hắn đâu ngờ rằng phi thuyền tuần sát đã quay trở lại.
"RẦM! RẦM!" Tiếng nổ lớn vang lên từ cổng phủ chủ.
"Thưa... thưa ngài Makhas và ngài Buzzle!" một tên lính sợ hãi chạy vào bẩm báo, "Tuần sát sứ đã quay lại rồi! Một nhóm bí ẩn đang tấn công vào đây!"
Makhas và Buzzle lúc này mới vỡ lẽ. Chúng đã sập bẫy của tuần sát sứ. Thực chất, phi thuyền chưa hề rời đi mà chỉ đậu tạm ở một hành tinh lân cận để chờ thông tin.
Makhas lập tức chạy về phía khu vực đậu phi thuyền, toan tháo chạy khỏi hành tinh.
"Mật khẩu sai! Động cơ phi thuyền số 3 đã bị hư hại 20%!" Một giọng nói máy móc vang lên. Chiếc phi thuyền của hắn không thể cất cánh được nữa. Mật khẩu đã bị thay đổi và động cơ đã bị phá hoại.
Đúng lúc đó, chiếc phi thuyền vừa rời đi đã quay trở lại tầng khí quyển. Khi phi thuyền hạ cánh, một Golem toàn thân màu xanh lục bước xuống.
"Cazalas... sao... sao ngươi... lại ở đây?!" Makhas sợ hãi lắp bắp. Golem này là một trong những tên tội phạm cấp A đã bị bắt giam 100 năm trước. Thông tin về hắn chỉ là truyền thuyết và chẳng ai có thể chứng minh là sự thật.
Cazalas không trả lời. Hắn tiếp tục bước đến chỗ Makhas. Hắn lập tức bỏ chạy, nhưng chỉ vừa được ba bước đã bị Cazalas túm lấy cổ từ phía sau.
Cazalas cười khẩy, xoay Makhas về phía mình rồi nói: "Kẻ thứ 30 chết vì bị bóp cổ."
"Khục... Thả... thả ta ra! Ngươi không thể giết ta! Ta làm việc cho người đó!" Nghe những lời đó, Cazalas chỉ khẽ cười.
"Tạm biệt, Makhas sưu hồn." Cazalas đặt một tay lên trán Makhas. Hắn ta cứng đờ, không còn động đậy.
"RẦM!" Cazalas ném xác của Makhas văng vào tường rồi quay trở lại phi thuyền.
Từ trên phi thuyền, một người sói bước xuống, miệng cười nói vui vẻ. Hắn kéo theo một chiếc loa kẹo kéo trên tay.
"Tất cả người dân hãy tập hợp! Ta có chuyện cần thông báo!" Sau thông báo, đúng 30 phút sau, toàn bộ người dân đã có mặt.
"Kể từ nay, hành tinh này sẽ do trường S.O.T cai quản," người sói cười nói. "Người dân sẽ được giảm 70% thuế trong vòng hai năm tới, số lượng nhà thổ sẽ bị hạn chế, trẻ em đến tuổi đi học bắt buộc phải đến trường, và lương thực sẽ được cung cấp miễn phí cho đến tháng sau."
"Chúng tôi không cần những thứ ngài nói đâu. Chỉ cần con cháu được sống tốt, chúng tôi sẵn sàng hi sinh cả tính mạng!" Một ông lão bước lên phía trước hàng, cất tiếng nói.
Sau khi nghe lời ông lão, người sói đã hiểu ra rằng bấy lâu nay, người dân không đấu tranh và chấp nhận khuất phục chính là vì đời sau của họ.
Dù vậy, người dân vẫn không ai vui vẻ hay cười nói gì cả, bởi lần trước, tên chủ hành tinh cũ cũng từng hứa hẹn tương tự, và rồi cuộc sống của họ lại rơi vào cùng cực hơn bao giờ hết.
"Các ngươi không cần sợ hãi! Ta là Uzanakhas, hoàng tử hành tinh Malastolia, ta cam đoan các ngươi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc!" Nói xong, Uzanakhas quay trở về phủ chủ hành tinh.
Sau khi hành tinh ổn định, phi thuyền tuần sát sứ rời đi. Lúc này, trong phòng chỉ huy, Cazalas đang quỳ trước mặt thuyền trưởng.
"Thưa ngài, tôi đã đọc được ký ức của Makhas," Cazalas nói, "Có kẻ ở trường đã tuồn thông tin cho hắn trước khi chúng ta đến khoảng mười phút."
"Được rồi, ngươi trở về đi. Nếu có việc gì ta sẽ gọi." Cazalas rời khỏi phòng.
Sau khi Cazalas rời đi, chỉ huy phi thuyền liền sử dụng thiết bị liên lạc để gọi đến một nơi nào đó. Khoảng năm phút sau, trên màn hình xuất hiện hình ảnh một người phụ nữ mà ông không thể nhìn rõ mặt.
"Bà già, tôi đã đến hành tinh Macalopzaba và phát hiện ra rằng sự biến mất của Nhất không phải là ngẫu nhiên," vị chỉ huy tức giận nói, "Chắc chắn có kẻ nội gián!"
"Được rồi, ngươi tiếp tục tìm kiếm lộ trình biến mất của Nhất đi. Ta sẽ tự tay bắt gọn kẻ phản bội đó!" người phụ nữ nói, "Đã lâu lắm rồi ta chưa gặp Nhất, không biết giờ hắn thế nào rồi..."
"Được rồi, tôi sẽ thông báo cho cô ta. Bà giữ gìn sức khỏe nhé, bà già. Trận chiến chỉ còn một năm rưỡi nữa thôi." Nói xong, vị chỉ huy phi thuyền tắt máy và tiếp tục chuyến hành trình.
Phi thuyền tiếp tục hướng đến hành tinh Batratta để tìm kiếm thông tin về Nhất Quỷ.
Lúc này, Natras không còn tiếp tục chơi cờ cá ngựa nữa mà đã đứng im bất động hơn mười phút.
"Ta với cha, anh chị con, dù đã khuất núi nhưng vẫn sống rất tốt ở thế giới bên kia," mẹ của Natras mỉm cười nói. "Con phải cố gắng bước tiếp, đừng vì quá khứ mà bỏ cuộc."
Từ lúc dừng chơi, những gì Natras thấy là toàn bộ ký ức của bản thân. Nhưng khi chứng kiến cảnh người thân mình gục ngã, hắn đã rơi vào tuyệt vọng sâu sắc.
Dường như cảm nhận được con mình đang gặp nguy hiểm, mẹ của Natras đã hiện ra để giúp đỡ hắn. Quả đúng với câu nói: Người yêu thương ta vô điều kiện, chỉ có cha mẹ.
Sau khi được gặp mẹ, hắn đã lấy lại tinh thần và quay trở lại đấu cờ cá ngựa với lão già bí ẩn. Lúc này, ba mươi phút đã trôi qua, và hắn chỉ còn một tiếng rưỡi để rời khỏi nơi đây.
Bản quyền của tác phẩm chuyển ngữ này được bảo hộ bởi truyen.free, với sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người đọc.